Một thoáng Banmê.
Gốc sao già có nhớ tuổi mình không!
Banmê đã qua bao mùa thay lá
dấu chân xưa tưởng chừng như rất lạ
vĩa hè quen tìm mãi tiếng rao đêm
Banmê gió, Banmê buồn da diết
Con dốc dài hun hút nỗi niềm riêng
dãy đèn đường ngơ ngác ánh trăng đêm
đường phố cũ đổi tên miền ký ức
Banmê mưa, Banmê buồn muôn thưở
níu chân người, bởi có biết mới thương
màu đất đỏ, ân tình còn nặng nợ
tí tách đêm ;.. vẳng tiếng chuông chùa xa
Banmê nắng, bụi mù trời phố núi
mắt ai cay để viết hết trang thư
nắm bàn tay, tìm nhau về nguồn cội
Rừng vẫn xanh, Banmê nhỏ yên lành
Có lạc nhau giữa muôn vàn cô quạnh
Ly caphê buổi sáng ấm tình xưa
Banmê nhỏ vẫn đong đầy nỗi nhớ
Banmê ơi, thương biết mấy cho vừa
Gốc sao già có nhớ tuổi mình không!
Banmê đã qua bao mùa thay lá
dấu chân xưa tưởng chừng như rất lạ
vĩa hè quen tìm mãi tiếng rao đêm
Banmê gió, Banmê buồn da diết
Con dốc dài hun hút nỗi niềm riêng
dãy đèn đường ngơ ngác ánh trăng đêm
đường phố cũ đổi tên miền ký ức
Banmê mưa, Banmê buồn muôn thưở
níu chân người, bởi có biết mới thương
màu đất đỏ, ân tình còn nặng nợ
tí tách đêm ;.. vẳng tiếng chuông chùa xa
Banmê nắng, bụi mù trời phố núi
mắt ai cay để viết hết trang thư
nắm bàn tay, tìm nhau về nguồn cội
Rừng vẫn xanh, Banmê nhỏ yên lành
Có lạc nhau giữa muôn vàn cô quạnh
Ly caphê buổi sáng ấm tình xưa
Banmê nhỏ vẫn đong đầy nỗi nhớ
Banmê ơi, thương biết mấy cho vừa