Mưa ! Sài Gòn đẹp nhất vào những chiều mưa! Mưa Sài gòn thật dữ dội như tính cách của người Sài gòn vậy. Nhiệt tình và ầm ỉ.
Những ngày ấy hể có mưa là có tôi! Tôi của cái thời hiền lành và vô tư. Tôi của cái thời quê mùa và nhút nhát.
Chốn Mưa
Chốn ấy mưa !
Cây buồn lá rủ
Một gánh chè khuya
Ngáy ngủ
Chốn ấy Mưa
phố hun hút đèn vàng
Đóa hồng nằm run rẩy
sắp tàn.
Chuông giáo đường vỡ vụng
lời cầu nguyện nối xô
Áo dài, hẻm lầy lội
Ngóng cuộc hẹn mơ hồ.
Ta ngồi đội mưa
chờ người trong tưởng
Đếm thời gian vô hướng.
Khóc dòng lệ đá lăn.
Ta ngồi đây
phả khói thuốc mù mây
Giọt đắng bỏng tay gầy.
Nhờ mưa chiều pha lỏang.....
Sài Gòn. Bến Bạch Đằng. một tuần trước ngày cưới, một chín chín bảy
"Về!"
"Về trước đi!"
"Sao thế? Xỉn hả?"
"Ừ!"
"Thiệt sao?Tửu lượng như ông mà cũng xỉn hả?Lần đầu tiên thấy ông say đó! Trước giờ chỉ có tôi mới dễ say như thế..."
" Ừ ! Xỉn rồi! Uống không nhiều lắm nhưng …thôi !Ông về đi!"
" Sao vậy? Tôi đưa ông về! "
" Mặc kệ tôi. Cổ đang chờ ông đưa về kìa! Đừng làm vậy kỳ lắm!"
“Tôi kêu Taxi cho cô ấy. Không sao đâu!”
“Không sợ cô ấy giận hả?”
" Không giận đâu! Tôi đưa ông về nhé!"
"Ừm ..."
"Mừng sinh nhật"
"Ừm..."
"Nè! Sao vậy? Đừng làm vậy ! Tôi khóc theo đó! Ông biết tánh tôi mà!"
"..Xin lổi nghe ! Ông nhìn thấy tôi khóc rồi đó. Tôi cũng biết khóc phải không?..ha ha ! Tôi mà cũng có nước mắt ! ha ha!"
"Ừ...Người giàu cũng khóc.Đàn ông cũng khóc"
"Khóc vì một mình ông thôi!...Mai mốt ông đi theo cổ mất rồi. Không có dịp như thế nầy nữa đâu! Cho tôi khóc nghe!"
“Tha tôi đi mà! Ông khóc khiến tôi buồn lắm! Quên đi! Mà có gì đâu? "
"Ừ! đã có gì đâu! Có cái gì cơ chứ! Ha Ha ! Tôi mà có gì với ông à? Với cái thằng đen thui, nhỏ xíu nầy à?"
" Ừ! Làm gì có chuyện đó! Ông nhìn lại ông đi! Xung quanh ông bao nhiêu cuộc vui. Giàu có chịu chơi như ông thì có muốn buồn cũng khó lắm!"
"Ừ! Thì khó nhưng…Chắc không quên được đâu"
"Thôi về đi! Đường trần đâu có gì?"
"Ừ! về đi!"
"Nếu như ...đang ngồi bên bờ sông nầy mà Ông và tôi cùng buông tay thì sao nhỉ?”
“Thì hai đứa sẽ rơi tự do xuống dòng sông phía sau lưng mình. Chắc chắn ngày mai báo Công An sẽ đăng hình xác chết của hai đứa mình . Chết vì say xỉn, hì! Hì! Chẩng lãng mạn tí nào!” “Nếu như hồi đầu hôm ông không uống nhiều rượu thì chắc gì ông sẽ khóc như bây giờ.”
“ Thì sáng mai tôi tỉnh dậy với đầu óc trống trải.”
“Tôi thì sẽ quên mình là ai, quên cả số điện thọai của ông luôn. Khỏi làm phiền ông đến đón tôi mỗi đêm dù có bận bịu thế nào cũng vậy, Nếu như mình quên được. Nếu như...."
NẾU 2
Nếu như tôi không gặp ông một lần nữa tại quán "Thằng Nhóc" thì cuộc đời mình bây giờ đã khác!
