CUNG BUỒN ĐIỆU NHỚ LỜI THƯƠNG
So dây nắn phím cung đàn
Nguyệt song ai oán tịch tang tang tình
Ầm ầm sóng vỗ biển in
Đáy sầu nước thảm rêu hình dáng xưa
Đông về gió bão tuyết lùa
Giá lòng lạnh buốt trời mưa giăng buồn
Xa xăm cõi nhớ mây buông
Màu lam tím phủ sương tuôn kín chiều
Gửi thương cánh gió đìu hiu
Đông phong rơi rải bao điều giá băng
Một ngày về với vĩnh hằng
Cung thương còn lắng nhạc trầm cho ai
Đông này sương vẫn ướt vai ...
Khúc Niệm Từ
LỜI THƯƠNG ĐIỆU NHỚ CUNG BUỒN
Ta trở về chiều đông mưa phủ
Tiếng mưa đều như cung oán ai ru
Một màu lam tím phủ mây mù
Thu tiết nuối giọt thu còn động
Đông ở đây lạnh như Đông bên ấy?
Mưa giăng buồn cũng nhớ mây buông
Gửi thinh không về bên ấy đoạn buồn
Rằng ta nhớ cung đàn tình Khúc!
Ai gửi lời thương đìu hiu cánh gió
Rót vào hồn ta điệp khúc lạ thường
Đêm khuya dần lòng vẫn vấn vương
Bên kia ấy đang cung thương trầm khúc
Đêm nay sương ước vai ai…?
ngocduythanh
ĐÀN THƠ
Đàn thơ nốt nhạc bổng trầm
Thi nhân vui với cung cầm nghỉ ngơi
Hồn thơ vẳng đọng chơi vơi
Dìu người về tới bên trời tương giao
Khúc Niệm Từ về chốn thơ nào
Nơi xa xưa ấy có rào dậu thưa
Việt Nam lập Đông hay chưa
Cho cung đàn lắng ấm đủ vừa áo len
Gửi bằng cung bậc thân quen
Về lòng cố quốc bên thềm tình thương
Chỉ là điệp khúc vấn vương
Chỉ là âm hưởng nắng hường trải xa
Chỉ là cung thơ rưới hoa
Trổ màu mơ thắm để mà mà tươi
Đông sang rồi đến Xuân vui
Khúc Niệm Từ gửi đến người thân, sơ
Tất lòng gửi ấm vườn mơ
Cung đàn Khúc Niệm Từ _ thơ _ vẫn là...
KHÚC NIỆM TỪ
KHÚC NIỆM TỪ