Hai Đêm
Long Nhật Quang
tiếng chim ỉ on kêu tiếng khản
bóng trăng qua thềm son hồng lụa
cơn gió mùa cuốn hồn đi ngang
hương xưa phai hoa thơm tàn úa
bỏ lại xuân bướm trắng ong tình
hai đêm qua say hương hoa thắm
bờ cỏi tiên trời sắc nước phai
hương ở đâu phả se vào gió
mang hồn tôi rơi qua đầu ngõ
nếu hai đêm trăng không sáng tỏa
đâu say xưa nhởn nhơ đến dại khờ
[/align]Một Lần
Long Nhật Quang
lần viết thư ngàn lần viết lại
trao nhưng thôi lòng quá tơ sầu
đâu chỉ hồng buộc duyên tóc mây
bao năm thương thầm tóc ngã màu
không dòng sông chờ đò về hạ
chẳng một mùa thu thay áo xanh
lần nhớ trăm ngàn diệu hương nhẹ
đón hơi xuân đả có hoa đào
ai nhặt tháng năm kết thơ dại
sắc bọc đơn côi về bến mơ [/align]Tâm Sự Với Mưa
Long Nhật Quang
nhà tôi vắng khách đèn không tắt
nghĩ cùng trăng hòa bạn với cuội
bao năm thế xuân hồng không nở
sao hiu vắng tương tư buổi chiều
hồn tôi gởi một tiếng mưa khẽ
bên khung cửa sỗ giấc mơ hồ
có trăng nào đâu ngắm tả được
có hoa trả hương xuân thi khô
ta nhặt vằng thơ kết năm tháng
và cơn gió đưa hồn về nơi xưa
một cành liểu rủ rịu bên cửa
ta lại về tâm sự cùng mưa
[/align]Đoạn Tuyệt
Long Nhật Quang
than ôi ! người nợ tôi kiếp lửa
mang tro tàn cát bụi về xa
ôi tôi ngây thơ như ngày xưa
tìm chiếc lá thu chết tháng qua
người nói tình không lên vị đắng
luôn ngọt ngào như nhị ong hoa
như khi xưa bao tình chết lặng
mảnh trăng thề buồn cho chúng ta
đâu cao lớn bằng sơn khê nhỏ
mắt ước lệ trò đùa trẻ thơ
đoạn tuyệt từ đây tình gởi gió
mang đi vô ngàn chẳng ai mơ
[/align]Bao Giờ
Long Nhật Quang
bao giờ nắng nén thành khói lửa
bao giờ cây đời hết màu xanh
thiên nhiên vẫn không thay đổi
những gì vĩnh cửa đó là anh
bao giờ căn phòng hai chiếc gối
đường về có đôi ta cùng đi
như mọi lý thuyết trên bờ cỏi
như bờ môi thắm hồng pha li
và bao giờ chung ô cửa sỗ
nhà chung vách cùng chung một lòng
mùa thu những chiếc lá rơi khô
bao giờ có thật như trong mơ
nắm tay đi về mùa thu xưa
cùng tiếng chim ca ngọt ngào quá
bao giờ cùng chung một mái nhà
[/align]Mỗi Ngày
Long Nhật Quang
mỗi ngày tôi yêu một tiếng hát
nụ cười trẻ thơ vang khắp đường
và say mê một tiếng chim khản
vằng thơ say và thiêng liêng này
về đêm tôi yêu mảnh trăng dại
như yêu mẹ tiếng nói chào đời
tôi yêu bao nhiêu cô thôn nữ
duyên dáng thướt tha như hoa mùa
tôi yêu một con đường vắng
khi bước chân khi nhớ khi chờ
tôi yêu một giọt nắng ấm
đọng trên tóc phủ hương nồng
về chiều tôi yêu hoàng hôn tím
nấp sau cánh đồng ngát hương xanh
mỗi sáng tôi yêu hạt sương lạnh
như yêu em vĩnh viễn êm đềm
mỗi ngày tôi yêu cuộc sống đẹp
như yêu em tả không hết lời
[/align]Phượng Hồng Trên Áo
Long Nhật Quang
