Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Hàn gắn Trái tim đã vỡ

0 trả lời, 597 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-26 03:34:48Xuân Trang>
"Tại sao mình lại gặp rắc rối nhỉ?” Câu hỏi bắt đầu hiện ra sau cuộc khủng hoảng hoặc thời điểm thất vọng. Có lẽ nên vui mừng khi biết mình đặt câu hỏi đúng???!!!
Đây là một bước ngoặt, là thời điểm mình cần điều chỉnh và thay đổi.  Thay đổi tất cả, điều chỉnh bản thân mình để phù hợp với cuộc sống mình đã chọn chứ không phải phù hợp theo ý muốn của riêng mình (quả là khó khăn). Đã từng đặt câu hỏi “Tại sao kết cục đáng buồn này lại rơi vào mình?”  rồi trách móc oán giận…nhưng có lẽ việc làm ấy chẳng giải quyết được gì, khó lòng thay đổi thực tại vì thế cần nhìn nhận và tự giải thoát, tự giải quyết theo hướng tích cực thôi. Cứ đắm đuối với nỗi buồn một mình, cứ gặm nhấm nỗi đau một mình phỏng có ích gì???
Ai cũng có lúc gặp chuyện tồi tệ, có thể sớm, có thể muộn. Nào ai muốn thế? Nhưng thử hỏi những rắc rối  trong công việc, trong quan hệ bạn bè, trong tiền bạc, trong tình yêu, trong quan hệ gia đình ai không gặp ít nhất một lần trong đời??? Mình đã có lúc cố gắng hiểu tại sao mình góp phần vào mất mát và tại sao lại phải hứng chịu những điều cay đắng…. Nguyên nhân là gì? Chủ quan hay khách quan? Nguyên nhân bên trong hay nguyên nhân bên ngoài? Là lỗi trực tiếp hay hay gián tiếp? Dùng hết lý trí và cả tình cảm để luận giải vấn đề và mình hiểu tất cả là do con người chưa thật sự cố gắng hết khả năng và không làm chủ mọi tình huống nên đành chấp nhận đứng nhìn kết cục xấu.  Ngốc chưa????????????????!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Trong cuộc đời có rất nhiều rắc rối xảy ra đến với con người nhưng rắc rối trong Tình yêu, bị tổn thương trong Tình yêu là điều mà ta thấy phổ biến nhất. Tổn thương và mất mát về tình cảm liệu có dễ dàng nhận ra và khắc phục sai lầm? Có cách nào để làm lành một tâm hồn bị xước? Có cách nào để hồi phục một trái tim tan vỡ????????????? Mất mát và nỗi buồn luôn cần thời gian để cho vết thương liền sẹo. Khi bị tổn thương, nỗi buồn này có vẻ là một sa mạc bất tận. Vì vậy rất cần có một bản đồ vạch định lãnh thổ cho nỗi đau khổ này của mình và cũng là cho bất kỳ ai.
Khi Tai họa ập đến
Khi tại họa ập đến ta đau khổ vô cùng. Lẽ nào tất cả đã kết thúc???  Đầu tiên, mình cảm thấy sốc đến lặng người. Sau đó nỗi buồn xâm chiếm. Gào thét, đập phá, nhịn ăn, thức trắng liền gần tuần trời, sút gần 5 kg… Điều đó liệu có giải quyết được gì? Vầy thì phải làm sao???
Có nên nổi cơn tam bành???
Chẳng nên chút nào vì giận hờn, đập phá càng làm tình huống trở lên phức tạp hơn. Nhìn theo góc độ pháp luật, Ly hôn là việc nên làm; là tất yếu xảy ra với cuộc hôn nhân không đạt được mục đích. Giải thoát cho nhau là điều cần thiết, nếu cuộc sống chung thực sự không thể tiếp tục. Xét về khía cạnh đạo đức, cuộc chia tay thực sự là địa ngục và việc bị bỏ rơi trở nên khó chịu đựng nổi do cảm giác bị phản bội và mất đi tương lai tươi sáng không chỉ cho người trong cuộc mà cho cả mầm sống mà hôn nhân đã gieo trồng. Hơn nữa Ly dị vừa là vấn đề thời cuộc, vừa là gánh nặng cho xã hội và để lại dư luận xấu không chỉ của riêng 2 người mà còn cho cả gia đình. Nên chăng??? Có nên giải phẫu cuộc hôn nhân đang có mầm bệnh???
Vậy phản ứng như thế nào đây?
