<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-18 11:23:39Sông Trà>
MỘNG TÌNH IV
Chung nhà Ai đã chung tình
Ta chung gác trọ sao mình chia đôi ?
Chiều nay biết mấy chiều rồi
Em ngơ ngẩn bước, lá rơi lững lờ.
Bên ni Anh mãi mê thơ
Anh nào thấu nỗi Em chờ đợi Ai
Phương Đông hay ở phương Tây
Sông thương sông nhớ đong đầy tình quê.
Mấy lần chung lối đi về
Em khe khẽ bước – lắng nghe tim mình
Anh ngơ ngác đứng lặng thinh
Trông Em cứ ngỡ mộng tình duyên trao.
Tiếng lòng Ta đã dạt dào
Sang đây Em nhé – tựa vào vai Anh
Một lần thôi tít trời xanh
Cũng say ngất ngưởng như Anh lâu rồi.
Sài Gòn – 10/08/2009 – Sông Trà.
TÌNH CỜ I
Mưa bay lất phất phố chiều
Áo Cô ươn ướt … Ai dìu Cô đi …
Cớ sao nhay nháy làn mi
Tôi người xa lạ có gì cho nhau ?
Mưa tàn Cô sẽ về đâu
Sau lưng phố lớn biết bao phố nghèo
Lối vào quá đỗi gieo neo
Mưa tuôn nước ngập, nắng leo thân gầy.
Cô không ngần ngại chi Ai
Tôi đưa Cô đến bên cây phượng hồng
Ta ngồi đây giữa phố đông
Người đi như thác đổ dòng lũ trôi.
Tình cờ thường được nên đôi
Cố tìm hay bị chơi vơi giữa dòng
Yêu Tôi – Cô nhớ yêu lòng
Mặc cho sóng dội mênh mông biển đời.
Sài Gòn – 11/08/2009 – Sông Trà.
TÌNH CỜ II
Phố nghèo – Em ở lâu rồi
Thơ thì lồng lộng đất trời mênh mông
Khi nao Tôi được làm chồng
Hay là tình sử cho dòng thơ yêu ?
Phố ơi, Tôi biết bao điều
Tình cờ hôm ấy mưa chiều ướt Ai …
Trú mưa – Tôi cũng nơi này
Em trông như đã tỏ bày tâm tư.
Nỗi lòng – Em có chần chừ
Đến sau không thể viết thư yêu Chàng ?
Yêu nào đâu được dễ dàng
Đến sau hay trước tùy Nàng yêu thôi.
Đời Tôi rộng mở muôn nơi
Ai yêu cũng tỏ rõ lời như mơ
Thiên đường là cõi Tôi chờ
Từ trong mỗi trái tim thơ dạt dào.
Sài Gòn – 13/08/2009 – Sông Trà.
TÌNH CỜ III
Về đâu…Cô sẽ về đâu…
Mưa còn ươn ướt áo nâu phố chiều
Nghiêng nghiêng bóng lẻ hắt hiu
Lối về gác trọ phố nghèo có Tôi.
Mưa đừng ướt nữa…mưa ơi…
Sang đây – Cô có bước Tôi đi cùng
Tình cờ Ai cũng thẹn thùng
Tỏ lời không tỏ, ngập ngừng bâng quơ.
Cô yêu từ mỗi vần thơ
Mộng tình chín đỏ duyên chờ thi nhân
Hồn trinh Cô vẫn nguyên phần
Trao Tôi trong cả khi gần khi xa.
Nỗi lòng thơ mãi thiết tha
Mỗi ngày kết một nhánh hoa cho đời
Cầm tay nhau giữa đất trời
Mây xanh lồng lộng tình Người – Ta yêu.
Sài Gòn – 14/08/2009 – Sông Trà.
ĐÔI BỜ VII
Con thuyền tình mãi trôi êm
Làm sao hiểu được con tim cỡ nào
Không đêm tối ánh trăng sao
Biết đâu được trí Ta bao nhiêu tầng ?
Trông xa rồi lại trông gần
Chín phần gian dối, một phần thực tâm
Đời Ai không lỗi không lầm
Không thương không nhớ, không nằm cô đơn.
Tình không thể được bông lơn
Yêu nhau Ta mới giận hờn nhau thôi
Yêu thì Cô tỏ cùng Tôi
Chớ nên lảng vảng sang đôi bờ tình.
Sông buồn – Sông lại lặng thinh
Gió buồn – Gió cũng rung rinh tơ lòng
Hồn như vũ trụ mênh mông
Thân như hạt bụi bay trong ngân hà.
Sài Gòn – 15/08/2009 – Sông Trà.