anh về nhặt lấy phượng hồng rơi
những ngày hè trường xưa yên vắng
tiếng con ve âm thầm tháng năm
đả cất tiếng gọi em ba tháng
anh về giữa mùa hoa khế nở
nhớ cô học trò phượng trên áo
lem mùi hương mùa hè xa vắng
tà áo dài và đóa phượng xưa
nay xa lạ bỗng thành nỗi nhớ
chiếc áo phượng hồng xưa còn đó
chỉ còn thấy trang giấy năm xưa
buổi học cuối và những ngày mưa
nhớ chiếc áo cánh phượng hồng thắm
nay sân trường đả lên màu hồng
phượng vẫn rơi âm thầm trong sân
bỗng thấy cô gái phượng trên áo
anh mơ màng bên cạnh tháng năm [/align]Kỷ Vật
Long Nhật Quang
anh thương lắm đôi bàn tay ấy
gởi đến anh một chiếc khăn tay
anh yêu em như yêu tất cả
như bài thơ nổi niềm khó tả
chiếc khăn tay em dệt năm ấy
một màu trắng như là làn mây
sợi chỉ hồng như duyên tình ta
hòa lẫn hương một chút thướt tha
kỉ vật đơn sơ tình yêu lớn quá
trời bao la diệu dàng sắc mây
ôi chiếc khăn tay người còn đây
mà lòng thao thức suốt canh dài
[/align]Chiếc Nón
Long Nhật Quang
lại mơ chiếc nón trong gió chiều
những tháng năm em đi dưới hạ
con sông nhỏ và bao nhiêu nhớ
một ngày nắng hôn lê má hồng
còn ngân nga lời nói diệu dàng
chiếc nón kết bao ngày trên tóc
như xuân thì ướp hương nhị hoa
anh đả nghe tiếng thở của gió
và mùi hương ngọt ngào trong nón
thương cô gái môi hồng rủ rượi
nón trên tóc mỗi khi nhìn anh
ôi đâu đây một chút thơ dại
với chiếc nón ướp hương trong gió chiều
[/align]Trường Áo Trắng
Long Nhật Quang
nhớ lại trường áo trắng
tháng năm đi trong nắng
hoa phượng đỏ học bài
thời gian vẫn đi mãi
ước lem ngày chia tay
nhớ đến người bạn xưa
chia tay một chiều mưa
tôi nhớ cái năm tháng
bên thầy và bên bạn
hạnh phúc một ngôi trường
ẩn hiện niềm nhớ thương
màu trắng của làn mây
phủ lên mái tóc thầy
bạc phơ tôi thương nhớ
bài học đầu hay mơ
trường áo trắng xưa đâu
con ve nặng tiếng sầu
thời gian đi vội vả
cuốn theo kỉ niệm qua
[/align]Biển Chiều
Long Nhật Quang
em ơi tiếng lặng vằng thơ hạ
trời nhóm lửa phía sau hạ buồn
nước cuộn tròn thả tình đẹp lạ
nhởn nhơ con sóng đưa thuyền xa
mắt biển chiều đẹp rạng nắng vàng
gió chẳng hương hòa vị mặn sa
sao tiếng sóng như con tim thở
và môi em trời đỏ thẳm ngoài khơi [/align]Ta Sẽ Là Ai
Long Nhật Quang
ta sẽ là ai khi cuộc đời tăm tối
vằng trăng hồng cướp mất hồn ta
bóng hoàng hôn và mặt trời không nở
chim chẳng còn vang tiếng khản điệu buồn
ta chỉ là làn mây khói tỏa
là hạt cát tan biến giữa dòng đời
ta sẽ về đâu hòa với nắng mới
đả có tên giờ thành kẻ vô danh
ta là ai người đời sao chẳng nhớ
trăng thanh nhạt khuất né hơi ấm lạnh
mái tranh buồn vĩnh viễn xa một cỏi
mắt hương bay xa xăm một buổi chiều
tài sản ta là hố sâu tăm tối
nhìn thế gian sao thương nhớ và yêu
