Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỜI YÊU

3.725 trả lời, 420.935 lượt xem — Trang 1 / 125
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-09 10:34:39Liên Hương>
Xin anh đừng là ngọn gió
Suốt đời mê mải rong chơi
Xin anh đừng là tia nắng
Biến đi khi tắt mặt trời
 
Xin anh đừng là ngọn sóng
Ấp ôm những bến bờ xa
Xin anh đừng là bài ca
Viết cho mọi người cùng hát
 
Anh đừng là ly rượu chát
Đắm say bao nụ môi hồng
Xin anh đừng là dòng sông
Tình yêu bên bồi bên lở
 
Anh đừng là vầng trăng tỏ
Vuốt ve bao mái tóc thề                   
Đừng là những giọt sương khuya
Thấm bao bờ vai con gái
 
Xin anh đừng là oan trái
Gieo thêm dâu bể cuộc đời
Hãy là riêng của em thôi
Hãy là của em - anh nhé!
 





LIÊN HƯƠNG
📎 Tinhyeudichthuc2
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-29 10:52:41THƯƠNG GIANG>
*)Nguyệt Quế ơi!TG muốn cám ơn NQ đã ghé thăm  tặng cho TG bài thơ rất hay nhưng tìm muốn đứt hơi mà chẳng biết nhà nào NQ sẽ "định cư dài hạn"[:D]vì bạn mở nhiều topic quá.Thôi mình sẽ giúp bạn gom lại mấy topic vào trang này cho gọn để lần sau bạn thơ có thể tìm được nhà của NQ mà không phải vất vả như TG nhé[:)]

Xuân đến

Xuân đến ngoài trời chim én liệng
Lung linh bừng nở nụ mai vàng
Mỏng mảnh làn sương như khói nhẹ
Hây hây ngọn gió gọi mùa sang

Khoảnh khắc giao thừa linh thiêng lạ
Phố đêm ngây ngất thoảng hương trầm
Sân chùa rụng cánh hoa sứ trắng
Bổng trầm vọng mãi tiéng chuông ngân

Có cô gái trẻ đi hái lộc
Nhặt cánh sứ rơi ở sân chùa
Tóc dài ngan ngát hương bồ kết
Cho kẻ tình si ngắm thẫn thờ

Miên man nặng bước người viễn xứ
Rưng rưng nỗi nhớ một quê nhà
Bâng khuâng giây phút giao thừa đến
Thổn thức con tim, chợt vỡ oà

Xích lại gần nhau trời và đất
Trải lòng trao một chút men nồng
Lòng thầm cầu nguyện đôi điều ước
Chợt nhớ năm xưa xác pháo hồng

Biết mấy xuân đi rồi xuân đến
Mỗi một mùa xuân, mỗi tuổi đời
Vẫn như thơ bé trong khoảnh khắc
Giây phút giao thoa giữa đất trời

Nguyệt Quế
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-29 10:53:37THƯƠNG GIANG>

Buồn
Buồn trông góc phố mưa bay
Buồn trông lá rụng trải đầy lối quen
Buồn trông ngõ nhỏ lên đèn
Buồn trông thấp thoáng dáng em xa dần
Để mình tôi, đứng tần ngần
Giận nhau chi,để bao lần " buồn trông"....




Đính kèm (1)

_____________________________
Đăng nhập để trả lời
0
Bức tranh mùa Xuân

Xuân đã về xanh biếc đất trời
Hoa xuân hồng thắm, nụ xuân tươi
Nắng xuân sóng sánh vàng như mật
Náo nức mầm xuân lộc đâm chồi

Phố mới vào xuân gió xuân bay
Hương xuân căng lồng ngực nồng say
E ấp tình xuân bao bạn trẻ
Dạo bước đường xuân tay trong tay

Đất nước vào xuân rực sắc hoa
Nông thôn, thành thị, đến đảo xa
Vang khúc ca xuân vào hội mới
Thêm nốt nhạc xuân -bản tình ca

Anh lính mừng xuân ở thao trường
Quản chi mưa nắng với gió sương
Ngày đêm giữ biển trời tổ quốc
Vui đón thư xuân chốn hậu phương

Cô công nhân trẻ vào ca xuân
Máy reo vui theo nhịp bước chân
Dệt bức tranh xuân cho ngày tết
Rộn rã tưng bừng tiếng trống lân

Lúa xuân thơm ngát cánh đồng xuân
Rạng rỡ nụ cười bác nông dân
Đường làng rực nắng màu rơm mới
Thóc vàng rải ngọc sáng trên sân

Thêm một mùa xuân với đất trời
Bàn tay ta góp những niềm vui
Bàn tay ta gieo mầm hạnh phúc
Cho tổ quốc xuân đẹp muôn đời




