Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lạnh thơ...

2.190 trả lời, 253.778 lượt xem — Trang 3 / 74
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.11.2013 02:03:19 bởi THƯƠNG GIANG>
lanh.ktq:

NGUYỆN...

Cho anh về phố xưa ấy... không em
Vớt hồn thơ, đợi nhau ngày trở lại
Em... có nghe chút tình si vương mãi...?
Trên nẻo đời day dứt, trót ngày qua

Ký ức yêu thương đâu dễ phai nhòa
Với thi nhân ta biết mình mắc nợ
Tháng 9 về nghe mùa thu cơn cớ
Chiếc lá rơi, vàng theo những mong chờ

Sẽ nhủ mình vẹn nguyên ấy, vần thơ
Người tha hương, và... mình thành viễn xứ...!

lanh.ktq



CÙNG …
 
Biết bao đêm chập chờn trong giấc ngủ,
Vần thơ anh kéo quá khứ tìm về .
Có thể nào vơi  cạn  hết  đam  mê,
Khi người xa, khâu lời thề… vẫn đợi?
 
Ánh trăng lạnh ngã nhoài trên sông nổi,
Đêm cô liêu trong bóng tối ẩn mình.
Phố không em , nghe nỗi nhớ lặng thinh,
Chiếc lá Thu cũng vô tình rơi khẽ…
 
Hình như sợ chạm vào sự cô lẻ,
Một trái tim đang giằng xé nhớ nhung.
 
Thương Giang
 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
NGUYỆN... 

Cho anh về phố xưa ấy... không em
Vớt hồn thơ, đợi nhau ngày trở lại
Em... có nghe chút tình si vương mãi...?
Trên nẻo đời day dứt, trót ngày qua

Ký ức yêu thương đâu dễ phai nhòa
Với thi nhân ta biết mình mắc nợ
Tháng 9 về nghe mùa thu cơn cớ
Chiếc lá rơi, vàng theo những mong chờ

Sẽ nhủ mình vẹn nguyên ấy, vần thơ
Người tha hương, và... mình thành viễn xứ...!

lanh.ktq



CÙNG …
 
Biết bao đêm chập chờn trong giấc ngủ,
Vần thơ anh kéo quá khứ tìm về .
Có thể nào vơi  cạn  hết  đam  mê,
Khi người xa, khâu lời thề… vẫn đợi?
 
Ánh trăng lạnh ngã nhoài trên sông nổi,
Đêm cô liêu trong bóng tối ẩn mình.
Phố không em , nghe nỗi nhớ lặng thinh,
Chiếc lá Thu cũng vô tình rơi khẽ…
 
Hình như sợ chạm vào sự cô lẻ,
Một trái tim đang giằng xé nhớ nhung.
 
Thương Giang
 

Thầm...
 
Trái tim yêu vẫn thổn thức, ngập ngừng
Cứ xa xăm ánh mắt nhìn rất tội
Trót một lần mình trong nhau lạc lối...
Nên nợ người, khoảng vắng ấy, mong manh
 
Ở rất xa... nỗi nhớ có ngập lòng...?
Lẻ vầng trăng khuyết ngày dài đứng đợi
Đã lặng thầm, nụ hôn xưa... bối rối...
Trên nẻo đời, thật chậm khẽ... ngày qua
 
Khói chiều, loang mi mắt ai ngợp nhòa
Giữa yêu thương và bộn bề giằng xé...
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Thoảng...
 
Sợ yêu mềm rồi thoảng phút chia ly
Và hờn giận đợi ngày về sum họp
Khi ánh nhìn... thôi còn khao khát
Vệt lăn dài trên lối nhỏ, xa xưa...
 
Quá khứ đi qua thoảng con gió theo mùa
Ai đếm đong những điều được mất
Chẳng thề ngờ... dẫu niềm riêng rất thật
Nét ưu tư hằn trĩu nặng mi gầy
 
Thả vào ngày đắm mê tuột tầm tay
Ta cách nhau... luôn, một tầm yêu thương với
Giữa cao xanh và chút tình dẫu vội
Giữ cho mình, đêm thẳm... phía buồn tênh...
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày

Ta viết, cho ngày dang dở
Đưa tay chạm ánh mặt trời
Có khóe mắt nào ướt vội
Lìa cành... chiếc lá nhẹ rơi
 
Anh, bước trên đời rất chậm
Đi ngược về phía mình thôi
Em nào... riêng em biết được
Quên rồi, khúc hát xa xôi
 
Em dối đêm vào trăn trở
Xoay tròn vệt nhớ đơn côi
Bờ vai thon còn nức nở
Đi tìm khoảng... trót lứa đôi
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2013 01:48:44 bởi THƯƠNG GIANG>
lanh.ktq:

THOẢNG...