nay không còn thiêng liêng và biển lặng
ta là ai mộ lắp không còn thở
chỉ một bóng tối không còn ánh dương
[/align]Hội Ngộ
Long Nhật Quang
rải non xa thẳm mờ sương cát
sắc hương thề ly tao khê linh
miền vắng bay xa trong chiều gió
tay chạm vào hồ tửu hồn say
đất trời xanh chân bước mơ màng
thiêng liêng hiền hài hòa không gian
đâu ánh mắt xa một nỗi buồn
vọng sau năm tháng nay lại về
cố nhân kia ta đặc chân đến
lòng sắc son bàn hữu bên ta[/align]Ngở Như Là ( thơ tình )
Long Nhật Quang
ngỡ như là thấy một mùa hạ
ôi xa xăm bao năm lại về
tiếng thở xưa kề bên tai nhỏ
nghe nồng nàn diệu dàng như hoa
ngỡ như là trăng treo đầu ngõ
qua thềm kéo vào đôi tóc mơ
ngở hàng cây thu không còn lá
bởi hương thầm ngậm tiếng thi ca
bởi yêu trộm hương xưa vụng dại
nên ngỡ như là em bên ta
ngỡ như là bình minh ngủ đậu
chiều sương tím hoàng hôn lại về
đâu đây ánh mắt ta thương nhớ
thấy em về với mùa thu xưa
ngỡ như là làn mây trong gió
bởi ngàn sắc đẹp hút lấy hồn ta [/align]Những Giấc Mơ Màu Tím
Long Nhật Quang
tôi nói những giấc mơ màu tím dại
là sân ga một chiều chân qua
là tiếng còi tàu hòa không gian
tôi nói em như trăng rằm diệu dịu
rất thơ mộng đem tình bán trăng
một chiều sương hoàng hôn không lại
tôi trông chờ một chút mây trôi
em đi qua bên khung cửa hạ
tiếng guốc âm thanh nghe quen thuộc
quá nồng nàn như tuổi mười lăm
tôi nói em một chút hoa dại
nhị lả lơi bướm trắng say cành
đôi môi son đào như quả lựu
né khuất sang những tháng năm huyền
tôi nói những giấc mơ màu tím dại
đả hội họa màu sắc tranh thơ
cầm tay nhau đi đến mùa hạ
cho giấc mơ huyền lem tím nên thơ [/align]Bắt Đầu
Long Nhật Quang
đứng giửa miền sương trắng
nghe lòng chợt boăng khoăng
bắt đầu nụ hôn ấy
diệu dàng bao sắc mây
đứng giửa khung trời hạ
nhớ lại chuyện đôi ta
tìm hoài trong kỉ niệm
say xưa sắc hoa tím
bắt đầu em đi về
tìm một giọt pha lê
trong trắng ôi tình dại
cây si ngấn ngở chờ
nghe đâu một hơi thở
bắt đầu cơn mưa tới
ngày về trong nắng mới
thấy em cười trong hoa
tuy quen mà xa lạ
bồi hồi chợt nhớ ra
bắt đầu từ khi ấy
nhan sắc anh mê say [/align]Gợi Duyên
Long Nhật Quang
biết trăng đêm nay có sáng
sơn khê yên và biển vắng lạnh
có đôi ta hồn mơ trăng biếc
buộc tóc o rực hương không gian
thế là cây đời bao năm dại
thế là ta đả gợi duyên tình
đôi mắt xưa nhớ cành câu liểu
khi gió về thoảng chút tóc mơ
[/align]Cô Hàng Nước
Long Nhật Quang ( thi sĩ )
đêm trăng về chỉ nghe tiếng sóng
người thi sĩ dừng chân quán lạ
nghe tiếng thở và dòng sông hát
lời thơ buồn từ lời nói mát
cô cười tươi như hoa xuân thì
người thơ thẩn từ nhan sắc ly
hồn hóa bướm kề thắm bên hoa
cô không trăng đẹp hơn chị Hằng
