Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Hãy sống tốt để ngày mai không hối tiếc

0 trả lời, 880 lượt xem — Trang 1 / 1
Vầng trăng độc thoại giữa trời
Đồng hồ tích tắc đếm thời gian đi…
Những mùa Phượng hy vọng đã qua, những mùa trăng chờ đợi cũng đã qua... giờ chỉ còn những lại những cánh sao rụng rời tơi tả...hay là những mùa hy vọng đang tới???
Thời gian tựa thoi đưa, thấm thoắt bên nhau cũng gần thập kỷ, biết và...cũng gần 2 thập kỷ rồi...tất cả đong đầy trong mấy ngàn trang nhật ký, mấy chục cuốn nhật ký. Những trang đời nhật ký của tôi... giờ đâu còn những khát khao cháy bỏng của tuổi trẻ nữa, còn đâu những ham muốn, còn đâu sức sống mãnh liệt của một người vốn rất dũng cảm đối chọi với tất cả...??? Giờ là những tiếng bi ai, những tiếng thở dài rất khẽ, cái gì cũng phải nén lòng lại, dằn lòng mình, kiềm chế đến những lúc căng thẳng và mất phương hướng... Để rồi lại rơi vào trạng thái mất cân bằng... Lại tĩnh tâm, lại muốn vơi đi bằng những trang nhật ký... Có để làm gì không? Viết lại những ngày hôm nay cho mai sau buồn thêm hay là cho lòng vơi đi, nhẹ hơn và để tiếp tục hòa nhịp bước, đồng điệu với thường nhật... Ta ơi, hãy cố gắng lên, vượt qua và vươn tới... vẫn còn nhiều nội lực lắm...
Đang bước lên từ vực thẳm sau cơn sóng gió lại tiếp bước một cơn bão...làm ta rơi tụt xuống vực sâu lần nữa, lần này tệ hại hơn... Lòng tự hỏi: có cố gắng ngoi lên trên mặt sông hay là phó mặc cho số phận để nhấn chìm tất cả, nhấn chìm cả bóng dáng ai thuộc về ngày xưa ấy...??? Người ta còn có biết bao người chia sẻ, riêng mình có ai??? Người ta có thể trải lòng mình với những người khác của người ta, còn mình là những trang giấy trắng… Trăng độc thoại giữa trời còn có người ngắm, tán thưởng và hiểu trăng, còn ta…chỉ độc thoại với riêng ta…suốt cuộc đời… Dù có ai đó quá thương mình, rất hiểu mình nhưng mình đâu được phép trải lòng, đâu được dính vào vòng luẩn quẩn ấy. Có lẽ mình sống quá lý trí để rồi một chút riêng tư cho nhẹ lòng mình cũng chẳng dám… Có là sự bế tắc? Hay là vô cảm đến mức lãnh cảm thật sự ? Hay là tự mất cân bằng triền miên đến mức không thể trở về trạng thái ban đầu nữa? Hay là tất cả chẳng còn gì để cất giữ, để níu kéo… Thời gian có còn là vị Chánh án thông minh nữa không để mình còn tiếp tục? Thôi…”chấp nhận số phận” đi… Mình đã ghét và sợ câu nói ấy vô cùng… Cố né tránh và cố gắng làm tất cả để không theo CNDT ấy mà có lúc lại rơi vào hoàn cảnh nào đó lại theo tư tưởng của phái Nho gia… Lẽ nào lại thế? Mình còn kiên định được nữa không??? Mình còn sức sống nữa không? Hay chỉ là tồn tại để làm bình phong cho hạt nảy mầm??? Muốn gì cũng cần phải tồn tại đã…Cần đối mặt với lòng mình tan nát…
Hàng đêm là những tiếng thở dài, những giọt nước lăn dài trên má. Nhớ tuần rồi, trên đường đi học về, có lúc thấy con đường nhòa đi trước mặt chẳng thấy gì hết… Giá như được khóc để cạn đi dòng nước mắt, được hét lên thật to, vứt bỏ đi những phiền muộn, u sầu… Giá như có thể quên được tất cả, giá như được bắt đầu từ con số 0 tròn trĩnh nhưng hạnh phúc ngọt ngào??? Nếu được có lẽ mình vẫn quyết định như vậy, chỉ có đìều trách ai quá thờ ơ, trách ai sống nửa vời trong khi mình thì không thể như thế…tròn 10 năm rồi mình nói vậy “em sợ nhất là sự nửa vời, khi trong em phải là nguyên vẹn…” chắc chỉ còn mình ta là nhớ, nhớ đến từng chi tiết về thời đã qua…
