Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Hai Chàng Trai

1 trả lời, 1.339 lượt xem — Trang 1 / 1
Hai Chàng Trai


Ngày nào cũng gặp gã. Đâm ra cái mắt ấy thành quen với tôi. Vẻ đẹp trai ngang tàng và nụ cười nhếch miệng một cách khinh bạc, gã sẽ làm cho ối cô gái phải mê mẩn. Tiếc một nỗi: gã điên.

Nhưng gã không điên theo kiểu của những thằng điên tức là đi ăn cướp, trêu gái... Gã đi ăn xin hẳn hoi. Gặp ai gã cũng cười, cũng chào như với người quen. Như một người bình thường.

Ngày nào gã cũng chào tôi: " Bé khoẻ chứ? Đi học vui không?" ... Những câu hỏi ngu ngơ, không cần trả lời của gã đôi khi làm tôi thấy vui vui. Lại cười. Lại đi. Thỉnh thoảng thấy gã ngồi ở ghế đá, mặt đăm chiêu tư lự, phá lên cười một mình rồi lại thút thít khóc như một đứa trẻ vẫn đang ở tuổi ăn dặm.

Anh tỏ vẻ khó chịu với gã. " Sao suốt ngày nó nhìn em thế?" Tôi vặc lại: " Cái gì?" . Anh cáu kỉnh " Một thằng điên" . " Thì đã sao. Cũng là người thôi" . Rồi đùa: " Biết đâu chả có lúc anh sẽ thế" . Anh tức bỏ về. Tôi thấy mình hơi lỡ lời nhưng cũng chả lấy thế mà buồn phiền.

Khỉ thật. Thế mà cũng phải ghen. Có lẽ anh cũng điên điên như hắn. Tiếng gã hát nghêu ngao " Bằng lòng đi em về với quê anh..."

Anh làm lành trước với tôi. Tôi biết anh sẽ làm thế. Và tôi muốn như vậy. Nhưng vẫn đủ tinh khôn để nguỵ trang cho mình một bộ mặt lạnh lùng. Gã gặp tôi, lại cười, lại chào. " Bé khoẻ không" . Rồi gã chìa cho tôi cành phượng héo " Cho bé này" . Anh khó chịu. Tôi bướng bỉnh: " Gã biết em thích hoa phượng. Còn anh..." . Anh hét lên với tôi: " Còn anh thì biết em thích gã hơn..." . Tôi cố thanh minh: " Em... em thích gã... như thích... con mini nhà em!" . Mini là con mèo nhà tôi. Trông gã ngồ ngộ. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngại. Thật chứ? Tôi phì cười, cố nén sự khó chịu. " Anh không tin thì thôi. Gã điên mà. Anh nghĩ em cũng điên hay sao?" . Anh cười. Cái cười ngô nghê... giống như gã. Tệ thật. Anh không biết là anh rất giống gã.

Anh kể cho tôi nghe về một đứa em trai bị thất lạc. Nó giống anh lắm, có một cái bớt ở cổ tay. Gã cũng có một cái bớt ở cổ tay. Gã cũng giống anh. Tôi nhận ra điều đó. Mọi người cũng nhận ra điều đó. Chỉ duy có anh và gã là không nhận ra. Gã điên. Anh có thể là không nhận. Anh cố chấp. Tôi nói với anh: Gã giống anh lắm thì anh cáu, cho là tôi nói xỏ nói xiên, rằng tôi cho anh là bị điên. Tôi thành thực: " Em nói thật. Anh không tin cứ hỏi má" . Anh giận lại bỏ về. Tôi cũng chẳng buồn năn nỉ. Lại gặp gã. Gã cười, nói bất ngờ: " Giận người yêu hả?" Mắt buồn buồn nhưng vẫn cười. Tôi giật mình: Sao gã biết?

Thực ra gã biết hết. Biết cả tên tôi, tên mẹ tôi. Biết tôi học ở đâu, học gì. Biết tôi có anh. Biết cả anh, cả tên, cả tuổi. Gã không điên như tôi nghĩ! Chỉ có điều, gã không biết về mình. Dường như trong ký ức những câu chuyện có sự hiện diện của gã không tồn tại. Gã kể cho tôi nghe về một căn nhà nào đó, về một người đàn bà nào đó. Lờ mờ và như không có thực. " Hôm nào tôi dẫn bé đi xem" Gã tuyên bố. Gã tin vào điều đó. Tin vào một bà mẹ, một ông bố, một căn nhà. Cái đó thì ai chả có. Tôi lại tin chắc là gã điên.

