<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-15 21:17:56OceanLotus>
Anh à, em thật sự ko hiểu lí do vì sao nữa. Vì sao mà mỗi lúc em buồn, mỗi lúc em gặp rắc rối, mỗi lúc em thấy lo lắng thì người em nghĩ đến đầu tiên luôn là anh. Trước đây cũng vậy mà bây giờ cũng vậy...Mặc dù những lúc em ở trong tâm trạng thế này thì thường anh ko có bên cạnh em, thường thì anh đang ở cách em rất rất xa, thường thì anh chỉ biết khi em send mail nói với anh, thường thì anh sẽ cho em những lời khuyên hay an ủi, thường thì em rất mong nhận được những ý kiến từ anh, nhưng cũng thường thì vẫn vậy- em chỉ làm theo những suy nghĩ của mình mà ko hề báo cho anh biết. Em quan niệm chỉ có em mới hiểu rỏ nhất hoàn cảnh của mình. Vâng, có lẽ cái em thật sự cần là 1 sự ủng hộ, 1 sự quan tâm...
Chúng ta chia tay đã hơn 6 tháng rồi anh nhỉ. Cho nên dùng câu "trước đây cũng vậy mà bây giờ cũng vậy..." xem ra ko được chính xác. Mà thật ra đó cũng là điều mà em ko hiểu. Nếu nói rằng tình cảm em dành cho anh vẫn còn sâu như truóc thì quả thật ko đúng tí nào, nhưng nói rằng giờ em chỉ xem anh như 1 người bạn bình thường hay anh đối với em chả là gì cả cũng ko đúng.
Em đã nghĩ mình sẽ đau nhiều, và thậm chí còn ko dám tưởng tượng rằng nếu 2 đứa chia tay thì em sẽ thế nào nữa, chính anh cũng đã từng "lo lắng " như thế. Anh có hỏi em bây giờ đang thế nào ko? Em thấy hình như mình bị "chai cứng" đi 1 tí. Em thôi ko còn mơ mộng quá nhiều như trước, nói đúng hơn là ko dám mơ nữa. Đối với việc gì em cũng cẩn thận, đối với mối quan hệ mới nào cũng thận trọng. Và ko biết tự bao giờ em đã khóac cho mình cái phong thái bất cần nữa...
Nhiều lúc em tự hỏi liệu mình có còn yêu anh ko? Câu trả lời có thể là còn mà cũng rất có thể là ko... Tuy nhiên thì bản thân em đã khẳng định 1 điều rằng anh và em mãi mãi cũng ko thể... Đôi lúc em ước anh đã ko là anh- kiêu hãnh, cao ngạo, sinh trưởng trong 1 gia đình trung lưu, gia giáo và có 1 chút nào đó khắt khe- rất khác với gia đình em - ba mẹ em phải làm việc rất vất vả, và em yêu cuộc sống tự do tự tại, ko bị ràng buộc. Đó cũng là điều mà chưa bao giờ em nói với anh đấy!
Em cũng ko đoán được sau khi chia tay thì có còn bao giờ anh nhớ đến tên em hay nghĩ đến những việc gì liên quan đến em ko nữa.... Cũng có thể anh có cùng tâm trạng như em và cũng có thể anh sẽ cười nhạo em nếu đọc những dòng thư- ko - bao - giờ -được- gửi này. Em biết anh vẫn là anh, sống với phương châm rằng "thà để người khác chạy theo mình". Anh biết em ghét nhất ở anh điều này ko? Tự làm khổ bản thân! Nhưng dù sao đó cũng là điểm đặc biệt của anh.
Em đã nghe 1 nam ca sĩ hát thế này "có những người gặp rồi ta sẽ quên,cũng có những người trọn cuộc đời ko thể quên". Có lẽ anh là 1 trong những người "trọn cuộc đời ko thể quên" của em, nhưng chỉ có thế thôi, ko hơn!
Để em kể anh nghe rắc rối của em hiện giờ nha. Hồ sơ xuất cảnh của 2 chị em em đang gặp rắc rối. Từ hôm phỏng vấn đến giờ đã hơn 6 tháng nhưng em vẫn chưa nhận được visa và phải tiếp tục chờ có thể là thêm 6 tháng nữa... 1 mùa thi đại học nữa lại đến. Em ko thể dự thi mặc dù rất muốn. Anh có hình dung ra được tình trạng hiện giờ của em ko? Ko thể thi đại học vì sẽ ko có đủ thời gian ở lại VN để học, nhưng đồng thời cũng ko thể bay ngay qua đó vì chưa được cấp visa, trong khi đó thì hiện giờ em chỉ có thể ngồi ko mà chờ đợi ( giống như đợi " sung rụng vào miệng" vậy :( ) Anh nghĩ là em nên học ngọai ngữ tiếp tục? 1 vấn đề khác lại nảy sinh từ đó đấy anh à...