Lòng hanh hao nhớ về tuổi trẻ… Còn đâu nữa những mùa gió cũ, còn đâu nữa những giây phút ấm nồng??? Trái tim mình luôn cố gắng để đúng nhịp nhưng dường như đã bị lỗi nhịp mất rồi bởi vì…mình đã nhìn thấy sự loạn nhịp từ phía bên kia… Có đành lòng không khi chấp nhận cuộc sống như thế??? Chưa hẳn, hay là mình chẳng cần gì? Còn gì nữa không??? Dù cuộc đời mình như canh bạc mình cũng cần cố gắng, ít nhất là trong 4 năm tới… Nuốt hận để rồi đứng vững, vượt qua, vươn lên…như nhưng gì mình đã thầm nhủ với lòng tan nát. Hãy là một cây xương rồng trên cát, chẳng có gì nhưng vẫn vươn lên sống và chống chọi lại tất cả, để rồi mọc ra những chiếc gai nhọn hoắt cho riêng mình. Mình chắc cũng sẽ như vậy…
Không được yếu mềm, không được sống duy ý chí, không được ủy mị, hãy kiên cường đối mặt và giải quyết moi việc. Hãy mạnh mẽ lên, hãy khơi dậy ý trí kiên cường, sự nhiệt huyết của riêng mình. “Đời chỉ sống được một lần thì phải biết sống sao để ngày sau không hối tiếc”…lời ai đó nhắn nhủ suốt bao năm qua mình vẫn nhớ, vẫn ghi trong lòng và dù đã có những hối hận nhỏ nhưng không hoàn toàn hối tiếc…”Em xin chọn lối này…” dù đến mấy mươi năm sau vẫn vậy… Mình sẽ phải thích nghi không mệt mỏi với cuộc sống… Vẫn nhớ lời dặn dò “những hoài bão giờ đây gắng mà thực hiện dù phải qua gió bụi chông gai…”. Cảm ơn ai đã cho mình ý chí và tiếp thêm nghị lực, cảm ơn ai đã giúp mình hình thành nhân cách sống, để rồi mình biết mình còn nhiều nội lực cần tiếp tục phấn đấu, nuôi dưỡng và sẽ phát huy những ưu thế vốn có, khắc phục nhược điểm… Cần cố gắng, cần nỗ lực rất nhiều…
Hôm nay, hãy bơ đi tất cả, bỏ qua đi tất cả...để cho mình không thêm phiền muộn, trái tim không thêm nát tan… Xét cho cùng ai cũng  ích kỷ với những gì thuộc về mình khi những cái thuộc về mình đã không còn thuộc sở hữu của mình nữa, nhưng không sao…có những thứ mất đi lại giúp cho con người ta tiến bộ hơn nhiều, trưởng thành hơn và đạt được những cái to lớn hơn những thứ tầm thường. Hãy cưởi khẩy với những gì tương tự như Tình yêu ấy, những gì tự cho là mình hạnh phúc vì giành lại từ tay người khác, hay cướp giữa ban ngày… Nhưng mình đã nhủ thầm, làm gì có Bộ luật tình yêu vì thế cho nên mình đã từng đố người làm tiếp hai câu thơ mà mình viết dở nhưng chưa có một đáp án được đưa ra…
Tôi cố tìm trong Bộ luật
Một điều khoản Tình yêu
….
Không có câu trả lời vì vậy hơn 10 năm rồi vẫn thế, “bản chất” vẫn vậy, “hiện tượng” vẫn thế…Cám ơn ai đã cho mình những trăn trở, nghĩ suy, những dày vò xé nát tâm can. Cám ơn ai cho mình thêm vô cảm… Hãy tiếp tục đồng hành với con đường ghập ghềnh khó qua, đồng hành với lòng mình tan nát, hãy cố gắng giữ vững nhịp đập với những gì không còn đồng điệu… Sẽ là tuyệt vời khi mình vượt qua quãng đường còn lại đầy chông gai để đạt được cái đích của cuộc đời, dù rằng cái đích ấy do riêng mình đặt ra, có lẽ chỉ của riêng mình… Hãy vững bước, phía cuối con đường gồ ghề ấy, chông gai ấy là con đường phẳng trải đầy hoa… mình đã là loài hoa gai góc nhất vậy nên, dù cuối con đường kia có xa tít tắp và có trải hoa gì đi nữa mình cũng sẽ thấy êm ái nhẹ nhàng… “Bàn chân nhỏ hãy vững vàng bước tới dù phải qua gió bụi chông gai…”. Nhớ lắm ngày xưa ơi… Trút hết những ưu phiền theo dòng suối nước mắt để cạn đi niềm đau xót… giờ chỉ là kỷ niệm…nên hãy sống với thực tại. Cố gắng đi, để ngày mai không hối tiếc…
Cố gắng lên, mình nhé…!!! Ta đã “thế chấp” rồi mà…!!! “Hãy luôn kiên định vì mục tiêu lý tưởng của mình…”
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0