Đọc bài thơ "HàNội"của Thế Duyên,chị nhớ HàNội quá,bài thơ viết rất chân tình,rất tiếc chị chưa họa theo được...còn một yêu cầu nho nhỏ là cho mọi người biết tên tác giả của bài thơ thứ hai,bài viết cũng đáng ca ngợi lắm
Chúc Thế Duyên luôn vui và viết hay
Chị Thái Anh
U Thái anh ơi! rất tiếc con rể của u không thể vâng lời mẹ vợ đưộc vì tác giả bài thơ không muốn ai biết tên mình nhưng đó là một cô gái rất yêu Hà nội. Hà nội đâu chỉ là của những người hà nội. Hà nội là của chung cả đất nưốc, cả dân tộc. Tình cảm của người viết chân thực Xin đăng lại bức thư của cô gái đó để mọi người hiểu tấm lòng của cả nước với hà Nội của chúng ta
Em cảm ơn anh đã làm điều đó cho cho em. Em cũng ngại vì thấy mình ko hồ hởi như mọi người. và anh đừng bảo ai tên em nhé, .
Thật ra, sáng nay, em đi làm sớm, trời hơi sương, tự nhiên em thấy muốn viết một cái gì đó về HN. Em tất nhiên ko nhận mình là người HN, em vẫn thích nơi mình sinh ra, Vạn Phúc Hà Đông, và em vẫn thấy xót xa khi cái tên Hà Tây đã vào dĩ vãng.
Mấy câu trong bài này của em đều từ tình cảm chân thật. Khi cậu em đi B năm 1965, mẹ em đã duổi theo đoàn quân, từ giám, về Hà Đông, đến Thường tín mà ko kịp, thế là cậu em đi vào Hòa Bình để vượt trường sơn, mà rất có thể chảng bao giờ về. Em muốn nói đến bao chàng trai HN đã ra đi theo tiếng gọi chiến trường, để lại HN bình yên thơ mộng, họ ra đi vì cả dải đất này, vậy HN đã vì cả nước. Em cũng muốn nói đến sự chuẩn bị cho hòa bình của HN qua những bước chân con trẻ vẫn đến trường, như trong phim cô bé HN. Em cũng muốn nói đến bức ảnh cô gái Ngọc Hà tưới hoa bên xác máy bay B52, mà tại sao hồi đó dù nhỏ nhưng em vẫn nhớ. Em cũng muốn nói đến hơi sương trên hồ Tây như phép màu cho hoa HN đẹp, nói đến cái bình yên của loài chim hoang dã, nói đến cái thanh tao của con người thủ đô mà cuộc sống hiện đại khôgn thể nào làm phai nhạt, và em cũng muốn nói đến cả những toan tính đen tối, những vàng son chính trị của bao triều đại đã qua, đớn đau và vinh hiển. Thật ra, em còn muốn nói đến những con đường đầy những cây sấu cổ thụ, đến mùa hoa sưa đẹp như mơ, đến hồ Gươm như dấu ấn mãnh liệt nhất của HN.Một lần em đi miền nam, em rất mệt mỏi vì cái ồn ã của sài gòn, khi lên đà lạt, nhìn thấy hồa Xuân Hương tự nhiên em mới ồ lên, à, nỗi buồn mà mấy ngày nay ko lý giải được, chính là nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ Hn, nỗi nhá biểu trưng đó là Hồa Gươm. Thế mới biết, mình cũng có cảm xúc mà chính mình cũgn lạ lẫm. Một lần nữa em cám ơn anh. Nhưng cũng đừng động viên khéo nhé, em chả cần anh khen đâu.