Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

“Bí mật phía sau nhục thân của các vị thiền sư”

3 trả lời, 744 lượt xem — Trang 1 / 1
“Bí mật phía sau nhục thân của các vị thiền sư”

[/align] Với công trình khoa học mang tên gọi “Bí mật phía sau nhục thân của các vị thiền sư”, PGS.TS Nguyễn Lân Cường đã làm sáng tỏ những điều bí ẩn trong lịch sử nhục thân, đưa ra đề xuất về phương pháp độc đáo gìn giữ nhục thân sau khi viên tịch vốn chỉ có trong đạo Phật...

Những bí mật cùng bao điều kỳ diệu tâm linh về nhục thân của các vị thiền sư luôn là sự quan tâm của mọi người. Di hài nhục thân của các thiền sư Vũ Khắc Minh, Vũ Khắc Trường ở chùa Đậu và thiền sư Như Trí ở chùa Tiêu Sơn (Bắc Ninh) được coi là những dấu ấn tâm linh và di sản văn hóa đặc biệt trong lòng dân tộc.
Lần đầu tiên, những bí mật phía sau nhục thân của các vị thiền sư sẽ được PGS.TS Nguyễn Lân Cường - Phó Tổng Thư ký Hội khảo cổ học Việt Nam “bật mí” từ những công trình nghiên cứu về khoa học nhân chủng mà ông đã cùng các nhà khoa học tu bổ và bảo quản nhục thân 3 vị thiền sư nói trên trong suốt hơn 20 năm qua.






Phục dựng nhục thân thiền sư.


Với công trình khoa học mang tên gọi “Bí mật phía sau nhục thân của các vị thiền sư”, PGS.TS Nguyễn Lân Cường đã làm sáng tỏ những điều bí ẩn trong lịch sử nhục thân, đưa ra đề xuất về phương pháp độc đáo gìn giữ nhục thân sau khi viên tịch vốn chỉ có trong đạo Phật, như lời của Hòa thượng Thích Thanh Tứ.
Dưới ánh sáng của khoa học, lần đầu tiên, PGS.TS Nguyễn Lân Cường lý giải được vì sao thiền sư Vũ Khắc Trường có cánh tay quá dài so với tỉ lệ của cơ thể, xác định các chứng tích về tư thế ngồi của thiền sư khi viên tịch là sự chủ động sắp đặt…
PGS.TS Nguyễn Lân Cường đã dành 5 năm chắp bút công trình về Phật giáo, mang đến cho người đọc những thông tin có gía trị về thiền táng hiện mới chỉ có ở Việt Nam và Trung Quốc.
Trong cuộc họp báo ra mắt cuốn sách vào chiều 1/12, ông tâm sự: Tôi chỉ giản dị hy vọng sẽ đem đến cho lớp trẻ niềm say mê với nền văn hóa độc đáo của dân tộc, và tiếp tục những công trình nước về các nhục thân mà các ông đã khởi xướng.
Ảnh phục dựng nhục thân thiền sư:








Thanh Hằng (CAND)
[/align][/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Bí ẩn nhục thân các thiền sư - Kỳ 1: Nhục thân cụ sư Rau




Nhục thân thiền sư Vũ Khắc Minh sau khi tu bổ - Ảnh do tác giả cung cấp

Từ những phát hiện về nhục thân các thiền sư Vũ Khắc Trường, Vũ Khắc Minh ở chùa Đậu, thiền sư Chuyết Chuyết ở chùa Phật Tích, PGS-TS Nguyễn Lân Cường đã hé mở phần nào những bí ẩn về nghệ thuật táng tượng và thiền táng độc đáo của người Việt trong công trình khoa học “Phía sau nhục thân của các vị thiền sư” vừa được phát hành. Xin giới thiệu đến bạn đọc loạt bài của PGS-TS Nguyễn Lân Cường dành riêng cho Thanh Niên.

Ngày 3.5.1983, theo yêu cầu của Văn phòng 10 Hội đồng Bộ trưởng, Viện Khảo cổ học cử một đoàn cán bộ xuống chùa Đậu, thuộc huyện Thường Tín (Hà Tây cũ) để kiểm tra tình trạng xuống cấp của gác chuông. Trong đoàn có tôi. Lang thang vòng ra bên phải, sau dãy hành lang, tôi thấy một chiếc am nhỏ, rêu phong mà bên ngoài cửa phủ mành tre. Nhìn vào bên trong, tôi chợt giật mình vì thấy một nhà sư ngồi thiền, đôi mắt “lim dim” như đang suy tư về cõi Phật.



