Hết...
Về đây tìm lại vầng thơ
Từ khi chia biệt
Mộng mơ úa tàn
Cỏ may đan nốt vành khăn
Gió Thu thổi lạnh
Mảnh trăng rụng rời !
Vườn xưa
Người cũ đâu rồi?
Mà tan thành quách , mà vùi áo xiêm !
Chiều đơn lẻ
Một cánh chim
Nghiêng nghiêng vớt sợi tơ chìm biển khơi
Về đây
Lại đứng
Lại ngồi
Ngẩng ngơ một cõi bồi hồi nhớ ai
Chiều trôi một vạt nắng phai
Nhuộm thêm
Màu áo
Cho dày phong sương
Trăm năm nở đoá vô thường
Tìm đâu?
Giọng hát thiên đường thuở xưa?
Buồn ơi !
Buồn mấy cho vừa?
Đưa ta về lại những mùa tiêu sơ
Trần ai cõi mộng bơ phờ
Để rồi
Ta vẫn dại khờ mình ta
Đêm nao trong cõi ta bà
Ta về phủi áo
thật thà
Ăn năn...
Ái tình chưa kịp trói trăn
Mà đây
Với đó
Gian trần hết duyên !
Về đây tìm lại vầng thơ
Từ khi chia biệt
Mộng mơ úa tàn
Cỏ may đan nốt vành khăn
Gió Thu thổi lạnh
Mảnh trăng rụng rời !
Vườn xưa
Người cũ đâu rồi?
Mà tan thành quách , mà vùi áo xiêm !
Chiều đơn lẻ
Một cánh chim
Nghiêng nghiêng vớt sợi tơ chìm biển khơi
Về đây
Lại đứng
Lại ngồi
Ngẩng ngơ một cõi bồi hồi nhớ ai
Chiều trôi một vạt nắng phai
Nhuộm thêm
Màu áo
Cho dày phong sương
Trăm năm nở đoá vô thường
Tìm đâu?
Giọng hát thiên đường thuở xưa?
Buồn ơi !
Buồn mấy cho vừa?
Đưa ta về lại những mùa tiêu sơ
Trần ai cõi mộng bơ phờ
Để rồi
Ta vẫn dại khờ mình ta
Đêm nao trong cõi ta bà
Ta về phủi áo
thật thà
Ăn năn...
Ái tình chưa kịp trói trăn
Mà đây
Với đó
Gian trần hết duyên !
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)