Chung nhà Ai đã chung tình
Ta chung gác trọ sao mình chia đôi ?
Chiều nay biết mấy chiều rồi
Em ngơ ngẩn bước, lá rơi lững lờ.
Bên ni Anh mãi mê thơ
Anh nào thấu nỗi Em chờ đợi Ai
Phương Đông hay ở phương Tây
Sông thương sông nhớ đong đầy tình quê.
Mấy lần chung lối đi về
Em khe khẽ bước – lắng nghe tim mình
Anh ngơ ngác đứng lặng thinh
Trông Em cứ ngỡ mộng tình duyên trao.
Tiếng lòng Ta đã dạt dào
Sang đây Em nhé – tựa vào vai Anh
Một lần thôi tít trời xanh
Cũng say ngất ngưởng như Anh lâu rồi.
Sài Gòn – 10/08/2009 – Sông Trà.
TÌNH CỜ I
Mưa bay lất phất phố chiều
Áo Cô ươn ướt … Ai dìu Cô đi …
Cớ sao nhay nháy làn mi
Tôi người xa lạ có gì cho nhau ?
Mưa tàn Cô sẽ về đâu
Sau lưng phố lớn biết bao phố nghèo
Lối vào quá đỗi gieo neo
Mưa tuôn nước ngập, nắng leo thân gầy.
Cô không ngần ngại chi Ai
Tôi đưa Cô đến bên cây phượng hồng
Ta ngồi đây giữa phố đông
Người đi như thác đổ dòng lũ trôi.
Tình cờ thường được nên đôi
Cố tìm hay bị chơi vơi giữa dòng
Yêu Tôi – Cô nhớ yêu lòng
Mặc cho sóng dội mênh mông biển đời.
Sài Gòn – 11/08/2009 – Sông Trà.
TÌNH CỜ II
Phố nghèo – Em ở lâu rồi
Thơ thì lồng lộng đất trời mênh mông
Khi nao Tôi được làm chồng
Hay là tình sử cho dòng thơ yêu ?
Phố ơi, Tôi biết bao điều
Tình cờ hôm ấy mưa chiều ướt Ai …
Trú mưa – Tôi cũng nơi này
Em trông như đã tỏ bày tâm tư.
Nỗi lòng – Em có chần chừ
Đến sau không thể viết thư yêu Chàng ?
Yêu nào đâu được dễ dàng
Đến sau hay trước tùy Nàng yêu thôi.
Đời Tôi rộng mở muôn nơi
Ai yêu cũng tỏ rõ lời như mơ
Thiên đường là cõi Tôi chờ
Từ trong mỗi trái tim thơ dạt dào.
Sài Gòn – 13/08/2009 – Sông Trà.
TÌNH CỜ III
Về đâu…Cô sẽ về đâu…
Mưa còn ươn ướt áo nâu phố chiều
Nghiêng nghiêng bóng lẻ hắt hiu
Lối về gác trọ phố nghèo có Tôi.
Mưa đừng ướt nữa…mưa ơi…
Sang đây – Cô có bước Tôi đi cùng
Tình cờ Ai cũng thẹn thùng
Tỏ lời không tỏ, ngập ngừng bâng quơ.
Cô yêu từ mỗi vần thơ
Mộng tình chín đỏ duyên chờ thi nhân
Hồn trinh Cô vẫn nguyên phần
Trao Tôi trong cả khi gần khi xa.
Nỗi lòng thơ mãi thiết tha
Mỗi ngày kết một nhánh hoa cho đời
Cầm tay nhau giữa đất trời
Mây xanh lồng lộng tình Người – Ta yêu.
Sài Gòn – 14/08/2009 – Sông Trà.
ĐÔI BỜ VII
Con thuyền tình mãi trôi êm
Làm sao hiểu được con tim cỡ nào
Không đêm tối ánh trăng sao
Biết đâu được trí Ta bao nhiêu tầng ?
Trông xa rồi lại trông gần
Chín phần gian dối, một phần thực tâm
Đời Ai không lỗi không lầm
Không thương không nhớ, không nằm cô đơn.
Tình không thể được bông lơn
Yêu nhau Ta mới giận hờn nhau thôi
Yêu thì Cô tỏ cùng Tôi
Chớ nên lảng vảng sang đôi bờ tình.
Sông buồn – Sông lại lặng thinh
Gió buồn – Gió cũng rung rinh tơ lòng
Hồn như vũ trụ mênh mông
Thân như hạt bụi bay trong ngân hà.
Sài Gòn – 15/08/2009 – Sông Trà.
Không cay đắng đời đâu thi vị
Chả yêu nhiều thi sĩ nào hay...
Chả yêu nhiều thi sĩ nào hay...