Từ lâu, nhân dân quanh vùng đã truyền tụng với nhau rằng ở chùa Đậu, có hai am nằm ở bên phải và bên trái của chùa. Am bên phải là của thiền sư Vũ Khắc Minh, bên trái là am thiền sư Vũ Khắc Trường. Chuyện kể rằng, khoảng thế kỷ XVII, vào một ngày nọ, thiền sư Vũ Khắc Minh (mà nhân dân trong vùng quen gọi ngài là cụ sư Rau - nhà sư thường chỉ ăn rau trừ bữa) bước vào trong am và nói với các đệ tử rằng: “Mang cho ta một chum nước uống và một chum dầu để thắp. Khi nào thấy dứt tiếng mõ hãy mở cửa am ra. Nếu thấy thi thể của ta đã hỏng, thì dùng đất lấp am đi, còn ngược lại thì dùng sơn ta bả lên thi thể...”. Dứt lời, cụ bước vào am tọa thiền và chỉ còn nghe vẳng ra tiếng mõ tụng kinh suốt ngày này qua ngày khác. Tròn trăm ngày, các đệ tử không nghe thấy tiếng mõ nữa, vội mở cửa am ra thì thấy ngài vẫn ngồi đấy như đang trong lúc tọa thiền. Hai chân ken vào nhau đúng vị trí của thiền, còn hai tay hơi bị xệ xuống. Nhớ lời thầy dặn, họ vội lấy sơn ta bả lên thi hài.

Trong cuốn Những chùa, đình và nhà thờ của Hà Đông - Phong cảnh Hà Đông xuất bản năm 1932 (tiếng Pháp), tác giả cho rằng đó là những “momies” (xác ướp) kiểu Ai Cập. Thật sai lầm! Tệ hại hơn, trong một bài báo đăng trên tờ Thời Mới vào năm 1957 lại có tiêu đề khá giật gân Xác ướp chùa Đậu hàng trăm năm vẫn còn giữ nguyên bộ phận sinh dục!

Bằng con mắt nghề nghiệp, tôi phát hiện qua vết nứt ở trên trán có xương sọ ở bên trong, và thế là tôi nảy ra ý định chụp phim X-quang để chứng minh đây là một nhục thân nguyên dạng. Nếu chứng minh được thì rõ ràng phương thức táng này nằm ngoài 5 táng thức đã có trước đây trên thế giới: địa táng hay thổ táng (chôn trong đất); hỏa táng (đốt thi hài); hải táng hay thủy táng (thả xuống nước); thiên táng hay điểu táng (cho chim ăn để được bay lên trời); huyền táng hay táng treo.     
       
Chiều 25.5.1983, tôi chuyển nhục thân thiền sư Vũ Khắc Minh về khoa X-quang Bệnh viện Bạch Mai. Với sự giúp đỡ tận tình của PGS - bác sĩ Đặng Văn Ấn, bác sĩ Nguyễn Trọng Đức và các kỹ thuật viên, tôi đã tiến hành soi phần sọ, ổ ngực và ổ bụng. Qua màn hình, tôi thấy toàn bộ xương sườn, xương đốt sống đổ sập xuống nằm gọn trong khoang bụng. Rõ ràng, không có chất dính giữa các xương đốt sống. Hộp sọ còn nguyên vẹn, phần xương lá mía không bị đục vỡ như trên sọ vua Ai Cập Ramsès V để lấy não ra. Từ đó, có thể suy ra não và các nội tạng - về mặt lý thuyết - là vẫn còn nguyên trong nhục thân. Kết hợp giữa chiếu và phim chụp, có thể thấy rõ các xương dưới sọ như xương cánh tay, cổ và bàn tay, xương chậu hông, đùi, xương chày, mác và xương cổ chân, bàn chân đều nằm đúng với vị trí giải phẫu. Trong các xương không có cốt bằng kim loại, rõ ràng đây là một nhục thân nguyên dạng.
Bằng phương pháp quang phổ phát xạ vùng tử ngoại và chiếu xạ tia rơn-ghen khi phân tích chất bồi của nhục thân thiền sư Vũ Khắc Minh, tiến sĩ Lê Nguyên Sóc cũng đã có kết luận phù hợp với ý kiến của chúng tôi về chất bồi. Đó là hỗn hợp của sơn ta, mùn cưa, giấy dó và đất...