Phản ứng là việc bình thường như nhiều người đã từng biểu lộ, “đi qua một giai đoạn chán nản cùng cực và buồn đau cho những gì đã xảy ra”. Khi ai đó bị phản bội, nỗi uất ức căm tức bùng lên. Bạn cũng không ngoại lệ, và minh cũng thế. Trong lòng người còn lại dấy lên cảm giác phủ nhận, ham muốn trả thù dữ dội, biến mình thành con quỷ thiếu tình yêu. Muốn đập phá tất cả, phá hủy tất cả vì mình đã mất hết có còn gì nữa đâu mà níu kéo mà tiếc nuối? Nhưng có cần không một chiến thắng điên rồ??? Tốt nhất là đừng có nấn ná ở trạng thái này lâu hơn cần thiết, và hãy tránh đi nếu có thể. Phản ứng tiêu cực lúc nào cũng thật tồi tệ. Càng làm vậy càng tự thiêu đốt tâm hồn mình mà thôi, càng làm cho tình hình trở nên tồi tệ. Hãy yêu quý chính bản thân mình.
Nuốt đắng  cay để hướng tới điều có ý nghĩa
Sau vòng đầu của cơn thịnh nộ tam bành và đẫm nước mắt, là những câu hỏi: Tại sao điều ấy lại xảy ra với mình? Tại sao lại làm thế với mình? Tại sao lại là cô ấy? Sai lầm ở đâu? Mình đã sai trái ở chỗ nào?
Nhiều giờ, nhiều tuần, thậm chí nhiều tháng, và nếu không tự ghìm mình lại, thậm chí sẽ là nhiều năm tự dằn vặt đau khổ đang chờ đợi mình. Tự nhận thức là điều tích cực và chứng tỏ rằng mình đã rút ra được từ kinh nghiệm cay đắng. Nghe nhạc, học bài, đọc sách báo, thăm họ hàng người thân là điều có ích nên làm lúc này. Đầm mình kéo dài trong sự lý giải bản thân và đau khổ là điều tồi tệ và sẽ khiến cho chính bản thân mình và người thân phát điên. Cứ như vậy rồi họ cũng chán ghét mình thôi. Dù biết rằng không thể phủ nhận là đã đau khổ, ai có thể quên được? Cần lắm để đặt giới hạn cho việc ngồi dằn vặt đau khổ. Việc có ý nghĩa nhất là phải chuyển động và bình tĩnh hướng tới tương lai. Nói thì dễ lắm, hoạch định thì dễ lắm nhưng thực hiện mới là khó. Hic hic.
Không nên hoài niệm về quá khứ và mân mê hiện tại mà phải  nhìn về phía trước.
Có thể chất đầy nhật ký cho vơi bớt nỗi buồn, viết những gì mình nghĩ để cạn đi cay đắng. Có một kẽ nứt lớn trống rỗng trong cuộc đời, thời gian không thể xóa nhòa tất cả và biến vết nứt kia trở lại nguyên lành.
Có ai đó nói rằng: “Nên có một cuộc sống xã hội đầy đủ, học thêm những điều mới và mở lòng đối với những trải nghiệm chưa được thử nghiệm. Mắc lỗi cũng là điều tốt miễn là bạn không tiếp tục lặp lại chính những lỗi ấy”.
Một khi mình đã cảm nhận về thế giới nằm ngoài trái tim bị tổn thương của mình, mình có thể tiến đến giai đoạn tiếp theo.
Hướng ngoại
“Sự thật là, nếu bạn thực sự bị tổn thương, nỗi buồn sẽ không bao giờ nguôi ngoai, trừ phi bạn đi tiếp, tạo lập những mối quan hệ mới". Hãy Refresh bản thân, khắc phục sai lầm, hướng tới những việc làm cần thiết, có  ích cho bản thân và cho những người thân yêu. Cha mẹ cho ta cơ thể sống, môi trường tự nhiên, môi trường xã hội nuôi dưỡng tâm hồn ta, quyết định hành động như thế nào là do chính bản thân ta thôi. Cần học được cách làm mới và chỉnh lại tâm trạng bản thân mình để có thể để đi đến bước cuối cùng.
Tự toàn tâm toàn ý
Mình có một kết cục hạnh phúc không? Cứ dằn vặt và chìm trong đau khổ có giải quyết được tình huống? Không bao giờ đâu nhé! Thế giới ngoài kia vẫn tươi đẹp lắm dù chẳng có mình. Vì vậy mình phải tự tạo ra niềm vui, niềm hạnh phúc cho riêng mình. Sống có ý nghĩa hơn.  Mẹ nói: đừng làm điều gì trái lương tâm, con sẽ tự tạo hạnh phúc cho con. Mình tin rằng Trái tim đã vỡ sẽ có thể liền da dù rằng vẫn còn vết nứt.
Đăng nhập để trả lời
0