Sợ yêu mềm rồi thoảng phút chia ly
Và hờn giận đợi ngày về sum họp
Khi ánh nhìn... thôi còn khao khát
Vệt lăn dài trên lối nhỏ, xa xưa...

Quá khứ đi qua thoảng con gió theo mùa
Ai đếm đong những điều được mất
Chẳng thề ngờ... dẫu niềm riêng rất thật
Nét ưu tư hằn trĩu nặng mi gầy

Thả vào ngày đắm mê tuột tầm tay
Ta cách nhau... luôn, một tầm yêu thương với
Giữa cao xanh và chút tình dẫu vội
Giữ cho mình, đêm thẳm... phía buồn tênh...

lanh.ktq




BUỒN
 
Chân rớm máu giữa bến lạ gập ghềnh,
Biết nói gì  khi nổi nênh phiêu bạt?
Đắng lòng lắm …và bờ môi mặn chát.
Giọt lệ lòng  vo thành  hạt  ngọc rơi…
 
Đừng ngờ vực ,tội lắm cánh chim trời.
Rã cánh mỏi giữa cuộc đời giông bão.
Cố trốn chạy , lại vấp miền hư ảo,
Ánh mắt buồn .Ơi con tạo khéo trêu…
 
Nghẹn khúc ru tím thẫm cả trời chiều.
Xa tầm tay, cả  lời yêu thương  nữa.
Mặc  tim  mình cứ âm thầm hé  cửa,
Thổn thức cùng nỗi nhớ gọi người thôi!
 
Thương Giang 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
THOẢNG...

Sợ yêu mềm rồi thoảng phút chia ly
Và hờn giận đợi ngày về sum họp
Khi ánh nhìn... thôi còn khao khát
Vệt lăn dài trên lối nhỏ, xa xưa...

Quá khứ đi qua thoảng con gió theo mùa
Ai đếm đong những điều được mất
Chẳng thề ngờ... dẫu niềm riêng rất thật
Nét ưu tư hằn trĩu nặng mi gầy

Thả vào ngày đắm mê tuột tầm tay
Ta cách nhau... luôn, một tầm yêu thương với
Giữa cao xanh và chút tình dẫu vội
Giữ cho mình, đêm thẳm... phía buồn tênh...

lanh.ktq




BUỒN
 
Chân rớm máu giữa bến lạ gập ghềnh,
Biết nói gì  khi nổi nênh phiêu bạt?
Đắng lòng lắm …và bờ môi mặn chát.
Giọt lệ lòng  vo thành  hạt  ngọc rơi…
 
Đừng ngờ vực ,tội lắm cánh chim trời.
Rã cánh mỏi giữa cuộc đời giông bão.
Cố trốn chạy , lại vấp miền hư ảo,
Ánh mắt buồn .Ơi con tạo khéo trêu…
 
Nghẹn khúc ru tím thẫm cả trời chiều.
Xa tầm tay, cả  lời yêu thương  nữa.
Mặc  tim  mình cứ âm thầm hé  cửa,
Thổn thức cùng nỗi nhớ gọi người thôi!
 
Thương Giang 
 
 
Lặng
 
Quá khứ chênh vênh quá khứ nửa đời người
Hai mươi năm... mỏi... dấu chân phiêu bạt
Đâu rồi xưa, đêm... Hội mình hát
Khúc nỉ non... người ở, đừng về...
 
Khói lam chiều giờ hun hút phía ấy... quê!
Ngoảnh lại nhìn cô liêu ngày hư ảo
Cả một đời... vá víu miền giông bão
Trách gì... thôi... con tạo cứ xoay vần...
 
Bến sông còn, lặng... gọi cố nhân
Em, về đi... nghe, lời yêu gõ cửa
Em, về đi... để chiều thôi cả gió...
Mặn chát môi xưa, anh... vẫn đợi người!
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Cho ngày...

Có lẽ ngày... còn thao thức trong nhau
Hay ưu tư... thôi... còn trần thế...?
Trót, một lần mình bên dâu bể
Giấu tâm tư, nghẹn... tím, muộn... chiều

Có lẽ ngày... đành vương vãi lời yêu
Thoảng qua nhau và ánh nhìn, có vội...?
Chẳng thể ngờ thực, hư, gian dối...
Phép đếm, đong... toan tính, cuộc đời...