Tôi mừng quá, vì như vậy là đã chứng minh được đây là một táng thức mới mà tôi đặt tên là tượng táng (táng theo kiểu làm thành tượng) hay thiền táng (táng theo kiểu ngồi thiền). Sau này tôi mới biết nét văn hóa trên cũng có ở Trung Quốc. Vào thế kỷ thứ VIII sau Công nguyên, kỹ thuật “Giáp trữ tất” (sơn ta bó lụa) đã được thực hiện khi Lục tổ Huệ Năng (638 - 713) viên tịch. Hiện nay, chân thân còn nguyên vẹn để tại Nam Hoa Tự, nằm ở phía tây tỉnh Quảng Đông của Trung Quốc, thuộc thôn Nam Hoa, huyện Khúc Giang, cách TP Quảng Châu về phía tây hơn 230 km. (Còn tiếp)



PGS-TS Nguyễn Lân Cường (Thanh Niên)
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
Bí ẩn nhục thân các thiền sư - Kỳ 2: Nhục thân thiền sư Vũ Khắc Trường [/align]


[/align]

Tượng đối chứng (trước) và tượng gốc (sau) của thiền sư Vũ Khắc Minh - ảnh: N.L.C

Trong chùa còn có pho tượng cổ thứ hai: Thiền sư Vũ Khắc Trường - người trụ trì chùa Đậu kế tục ngay sau Vũ Khắc Minh, không có tài liệu nào nói đây là “chú, cháu” như một số báo đã đưa tin. Năm 1893, chùa bị lụt, tượng Vũ Khắc Trường nằm ở vị trí thấp hơn nên bị nước tràn vào và bị hỏng. Các cụ trong làng đã làm lại một pho tượng khác bằng sơn ta có cốt dựng bằng tre và gỗ rồi xếp xương vào bên trong.

[/align] Tại Viện Thông tin khoa học xã hội VN ở Hà Nội, chúng tôi tìm thấy hai bức ảnh chụp tượng thiền sư Vũ Khắc Minh và Vũ Khắc Trường còn bóng nước sơn, không hề có vết nứt nào.
Nhưng chỉ sau vài chục năm, do tượng để trong am cạnh chùa rất ẩm ướt nên đã làm cho cả hai pho tượng xuống cấp trầm trọng. Pho tượng Vũ Khắc Minh bị nứt ở đầu gối và phần mặt. Pho tượng Vũ Khắc Trường, hỏng trầm trọng ở phần chõn, hầu như không còn ngồi được ngay ngắn, nếu không có những miếng gỗ kê ở phía dưới.
Tôi bắt tay viết dự án Tu bổ, bảo quản tượng hai vị thiền sư Vũ Khắc Minh và Vũ Khắc Trường ở chùa Đậu (Hà Tây) ngay vào đầu năm 2000. Nhóm công tác gồm: PGS-TS Nguyễn Lân Cường (Chủ nhiệm dự án), họa sĩ sơn mài Đào Ngọc Hân, các nhà điêu khắc Phạm Xuân Sinh, Nguyễn Ngọc Lâm, kỹ sư Nguyễn Mạnh Hà. Ngoài ra, còn có 6 cơ quan cùng kết hợp để thực hiện dự án, một hội đồng cố vấn và Ban quản lý dự án được thành lập. Điều khó khăn nhất với chúng tôi là các phương án nêu ra không thể mắc sai lầm vì hai pho tượng này là độc bản, chỉ cần mắc một lỗi nhỏ là không thể sửa chữa được. Chúng tôi là những người hiểu nhất điều này vì các vị lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước lúc đó như ông Nguyễn Khoa Điềm - Ủy viên Bộ Chính trị, Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm, Bộ trưởng Văn hóa - Thông tin Phạm Quang Nghị... đã tới tận chùa để nghe chúng tôi trình bày phương án tu bổ - bảo quản hai nhục thân.



