Giờ này em đang làm gì? Em đang vui hay đang buồn? Những kỷ niệm nào giữa chúng ta đọng lại trong em? Lâu rồi, lâu rồi mình không còn được nắm tay nhau...Vậy là mình xa nhau rồi phải không em???
Cả hai chúng ta đã trở về thực tại, về với con đường mình đã chọn, đã đi, đang đi và sẽ đi trong cuộc hành trình sống. Anh vẫn đây mà hình bóng em đâu? Số kiếp đã không cho chúng ta được ở bên nhau, cùng nhau đi tiếp. Chúng ta mãi mãi đi bên lề cuộc đời nhau mà thôi. Xa rồi để mãi luyến tiếc về một thời có nhau, đúng không em?
Chúng ta mãi mãi là hai đường thẳng song song không thể nào hoà nhập thành một được. Dù cả anh và em đã cố tình bẻ cong nó thì cũng chỉ có thể cắt nhau tại một điểm. Và rồi lại chạy ra xa, xa, rất xa mà thôi. Có lẽ số phận chỉ cho chúng ta gặp nhau trong phút chốc, rồi chia lìa chúng ta. Giá như chúng ta gặp nhau sớm hơn hoặc đừng bao giờ gặp nhau, như vậy sẽ tốt hơn. Sẽ không làm ai bị tổn thương, không phải đau nỗi đau tình ái. Có lẽ chúng chỉ có duyên mà không có phận, hay cao xanh kia đùa ác chúng ta. Cả anh và em không thể nào trả lời câu hỏi này được. Từ hơn mười năm rồi, nếu biết trước em không hề hối tiếc bỏ lại tất cả để đến với anh thì hôm nay chúng ta đâu có rơi vào tình cảnh ngang trái này? Lòng anh cũng nức nở, cũng nhớ nhung em khôn xiết và anh biết, anh biết em còn nhớ thương và yêu anh nhiều hơn thế! Biết làm sao đây?
Nhưng dù sao đi anh cũng cám ơn số phận đã cho anh gặp em, để được yêu em và cũng được em yêu lại. Một tình yêu giản đơn, không toan tính, không dự định và không tương lai. Chỉ biết yêu, yêu hết cõi lòng của nhau mà thôi. Chúng ta nhẹ nhàng đến bên nhau như cơn gió thoáng qua, nhưng lại mang hơi nóng của mùa hè, cái mát rượi của cơn mưa đầu hạ. Nhưng giờ em ở xa quá, nào anh có với tay được đâu? Những thầm mong có ngày tái ngộ dù ở đâu, hoàn cảnh nào, địa vị nào và dẫu biết bên cạnh chúng ta vẫn có những thứ ràng buộc không thể dứt ra, chẳng thể lìa xa.
Tình yêu thật lạ, nó làm cho chúng ta như trở lại thời mười tám đôi mươi, cũng giận hờn vu vơ, cũng mong chờ, cũng thầm mơ tới một ngày cùng nhau đi hết quãng đường còn lại. Nhưng đó là giấc mơ không bao giờ có thực, sẽ không bao giờ có thể xảy ra phải không em??? Cũng có thể lắm chứ nếu như không ai biết chúng ta đã có thể gặp nhau ở một nơi gần nhà em hoặc tại nơi anh ở. Số phận thật trớ trêu khi bắt anh luôn phải nhớ tới em, bắt em luôn yêu anh và trong lòng ta mãi mãi có nhau, phải không cô giáo xinh đẹp của tôi???
Cám ơn em, cám ơn tất cả những gì em đã dành cho anh, những gì em đã làm vì anh. Quãng thời gian bên em là quãng thời gian đẹp nhất mà anh đã mất từ lâu, lâu lắm rồi. Em đã mang lại cho anh những cảm xúc mà đã từ lâu anh không còn có nữa. Em đã khơi dậy trái tim già nua, khô cằn, đã từ lâu lắm rồi không còn đập theo nhịp đập yêu đương.