Ngày... trở về, riêng lẻ thấy riêng tôi
Và người, xa... ngút... tầm mắt đợi...

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trọn...

Khua chèo giữa bến đục trong
Mơ... về xa vắng, những lần xưa yêu

Lệ hoen mi... ướt... ít, nhiều
Gầy em vai nhỏ gió... xiêu. Chạnh buồn

Hình như, lối nhỏ cô thôn
Chiều nay có dáng bồn chồn, nhớ ai...?

Người đi, cuốn... giấc mơ dài
Cố nhân mòn dấu trang đài, dáng xưa...
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Ở bên

Trót... một lần khao khát ấy em, tôi
Nên ưu tư, gọi ngày về trần thế
Có bao giờ em không trăn trở
Khi ngày về... muộn, chớm... chiều đông
 
Góc khuất trong nhau nghe thổn thức ngập lòng
Ta nợ nhau nửa cuộc đời phiêu bạt
Anh đã từng... khát khao ghì xiết
Bờ yêu thương, khi phía ấy, thật gần...
 
Có lẽ mình trăn trở... những lặng câm
Chạm vào nhau để còn thổn thức
Giữa đan xen và niềm yêu, dẫu thực
Phía ấy xa... sao thế... một người...?
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu

Tháng Giêng, ngọt... trót môi gần
Vịn dòng quan họ một lần, mình vương

Biết yêu, xa... dẫu lẽ thường
Mà không dối nhớ... giấu thương, vì người
Hồng trần bóng lẻ, quạnh côi
Gánh đa đoan... nặng, lẽ đời... vẫn xưa
 
Đếm đong cũng chút duyên thừa
Gạn từ trong, đục - bán, mua nhận về
Ông Tơ bà Nguyệt... đúng, sai...?
Bên song nén tiếng thở dài, hình như...
 
lanh.ktq
 
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Mong...

Chạm vào một thoáng đam mê
Câu thơ xưa cũ gọi về, người xưa
 
Chìm trong ngơ ngác sang mùa
Ai... còn vá víu thêu thùa niềm đau...?
 
Từ em... chăn gối nát nhàu
Hình như trăng cũng bạc màu yêu đương
 
Anh mong, phía ấy dặm đường
Em, từ sâu thẳm dòng Thương, chảy về...
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Tội...

Nửa đời... sắc sắc không không
Luân hồi vay trả, lỗi lầm nặng mang

Ta... cô đơn chiếc lá vàng
Đông còn cõng gió mùa sang, tìm về...
 
Đâu rồi... thuở trót đắm mê...?
Chạm vào xa vắng, câu thề nợ duyên
 
Nhón tay buộc sợi chỉ mềm
Nút tình khó gỡ... tội thêm, một người...
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Thoảng

Hạnh phúc lang thang tưởng đã thật gần
Mình cách nhau giữa đôi bờ trăn trở
Thoảng... ngày về, tìm... trong nỗi nhớ
Nhẹ tênh...

Ta bước qua nhau, những năm tháng gập ghềnh
Nơi thời gian đếm đong điều được mất
Và tận cùng, giấu riêng điều rất thật
Buồn... phía chênh vênh...

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa xưa

Đêm thánh vô cùng, nỗi nhớ riêng chung
Em có nghe mùa yêu đồng vọng
Phố nay buồn người xưa vắng bóng
Tuyết trắng rơi... phía ấy, nhạt nhòa

Tiếng kinh cầu lời nguyện vọng, dẫu xa
Anh lẻ bước giáo đường cô quạnh
Anh nhớ bờ môi xưa... Nhớ lắm...
Lạnh... yêu thương ngày cũ đâu rồi...?

Chắp tay nguyền, lạy Chúa! Lứa đôi
Cho bình yên, an lành trần thế...

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Lạnh

Đành rằng, nỗi nhớ chia đôi
Mà sao hoen mắt, em... thời chưa xa

Ngang... qua lối nhỏ, người ta
Hình như khúc khích... như là, tình xưa

Thương ngày Đông lạnh sang mùa
Ai còn đan những xót chua cuộc đời...?

Lá vàng rơi... chiếc... lẻ loi
Trong nhau trăn trở, tôi - người, riêng - chung...

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
lanh.ktq:

Lạnh

Đành rằng, nỗi nhớ chia đôi
Mà sao hoen mắt, em... thời chưa xa

Ngang... qua lối nhỏ, người ta
Hình như khúc khích... như là, tình xưa

Thương ngày Đông lạnh sang mùa
Ai còn đan những xót chua cuộc đời...?