tiễn khách về qua sông đứng ngóng
tôi nơi này hồn tan theo mây
ôi mảnh trăng sắc nước hương thề
hồn chết lặng vẫn không muốn về
[/align]Người Chung Vách
Long Nhật Quang
không hiểu tại sao nhìn qua cửa
chẳng phải nhà ta cớ sao lòng
hương đả thắm của mùi hoa sữa
chẳng còn rơi thả trôi theo sông
em đừng kéo trăng về trước ngõ
đừng khép chặt cửa khi đêm rằm
nhà tôi vắng tiếng cười không ngó
đừng làm mặt buồn chết tháng năm [/align]Nhớ Bé Gái
Long Nhật Quang
nhớ mùa hoa khế nở trước nhà
bao năm xa vắng còn chút hương
nhớ cô bé gái thân tròn nhỏ
nụ cười duyên như nét xuân hồng
tôi lại về hai năm còn hương khế
khi xưa đi cô vẫy tay chào
lòng nghẹn ngào chết như tim vở
vẫn lời nói dư âm tháng ngày
vẫn tiếng guốc nồng nàn âm thanh
tình chưa nở thành hoa khế dại
bao năm tháng nhớ mong ngày về
khi mùa thu giao mùa trong gió
gió đi xa nhìn tôi xa lạ
lòng vẫn nhớ người con gái củ
mang trong lòng nỗi sầu thiên thu
[/align]Nhớ Trường Xưa
Long Nhật Quang
tôi nhớ mái trường trong nắng gội
sáng bình minh con đường hay đến
rải áo trắng hương thì phất phới
tiếng thầy cô vang vọng trong tim
tôi nhớ ngày mới đến ......
ôi xa lạ giữa nắng hạ vàng
bài học đầu còn đang bở ngở
nay nhớ trường một kí ức xưa
nhớ chiều mưa về muộn bên lớp
tiếng trống trường hòa lẫn không gian
làn mây trắng nhiểu lên tóc thầy
tôi thương lắm ghế đá và hàng cây
xin làm mùa hạ trong nắng mới
xin làm mùa hè giử yên tiếng ve
kí ức xưa áo trắng mùa thu
gót tuổi hồng nở thắm thêm hoa
bạn bè tôi in bóng dưới trắng vắng
tôi lại về với nỗi nhớ trường xưa
[/align]Nắng
Long Nhật Quang
về đây ngày mai trời lại nắng
sắc hồng phai hoa lan bên cửa
tà mái tóc xưa nghiêng trong gió
giọt hoàng hôn giăng xuống thân em
ngày mai hoa khế lại nở
em vội vàng đón chờ nắng mai
cây hoa lan ngủ yên không thở
và môi khô theo mùa hạ vàng
sợ nắng hôn bờ má son lụa
bóng chiều tà ngày mai sẽ lên
cô bé nhỏ tìm một giọt nắng
đi giữa tháng năm tắm hoàng hôn
đôi mắt xưa nhìn về phương lạ
nơi cơn nắng hội ngộ hạ vàng
[/align]Đôi Mắt Xưa
Long Nhật Quang
cái nhìn say xưa như xuân nở
hoa còn hương tỏa khắp chân trời
hạt sương trên cành rơi xuống
lòng thương trộm như bướm yêu hoa
ôi cái nhìn hồn tôi thương nhớ
đôi mắt huyền kính trắng đẹp xinh
ngày bình minh ghé mái tóc diệu
vẽ xa xăm cái nhìn ban đầu
tiếng suối mộng bao năm còn chảy
hoàng hôn tím ngủ đậu sơn khê
thế là nhớ tương tư đôi mắt
rạng ngời trong ánh nắng pha
người nơi đây mắt huyền nhìn tôi
hồn tôi như xuân đến từ bao giờ
mắt kính ơi làm tôi khờ dại
thơ bao năm nay bổng hóa tình
em nhìn vào một khoảng thời gian
tôi một tiếng giửa tháng năm về
nhớ lắm đôi mắt hay nhìn ngắm
vẫn xa xăm vẫn nhớ mắt kính buồn [/align]