Hôm ấy cũng mưa.Mỗi lần chúng mình gặp nhau là có mưa! Mà Sài Gòn thì có đến sáu tháng mưa. Mưa day dẳng. Mưa tạnh rồi lại mưa. Mưa rào. Mưa bong bóng. Mưa dông. Mưa lâm râm. Mưa luồng. Ừ ! Mưa luồng ! đó là những cơn mưa chắc chỉ có thấy ở Sài Gòn mà thôi. Những cơn mưa ướt bên nầy mà ráo bên kia. Những cơn mưa như những vòi nước tưới dài theo đường phố , mới ướt đó lại vội khô, mới khô đó lại sũng nước. Cứ mỗi lần mưa luồng như thế là tôi lại xách chiếc xe sườn ngang ra phố. Tôi lại đạp xe thật nhanh trước khi cơn mưa luồng đuổi kịp. Một cuộc đua không cân sức giữa người và thiên nhiên mà lúc nào phần thua cũng thuộc về phía người đi xe đạp. Kết quả lúc nào tôi và xe đạp cũng bị ướt sũng từ đầu đến chân. Đó là những cuộc vui của thuở mười lăm mười sáu. Mãi sau nầy khi đã lớn lên, già đi một chút, tôi vẫn còn tâm trạng háo hức đó mỗi khi những cơn mưa luồng lại đến trong thành phố nầy…
H. đến đón tôi sau giờ dạy học để rủ đi chơi bida ở "Thằng Nhóc" Bida thì tôi không biết chơi nhưng cũng hào hứng nhận lời đi theo nó.Vì tôi biết ở quán "Thằng Nhóc"ngòai Bida ra thì Karaoke cũng rất tuyệt, mà tôi thì đang rất cần được thư giản một chút sau những giờ dạy học căng thẳng.
Đến nơi thì tôi mới biết là H. đã hẹn Ông và vài người bạn nữa ở quán đó rồi. Tính tôi ít giao thiệp, đã thế lại còn hay ngại đám đông. Những cuộc vui chơi như thế nầy thường tôi hay từ chối. Nhưng lỡ đến nơi rồi chẵng lẽ lại đi về? Thế là tôi cũng đành phải nhập cuộc với mọi người dù trong lòng không thấy thoải mái lắm.
Hát Karaoke chán tôi mới lân la vào xem mọi người chơi Bida. Có lẽ chơi bi da có cá độ nên không khí cuộc chơi hào hứng lắm. Không rành mấy về luật chơi nhưng nhìn vào nét mặt của mọi người tôi cũng biết là ai đang thua ai đang thắng. Lúc đó đến lượt ông cầm cơ. Chưa biết là ông chơi bida hay đến đâu, nhưng chỉ nhìn dáng vẻ và cách chơi thì chắc là chuyên nghiệp và sành điệu lắm! Thêm vào đó Ông lại có dáng người to lớn, ăn mặc đúng mốt. Lại nói chuyện có duyên.Trông Ông lúc nào cũng luôn nổi bật giữa đám đông mà không hề cách biệt. So với ông thì tôi dường như ngược hẳn, luôn bị chìm khuất giữa đám đông mà lại xa cách, sự cách biệt vì cách ăn mặc cũng như khi tiếp xúc. Biết vậy, tôi chủ động đi tìm cho mình một chổ ngồi khuất vừa tiện quan sát lại vừa khỏi phải chào hỏi hay tiếp chuyện với ai. Mà thủ tục nầy là khiếm khuyết lớn nhất trong tính cách của tôi.
“Nghỉ chơi! Hát karaoke đi!" Ông lên tiếng.
"Ừ ! P! Đi hát nghe!" H. Gọi tôi.
Tôi miễn cưỡng đứng lên. Thì đi! Cả bọn quăng cây cơ lên bàn bida rồi kéo nhau vào phòng Karaoke. Ông gọi một chai rượu với một dỉa trái cây rồi quăng cái tập mục lục bài hát về phía H.
"P.! Chọn bài hát đi! Nó hát hay lắm!"H. Giới thiệu.
Hơi ngượng vì lời khen chưa phải lúc của H., nhưng tôi cũng mở tập mục lục ra để chọn bài hát. Cầm ly rượu lên đưa về phía tôi, ông không nói gì cũng không tỏ ra hào hứng mấy. Sau vài giây bối rối tôi cũng bắt đầu hát.
"...Ôm lòng đêm, nhìn vầng trăng mới về, Nhớ chân giang hồ..."
"Ôi phù du! Từng tuổi xuân đã già một ngày kia đến bờ, đời người như gió qua..."
Quay lại nhìn tôi, Ông đưa ly rượu lên môi rồi dừng lại ở đấy như quên là mình sắp sửa uống. Mắt dán vào màn hình TV nhưng tôi cảm giác rất rõ ông đang nhìn tôi.Tôi hơi bối rối khi trông thấy đôi mắt của ông trong màn ảnh. Tôi chới với, tôi chếnh chóang. Tôi bắt đầu say rồi....Ông vẫn nhìn tôi hát. Chãm chú, ngạc nhiên, thích thú...