Lá vàng rơi... chiếc... lẻ loi
Trong nhau trăn trở, tôi - người, riêng - chung...

lanh.ktq



Khuya
 
Đêm như đan lạnh vào em
Lẻ loi xa vương đốm đèn mờ sương.
 
Ngỡ đi đến cuối con đường
Mà ngang chừng đã rời buông bóng mình.
 
Lặng khuya vớt những nổi chìm
Xóa đi lại thấy bóng hình chẳng phai.
 
Đành nghiêng về nỗi nhớ ai
Chung chiêng cả mùa Đông dài một tôi...
30-12-2013

📎 46
Nguyễn Đình Xuân - Tác giả của các tập thơ: "Tiếng sóng sông quê" (NXB Quân đội nhân dân - 2009, "Bóng nắng" (NXB Công an nhân dân - 2010), "Trăng mật với thời gian" (NXB Văn học-2012) và "Cánh chuồn ngủ quên" (NXV Văn hóa-Văn nghệ TP Hồ Chí Minh- 2013) và các tập sách: "Đấu trí công nghệ cao" (Bình luận quân sự, NXB Quân đội nhân dân-2012), "Từ Tây Bắc đến Tây Nguyên (Ghi chép, NXB Quân đội nhân dân, 2013).
http://nhabaoquandoi.blogtiengviet.net/

Đăng nhập để trả lời
0
nhathoquandoi:

lanh.ktq:

Lạnh

Đành rằng, nỗi nhớ chia đôi
Mà sao hoen mắt, em... thời chưa xa

Ngang... qua lối nhỏ, người ta
Hình như khúc khích... như là, tình xưa

Thương ngày Đông lạnh sang mùa
Ai còn đan những xót chua cuộc đời...?

Lá vàng rơi... chiếc... lẻ loi
Trong nhau trăn trở, tôi - người, riêng - chung...

lanh.ktq



Khuya

Đêm như đan lạnh vào em
Lẻ loi xa vương đốm đèn mờ sương.

Ngỡ đi đến cuối con đường
Mà ngang chừng đã rời buông bóng mình.

Lặng khuya vớt những nổi chìm
Xóa đi lại thấy bóng hình chẳng phai.

Đành nghiêng về nỗi nhớ ai
Chung chiêng cả mùa Đông dài một tôi...
30-12-2013


 
Cảm ơn nhathoquandoi đã ghé thăm và xin nhận đôi dòng thơ lưu chia sẻ của anh!
Kính mến.
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Chia xa
(3.1.4, L)
 
Ta về tìm chẳng thấy ta
Câu thơ xưa cũ... cũng là, người dưng
Ta xa xôi, chút ngập ngừng
Nuối, thương, tiếc, nhớ... Lặng thầm, riêng ta!

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Tình ru

Anh sợ mùa Đông ấy... xa xôi
Không gom đủ chút nắng về phương hẹn
Để trong em ngập ngừng len lén
Tiếng thở dài thao thức, chậm... buông

Sợ khát khao... thôi, sẽ chẳng đến tìm
Để câu thơ, buồn... chênh vênh góc nhỏ
Mình lạc nhau một chiều cả gió
Gánh ưu tư nặng giữa không cùng

Sợ đại dương chẳng còn nhịp sóng chung
Cứ lẻ loi con giã tràng xe cát
Và... bạc đầu... lời xưa biển hát
Không ôm nổi trái tim một con người...*

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Đợi

Ta một thời được, mất ruổi rong
Dối ưu tư - ngày ánh nhìn ngây dại
Giữa luân hồi ngược, xuôi rơi vãi
Tiếng chuông xa tĩnh lặng, trời chiều...

Ta một ngày vuột tầm với phía lời yêu
Nghe sâu trong những niềm riêng góp nhặt
Ngửa bàn tay, cúi đầu, chớp mắt...
Chút thinh không, len lén nhận về
 
Ta một mình đợi người ấy... xa quê
Bến sông xưa, chống con sào. Vẫn hẹn!
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Mong

Anh vẫn về phố xưa ấy không em
Nơi đường quen dấu chân giờ xa lạ
Em! Mùa này, hàng cây trút lá...
Xuống ưu tư thuở ấy, chúng mình
 
Anh muốn về tìm lại những lạ quen
Bờ vai run cho một lần thổn thức
Cả ấm nồng bờ môi em có thực
Cái ngác ngơ, ánh mắt, một người
 
Anh sẽ về phố xưa ấy, đợi em!
Giữa xa xăm bộn bề kỉ niệm...
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Xa
 
Có một mùa Xuân vẫn xa quê
Nơi nếp nhớ hằn lên vùng hoài niệm
Những vắng xa chợt khao khát đến
Mẹ ơi, Xuân! Con lại không về...
 