Mà anh có biết vì sao em lại bực tức như thế này ko? Bởi vì vốn em đã muốn đi khỏi VN từ lâu để ko phải nhìn thấy, ko phải nghĩ đến những cái gì liên quan đến anh nữa, em muốn " làm lại từ đầu". Em rất lo lắng về tương lai của mình , trong khi đám bạn sắp học đại học năm 2 thì em vẫn... Hơn nữa em đang rất muốn thể hiện chính mình, em muốn cho anh và 1 số người thấy rằng em ko phải chỉ là 1 con nhóc, em ko phải chỉ là 1 người tự ti mãi và chỉ biết khóc thôi ( Nhưng làm sao mà anh thấy được khi chúng ta ko còn giữ liên lạc nhỉ !!! :d ). Trời ạ !!!!Em ghét cái cách làm việc của LSQ Mỹ, ghét chết đi được!!!!
Chúng ta chia tay đã hơn 6 tháng rồi anh nhỉ. Cho nên dùng câu "trước đây cũng vậy mà bây giờ cũng vậy..." xem ra ko được chính xác. Mà thật ra đó cũng là điều mà em ko hiểu. Nếu nói rằng tình cảm em dành cho anh vẫn còn sâu như truóc thì quả thật ko đúng tí nào, nhưng nói rằng giờ em chỉ xem anh như 1 người bạn bình thường hay anh đối với em chả là gì cả cũng ko đúng.
Em đã nghĩ mình sẽ đau nhiều, và thậm chí còn ko dám tưởng tượng rằng nếu 2 đứa chia tay thì em sẽ thế nào nữa, chính anh cũng đã từng "lo lắng " như thế. Anh có hỏi em bây giờ đang thế nào ko? Em thấy hình như mình bị "chai cứng" đi 1 tí. Em thôi ko còn mơ mộng quá nhiều như trước, nói đúng hơn là ko dám mơ nữa. Đối với việc gì em cũng cẩn thận, đối với mối quan hệ mới nào cũng thận trọng. Và ko biết tự bao giờ em đã khóac cho mình cái phong thái bất cần nữa...
Nhiều lúc em tự hỏi liệu mình có còn yêu anh ko? Câu trả lời có thể là còn mà cũng rất có thể là ko... Tuy nhiên thì bản thân em đã khẳng định 1 điều rằng anh và em mãi mãi cũng ko thể... Đôi lúc em ước anh đã ko là anh- kiêu hãnh, cao ngạo, sinh trưởng trong 1 gia đình trung lưu, gia giáo và có 1 chút nào đó khắt khe- rất khác với gia đình em - ba mẹ em phải làm việc rất vất vả, và em yêu cuộc sống tự do tự tại, ko bị ràng buộc. Đó cũng là điều mà chưa bao giờ em nói với anh đấy!
Em cũng ko đoán được sau khi chia tay thì có còn bao giờ anh nhớ đến tên em hay nghĩ đến những việc gì liên quan đến em ko nữa.... Cũng có thể anh có cùng tâm trạng như em và cũng có thể anh sẽ cười nhạo em nếu đọc những dòng thư- ko - bao - giờ -được- gửi này. Em biết anh vẫn là anh, sống với phương châm rằng "thà để người khác chạy theo mình". Anh biết em ghét nhất ở anh điều này ko? Tự làm khổ bản thân! Nhưng dù sao đó cũng là điểm đặc biệt của anh.
Em đã nghe 1 nam ca sĩ hát thế này "có những người gặp rồi ta sẽ quên,cũng có những người trọn cuộc đời ko thể quên". Có lẽ anh là 1 trong những người "trọn cuộc đời ko thể quên" của em, nhưng chỉ có thế thôi, ko hơn!
Để em kể anh nghe rắc rối của em hiện giờ nha. Hồ sơ xuất cảnh của 2 chị em em đang gặp rắc rối. Từ hôm phỏng vấn đến giờ đã hơn 6 tháng nhưng em vẫn chưa nhận được visa và phải tiếp tục chờ có thể là thêm 6 tháng nữa... 1 mùa thi đại học nữa lại đến. Em ko thể dự thi mặc dù rất muốn. Anh có hình dung ra được tình trạng hiện giờ của em ko? Ko thể thi đại học vì sẽ ko có đủ thời gian ở lại VN để học, nhưng đồng thời cũng ko thể bay ngay qua đó vì chưa được cấp visa, trong khi đó thì hiện giờ em chỉ có thể ngồi ko mà chờ đợi ( giống như đợi " sung rụng vào miệng" vậy :( ) Anh nghĩ là em nên học ngọai ngữ tiếp tục? 1 vấn đề khác lại nảy sinh từ đó đấy anh à...
Mà anh có biết vì sao em lại bực tức như thế này ko? Bởi vì vốn em đã muốn đi khỏi VN từ lâu để ko phải nhìn thấy, ko phải nghĩ đến những cái gì liên quan đến anh nữa, em muốn " làm lại từ đầu". Em rất lo lắng về tương lai của mình , trong khi đám bạn sắp học đại học năm 2 thì em vẫn... Hơn nữa em đang rất muốn thể hiện chính mình, em muốn cho anh và 1 số người thấy rằng em ko phải chỉ là 1 con nhóc, em ko phải chỉ là 1 người tự ti mãi và chỉ biết khóc thôi ( Nhưng làm sao mà anh thấy được khi chúng ta ko còn giữ liên lạc nhỉ !!! :d ). Trời ạ !!!!Em ghét cái cách làm việc của LSQ Mỹ, ghét chết đi được!!!!
Go ahead!
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