Tôi kết thúc bài hát trong không gian yên lặng khó hiểu.
"Hay!"
Tôi quay lại phía ông như không tin là lời khen đó dành cho tôi. Ừ! Biết rồi! Ông vừa khen tôi. Lời khen khiến tôi thêm bối rối nhưng lại thấy vui.
Ừ! Giá như tôi không hát "Phôi pha" thì ông không biết đến tôi cho dù có gặp nhau nhiều lần đi chãng nữa. Nhưng tôi đã hát! Đêm ấy ông cũng hát, Nhiều người hát . Nhưng dường như tôi chỉ nghe có mỗi tiếng hát của ông. Trong căn phòng nhỏ hôm ấy dường như chỉ có tôi và ông. Mọi người dường như ngủ quên hay biến mất ở đâu đó. Chỉ còn lại hai người đàn ông chưa quen biết nhau và những giai điệu. Những giai điệu khi trầm lúc bay bỗng lan tỏa khắp không gian của căn phòng nhỏ. Những giai điệu vây quanh trói chặt hai tâm hồn của hai người xa lạ với nhau. Bốn bức tường của căn phòng như đang nứt ra, mở ra một không gian khác. Một không gian của giai điệu và màu sắc. Và đêm ấy tôi đã hát, phiêu lãng , bồng bềnh...
. " Về ngồi trong những ngày,
nhìn từng hôm nắng ngời.. Nhìn từng khi mưa rơi.
Có mấy ai xa đời quay về lại...."
"Khuya rồi ! Về thôi!" H. Lên tiếng. Tôi như chợt tỉnh cơn say. Đứng dậy bước theo H. Ra chổ để xe.
"Ngủ lại nhà mình nghe" H.. Đề nghị. Tôi bối rối. H. Đang sống với bạn gái nhà ở Kỳ Đồng. Cũng từng ngủ qua đêm ở đó vài lần. Nhưng lần nào cũng thấy ngại.
"Nhà P. Ở đâu vậy? Để D.. Đưa về cho" Như biết tôi đang ngần ngại, ông hỏi.
"Quận 8 !" Tôi ấp úng.
"Gần! Nhà tôi ở Quận 6. lên xe đi tôi đưa về!"
Tôi biết ông mới cưới vợ có mấy tuần, đã đi chơi khuya như thế nầy mà còn mất công đưa tôi về nữa thì chấc vợ ở nhà trông lắm! Nhưng nghĩ đến việc phải qua đêm ở nhà H. Thì còn ngại hơn . Tôi gật đầu không còn miển cưỡng.
"Ù! nếu như ông không đưa tôi về đêm đó thì chắc đời mình sẽ khác.
THÌ 2
Có một điều gì đó khó giải thích nổi đã xuất hiện trong tôi sau lần đầu tiên gặp ông . Một điều gì đó khiến tôi cứ nghĩ về ông, cứ như là chúng ta đã quen biết nhau từ trước. Tôi cố tình gạt nó ra, cố tình xua đuổi nó ra khỏi tâm trí nhưng chẳng hiểu sao nó vẫn len lỏi vào trong tôi. Không lẽ mình lại mơ tưởng một thằng đàn ông? Điên ! Một người như tôi với một thành tích đáng tự hào trong việc chinh phục các cô gái đẹp mà lại đang say mê một người đàn ông thì vô lý lắm ! Chỉ nghĩ đến điều nầy thôi cũng khiến tôi bực tức. Không ! Tuyệt nhiên không !
Suốt đường về nhà khuya hôm ấy ông gần như không nói một lời. Chỉ ậm ừ mỗi khi tôi cố tình bắt chuyện. Cơn mưa hồi chiều khiến cho không gian về khuya se se lạnh. Tôi biết ông đang trân mình chịu đựng những cơn gió lạnh thổi hất về phía sau vì tốc độ lái xe của tôi nhanh quá. Nhưng ông vẫn ngồi nhích xa ra tạo một khỏang cách nhất định để khỏi phải đụng chạm mổi lần tôi phải thắng xe gấp. Tôi chợt cảm thấy buồn cười vì điều đó. Chỉ có những cô gái mới quen mới có cách ngồi đằng sau xe như vậy. Khoảng cách giửa tôi và ông xa đến nỗi có thể nhét thêm một đứa bé nữa ở giữa. Tuy thế, tôi vẫn cảm giác được hơi thở của ông âm ấm bên lưng. Hơi thở của một người đang hồi hộp.Tôi biết đây là lần đầu tiên ông phải ngồi phía sau một chiếc xe chạy với tốc độ nhanh như vậy. Điều đó khiến tôi thích thú muốn xem thử ông nhát gan đến đâu ? Tôi tăng tốc độ vượt qua đèn đỏ trước mặt. Chiếc xe chao đẩo khiến ông hốt hoảng ôm chặt lấy tôi. Có thế chứ! Bây giờ thì ôm sát vào! Không tôi làm thêm một vố nữa thì tè ra quần đấy! Tôi tưởng tượng ông đã phải phát khiếp như thế nào . Sao đến cuối thế kỷ nầy mà còn có một kiểu người như ông nhỉ?
