Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Người Không Quá Khứ

15 trả lời, 1.983 lượt xem — Trang 1 / 1
Hết...
 
 
 
 
Về đây tìm lại vầng thơ
Từ khi chia biệt
Mộng mơ úa tàn
Cỏ may đan nốt vành khăn
Gió Thu thổi lạnh
Mảnh trăng rụng rời !
 
Vườn xưa
Người cũ đâu rồi?
Mà tan thành quách , mà vùi áo xiêm !
Chiều đơn lẻ
Một cánh chim
Nghiêng nghiêng vớt sợi tơ chìm biển khơi
 
Về đây
Lại đứng
Lại ngồi
Ngẩng ngơ một cõi bồi hồi nhớ ai
 
Chiều trôi một vạt nắng phai
Nhuộm thêm
Màu áo
Cho dày phong sương
Trăm năm nở đoá vô thường
Tìm đâu?
Giọng hát thiên đường thuở xưa?
Buồn ơi !
Buồn mấy cho vừa?
Đưa ta về lại những mùa tiêu sơ
 
Trần ai cõi mộng bơ phờ
Để rồi
Ta vẫn dại khờ mình ta
Đêm nao trong cõi ta bà
Ta về phủi áo
thật thà
Ăn năn...
 
Ái tình chưa kịp trói trăn
Mà đây
Với đó
Gian trần hết duyên !
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Khoảnh Khắc Chiều



Chiều ... Hoa lá bay theo ngàn cơn gió
Ly cà phê hiu hắt giọt sẫm màu
Đan nỗi buồn , làm câu thơ bỏ ngỏ
Mây về đâu ? Lãng đãng ở trên đầu

Mái hiên buồn nghe gió gọi mùa thu
Tôi về đây sau những ngày phiêu lãng
Tuổi đời tôi chìm trong gió bụi mù
Ngày xanh héo như chiều rơi cuối phố

Những gam màu chập chờn như thổ lộ
Chấp vá muôn mảnh vỡ của thời gian
Kí ức về chợt nghe lòng giông tố
Chạm bàn tay ,làm nỗi nhớ tràn rêu

Vào cõi nhớ còn chăng những tiêu điều
Nhiều tiếng gọi như những bàn tay níu
Vươn ngút ngàn trong đêm mộng liêu trai
Bờ miên du ,tơ sợi buồn vướng víu

Có những điều muôn đời không thể hiểu
Mây ngàn năm còn bay mãi về đâu ?
Trong đời ai ít hơn một nỗi sầu ?
Và nước biển bao giờ thôi hết mặn ?

Cà phê rơi cho màu chiều thêm đắng
Tôi ngồi nghe những âm điệu mơ màng
Nghe xa xôi bao tháng ngày quá vãng
Vui buồn như gió thoảng đến trong đời ...
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt Thu





Qua mấy mùa phong sương
Nghe Thu về thay áo
Dặm xa nhuốm bụi đường
Nhạc sầu dâng ảo nảo

Lối xưa mình ta dạo
Hoa lòng vừa tàn phai
Khói sương hoen bờ giậu
Nắng vàng phai tình ai ?

Chờ nhau mấy đêm dài
Đo chiều sâu nỗi nhớ
Hơi lạnh len vào tay
Ưu tư làn hơi thở

Tôi về hoa Cúc nở
Nhòa theo ngày chia ly
Trong tim dòng máu đỏ
Nhỏ theo bước người đi

Đàn trỗi khúc tình si
Ngày trôi vào hoang vắng
Làn sương ủ bờ mi
Chờ trông và lo lắng !

Khơi xa hòa lệ mặn
Ru mấy bờ thùy dương
Trời xanh hòa men đắng
Rót sầu vào yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-21 18:41:40Triệu Vân>
Buồn Trăm Năm




Đi ,về đâu suốt trăm năm
Nghe sầu ngun ngút bàn chân lưu đày
Đêm nào ta đã thoát thai
Ngày nao nhắm mắt , u hoài còn vươn

Mưa bay ngang cõi vô thường
Ngồi mơ giọng hát thiên đường thuở xưa
Sầu ơi ! Sầu mấy cho vừa ?
Đóa vô thường nở trong mùa hoang vu

Bờ vai , mái tóc ôn nhu
Rồi yêu thương vấy hận thù từ đây
Phất phơ một mái tóc mây
Tuyết sương rơi xuống đã đầy bờ trăng

Ai qua trong chốn gian trần
Mà mưa khắp cõi , vô ngần mưa bay
Giọt rơi hờ hững gót hài
Giọt rơi tiều tụy ngày dài tiêu sơ

Trăm năm mòn mỏi bơ phờ
Dại khờ một kiếp , ngu ngơ cõi hờn
Tôi về nắng rớt vai thon
Sầu rơi thánh thót dặm mòn lẻ loi

Chiều nay chợt thấy mồ côi
Hoa lòng khép nụ , rụng rơi đêm này
Nghe buồn trong gió , trong mây
Tịch liêu một cõi buồn vây quanh buồn

Trăm năm là một vỡ tuồng
Sắm vai cho khéo , vui buồn trọn vai !
Đêm nay trót uống rượu say
Ngày mai ngủ muộn, đọa đày cũng quên

Thoát trần , quên tuổi , quên tên
Trong tiền kiếp, gặp lại mình ... ngu ngơ !



