Thật vô tình nhưng dường như ý trời, tất cả những gì cần biết ta đều biết. Không hoàn toàn là giác quan của người phụ nữ mà một phần là Sự thật luôn khách quan. Bất kỳ sự việc nào xảy ra luôn để lại dấu vết trên hiện trường, mà hiện trường luôn trung thực...chỉ có bị thay đổi hoặc biến dạng bởi ý muốn chủ quan của con người và bị ảnh hưởng cảu thiên nhiên (nhưng không nhiều) mà thôi. Có lẽ cảm quan của mình cũng khá tốt như ai đó nhận xét và hơn nữa môn Điều tra Tội phạm của mình học khá tốt vì vậy mình đã biết sự thật...sau khi tìm được "vật chứng". Phụ nữ sinh ra là một niềm vui để cho một nửa thế giới có ý nghĩa hơn nhưng mấy ai sướng cả kiếp người??? Sự nhạy cảm của người phụ nữ, sự ảnh hưởng của ngành học...và với hiện thực khách quan đã làm ai đó tan nát thêm tâm hồn vốn mỏng manh... Thời qian là vị Chánh án thông minh nhất để cảm hóa tất cả tâm hồn tội lỗi... nhưng đã mấy ai "hoàn lương" sau khi bị "kết án" của "Tòa án lương tâm" đâu??? Sự thật là có, mình biết vì mình đã gặp và chứng kiến nhưng "Vật sở hữu" của mình thì lại không. Tại sao? Vì đâu? Lẽ nào lại thế? Bao câu hỏi cứ hiện hữu trong tâm trí mình... Xét về Lý trí, do cả yếu tố chủ quan và yếu tố khách quan dù rằng yếu tố chủ quan kia cố gắng hạn chế nhưng yếu tố khách quan chẳng có điểm dừng...lại muốn "dấn thân" thêm, muốn "thể hiện" để "khẳng định" giá trị của mình chăng??? Còn về Tình cảm, có lẽ Cô giáo mình nói đúng "Lòng tham con người là vô giới hạn", "Đàn ông chỉ muốn thêm chứ không bao giờ bớt đi"... Mình hiểu lắm chứ, thông cảm lắm chứ vì mình luôn đặt mình vào vị trí của người khác... Ấy vậy mà, "người ta" còn nói mình ích kỷ... Thật lạ lùng thật không thể nào hiểu được...một sự thật ngang trái. Người ta cứ "cố tình gây thương nhớ" cho vật thuộc sở hữu của mình...vượt qua sự ngăn cản chí tình chí lý của người thân, bỏ qua lời nhắc nhở, răn đe của mình...để cố tình "phạm luật"... Không hiểu rằng bên cạnh mình là tổ ấm hạnh phúc của mình, ấm hơn, hạnh phúc hơn người khác... Vậy mà "người ta" của anh cứ quên đi, lờ đi và cố gắng để có được "ảo ảnh"...Để làm gì cơ chứ? Được cái gì cơ chứ? Sao em cứ phải đứng núi này nhưng lại trông núi kia? Hạnh phúc của em quá nhiều nên em chán và thèm muốn hạnh phúc của người khác? Em đã bước gần 2 chân vào cánh cửa hạnh phúc của nhiều gđ người khác mà vẫn muốn bước thêm nữa? Vẫn muốn đạt được nhiều "kết quả" nhiều "thành tựu" nữa? Em có biết rằng Hạnh phúc thật sẽ không mong manh nhưng Hạnh phúc cũng thật mong manh không?
Quy luật cuộc đời, em hãy nhớ lấy! Rồi có ngày em cũng sẽ nhận được những gì em không mong muốn, rồi lòng em cũng sẽ nát tan, tâm hồn em cũng sẽ vỡ vụn. Em sống cho ai? Em sống vì ai? Em sống để làm gì? Lẽ nào với em chỉ có duy nhất một câu trả lời sao? Cuộc đời này em dành tặng cho ai??? Em đang gieo mầm cho hạt đắng đó....
Lạ thay, quyền sở hữu của mình không được vẹn nguyên với ý nghĩa của 3 quyền năng mà thực chất mình đương nhiên được hưởng cả về yếu tố tình cảm và pháp luật. Còn chăng chỉ là "quyền chiếm hữu"... Thực lòng ai thiết tha? ai cần ai?