Đêm ấy tôi thao thức. Cô ấy đang ngủ say đến nỗi không hay biết tôi đã về từ lúc nào.Trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn ngủ tôi lật từng trang“Thần Điêu Đại Hiệp” của Kim Dung. Tôi cố gắng đọc một vài dòng của quyển sách để hy vọng khi mõi mắt thì cơn buồn ngủ sẽ đến. Nhưng không như mọi lần, tôi chẵng hiểu được một chữ nào trên trang sách vừa đọc. Những hàng chữ lướt qua mắt tôi một cách vô tình. Khép cuốn sách, tôi nhắm mắt lại. Đúng lúc ấy, tôi đã hình dung ra ông.Ông xuất hiện khi tôi nhắm mắt. Lúc nào cũng vậy, Ông luôn xuất hiện khi tôi không nhìn nữa. Tôi không nhìn ông thế mà tôi vẫn thấy. Vâng tôi thấy rất rõ! Ông đang hát "Phôi pha". Không nhìn vào hàng chữ trên màn hình TV mà ông đang nhìn thẳng vào mắt tôi mà hát. Giọng hát trầm đục và u uất. Tiếng hát như đang kể lể về một nỗi đau nào đó đã qua từ thời xa lắc. Tiếng hát như đang phát ra từ một chiếc máy hát dĩa nhựa đã cũ kỹ, bằng một thứ âm thanh mono đơn điệu và lãng đãng. Từng câu từng chữ của bài hát cứ bay lên rồi rơi rụng xuống mặt đất như một cơn mưa nhỏ. Những giọt mưa âm thanh ấy tuy buồn nhưng không ảo não đã khiến tôi dường như bất động để lắng nghe. Những giọt mưa lãng đãng ấy cứ thấm dần vào tim tôi từng giọt từng giọt, không đau đớn, không cào xé mà xao xuyến mà gợi nhớ. Niềm nhớ nhung về một thời nào đó không có trong quá khứ. Bởi vì giữa hai ta chẳng có quá khứ nào mà vẫn nhớ. Nỗi nhớ về một điều gì đó đang sắp sửa xảy ra, hoặc cũng đã xảy ra trong những giấc mơ nghịch thường mà mỗi khi tỉnh giấc luôn cảm thấy lòng hổ thẹn.
Không ! Tôi tự nhủ điều ấy sẽ không bao giờ xảy đến với tôi . Chẵng bao giờ tôi để nó xảy đến dù chỉ trong giấc ngủ. Một người đàn ông mạnh khỏe như tôi thì không thể và không hề có chuyện nầy.Những chuyện như thế nầy chỉ dành cho những loại đàn ông yếu đuối và điên khùng. Mà tôi thì mạnh mẽ và tỉnh táo. Không! Tôi sẽ không bao giờ để chuyện vớ vẩn như thế xảy đến. Ồ! Mà điều ấy là điều gì mà khiến ta lo sợ như thế nhỉ? Tôi đã bắt đầu lẩn thẩn từ khi nào nhỉ?
Cô ấy bỗng cựa mình . Trong ánh sáng lờ mờ tôi nhìn thấy cô ấy thật hiền lành và bình thản. Mái tóc dài lõa xõa quanh gối mà ánh đèn ngủ hắt lên làm cho đen óng như những sợi tơ mềm mại.. Đôi tay gầy guộc chắp lại làm thành chiếc gối kê êm ái. Trông cô ấy lúc nầy thật dịu dàng đầy nữ tính. Tôi úp mặt vào bờ ngực ấm áp và căng phồng của em để cố dỗ dành giấc ngủ muộn, để cố xua đuổi một hình ảnh khác đang chập chờn ve vản. Tôi cứ nằm như thế không biết đến bao lâu . Rồi cuối cùng giấc ngủ cũng lại về. Trong giấc ngủ về sáng ấy tôi cố hình dung ra em đang nằm bên cạnh. Nhưng tôi lại nhìn thấy một hình bóng khác. Lần lần nầy tôi đã không xua đuổi nó đi như lần trước. Lần nầy tôi sẽ để nó tìm đến một cách tự nhiên. Bởi vì tôi biết rằng nó đã ngự trị trong tâm trí của tôi rồi. Nó là giấc mơ của đời tôi rồi.Nào ai có thể điều khiển được những giấc mơ .