_____________________________

Nguyetque
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Nói với con

Khi con biết yêu
Con sẽ thấy trái tim biết hát
Đôi mắt con sẽ lấp lánh những vì sao
Chung quanh con cỏ hoa đua nở
Hồn ngập tràn những rung động khát khao
Khi đôi môi con biết nói tiếng yêu
Con sẽ hiểu thế nào là hạnh phúc
Dù đó là ngọt ngào hay đắng cay thổn thức
Thì hơn một lần con cũng được sẻ chia
Tình yêu đầu đời có thể đến rồi đi
Nhưng con ơi đó chính là cuộc sống
Con hãy cứ tin yêu, cứ ước mơ hy vọng
Bằng trái tim chân thành cha mẹ đã cho con
Khi biết yêu cuộc đời sẽ đẹp hơn
Con sẽ biết hy sinh, biết vị tha nhân ái
Bởi trước mắt con tình yêu luôn vẫy goi
Con bước vào đời đừng sợ chông gai
Hãy vững tin con nhé,  một ngày mai
Bắt đầu từ hôm nay - khi tình yêu chợt đến.

_____________________________

Nguyetque
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảnh khắc giao thừa

Xuân đến ngoài trời chim én liệng
Lung linh bừng nở nụ mai vàng
Mỏng mảnh làn sương như khói nhẹ
Hây hây ngọn gió gọi mùa sang

Khoảnh khắc giao thừa linh thiêng lạ
Phố đêm ngây ngất thoảng hương trầm
Sân chùa rụng cánh hoa sứ trắng
Bổng trầm vọng mãi tiéng chuông ngân

Có cô gái trẻ đi hái lộc
Nhặt cánh sứ rơi ở sân chùa
Tóc dài ngan ngát hương bồ kết
Cho kẻ tình si ngắm thẫn thờ

Miên man nặng bước người viễn xứ
Rưng rưng nỗi nhớ một quê nhà
Bâng khuâng giây phút giao thừa đến
Thổn thức con tim, chợt vỡ oà

Xích lại gần nhau trời và đất
Trải lòng trao một chút men nồng
Lòng thầm cầu nguyện đôi điều ước
Chợt nhớ năm xưa xác pháo hồng

Biết mấy xuân đi rồi xuân đến
Mỗi một mùa xuân, mỗi tuổi đời
Vẫn như thơ bé trong khoảnh khắc
Giây phút giao thoa giữa đất trời

Nguyệt Quế


_____________________________

Nguyetque
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-29 14:13:19THƯƠNG GIANG>
...Và bây giờ thì  công  việc sửa sang dọn dẹp nhà của NQ đã hoàn tất, TG sẽ  họa lại bài thơ NQ tặng TG nhé!

Người Nội Duệ...?
Phải người Nội Duệ, Cầu Lim?
Mến câu Quan họ tôi tìm đến nơi
Hát câu "Người ở ,người ơi"
Sông Thương còn mãi đầy vơi đôi dòng
Trao nhau chiếc nón ba tầm
Nhớ nhau vạt áo ướt đầm như mưa
Năm nay đến hội hay chưa?
Để cùng Quan họ " dạ thưa" đôi lời
Gửi người câu hát "Người ơi
Người về đừng có đứng ngồi với ai "
Mấy lời tôi dặn tái hồi
Nỡ nào "bèo dạt mây trôi "sao đành
Mượn câu quan họ trao tình
Nhờ "cây trúc mọc bên đình" trao duyên
Hẹn người " đến hẹn lại lên"
Cho tôi về lại Hội Lim với người

*)Đọc những bài thơ của Thương Giang thật thấm nỗi nhớ quê ,NQ thân tặng TG bài thơ này.Thân quý!


Cám ơn Nguyệt Quế ghé chơi
Lưu thơ tặng lại thay lời kết giao.
Xem ra...Người xứ Bắc vào
Trong Nam lập nghiệp...mà sao tỏ  tường
Bắc giang -Nỗi nhớ sông Thương
Bắc ninh lưu luyến tơ vương -Sông Cầu.
Giang chẳng ở Nội Duệ* đâu
Vùng quê nổi tiếng trồng dâu nuôi tằm
Thôn nữ  đẹp tựa trăng rằm.
Nết na khéo léo lại chăm hơn người.
Còn Giang -ở Bắc Giang thôi
Xưa thuộc Kinh Bắc...nay thời  đổi tên.
Dẫu thay đổi vẫn cứ quen
Với tên  Kinh Bắc vạn niên lưu truyền*

Thương Giang

*) Nói đến trài tài -gái sắc thì người Kinh Bắc có câu:
"Trai Cầu Vồng ,Y ên Thế (Quê hương anh hùng dt Hoàng Hoa Thám)
Gái Nội Duệ ,Cầu Lim"