Ngày 18 tháng 4 năm 2003 (tức 17 tháng 3 năm Quý Mùi) sau vài tháng tranh luận quyết liệt xem tu bổ nhục thân ở đâu, lễ khởi công dự án tu bổ - bảo quản nhục thân hai vị thiền sư chùa Đậu được tổ chức ngay tại chùa. Và thế là bắt đầu những ngày lao động trong suốt 6 tháng trời...


 Bằng kỹ thuật truyền thống: bó, hom, lót, thí, mài và thếp với các nguyên liệu như: sơn ta, vải màn, giấy dó, mạt cưa và đất, chúng tôi đã tiến hành sơn 14 lớp và thếp vàng đối với tượng gốc Vũ Khắc Minh, còn nhục thân Vũ Khắc Trường thì thếp bạc. Sau mỗi lớp sơn lại tiến hành mài, khiến bề mặt là các lớp sơn đan ken, xoắn quyện với nhau. Đến lớp cuối khi phủ quang dầu xong, chúng tôi phát hiện bề mặt pho tượng không nhẵn. Những hạt bụi lơ lửng trong không trung đã bám vào bề mặt tượng. Chúng tôi quyết định làm lại và thực hiện khâu này trong... màn. Trời nóng, mấy anh em phải xoay trần suốt cả buổi chiều. Thật tuyệt vời, 2 ngày sau kiểm tra trên mình thiền sư mịn bóng, không một gợn bụi...

Họa sĩ sơn mài Đào Ngọc Hân đang thếp vàng tượng gốc thiền sư Vũ Khắc Minh

Với pho tượng của thiền sư Vũ Khắc Trường, vốn là pho tượng đã được dựng lại năm 1893, nên có nhiều chi tiết sai lệch về mặt giải phẫu. Trong dự án soạn thảo đầu tiên, tôi có ý định dỡ ra, thu thập xương cốt rồi dựa theo xương sọ để phục nguyên lại đúng với vẻ mặt ban đầu của thiền sư. Đây là phương pháp của Gherasimov (người Nga) mà tôi là người VN đầu tiên và duy nhất được học tập tại nước ngoài. Nhưng nhà chùa và cơ quan văn hóa thông tin địa phương không tán thành, vì cho rằng nhân dân địa phương hơn trăm năm nay đã in đậm trong tâm khảm hình ảnh của cụ Vũ Khắc Trường hiện tại rồi. Dù phục dựng pho tượng mới có giống với hình hài thật của cụ, họ cũng sẽ không chấp nhận. Tôi đành phải theo ý họ, mặc dầu vẫn ấm ức!
Pho tượng bị hỏng trầm trọng, bề mặt tượng lớp sơn bị mủn nát. Chỉ cần một tác động nhẹ là cả pho tượng sẽ bị đổ sập xuống. Do đó không thể đổ thạch cao làm khuôn trên chính pho tượng gốc để làm tượng đối chứng. Nhóm chúng tôi quyết định giao cho nhà điêu khắc trẻ Nguyễn Ngọc Lâm làm một pho tượng bằng đất sét có kích thước, hình dáng giống hệt tượng gốc và tiến hành đổ khuôn để tu bổ phần chân và pho tượng đối chứng.
Vào một buổi chiều mùa hè, tôi ngồi ngắm pho tượng gốc của Vũ Khắc Trường và cứ suy nghĩ mãi không hiểu tại sao vị thiền sư này có cánh tay dài thế, khi so sánh với tỷ lệ chung của pho tượng. Tôi bàn bạc với họa sĩ sơn mài Đào Ngọc Hân và quyết định “bí mật” khoét bốn ô nhỏ ở vùng gần đầu xương cánh tay và khuỷu tay. Điều này cấp trên không tán đồng, nhưng chúng tôi cứ “liều” vì biết đâu có thể phát hiện ra một chân lý nào đó... Ước mơ ấy của chúng tôi đã thành sự thật. Trong hố khoét của cánh tay phải ở phía trên gần vai, tôi phát hiện ra ròng rọc và chỏm của xương cánh tay (đã bị đặt lộn ngược), bên cạnh nó là xương mác của xương ống chân được ghép vào xương cánh tay và cũng bị lộn đầu. Đây chính là nguyên nhân làm cánh tay của thiền sư dài quá cỡ. Chúng tôi đã tiến hành phủ sơn ta, giấy bản, vải màn, mạt cưa, đất và thếp bạc mà chỗ dày nhất tới 22 lớp. Toàn bộ pho tượng thiền sư Vũ Khắc Trường nặng 31 kg.