Khói lam chiều... cay mắt triền đê
Phiên chợ ba mươi cận kề ngày Tết
Tuổi thơ con làm sao biết được
Nét ưu tư, mẹ... gom góp một đời
 
Tết phương này... con nhớ, phía ấy thôi
Cội mai già, gầy bàn tay săn sóc
Cha... giấu vào thời gian khó nhọc
Để vén vun những mầm sống, ẩn mình
 
Thắp nén hương lòng nhờ gửi phía dòng sông
Quê hương ơi, ngày về vẫn đợi...
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân

Đào hồng... phai cánh môi ai
Mai vàng e ấp giấu vài giọt Đông
Yêu thương, năm mới thật gần...
Bình yên hạnh phúc, tình Xuân đến tìm...

Happy lunar new year 2014.

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Muộn

Chập chờn
niệm khúc ca dao
Về miền hư ảo
vấp vào niềm đau
 
Thương
con nhạn mãi
dãi dầu
Dặm dài ải Bắc
tìm đâu, một người...?

Đông về se sắt
tình tôi
Choàng cơn gió
lạnh
ru hời xa xăm...
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ

Người sao đến hẹn, chẳng lên...?
Bán hoa buôn nụ, cái duyên một mình
 
Tròng trành nón thắm chênh vênh
Ai còn ngơ ngác sân đình, lặng quên

Đâu rồi câu hát tình chung...?
Xưa, bàn tay níu ngập ngừng, em tôi

Gió đưa cây cải cùng trời
Đắng cay ở lại... Ừ thôi, người về...

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Vệt xưa
 
Tôi viết đời lên phiến đá rêu phong
Nghe lặng lẽ lời thơ dang dở
Hoài niệm mòn trên từng nhịp nhớ
Ngày trở về tôi tìm lại chính tôi
 
Ánh trăng kia đơn lạnh phía cuối trời
Vệt trầm soi, bóng người viễn xứ
Ta... biết mình... thi nhân nặng nợ
Chiếc lá rơi sao... cũng vô tình...?
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Ru
(?...)
 
Tìm lại chút quên
Trong ngày chợt nhớ
Giấu niềm trăn trở
Bên những tàn phai
 
Phía vệt nắng dài
Bàn chân có vội...?
Xa tầm tay với
Một thoảng ưu tư
 
Ta viết lời ru
Nốt tình rời rạc
Vờ... em câu hát
Ngủ nhé, yêu thương...
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.02.2014 01:53:52 bởi lanh.ktq>
Khát
(?...)
 
Rồi vẫn thế biển chỉ là con sóng
Bạc đầu nhau, xô mãi muôn đời
Những dấu yêu giờ thành hoài niệm
Giữa muôn trùng lẻ bóng anh thôi...
 
Vùng trời cũ bình yên là mộng mị
Vệt son xưa hằn cát trắng một thời
Có bao giờ con dã tràng tự hỏi
Cát... lâu đài... sao mãi xa xôi...?
 
Lẻ vầng trăng lặng lẽ cuối trời
Với rêu phong rì rào biển khát
Thấm vào trong chút mặn mòi, lầm lạc
Cứ chập chờn nhịp sóng... Chơi vơi...
 
lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Lặng

Anh giấu ngày ồn ã phía không nhau
Giữa ngược xuôi, xưa lối về rất vội
Cứ ấp ôm một con tim nhịp lỗi
Cách xa... mình... thăm thẳm bến bờ em
 
Ánh mắt yêu thương nay nhuốm muộn phiền
Cuốn trong ai nửa cuộc đời trăn trở
Ký ức ùa về... vụn... vần thơ vỡ
Chốn ấy... trót vương! Anh, vẫn đợi người...

lanh.ktq
 

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Khát

Lang thang nhặt giọt vô tình
Đem về thả giữa phù sinh kiếp người
Lời ru... đắng đót đầu môi
Vẫy vùng bao nỗi cuộc đời trả vay

Lang thang góc lặng, tình này
Cho xao xác nhớ tỉnh say một thời
Vờ... ru con gió... mồ côi
Vô ưu tịnh độ, cuối trời câu thơ

Lang thang lạc lõng bến bờ
Cánh buồm chấp chới với ngơ ngẩn mình
Ước về rợp bóng... nguyên sinh
Cao xanh một giấc mộng bình yên thôi

Lang thang... hạnh phúc... Gửi người...!
 

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»