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-09 10:42:01Liên Hương>
(Thân tặng Thương Giang )

CÔ GÁI SÔNG THƯƠNG

Em là cô gái sông Thương
Một vùng Kinh Bắc vấn vương ,quê nhà
Bãi bồi chở nặng phù sa
Câu thơ chở cả lời ca ân tình
Cây đa, bến nước, sân đình
Hữu tình Quan họ cho mình gặp ta
Đường đời dù có cách xa
Nhịp cầu thơ sẽ giao hòa đôi quê
Người đi xa hẹn ngày về
Tìm người trao mảnh trăng thề năm nao
Đôi dòng- sông biếc xôn xao
Thương Giang - ký ức ngọt ngào không quên
Người ơi ! đến hẹn lại lên
Lại về Kinh bắc trao duyên cùng người...


LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-09 10:49:44Liên Hương>
PHÔI PHA

Phôi pha rồi một thời tuổi trẻ
Năm tháng đi qua chẳng trở về
Nhạt nhòa rồi tình yêu ngày ấy
ngập hồn ta một thuở si mê

Giọt sương mai không còn trên mi mắt
ánh trăng thanh không tắm đẫm tóc thề
Không còn nữa những lời hò hẹn
Chỉ một mình ta im lặng phố khuya

Phôi pha rồi ,tất cả đã phôi pha
Bỏ lại sau lưng một trời kỷ niệm
Ta gói lại những bông hoa màu tím
Bỏ lại bơ vơ vạt cỏ bên đường

Ta tự ru ta khúc hát vô thường
Chân bước đi không ngỏanh về quá khứ
Chả tiếc nuối những điều không còn nữa
Nghe trong lòng tiếng chuông gọi hư không...



LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-09 11:00:42Liên Hương>
TỰ SỰ

Có những lúc tôi ước mình đơn độc
Không phải giận hờn khắc khoải lo âu
Không ước muốn và không tuyệt vọng
Không hôm qua và không cả mai sau

Có những lúc tôi ước mình có thể
Lặng lẽ đi bên cạnh dòng đời
Thờ ơ lắm với những gì náo nhiệt
Sông ra biển rồi chỉ còn lại mình tôi

Có những lúc tôi ước ngày thơ bé
Như nai con ngơ ngác trước thu vàng
Thu cứ qua và Đông lại tới
Bận lòng gì trước mỗi mùa sang

Có những lúc tôi ước mình như lá
Lá xanh tươi, rồi lá héo tàn
Nhưng lá chẳng bao giờ tự hỏi:
Tại vòng đời hay tại thời gian?

Có những lúc tôi ước mình như thế
Bởi đã mang lẽ sống làm người
Dù bâng khuâng trước bao nhiêu ngả rẽ
Cũng phải chọn một dòng- không thể để nước trôi


LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-09 11:03:48Liên Hương>
NHỚ VỀ HÀ NỘI

( bài gửi chuyên mục Ngàn năm thương nhớ Thăng long Hà nội )

Sài gòn trở gió trời không nắng
Tưởng như Hà nội độ Thu về
Sáng ra mở cửa se se lạnh
Đóa hồng chớm nở ướt sương khuya

Sài gòn trở gió lòng bỗng nhớ
Hà nội vào Đông những phố phường
Hoa sữa thơm nồng đầu ngõ nhỏ
Xa lâu rồi vẫn thấy nhớ thương

Sài gòn trở gió bao hoài niệm
Tuổi ấu thơ xưa đã qua rồi
Bím tóc tơ một thời vụng dại
Trong lòng ta đâu nỡ phai phôi

Sài gòn trở gió mơ Hà nội
Như đứa con xa nhớ mẹ hiền
Những cánh chim bay về muôn nẻo
Vẫn mơ về tổ ấm không quên



LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-09 11:06:48Liên Hương>
HÀ NỘI VÀ TÔI


Cánh cò chở nắng sang sông
Ráng chiều buông, nhuộm ánh hồng chân mây
Hôm nay tôi trở về đây
Ắp đầy kỷ niệm những ngày tuổi thơ
Hồng hà đỏ rực ước mơ
Bờ đê cỏ biếc chưa mờ lối quen
Tìm cây bàng, ngõ nhà em
Đâu rồi tàu điện leng keng,đâu rồi?
Ngẩn ngơ tôi mải tìm tôi
Trò chơi "đuổi bắt" bãi bồi ven sông
xuýt xoa cái lạnh ngày đông
Hây hây làn gió ửng hồng má ai
Hương bồ kết, ướp tóc mây
Hương hoa sữa ngát đọng đầy phố đêm
Tìm về kỷ niệm dịu êm
Lời yêu đầu, mãi ngọt mềm trên môi
Hà nội ơi! Hà nội ơi
Rưng rưng ký ức một đời không quên

LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-12 03:28:44Liên Hương>
CHÙM THƠ VUI GỬI QUÁN TÚ LÒNG...THÒNG

Nhận lời mời
 
Vô tình bỗng đọc thấy lời mời
Quán nhỏ bên đường ghé vô chơi
Thì ra quán ấy là quán Tú
Nhộn nhịp vào ra rất đông người
Chủ quán nghe danh: Tú Lòng...Thòng
Chữ tốt, văn hay, lý lẽ thông
Hào hiệp mở lòng tình huynh đệ
Lợi danh coi nhẹ tựa lông hồng
Hợp dạ nên tôi vội ghé vào
Biết rằng chẳng câu nệ thấp cao
Cũng phải có dăm vần lủng củng
Gọi là ra mắt với anh hào
Xin nhận nơi đây một tấm lòng
Gặp người tri kỷ vẫn hằng mong
Nể tình huynh muội - xin chỉ giáo
Cháu con cụ Tú - một chữ Đồng
 
 
CẢM THÔNG
 
Bác Tú Lòng ơi ! bác Tú Lòng
Nghe bác than trời thật cảm thông
Cái nợ "đồng lần" ai chả thế
Thôi thì ta ráng trả cho xong
Chỉ xin bác đừng mất hứng thơ
Để mặc quán mình đứng chơ vơ
Thất thểu bên đường bao lữ khách
tần ngần bằng hữu ngóng ngẩn ngơ


BỎ NGHỀ
 
Đường xá khen ai khéo khéo đào
Chỗ thì trũng thấp chỗ lại cao
Bốn phỉa vây giăng đầy "lô cốt"
Dụi mắt trông quanh ngỡ chiến hào
Phen này tớ quyết phải buôn xuồng
Phố hóa sông rồi ngại mưa tuôn
hay là buôn lưới dùng bắt cá
Bỏ nghề công chức, có khi hơn



" HAI GIỎI "
 
Mang tiếng xênh xang lính văn phòng
Tất bật việc nhà lẫn việc công
May ra thì được phong "hai giỏi"
Chẳng may thì có cũng như không
Đầu bù tóc rối ,quên son phấn
Muộn giờ trễ việc chạy long nhong
Con ốm, chồng đau mà nghĩ việc
Thi đua năm ấy thế là...tong


VỢ ÔNG TÚ
 
Cho dù chả lặn lội mom sông
Cũng phải chăm con với chăm chồng
Thâm tiền, hết gạo khi " giáp hạt"
Xót lòng méo mặt lúc đầu đông
Tơ hồng đã định duyên ông Tú
Ân tình - nợ ấy  trả cho xong
Dám đâu than trách trời cao thấp
Xá gì cho phận gái long đong


CHÚC TẾT
 
Mấy vần xin gửi bác Tú Lòng
Chúc sang năm mới việc hanh thông
Quán thơ, quán rượu luôn xôm tụ
Chẳng phải dùng chi đến chữ.."thòng"
Chúc cho quán bác đón muôn nhà
tấp nập dập dìu khách lại qua
Chén rượu , bầu thơ thêm ý vị
Bằng hữu thâm giao mãi chan hòa[:D][:D][:D]
 
 
 GIÓ ĐÔNG

Sớm nay chợt tỉnh giấc xuân nồng
Cơn gió lạnh nào thổi cuối Đông
Hàn Phong đáo lại vườn thơ cũ
Rèm buông - quán lặng giữa mênh mông
 Cô hàng nước đã  qua sông vắng
Lời nguyện ngày xưa gửi hư không
Trách người tri kỷ sao hờ hững
Để người năm ấy mãi đợi trông...
 


 HAY LÀ...???

Cơm ăn chả được...phải phát ròm
Hay là thèm "phở " đổ tại cơm?
Làm thơ mất hứng...kêu "con khóc"
Quanh quẩn vào ra...chả chán òm
Chán òm...thì cũng phải vào ra
Tường vôi bốn vách cũng giống nhà
" Con khóc " mới hòng lên chức bố
" Làm chồng " cho xứng... vợ nào la???
[sm=a%20flower%20for%20her.gif]

Trích:   " Gió hú đồi thông cảnh gợi sầu
             Hồ trong nước lạnh cũng đi câu
             Vai mang bánh ngọt trà vài ấm
             Tay xách mồi thơm rượu một bầu.."
                                                          TTK

           CON TRỜI

               Nhậu tới nhậu lui cốt quên đời
              Rượu uống vào rồi mới hỡi ơi?
              Liêu xiêu bóng ngả thành ông Chí *
              Lảo đảo hồn mơ tưởng con trời
              Khát sữa con gào - Ông cũng mặc
              Hết tiền vợ giận - tớ cứ chơi
              Có nghèo cũng chẳng qua "tại số "
              Lưu linh  vẫn còn đợi gặp thời