Ngày nay ai tới chùa Đậu cũng thấy có 2 cụ Minh, 2 cụ Trường, từng cặp giống nhau như hệt. Thật ra chỉ có 2 pho tượng gốc là đặt trong nhà tổ. Hai pho còn lại được làm bằng thạch cao để đặt trong am ở hai bên cạnh chùa. (Còn tiếp)




PGS-TS Nguyễn Lân Cường ( Thanh Niên
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
[/align] PGS. TS Nguyễn Lân Cường: Tượng táng của người Việt rất độc đáo [/align]


[/align] Ngày 3-12 tại Hà Nội, PGS Nguyễn Lân Cường vừa cho ra mắt cuốn sách Bí mật phía sau nhục thân của các vị thiền sư. Ðây có thể coi là một sự kiện thu hút đại chúng của cổ nhân học - một ngành khoa học còn ít nhiều xa lạ và bí hiểm.

PGS.TS Nguyễn Lân Cường (giữa) cùng các cộng sự tu bổ tượng gốc thiền sư Vũ Khắc Minh tại chùa Đậu (Hà Tây) - Ảnh do nhân vật cung cấp



Chúng tôi  đã có cuộc trò chuyện với PGS Nguyễn Lân Cường về những vấn đề ông theo đuổi hơn 30 năm.
* Thưa ông, trong các hình thức ướp xác ở Việt Nam, hình thức nào làm ông ấn tượng nhất và các nhà cổ nhân học thế giới đánh giá cao hình thức nào nhất?
- Có hai loại xác ướp. Một là ướp xác trong quan ngoài quách, hai là kiểu tượng táng. Ấn tượng nhất là loại tượng táng bởi vì hình thức ướp xác trong quan ngoài quách thì ở Trung Quốc cũng có. Thậm chí ướp xác trong quan ngoài quách của Trung Quốc như Mã Vương Ðôi có niên đại những 2.000 năm. Còn mộ trong quan ngoài quách của mình, tức là mộ xác ướp, có từ thời Hậu Lê, khoảng hơn 300 năm thôi.
Tượng táng này cũng chỉ 300 năm nhưng độc đáo ở chỗ làm theo cách của dân tộc mình, như cách làm hoành phi câu đối. Kỹ thuật làm tượng táng cũng dùng sơn, vải màn, đất mối đùn... Nó hay ở chỗ là giữ lại được hình vẻ của người đã mất vì chỉ quét một lớp rất mỏng và quan trọng là bảo vệ được bộ xương bên trong vì sơn ta rất bền, rất tốt, kết hợp với giấy dó, vải màn nữa. Cho nên chúng tôi mới đánh giá nó rất độc đáo. Chỉ ở Việt Nam và Trung Quốc có, các nước khác trên thế giới không có.
Tôi có đưa các đoàn nước ngoài đến chiêm ngưỡng hai pho tượng táng hai nhà sư Vũ Khắc Minh và Vũ Khắc Trường ở chùa Ðậu, họ đều nói rằng "các ông có một nền văn hóa rất hay, từ khi sang đây tôi mới được chứng kiến một nét văn hóa rất độc đáo của Việt Nam mà tôi chưa từng chứng kiến trên thế giới". Dĩ nhiên họ không biết là Trung Quốc cũng có. Ngay tôi hỏi các bạn Trung Quốc thì họ nói Trung Quốc cũng chỉ có một cái chứ không có nhiều. Tượng táng chỉ gặp ở các thiền sư, có giá trị minh chứng cho một thành tựu tu luyện chứ người nhà giàu không thể làm được. Cho đến nay bốn bức tượng táng được phát hiện đều là các vị sư.
* Các nhà khoa học của Việt Nam có cách nào bảo vệ nguyên trạng các tượng táng?
- Trước đây nếu chỉ để trong khám thì với khí hậu Việt Nam, tượng hỏng là do bị oxy hóa. Lúc đầu chúng tôi định dùng phương pháp nguyên tơ, tức là dùng khí thổi vào liên tục. Nhưng cái dở là khi đặt vào chùa máy tạo ra tiếng ì ì, làm hỏng sự yên tĩnh của ngôi chùa. Sau đó chúng tôi tìm phương pháp khác. Chúng tôi làm cái khám, lắp kính. Sau khi để nhà sư vào thì hàn kín lại, có một cái van, đưa khí nitơ vào. Dùng khí nitơ bảo đảm lâu dài, giá thành rất rẻ, hai hoặc ba năm thay khí nitơ một lần.