Long Nhật Quang
tiếng chim ỉ on kêu tiếng khản
bóng trăng qua thềm son hồng lụa
cơn gió mùa cuốn hồn đi ngang
hương xưa phai hoa thơm tàn úa
bỏ lại xuân bướm trắng ong tình
hai đêm qua say hương hoa thắm
bờ cỏi tiên trời sắc nước phai
hương ở đâu phả se vào gió
mang hồn tôi rơi qua đầu ngõ
nếu hai đêm trăng không sáng tỏa
đâu say xưa nhởn nhơ đến dại khờ
[/align]Một Lần
Long Nhật Quang
lần viết thư ngàn lần viết lại
trao nhưng thôi lòng quá tơ sầu
đâu chỉ hồng buộc duyên tóc mây
bao năm thương thầm tóc ngã màu
không dòng sông chờ đò về hạ
chẳng một mùa thu thay áo xanh
lần nhớ trăm ngàn diệu hương nhẹ
đón hơi xuân đả có hoa đào
ai nhặt tháng năm kết thơ dại
sắc bọc đơn côi về bến mơ [/align]Tâm Sự Với Mưa
Long Nhật Quang
nhà tôi vắng khách đèn không tắt
nghĩ cùng trăng hòa bạn với cuội
bao năm thế xuân hồng không nở
sao hiu vắng tương tư buổi chiều
hồn tôi gởi một tiếng mưa khẽ
bên khung cửa sỗ giấc mơ hồ
có trăng nào đâu ngắm tả được
có hoa trả hương xuân thi khô
ta nhặt vằng thơ kết năm tháng
và cơn gió đưa hồn về nơi xưa
một cành liểu rủ rịu bên cửa
ta lại về tâm sự cùng mưa
[/align]Đoạn Tuyệt
Long Nhật Quang
than ôi ! người nợ tôi kiếp lửa
mang tro tàn cát bụi về xa
ôi tôi ngây thơ như ngày xưa
tìm chiếc lá thu chết tháng qua
người nói tình không lên vị đắng
luôn ngọt ngào như nhị ong hoa
như khi xưa bao tình chết lặng
mảnh trăng thề buồn cho chúng ta
đâu cao lớn bằng sơn khê nhỏ
mắt ước lệ trò đùa trẻ thơ
đoạn tuyệt từ đây tình gởi gió
mang đi vô ngàn chẳng ai mơ
[/align]Bao Giờ
Long Nhật Quang
bao giờ nắng nén thành khói lửa
bao giờ cây đời hết màu xanh
thiên nhiên vẫn không thay đổi
những gì vĩnh cửa đó là anh
bao giờ căn phòng hai chiếc gối
đường về có đôi ta cùng đi
như mọi lý thuyết trên bờ cỏi
như bờ môi thắm hồng pha li
và bao giờ chung ô cửa sỗ
nhà chung vách cùng chung một lòng
mùa thu những chiếc lá rơi khô
bao giờ có thật như trong mơ
nắm tay đi về mùa thu xưa
cùng tiếng chim ca ngọt ngào quá
bao giờ cùng chung một mái nhà
[/align]Mỗi Ngày
Long Nhật Quang
mỗi ngày tôi yêu một tiếng hát
nụ cười trẻ thơ vang khắp đường
và say mê một tiếng chim khản
vằng thơ say và thiêng liêng này
về đêm tôi yêu mảnh trăng dại
như yêu mẹ tiếng nói chào đời
tôi yêu bao nhiêu cô thôn nữ
duyên dáng thướt tha như hoa mùa
tôi yêu một con đường vắng
khi bước chân khi nhớ khi chờ
tôi yêu một giọt nắng ấm
đọng trên tóc phủ hương nồng
về chiều tôi yêu hoàng hôn tím
nấp sau cánh đồng ngát hương xanh
mỗi sáng tôi yêu hạt sương lạnh
như yêu em vĩnh viễn êm đềm
mỗi ngày tôi yêu cuộc sống đẹp
như yêu em tả không hết lời
[/align]Phượng Hồng Trên Áo
Long Nhật Quang