*  Ông Chí ( tức Chí Phèo )  Mong HP và TTK đừng giận để LH làm " THị Nở " kỳ đà cản mũi hai ông "con trời" một bữa nha! [8D][8D][8D]


     LIÊN HƯƠNG 

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

TỰ SỰ

Có những lúc tôi ước mình đơn độc
Không phải giận hờn khắc khoải lo âu
Không ước muốn và không tuyệt vọng
Không hôm qua và không cả mai sau

Có những lúc tôi ước mình có thể
Lặng lẽ đi bên cạnh dòng đời
Thờ ơ lắm với những gì náo nhiệt
Sông ra biển rồi chỉ còn lại mình tôi

Có những lúc tôi ước ngày thơ bé
Như nai con ngơ ngác trước thu vàng
Thu cứ qua và Đông lại tới
Bận lòng gì trước mỗi mùa sang

Có những lúc tôi ước mình như lá
Lá xanh tươi, rồi lá héo tàn
Nhưng lá chẳng bao giờ tự hỏi:
Tại vòng đời hay tại thời gian?

Có những lúc tôi ước mình như thế
Bởi đã mang lẽ sống làm người
Dù bâng khuâng trước bao nhiêu ngả rẽ
Cũng phải chọn một dòng- không thể để nước trôi


LIÊN HƯƠNG


Tự suy ngẫm

Hồi tưởng lại chẳng biết đã bao lâu
Mới chợt hiểu sự cô đơn là bạn
Không giận buồn lòng cũng chẳng nhớ thương
Chỉ còn lại ngày mai đây sao đẹp.
 
Khi có thể không bao giờ bỏ cuộc
Bên dòng đời chen chúc bước tiếp đi
Không gấp gáp làm gì cho sai bước
Để vững lòng trong lúc mỗi mình ta.
 
Khi nhớ lại những ngày còn thơ bé
Đâu có gì hơn hẳn lúc hôm nay
Xuân hạ thu đông bốn mùa thay đổi
Nhưng trong lòng luôn lo lắng tương lai.
 
Chiếc lá xanh rồi chiếc lá lụi tàn
Theo quy luật thiên nhiên mà phát triển
Tôi tự nghĩ ở con người cũng thế
Theo thời gian muôn thuở chốn dương gian.
 
Và đến lúc tôi chỉ làm không ước
Theo lương tâm theo ý nguyện riêng tư
Dù gian khổ thôi cũng đành chấp nhận
Nếu quay lui sẽ tự đánh mất mình.
ThanhThanhsingle
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: thanhsingle

Trích đoạn: Liên Hương

TỰ SỰ

Có những lúc tôi ước mình đơn độc
Không phải giận hờn khắc khoải lo âu
Không ước muốn và không tuyệt vọng
Không hôm qua và không cả mai sau

Có những lúc tôi ước mình có thể
Lặng lẽ đi bên cạnh dòng đời
Thờ ơ lắm với những gì náo nhiệt
Sông ra biển rồi chỉ còn lại mình tôi

Có những lúc tôi ước ngày thơ bé
Như nai con ngơ ngác trước thu vàng
Thu cứ qua và Đông lại tới
Bận lòng gì trước mỗi mùa sang

Có những lúc tôi ước mình như lá
Lá xanh tươi, rồi lá héo tàn
Nhưng lá chẳng bao giờ tự hỏi:
Tại vòng đời hay tại thời gian?

Có những lúc tôi ước mình như thế
Bởi đã mang lẽ sống làm người
Dù bâng khuâng trước bao nhiêu ngả rẽ
Cũng phải chọn một dòng- không thể để nước trôi


LIÊN HƯƠNG


Tự suy ngẫm

Hồi tưởng lại chẳng biết đã bao lâu
Mới chợt hiểu sự cô đơn là bạn
Không giận buồn lòng cũng chẳng nhớ thương
Chỉ còn lại ngày mai đây sao đẹp.
 
Khi có thể không bao giờ bỏ cuộc
Bên dòng đời chen chúc bước tiếp đi
Không gấp gáp làm gì cho sai bước
Để vững lòng trong lúc mỗi mình ta.
 
Khi nhớ lại những ngày còn thơ bé
Đâu có gì hơn hẳn lúc hôm nay
Xuân hạ thu đông bốn mùa thay đổi
Nhưng trong lòng luôn lo lắng tương lai.
 
Chiếc lá xanh rồi chiếc lá lụi tàn
Theo quy luật thiên nhiên mà phát triển
Tôi tự nghĩ ở con người cũng thế
Theo thời gian muôn thuở chốn dương gian.
 