* Ngoài tượng táng đã được trình bày trong sách, ông có thể nói thêm về một vấn đề dư luận rất quan tâm: quá trình khai quật, nghiên cứu và bảo quản xác ướp của vua Lê Dụ Tông?
- Mộ vua Lê Dụ Tông được tìm thấy trên một quả đồi dân gọi là Rừng Cấm thuộc làng Bái Trạch, xã Xuân Giang, huyện Thọ Xuân (Thanh Hóa) vào tháng 5-1958. Nhưng mãi đến tháng 4-1964 ngôi mộ mới được khai quật và mang về Hà Nội nghiên cứu. Mộ trong quan ngoài quách giống với những ngôi mộ ướp xác khác. Tử thi cao khoảng 1,49m, thân hình đét lại, bụng dưới hơi phồng, ấn xuống thấy hơi và một ít nước. Lúc mới mở quan tài da còn mềm mại và các khớp xương co duỗi dễ dàng. Tuy nhiên, 2 giờ sau thì da bị xám. Tử thi không còn mùi thơm do mộ bị hở từ năm 1958. Sau khi mang về Hà Nội, xác ướp vua Lê Dụ Tông được ngâm phoócmôn suốt đến năm 2009 thì được hoàn táng về Thanh Hóa.
Tuy vậy, giới nghiên cứu vẫn còn nhiều băn khoăn về kỹ thuật ướp xác vua Lê Dụ Tông cũng như nhiều xác ướp khác. Và mối bận tâm lớn nhất là cách yếm khí để không khí bên ngoài không vào được. Bao giờ cũng thế, các xác ướp khi mới đưa lên có màu tái như người chết trôi, nhưng chỉ 5 phút sau trở nên tím tái và không thể nghiên cứu được. Trên thế giới hiện đã có cách để yếm khí, nhưng hạn chế của chúng ta vẫn là kinh phí. Chỉ riêng tiền khai quật đã làm cho các nhà khoa học "méo mặt" rồi, không thể có kinh phí để thực hiện các kỹ thuật khai quật xác ướp như thế giới vẫn làm.
* Hiện nay có những cách nào giữ nguyên trạng các xác ướp đã lỡ bị khai quật?
- Ðến giờ chúng ta chưa có cách nào giữ nguyên trạng. Cho nên chúng tôi quyết định đào được mộ là cho vào quan tài mới và chôn ngay. Vấn đề quan trọng nhất là thiếu kinh phí, bởi vì chi phí cho việc bảo quản một xác ướp quá tốn kém. Nếu có kinh phí chúng tôi sẽ sang Trung Quốc tìm hiểu cách bảo quản của họ, sau đó sẽ cố gắng làm tỉ mỉ hơn. Còn ở Việt Nam hiện nay vẫn chỉ là đào lên để nghiên cứu và chôn lại.

Ảnh: HÀ HƯƠNG
Bằng lối kể nhẹ nhàng, Bí mật phía sau nhục thân của các vị thiền sư (NXB Thế Giới) khiến người đọc dễ dàng tiếp cận những kiến thức khoa học vốn khô khan. Bắt đầu nghiên cứu từ thập niên 1980 (thế kỷ 20) và mất năm năm hoàn thành, cuốn sách dày 200 trang là một trong những công trình công phu nhất của ngành cổ nhân học. Nguồn tư liệu độc đáo mà tác giả sử dụng trong cuốn sách là những câu chuyện được lưu truyền hàng trăm năm trong dân gian. Hơn 200 bức ảnh chụp nhục thân các vị thiền sư, quá trình khai quật và tu bổ suốt hàng chục năm là một kỳ công của nhà khoa học PGS.TS Nguyễn Lân Cường.
 
HÀ HƯƠNG - THU HÀ thực hiện (Tuổi Trẻ)
[/align][/align][/align]
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0