<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-28 07:48:30Nguyet Que>
Có những lúc tôi ước mình đơn độc
Không phải giận hờn, khắc khoải lo âu
Không ước muốn và không tuyệt vọng
Không hôm qua và không cả mai sau
Có những lúc tôi ước mình có thể
Lặng lẽ đi bên cạnh dòng đời
Thờ ơ lắm với những gì náo nhiệt
Sông ra biển rồi chỉ còn lại mình tôi
Có những lúc tôi ước mình thơ bé
Như nai con ngơ ngác trước thu vàng
Thu cứ đi qua và Đông lại tới
Bận lòng gì trước mỗi mùa sang
Có những lúc tôi ước mình như lá
Lá xanh tươi, rồi lá héo tàn
Nhưng lá chẳng bao giờ tự hỏi
tại vòng đời hay tại thời gian?
Có những lúc tôi ước mình như thế
Bởi đã mang lẽ sống làm người
Dù bâng khuâng trước bao nhiêu ngả rẽ
Vẫn phải chọn một dòng, không thể để nước trôi...
Không phải giận hờn, khắc khoải lo âu
Không ước muốn và không tuyệt vọng
Không hôm qua và không cả mai sau
Có những lúc tôi ước mình có thể
Lặng lẽ đi bên cạnh dòng đời
Thờ ơ lắm với những gì náo nhiệt
Sông ra biển rồi chỉ còn lại mình tôi
Có những lúc tôi ước mình thơ bé
Như nai con ngơ ngác trước thu vàng
Thu cứ đi qua và Đông lại tới
Bận lòng gì trước mỗi mùa sang
Có những lúc tôi ước mình như lá
Lá xanh tươi, rồi lá héo tàn
Nhưng lá chẳng bao giờ tự hỏi
tại vòng đời hay tại thời gian?
Có những lúc tôi ước mình như thế
Bởi đã mang lẽ sống làm người
Dù bâng khuâng trước bao nhiêu ngả rẽ
Vẫn phải chọn một dòng, không thể để nước trôi...
Nguyetque