Và đến lúc tôi chỉ làm không ước
Theo lương tâm theo ý nguyện riêng tư
Dù gian khổ thôi cũng đành chấp nhận
Nếu quay lui sẽ tự đánh mất mình.

Cảm ơn bạn đã vào trang nhà của Liên Hương và chia sẻ những suy nghĩ của mình
Đăng nhập để trả lời
0
SÔNG VÀ BIỂN


Một dòng sông phẳng lặng
Trôi man mác về đâu ?
Sông xuôi về biển lớn
Mặc năm tháng dãi dầu

Sông chở nặng phù sa
Như ôm lời ước hẹn
Về với biển bao la
Góp nồng thêm vị mặn

Anh có là biển lớn?
Để em làm sông xanh
Cho đời không đơn độc
Cho cây thơm trái lành

Dẫu rồi một ngày kia
Biển bạc đầu cuộn sóng
Thì lòng sông vẫn đầy
Một tình yêu cháy bỏng

LH

 
 
CẢM ƠN
 
 
Cảm ơn sông thương biển
Mang vị ngọt phù sa
Cảm ơn em nhớ ta
Trái tim non thắp lửa
 
Cảm ơn người mở cửa
Dấu chân hoang bước vào
Cảm ơn những ngọt ngào
Bên biển đời mặn chát
 
Biển muôn đời vẫn hát
Ca khúc của bi thương
Sao cứ mãi sầu vương
Bản trường ca hoan lạc
 
Cảm ơn dòng sông xanh
Về ấp yêu hoa trái
Bóng chiều đi ngoảnh lại
Ta có giọt lệ rơi
 
LPH
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

VỀ VỚI BIỂN


Mùa Thu vàng lá phơi
Biển có còn ngày động
Hoàng hôn tím chân trời
Cát dài theo lối mộng

Em về bên biển rộng
Nghe sóng vỗ rì rào
Chút tình xưa thổn thức
Mãi ôm bờ khát khao


LH
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ VỚI BIỂN


Mùa Thu vàng lá phơi
Biển có còn ngày động
Hoàng hôn tím chân trời
Cát dài theo lối mộng

Em về bên biển rộng
Nghe sóng vỗ rì rào
Chút tình xưa thổn thức
Mãi ôm bờ khát khao

LH

 
Vẫn có những lao xao
Của những ngày biển động
Chỉ đâu là dài rộng
Cũng có lúc nhỏ nhoi
 
Quí giá lắm tình ơi
Là khi triều đi hết
Con dã tràng mõi mệt
Xe cát mãi mòn hơi
 
LPH
 
Đăng nhập để trả lời
0
PHÔI PHA

Phôi pha rồi một thời tuổi trẻ
Năm tháng đi qua chẳng trở về
Nhạt nhòa rồi tình yêu ngày ấy
ngập hồn ta một thuở si mê

Giọt sương mai không còn trên mi mắt
ánh trăng thanh không tắm đẫm tóc thề
Không còn nữa những lời hò hẹn
Chỉ một mình ta im lặng phố khuya

Phôi pha rồi ,tất cả đã phôi pha
Bỏ lại sau lưng một trời kỷ niệm
Ta gói lại những bông hoa màu tím
Bỏ lại bơ vơ vạt cỏ bên đường

Ta tự ru ta khúc hát vô thường
Chân bước đi không ngỏanh về quá khứ
Chả tiếc nuối những điều không còn nữa
Nghe trong lòng tiếng chuông gọi hư không...


LIÊN HƯƠNG




Hôm nay lãng đãng dạo vườn thơ của LH, gặp PHÔI PHA, xin được họa lại với ngôn từ sắc thái tươi vui hơn cùng không khí xuân về, hay thì khen mà dở thì đừng chê nhé, hì hì. Chúc luôn vui ha!
 

DUYÊN XUÂN
 
Đôi mình kết duyên xuân tươi trẻ
Bao nhiêu niềm vui lại ùa về
Ôi đẹp làm sao tình yêu ấy
Chất ngất hồn ta giữa say mê.
 
Tình em ngọt ngào từng ánh mắt
Bềnh bồng ái diễm mái tóc thề
Hương hoa phảng phất mùa ước hẹn
Rạo rực lòng anh sáng sao khuya.
 
Qua rồi những ngày tháng phôi pha
Còn lại trong ta màu kỷ niệm
Chiều nay hoàng hôn muôn sắc tím
Dìu bước đôi ta trọn con đường.
 
Mùa xuân tình yêu đẹp vô thường
Bao nhiêu nỗi buồn thành quá khứ
Bây giờ và cả ngày sau nữa
Ngọn gió hạnh phúc mãi tầng không.
 
nnc


Lòng thơ độ lượng bao dung-Tình quê đất nước-Tình chung con người!
Đăng nhập để trả lời
0
Xin đừng buồn nữa nhé anh!
 