Anh lại đến. Lại xin lỗi. Tôi mắng anh: Anh trẻ con lắm. Và tôi thấy lạ lùng cho chính mình, không hiểu sao mình lại có thể chịu đựng được một con người lúc nào cũng nghĩ ra chuyện này chuyện nọ, ghen vớ ghen vẩn rối suốt ngày xin lỗi. Thực ra tôi chưa bao giờ phải ghen vì anh, vì một người bạn gái xa xưa cổ đại của anh hoặc vì những cố bạn mới toanh của anh. Không phải vì tôi không yêu anh. Đơn giản là vì anh đã giành hết lòng ghen về mình. Nếu tôi cũng ghen như anh thì không biết chừ ng chúng tôi đã chia tay tự lúc nào.

Một hôm gã hỏi tôi bằng một vẻ mặt rất khác thường: Tôi bị điên hả? Câu hỏi đó làm cho tôi nổi da gà. Nếu là người bình thường, không khi nào gã hỏi tôi như thế. Nếu bị điên gã lại cũng không thể hiểu được điều này mà hỏi tôi. Tôi thất e ngại và sợ hãi trước cái nhìn của gã. Những đau đớn, những đòi hỏi, những hy vọng của một kiếp người khổ đau, khao khát làm con người đích thực. Tôi trả lời mà không dám nhìn thẳng vào mắt gã. Anh sẽ đúng là điên nếu anh không hỏi tôi điều này. Tôi đã trả lời đúng một nửa sự thực. Một nửa sự thực còn lại, tôi đã làm tròn nó. Đôi khi người ta cũng phải nói dối trước những sự thật khắc nghiệt của cuộc đời. Hình như gã hiểu điều đó. Ngẩn người trong giây lát rồi gã bỏ đi, đầu cúi xuống như một kẻ phạm tội. Cái bóng lụi cụi của gã lầm lũi, kéo dài trên mặt đường thành một quầng tối. Tôi nghĩ đến anh và chợt hốt hoảng:
Dưới ánh nắng gay gắt kia, gã và anh như hoà làm một!...

Tôi ngồi thẫn thờ. Có thể gã chính là người em trai thất lạc của anh. Mà cũng có thể là chưa bao giờ có điều đó.

Anh đến, lại giở trò ghen tuông. Tôi không để ý đến đôI mắt anh dần tối lại khi nhìn theo ánh mắt của tôi về phía gã. Gã ngồi đó, cô đơn giữa những con người xa lạ, cô đơn cả bên người anh ruột của mình. Thoáng chốc, tôi gặp ánh mắt của gã đang nhìn tôi rồi nhìn lướt sang anh: Gã là em của anh. Đột ngột tôi nói với anh: Gã là em của anh. Không một chút cảm xúc. Vô cảm. Anh cười nhưng giọng nói lộ vẻ hằn học, không muốn tin: Có thể. Nhưng để làm gì. Em không biết. Tôi lơ đễnh trả lời anh, mắt vẫn không rời gã. Bất chợt anh đứng dậy rồi không nói gì, lao sang chỗ gã ngồi. Tôi không kịp cản anh. Một chiếc ô-tô lao tới. Tiếng phanh kêu rít lên, tiếng bánh xe sạt trên mặt đường nhựa, bóng người xô đến.

Tôi lao ra, mặt tái mét... Nhưng người nằm đó, lại không phải là anh mà chính là gã. Gã đã lao ra kịp thời, xô anh đi và thế mình vào đó. Vì cái gì? Vì dòng máu mà gã và anh chung hay vì một cái gì khác còn thiêng liêng hơn. " Tôi bị điên hả?" . Gã đã hỏi tôi như vậy.

Tôi lảo đảo đứng bên xác gã. Mắt gã mở to, không còn hồn khí. Tôi nghe có tiếng ai gọi, rồi ai đó nắm tay tôi nhưng tôi giật ra. Tôi muốn hét lên nhưng cổ họng khô khốc. Tôi nhìn đăm đăm vào cái bớt đỏ trên tay gã.

Dưới nắng, nó đỏ rực lên như máu.

Nguyễn Hương Thảo
Trích từ " Truyện ngắn trẻ" - Nhà xuất bản Hà Nội -1996

Đăng nhập để trả lời
0
Truyện ngắn này đọc nghe hay lắm [;)]
thanks!
Đăng nhập để trả lời
0