anh về nhặt lấy phượng hồng rơi
những ngày hè trường xưa yên vắng
tiếng con ve âm thầm tháng năm
đả cất tiếng gọi em ba tháng
anh về giữa mùa hoa khế nở
nhớ cô học trò phượng trên áo
lem mùi hương mùa hè xa vắng
tà áo dài và đóa phượng xưa
nay xa lạ bỗng thành nỗi nhớ
chiếc áo phượng hồng xưa còn đó
chỉ còn thấy trang giấy năm xưa
buổi học cuối và những ngày mưa
nhớ chiếc áo cánh phượng hồng thắm
nay sân trường đả lên màu hồng
phượng vẫn rơi âm thầm trong sân
bỗng thấy cô gái phượng trên áo
anh mơ màng bên cạnh tháng năm [/align]Kỷ Vật
Long Nhật Quang
anh thương lắm đôi bàn tay ấy
gởi đến anh một chiếc khăn tay
anh yêu em như yêu tất cả
như bài thơ nổi niềm khó tả
chiếc khăn tay em dệt năm ấy
một màu trắng như là làn mây
sợi chỉ hồng như duyên tình ta
hòa lẫn hương một chút thướt tha
kỉ vật đơn sơ tình yêu lớn quá
trời bao la diệu dàng sắc mây
ôi chiếc khăn tay người còn đây
mà lòng thao thức suốt canh dài
[/align]Chiếc Nón
Long Nhật Quang
lại mơ chiếc nón trong gió chiều
những tháng năm em đi dưới hạ
con sông nhỏ và bao nhiêu nhớ
một ngày nắng hôn lê má hồng
còn ngân nga lời nói diệu dàng
chiếc nón kết bao ngày trên tóc
như xuân thì ướp hương nhị hoa
anh đả nghe tiếng thở của gió
và mùi hương ngọt ngào trong nón
thương cô gái môi hồng rủ rượi
nón trên tóc mỗi khi nhìn anh
ôi đâu đây một chút thơ dại
với chiếc nón ướp hương trong gió chiều
[/align]Trường Áo Trắng
Long Nhật Quang
nhớ lại trường áo trắng
tháng năm đi trong nắng
hoa phượng đỏ học bài
thời gian vẫn đi mãi
ước lem ngày chia tay
nhớ đến người bạn xưa
chia tay một chiều mưa
tôi nhớ cái năm tháng
bên thầy và bên bạn
hạnh phúc một ngôi trường
ẩn hiện niềm nhớ thương
màu trắng của làn mây
phủ lên mái tóc thầy
bạc phơ tôi thương nhớ
bài học đầu hay mơ
trường áo trắng xưa đâu
con ve nặng tiếng sầu
thời gian đi vội vả
cuốn theo kỉ niệm qua
[/align]Biển Chiều
Long Nhật Quang
em ơi tiếng lặng vằng thơ hạ
trời nhóm lửa phía sau hạ buồn
nước cuộn tròn thả tình đẹp lạ
nhởn nhơ con sóng đưa thuyền xa
mắt biển chiều đẹp rạng nắng vàng
gió chẳng hương hòa vị mặn sa
sao tiếng sóng như con tim thở
và môi em trời đỏ thẳm ngoài khơi [/align]Ta Sẽ Là Ai
Long Nhật Quang
ta sẽ là ai khi cuộc đời tăm tối
vằng trăng hồng cướp mất hồn ta
bóng hoàng hôn và mặt trời không nở
chim chẳng còn vang tiếng khản điệu buồn
ta chỉ là làn mây khói tỏa
là hạt cát tan biến giữa dòng đời
ta sẽ về đâu hòa với nắng mới
đả có tên giờ thành kẻ vô danh
ta là ai người đời sao chẳng nhớ
trăng thanh nhạt khuất né hơi ấm lạnh
mái tranh buồn vĩnh viễn xa một cỏi
mắt hương bay xa xăm một buổi chiều
tài sản ta là hố sâu tăm tối
nhìn thế gian sao thương nhớ và yêu