Liên Hương
 
 
 
Thầm...
 
Đêm xưa bắc một nhịp cầu
Nối về miền nhớ hai đầu rất xa...
Khoảng lòng của mộng thi ca
Nhẹ vần câu chữ đậm đà tình thân
 
Yêu thương giữa chốn hồng trần
Chữ duyên chữ phận chông chênh kiếp người
Hương ngàn một đóa sen tươi
Trong mưa thắm lại với người đón đưa
 
Vần thơ nhẹ lắm sao vừa
Không tình thì nghĩa duyên xưa cũng thành
Xin đừng buồn nữa nhé anh!
Lời em dịu ngọt quẩn quanh một thời
 
Bên nhau thêm nữa chút đời
Sen còn hương thắm Tâm ngời sáng trong...
 
21h20, 30/10/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Thầm...

Đêm xưa bắc một nhịp cầu
Nối về miền nhớ hai đầu rất xa...
Khoảng lòng của mộng thi ca
Nhẹ vần câu chữ đậm đà tình thân

Yêu thương giữa chốn hồng trần
Chữ duyên chữ phận chông chênh kiếp người
Hương ngàn một đóa sen tươi
Trong mưa thắm lại với người đón đưa

Vần thơ nhẹ lắm sao vừa
Không tình thì nghĩa duyên xưa cũng thành
Xin đừng buồn nữa nhé anh!
Lời em dịu ngọt quẩn quanh một thời

Bên nhau thêm nữa chút đời
Sen còn hương thắm Tâm ngời sáng trong...
 
Lanh.Ktq
 
 
MÙA XUÂN & THƠ
 
Tình người biển thẳm mênh mông
Tình đời sắc sắc, không không vẫn đời
Dù nước mắt, hay nụ cười
Trái tim vẫn nói mãi lời yêu thương
Đôi miền - cũng một quê hương
Vườn thơ chung một con đường người ơi!
Ngày mai lặng gió trùng khơi
Mùa xuân gọi ánh nắng ngời mắt trong
Thênh thênh nhẹ một cõi lòng
Thuyền thơ nhẹ lướt trên dòng sông xanh
Chút hương thầm - gửi phương anh
Hai người xa lạ mà thành tri âm
Cùng chung nhau một chữ tâm
Duyên thơ đâu phải sắt cầm mới trao
Mời anh một chén rượu đào
Mùa xuân khai bút- mình vào vườn thơ
 
LIÊN HƯƠNG
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

Tình người biển thẳm mênh mông
Tình đời sắc sắc, không không vẫn đời
Dù nước mắt, hay nụ cười
Trái tim vẫn nói mãi lời yêu thương
Đôi miền - cũng một quê hương
Vườn thơ chung một con đường người ơi!
Ngày mai lặng gió trùng khơi
Mùa xuân gọi ánh nắng ngời mắt trong
Thênh thênh nhẹ một cõi lòng
Thuyền thơ nhẹ lướt trên dòng sông xanh
Chút hương thầm - gửi phương anh
Hai người xa lạ mà thành tri âm
Cùng chung nhau một chữ tâm
Duyên thơ đâu phải sắt cầm mới trao
Mời anh một chén rượu đào
Mùa xuân khai bút- mình vào vườn thơ
 
LIÊN HƯƠNG


 
Xuân yêu thương
 
Chiều về trời lại trở mong
Mênh mang gợn sóng chạnh lòng ngẩn ngơ
Câu thơ ngút gió xa bờ
Đò miên man gọi biết chờ nơi nao...
 
Vì người, thoảng chút ruợu đào
Lời yêu đã ngấm mắt nào chẳng say
Duyên thơ nhẹ đã trao tay
Hương thầm anh nhận những ngày có em
 
Đôi miền, cũng lạ thành quen
Vườn kia mở lối đua chen miệng cười
Thơ vương cả bóng hình người
Tìm trong nước mắt vẫn tươi cuộc đời
 
Tình thơ mượn ánh trăng ngời
Gửi trong chút gió những lời yêu thương
Xuân này, mạn phép văn chương...
Thế nhân còn đó, vấn vương một người
 
16h20, 01/02/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Phải đâu như cánh chim trời
Đam mê gửi chốn xa vời lòng tin

 
Liên Hương

 
Nhớ...
 
Chiều rơi như mắt em cười
Hình dung..., khó lắm, hỏi người biết không...?
Thẳm xa gửi chút nắng hồng
Trong cơn gió thoảng một trông hai chờ
 
Mượn lời kết những trang thơ
Vườn ươm xanh ngát những bờ bến xuân
Thi nhân ở chốn hồng trần
Phận đời loi lẻ những lần đắng cay
 
Đêm qua, sáng sẽ sang ngày
Tình nhân sẽ hiểu dạ này tận tâm
Đi tìm một khúc tri âm
Để đời thôi bớt trầm luân kiếp người
 
17h30, 01/02/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ...

