SƠN NỮ
cứ tưởng em là con gái sông Hương
Giọng nói ngọt ngào chất Huế du dương
Nào đâu biết
Sơn nữ bước ra từ câu hát
mang hồn thơ
Ngan ngát trắng đêm quỳnh
Giữa thảo nguyên xanh...
Câu hát lượn mơ hồ như khói núi
Đưa người vào giấc mộng đêm tình
Núi nghiêng ngả hát lại lời em hát
Hoa cỏ chao mình khe khẽ rung rinh...
Thảo nguyên xanh...
Thảo nguyên xanh...
Mặt trời lên rực rỡ
Lửng lơ treo đầu cành
Con suối reo...giật mình...làn hương thoảng...
Mây trắng như ngựa lồng
thấp thoáng
bóng em đi...
em gửi tình cho suối
em gửi tình cho cây
cho con chim rừng theo em hót mê say
vách đá chung chiêng ầm ào thác đổ
Sơn nữ ơi!
Giữa hai chiều cỏ xanh và mây gió,
mắt đưa ngang một nét trăng thề
Tiếng đàn tính đêm tình bối rối
Con ốc sòng quanh quẩn mãi trong khe.
*
Hoa chẳng có tay mà giữ người ở lại!
Hương rừng thơm cho lòng thơm mãi
Như cành giao quấn quýt hoa quỳnh
Có cánh chim nào ngược thảo nguyên xanh?
Một thoáng quỳnh hương cho người vào đêm trắng
Thảo nguyên xanh...
Thảo nguyên xanh...
hà nội hè 2009
cứ tưởng em là con gái sông Hương
Giọng nói ngọt ngào chất Huế du dương
Nào đâu biết
Sơn nữ bước ra từ câu hát
mang hồn thơ
Ngan ngát trắng đêm quỳnh
Giữa thảo nguyên xanh...
Câu hát lượn mơ hồ như khói núi
Đưa người vào giấc mộng đêm tình
Núi nghiêng ngả hát lại lời em hát
Hoa cỏ chao mình khe khẽ rung rinh...
Thảo nguyên xanh...
Thảo nguyên xanh...
Mặt trời lên rực rỡ
Lửng lơ treo đầu cành
Con suối reo...giật mình...làn hương thoảng...
Mây trắng như ngựa lồng
thấp thoáng
bóng em đi...
em gửi tình cho suối
em gửi tình cho cây
cho con chim rừng theo em hót mê say
vách đá chung chiêng ầm ào thác đổ
Sơn nữ ơi!
Giữa hai chiều cỏ xanh và mây gió,
mắt đưa ngang một nét trăng thề
Tiếng đàn tính đêm tình bối rối
Con ốc sòng quanh quẩn mãi trong khe.
*
Hoa chẳng có tay mà giữ người ở lại!
Hương rừng thơm cho lòng thơm mãi
Như cành giao quấn quýt hoa quỳnh
Có cánh chim nào ngược thảo nguyên xanh?
Một thoáng quỳnh hương cho người vào đêm trắng
Thảo nguyên xanh...
Thảo nguyên xanh...
hà nội hè 2009