nay không còn thiêng liêng và biển lặng
ta là ai mộ lắp không còn thở
chỉ một bóng tối không còn ánh dương
[/align]Hội Ngộ
Long Nhật Quang
rải non xa thẳm mờ sương cát
sắc hương thề ly tao khê linh
miền vắng bay xa trong chiều gió
tay chạm vào hồ tửu hồn say
đất trời xanh chân bước mơ màng
thiêng liêng hiền hài hòa không gian
đâu ánh mắt xa một nỗi buồn
vọng sau năm tháng nay lại về
cố nhân kia ta đặc chân đến
lòng sắc son bàn hữu bên ta[/align]Ngở Như Là ( thơ tình )
Long Nhật Quang
ngỡ như là thấy một mùa hạ
ôi xa xăm bao năm lại về
tiếng thở xưa kề bên tai nhỏ
nghe nồng nàn diệu dàng như hoa
ngỡ như là trăng treo đầu ngõ
qua thềm kéo vào đôi tóc mơ
ngở hàng cây thu không còn lá
bởi hương thầm ngậm tiếng thi ca
bởi yêu trộm hương xưa vụng dại
nên ngỡ như là em bên ta
ngỡ như là bình minh ngủ đậu
chiều sương tím hoàng hôn lại về
đâu đây ánh mắt ta thương nhớ
thấy em về với mùa thu xưa
ngỡ như là làn mây trong gió
bởi ngàn sắc đẹp hút lấy hồn ta [/align]Những Giấc Mơ Màu Tím
Long Nhật Quang
tôi nói những giấc mơ màu tím dại
là sân ga một chiều chân qua
là tiếng còi tàu hòa không gian
tôi nói em như trăng rằm diệu dịu
rất thơ mộng đem tình bán trăng
một chiều sương hoàng hôn không lại
tôi trông chờ một chút mây trôi
em đi qua bên khung cửa hạ
tiếng guốc âm thanh nghe quen thuộc
quá nồng nàn như tuổi mười lăm
tôi nói em một chút hoa dại
nhị lả lơi bướm trắng say cành
đôi môi son đào như quả lựu
né khuất sang những tháng năm huyền
tôi nói những giấc mơ màu tím dại
đả hội họa màu sắc tranh thơ
cầm tay nhau đi đến mùa hạ
cho giấc mơ huyền lem tím nên thơ [/align]Bắt Đầu
Long Nhật Quang
đứng giửa miền sương trắng
nghe lòng chợt boăng khoăng
bắt đầu nụ hôn ấy
diệu dàng bao sắc mây
đứng giửa khung trời hạ
nhớ lại chuyện đôi ta
tìm hoài trong kỉ niệm
say xưa sắc hoa tím
bắt đầu em đi về
tìm một giọt pha lê
trong trắng ôi tình dại
cây si ngấn ngở chờ
nghe đâu một hơi thở
bắt đầu cơn mưa tới
ngày về trong nắng mới
thấy em cười trong hoa
tuy quen mà xa lạ
bồi hồi chợt nhớ ra
bắt đầu từ khi ấy
nhan sắc anh mê say [/align]Gợi Duyên
Long Nhật Quang
biết trăng đêm nay có sáng
sơn khê yên và biển vắng lạnh
có đôi ta hồn mơ trăng biếc
buộc tóc o rực hương không gian
thế là cây đời bao năm dại
thế là ta đả gợi duyên tình
đôi mắt xưa nhớ cành câu liểu
khi gió về thoảng chút tóc mơ
[/align]Cô Hàng Nước
Long Nhật Quang ( thi sĩ )
đêm trăng về chỉ nghe tiếng sóng
người thi sĩ dừng chân quán lạ
nghe tiếng thở và dòng sông hát
lời thơ buồn từ lời nói mát
cô cười tươi như hoa xuân thì
người thơ thẩn từ nhan sắc ly
hồn hóa bướm kề thắm bên hoa
cô không trăng đẹp hơn chị Hằng
tiễn khách về qua sông đứng ngóng