Chiều rơi như mắt em cười
Hình dung..., khó lắm, hỏi người biết không...?
Thẳm xa gửi chút nắng hồng
Trong cơn gió thoảng một trông hai chờ

Mượn lời kết những trang thơ
Vườn ươm xanh ngát những bờ bến xuân
Thi nhân ở chốn hồng trần
Phận đời loi lẻ những lần đắng cay

Đêm qua, sáng sẽ sang ngày
Tình nhân sẽ hiểu dạ này tận tâm
Đi tìm một khúc tri âm
Để đời thôi bớt trầm luân kiếp người
 
Lanh.ktq
 
 
TÌNH THƠ
 
Đắng cay cũng thể cõi đời
Vô thường cũng một  kiếp người chông chênh
Thì xin giữ một chút tình
Nửa cho đời, nửa cho mình thế thôi
Nợ duyên còn dễ phai phôi
nợ đời đâu dễ nói lời dối gian
Tâm lành nương chốn bình an
Chỉ mong một chút nắng vàng cuối đông
xua đi hiu hắt cõi lòng
Niềm vui thành nỗi chờ mong mỗi ngày
Lọ là nhìn mặt , cầm tay
Chỉ vần thơ  nhỏ đủ say duyên mình
Vườn thơ hát khúc tự tình
Cho tàn đêm " lạnh", bình minh nắng ngời
Em như đã thấy nụ cười
Ấm như nắng toả một trời - phương anh!
 
LIÊN HƯƠNG
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM THU
 
Đêm tàn hiu hắt mảnh trăng thanh
Nguyệt quế đưa hương thoảng trước mành
Sương rớt đầu thềm sa lộp bộp
Gió lùa cuối ngõ dập lanh canh
Hải đường lả ngọn che nhuỵ thắm
Kim cúc trổ đài ấp lá xanh
Thoáng thoáng trăng mờ soi gối chiếc
Thy nhân thao thức ngóng duyên lành
 
LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-02 06:59:13Liên Hương>
Tập toẹ học thơ Đường ( mà chả thấy giống Đường ) nên chỉ dám quanh quẩn vườn nhà, chả dám đi đâu [8D][8D][8D]
 
XƯƠNG RỒNG

Ngại gì đời cát nắng như nung
Gió táp, mưa sa với bão bùng
Chí cả hợp về gai vấn vít
Tài cao tụ lại rễ buông trùng
Tinh hoa trời đất thơm hồn ngọc
Huyết khí càn khôn mượt cánh nhung
đời gọi  xương rồng - nên bức hoạ
Thuyền quyên vẹn ước với anh hùng
 
LIÊN HƯƠNG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ DUYÊN
 
Bởi số vô duyên chả gặp anh
Đêm về thao thức đủ năm canh
Trăng mờ bóng rọi âm thầm gối
Gió lạnh hồn lay quạnh quẽ mành
Ruộng cạn, đất cằn cây chết trắng
Vườn hoang, dậu nát cỏ lên xanh
Cầu duyên đành cậy ông Tơ vậy
Tốn khối oản xôi chuyện chửa thành
 
( hì hì - đúng là "zô diên" )
 
LH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-02 10:07:25Liên Hương>
KHÔNG EM

Không em như đũa chẳng nên đôi
Như rượu bày ra thiếu mất mồi
Mưa hạ giật mình e nước chảy
Gió đông chột dạ sợ bèo trôi
Đêm cầu bà nguyệt se duyên thắm
Ngày khấn ông Tơ gỡ phận ôi
May có ai thương thì giúp nhỉ
Xin đừng để khổ mỗi thằng tôi
LH
 
Đăng nhập để trả lời
0
hì, thì ra âm thầm nấu Đường ở đây hén, LH làm thơ Đường luật trữ tình có duyên lắm đó, cứ ra xướng họa với mọi người thì nhanh cứng hơn. Chúc vui vẻ và nhiều ý thơ nhá.
Định họa với LH 1 bài mà lúc này đang làm việc không tìm được hứng [:D]
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HÀN PHONG

hì, thì ra âm thầm nấu Đường ở đây hén, LH làm thơ Đường luật trữ tình có duyên lắm đó, cứ ra xướng họa với mọi người thì nhanh cứng hơn. Chúc vui vẻ và nhiều ý thơ nhá.
Định họa với LH 1 bài mà lúc này đang làm việc không tìm được hứng [:D]

 
đường lậu..
 
Liên Hương đuờng lậu hỏng tha nha
Án phạt dành cho ế tới già
Sắc đẹp mặc dù không thể tả
thuyền duyên có cập  cấm cho qua
cs
lịnh cua HanPhong
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»