Cuộc sống không như những gì chúng ta mong đợi nhưng chỉ cần trong lòng ta có nhau vậy là ta mãn nguyện rồi phải không em?
Cả hai chúng ta đã trở về thực tại, về với con đường mình đã chọn, đã đi, đang đi và sẽ đi trong cuộc hành trình sống. Anh vẫn đây mà hình bóng em đâu? Số kiếp đã không cho chúng ta được ở bên nhau, cùng nhau đi tiếp. Chúng ta mãi mãi đi bên lề cuộc đời nhau mà thôi. Xa rồi để mãi luyến tiếc về một thời có nhau, đúng không em?
Chúng ta mãi mãi là hai đường thẳng song song không thể nào hoà nhập thành một được. Dù cả anh và em đã cố tình bẻ cong nó thì cũng chỉ có thể cắt nhau tại một điểm. Và rồi lại chạy ra xa, xa, rất xa mà thôi. Có lẽ số phận chỉ cho chúng ta gặp nhau trong phút chốc, rồi chia lìa chúng ta. Giá như chúng ta gặp nhau sớm hơn hoặc đừng bao giờ gặp nhau, như vậy sẽ tốt hơn. Sẽ không làm ai bị tổn thương, không phải đau nỗi đau tình ái. Có lẽ chúng chỉ có duyên mà không có phận, hay cao xanh kia đùa ác chúng ta. Cả anh và em không thể nào trả lời câu hỏi này được. Từ hơn mười năm rồi, nếu biết trước em không hề hối tiếc bỏ lại tất cả để đến với anh thì hôm nay chúng ta đâu có rơi vào tình cảnh ngang trái này? Lòng anh cũng nức nở, cũng nhớ nhung em khôn xiết và anh biết, anh biết em còn nhớ thương và yêu anh nhiều hơn thế! Biết làm sao đây?
Nhưng dù sao đi anh cũng cám ơn số phận đã cho anh gặp em, để được yêu em và cũng được em yêu lại. Một tình yêu giản đơn, không toan tính, không dự định và không tương lai. Chỉ biết yêu, yêu hết cõi lòng của nhau mà thôi. Chúng ta nhẹ nhàng đến bên nhau như cơn gió thoáng qua, nhưng lại mang hơi nóng của mùa hè, cái mát rượi của cơn mưa đầu hạ. Nhưng giờ em ở xa quá, nào anh có với tay được đâu? Những thầm mong có ngày tái ngộ dù ở đâu, hoàn cảnh nào, địa vị nào và dẫu biết bên cạnh chúng ta vẫn có những thứ ràng buộc không thể dứt ra, chẳng thể lìa xa.
Tình yêu thật lạ, nó làm cho chúng ta như trở lại thời mười tám đôi mươi, cũng giận hờn vu vơ, cũng mong chờ, cũng thầm mơ tới một ngày cùng nhau đi hết quãng đường còn lại. Nhưng đó là giấc mơ không bao giờ có thực, sẽ không bao giờ có thể xảy ra phải không em??? Cũng có thể lắm chứ nếu như không ai biết chúng ta đã có thể gặp nhau ở một nơi gần nhà em hoặc tại nơi anh ở. Số phận thật trớ trêu khi bắt anh luôn phải nhớ tới em, bắt em luôn yêu anh và trong lòng ta mãi mãi có nhau, phải không cô giáo xinh đẹp của tôi???
Cám ơn em, cám ơn tất cả những gì em đã dành cho anh, những gì em đã làm vì anh. Quãng thời gian bên em là quãng thời gian đẹp nhất mà anh đã mất từ lâu, lâu lắm rồi. Em đã mang lại cho anh những cảm xúc mà đã từ lâu anh không còn có nữa. Em đã khơi dậy trái tim già nua, khô cằn, đã từ lâu lắm rồi không còn đập theo nhịp đập yêu đương.
Cuộc sống không như những gì chúng ta mong đợi nhưng chỉ cần trong lòng ta có nhau vậy là ta mãn nguyện rồi phải không em?