tôi nơi này hồn tan theo mây
ôi mảnh trăng sắc nước hương thề
hồn chết lặng vẫn không muốn về
[/align]Người Chung Vách
Long Nhật Quang
không hiểu tại sao nhìn qua cửa
chẳng phải nhà ta cớ sao lòng
hương đả thắm của mùi hoa sữa
chẳng còn rơi thả trôi theo sông
em đừng kéo trăng về trước ngõ
đừng khép chặt cửa khi đêm rằm
nhà tôi vắng tiếng cười không ngó
đừng làm mặt buồn chết tháng năm [/align]Nhớ Bé Gái
Long Nhật Quang
nhớ mùa hoa khế nở trước nhà
bao năm xa vắng còn chút hương
nhớ cô bé gái thân tròn nhỏ
nụ cười duyên như nét xuân hồng
tôi lại về hai năm còn hương khế
khi xưa đi cô vẫy tay chào
lòng nghẹn ngào chết như tim vở
vẫn lời nói dư âm tháng ngày
vẫn tiếng guốc nồng nàn âm thanh
tình chưa nở thành hoa khế dại
bao năm tháng nhớ mong ngày về
khi mùa thu giao mùa trong gió
gió đi xa nhìn tôi xa lạ
lòng vẫn nhớ người con gái củ
mang trong lòng nỗi sầu thiên thu
[/align]Nhớ Trường Xưa
Long Nhật Quang
tôi nhớ mái trường trong nắng gội
sáng bình minh con đường hay đến
rải áo trắng hương thì phất phới
tiếng thầy cô vang vọng trong tim
tôi nhớ ngày mới đến ......
ôi xa lạ giữa nắng hạ vàng
bài học đầu còn đang bở ngở
nay nhớ trường một kí ức xưa
nhớ chiều mưa về muộn bên lớp
tiếng trống trường hòa lẫn không gian
làn mây trắng nhiểu lên tóc thầy
tôi thương lắm ghế đá và hàng cây
xin làm mùa hạ trong nắng mới
xin làm mùa hè giử yên tiếng ve
kí ức xưa áo trắng mùa thu
gót tuổi hồng nở thắm thêm hoa
bạn bè tôi in bóng dưới trắng vắng
tôi lại về với nỗi nhớ trường xưa
[/align]Nắng
Long Nhật Quang
về đây ngày mai trời lại nắng
sắc hồng phai hoa lan bên cửa
tà mái tóc xưa nghiêng trong gió
giọt hoàng hôn giăng xuống thân em
ngày mai hoa khế lại nở
em vội vàng đón chờ nắng mai
cây hoa lan ngủ yên không thở
và môi khô theo mùa hạ vàng
sợ nắng hôn bờ má son lụa
bóng chiều tà ngày mai sẽ lên
cô bé nhỏ tìm một giọt nắng
đi giữa tháng năm tắm hoàng hôn
đôi mắt xưa nhìn về phương lạ
nơi cơn nắng hội ngộ hạ vàng
[/align]Đôi Mắt Xưa
Long Nhật Quang
cái nhìn say xưa như xuân nở
hoa còn hương tỏa khắp chân trời
hạt sương trên cành rơi xuống
lòng thương trộm như bướm yêu hoa
ôi cái nhìn hồn tôi thương nhớ
đôi mắt huyền kính trắng đẹp xinh
ngày bình minh ghé mái tóc diệu
vẽ xa xăm cái nhìn ban đầu
tiếng suối mộng bao năm còn chảy
hoàng hôn tím ngủ đậu sơn khê
thế là nhớ tương tư đôi mắt
rạng ngời trong ánh nắng pha
người nơi đây mắt huyền nhìn tôi
hồn tôi như xuân đến từ bao giờ
mắt kính ơi làm tôi khờ dại
thơ bao năm nay bổng hóa tình
em nhìn vào một khoảng thời gian
tôi một tiếng giửa tháng năm về
nhớ lắm đôi mắt hay nhìn ngắm
vẫn xa xăm vẫn nhớ mắt kính buồn [/align]