Tất cả chẳng là gì, chẳng cần gì.... nhưng "cái" mà chúng mình đã "tạo" ra thì cần... Chắc là anh đã hiểu.
Dằn lòng mình để quên, cố vui cười để không khóc và cố gắng giữ niềm kiêu hãnh cho riêng mình... Xưa là thế, mềm yếu là vậy nhưng giờ đây mình học được cách "vô cảm với đắng cay" và cố gắng vượt qua bão giông vẫn "xanh như cỏ"...
Ai cũng có lỗi lầm nhưng mấy ai nhận ra lầm lỗi ấy, sửa chữa để rồi đi qua nó, vượt lên để sống có ý nghĩa hơn?
Cây muốn ươm mầm, muốn tốt tươi, muốn cho quả ngọt nhưng mảnh đất kia quá "thờ ơ", quá cằn cỗi để cây có thể nhận chất dinh dưỡng cho mình....
Nhưng thời gian không của riêng ai, không dừng lại bao giờ. Cây vẫn phải đứng vững kiếm chất dinh dưỡng để nuôi hoa, nuôi quả của mình vậy nên cây sẽ rút cạn chất trong cơ thể mình dù biết rằng hình hài của cây có thể biến dạng, có thể xấu đi, có thể chuyển từ trạng thái này sang trại thái khác... Nhưng không sao, tất cả là vì mầm non, là vì quả ngọt mà mình có thể tạo ra... Cây cười viên mãn với ý nghĩ ấy và bỏ qua sự cảm nhận của tất cả....Vươn lên trong lòng đất... Cây đời vẫn mãi xanh tươi...
Quy luật cuộc đời, em hãy nhớ lấy! Rồi có ngày em cũng sẽ nhận được những gì em không mong muốn, rồi lòng em cũng sẽ nát tan, tâm hồn em cũng sẽ vỡ vụn. Em sống cho ai? Em sống vì ai? Em sống để làm gì? Lẽ nào với em chỉ có duy nhất một câu trả lời sao? Cuộc đời này em dành tặng cho ai??? Em đang gieo mầm cho hạt đắng đó....
Lạ thay, quyền sở hữu của mình không được vẹn nguyên với ý nghĩa của 3 quyền năng mà thực chất mình đương nhiên được hưởng cả về yếu tố tình cảm và pháp luật. Còn chăng chỉ là "quyền chiếm hữu"... Thực lòng ai thiết tha? ai cần ai?
Tất cả chẳng là gì, chẳng cần gì.... nhưng "cái" mà chúng mình đã "tạo" ra thì cần... Chắc là anh đã hiểu.
Dằn lòng mình để quên, cố vui cười để không khóc và cố gắng giữ niềm kiêu hãnh cho riêng mình... Xưa là thế, mềm yếu là vậy nhưng giờ đây mình học được cách "vô cảm với đắng cay" và cố gắng vượt qua bão giông vẫn "xanh như cỏ"...
Ai cũng có lỗi lầm nhưng mấy ai nhận ra lầm lỗi ấy, sửa chữa để rồi đi qua nó, vượt lên để sống có ý nghĩa hơn?
Cây muốn ươm mầm, muốn tốt tươi, muốn cho quả ngọt nhưng mảnh đất kia quá "thờ ơ", quá cằn cỗi để cây có thể nhận chất dinh dưỡng cho mình....
Nhưng thời gian không của riêng ai, không dừng lại bao giờ. Cây vẫn phải đứng vững kiếm chất dinh dưỡng để nuôi hoa, nuôi quả của mình vậy nên cây sẽ rút cạn chất trong cơ thể mình dù biết rằng hình hài của cây có thể biến dạng, có thể xấu đi, có thể chuyển từ trạng thái này sang trại thái khác... Nhưng không sao, tất cả là vì mầm non, là vì quả ngọt mà mình có thể tạo ra... Cây cười viên mãn với ý nghĩ ấy và bỏ qua sự cảm nhận của tất cả....Vươn lên trong lòng đất... Cây đời vẫn mãi xanh tươi...