<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.11.2013 02:03:19 bởi THƯƠNG GIANG>
lanh.ktq:
NGUYỆN...
Cho anh về phố xưa ấy... không em
Vớt hồn thơ, đợi nhau ngày trở lại
Em... có nghe chút tình si vương mãi...?
Trên nẻo đời day dứt, trót ngày qua
Ký ức yêu thương đâu dễ phai nhòa
Với thi nhân ta biết mình mắc nợ
Tháng 9 về nghe mùa thu cơn cớ
Chiếc lá rơi, vàng theo những mong chờ
Sẽ nhủ mình vẹn nguyên ấy, vần thơ
Người tha hương, và... mình thành viễn xứ...!
lanh.ktq
![]()
CÙNG …
Biết bao đêm chập chờn trong giấc ngủ,
Vần thơ anh kéo quá khứ tìm về .
Có thể nào vơi cạn hết đam mê,
Khi người xa, khâu lời thề… vẫn đợi?
Ánh trăng lạnh ngã nhoài trên sông nổi,
Đêm cô liêu trong bóng tối ẩn mình.
Phố không em , nghe nỗi nhớ lặng thinh,
Chiếc lá Thu cũng vô tình rơi khẽ…
Hình như sợ chạm vào sự cô lẻ,
Một trái tim đang giằng xé nhớ nhung.
Thương Giang
