[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Hoạ : Chén Thu

Ai mời trăng chén rượu đào?
Trong ta đồng cảm lẽ nào , khó phân !
Mùa Thu qua chốn gian trần
Nghe như trời đất cũng gần tàn phai

Ta mời , đây chén rượu cay
Ta mời tâm sự ngày dài tha phương
Sẻ chia tiếng hát đêm trường
Chia ngơ ngác những đoạn đường lạ xa

Thu về có phải chăng là
Đất trời rót mãi chén ngà , ta say !
Rượu nồng rồi rượu lại cay
Một mùa hoang vắng, ngất ngây cơn sầu

Một đời hỏi mấy bể dâu?
Một mùa Thu đến ta sầu mấy Thu
Trăm năm cũng kiếp ngục tù
Ngàn năm rồi cũng mịt mù nợ duyên

Thu ngời tỏ ánh u uyên
Đường trăng vang động tiếng huyền đó đây
Lơi lơi một chén rượu đầy
Chút sầu thảm ấy có ai sớt cùng?

Triệu Vân


TRĂNG THƠ .
 
Muốn cho tâm sự tiêu sầu
Uống li rượu đắng trộn màu gió trăng
Muôn vần thơ cứ dung dăng
Viết trên trang giấy ướt đằm sương thu.
 
Chữ tha hương viết tít mù
Dòng trông cố quốc mùa thu xa vời
Sầu trăng uống mãi không thôi
Chén say đưa đẩy những lời nguyệt sa.
 
Đôi  tay vương gió la đà
Phủ trên vạt áo sương sa lặng thầm
Đêm thu muốn nghỉ bước chân
Tắm hơi men rượu tẩy trần cô đơn.
 
Trăng người thắm nét xuân sơn
Lòng ta vướng bận chút hờn lẻ loi
Nâng li đáy chén trăng soi
Mềm môi tay bút lại đòi họa thơ .
 
MINH TUẤN
 
Cám ơn bạn ghé thăm và để lại mọt bài thơ họa &lt;Chén Thu &gt;nhé.
Chúc bạn vui vẻ
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
Biết Đâu Là Chốn Quay Về



Gọi nhau mòn giọng khàng hơi
Biết ai nghe tiếng
Người ơi !
Ơi người
Trăm năm đem áo ra phơi
Tình treo hờ hững
Ơ hời
Gió bay

Thề nguyền em nói cùng ai
Mà theo năm tháng
Tàn phai
Cuối ngàn
Áo tình ai mắc khăn tang
Mà phơi lớp bụi
Điêu tàn
Tâm cang
Gọi tên nhau giữa hoang tàn
Thành trì nghiêng đổ
Võ vàng áo xiêm

Gọi nhau tiếng lạc vào đêm
Liêu trai dấy mộng
Ru mềm
Chiêm bao
Trăm năm tri kỷ là sao ?
Chỉ còn âm bản rơi vào vực quên
Ai xưa
Quen tiếng
Quen tên
Thời gian ru đá , buồn tênh vọng về

Biết đâu là chốn quay về ?
Từ khi vướng víu
Sầu mê
Với người
Nghe mưa khắp chốn người ơi
Ngẩn ngơ hồn ướt
ta về tìm xưa ....

[/align]
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc thương nhiên nhi lệ hạ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-22 16:28:57Triệu Vân>
Ta Chỉ Là Một Kẻ Làm Thơ



Ta nào đâu có phải thi nhân
Mà sao nhỏ lệ khóc gian trần
Đau với đời ân tình làng lỡ
Tiếc hộ người những giấc mộng tan

Ta chỉ là một kẻ làm thơ
Đem lòng trần đong những hư vô
Và lặng nghe muôn ngàn âm vực
Thả tâm hồn vào những vu vơ

Ta tìm thơ trong bóng vầng trăng
Để nghe thương nhớ chuyện xa gần
Và yêu vu vơ tình vay mượn
Gửi u sầu vào tiếng thở than

Nhắm mắt là chân đã chạm mây
Thở một hơi cũng chứa mộng đầy
Và trong mơ theo về hoa lá
Vui buồn từng khúc nhạc đắm say

Ta chỉ là một kẻ làm thơ
Gieo tình yêu giữa chốn ơ hờ
Nào dám đâu nhận là thi sĩ
Ta... chỉ là một kẻ làm thơ !






Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc thương nhiên nhi lệ hạ
Đăng nhập để trả lời
0
Về Đâu?


Về đâu cho thấy ngày xưa?
Cho hoa còn thắm , tình chưa hoen sầu
Trăm năm buồn bã vì đâu
Mà ta là kẻ đa sầu , đa mang
Xuống sông tìm ánh trăng vàng
Tìm vui trong cảnh lỡ làng , thương đau
Rằng vui chẳng có bao lâu
Mà nay lại thấy mái đầu bạc phai
Thân ta trong cuộc bi hài
Nẻo về lấp lối , chia hai trang đời
Triệu Vân

Tìm về quá khứ xa xôi
Lục tung dấu vết
Cho vơi nỗi sầu
Trăng vàng
Dưới đáy bể sâu
Ngắm trăng soi bóng
Lòng đau thắt lòng
Mỉm cười
Ta bảo rằng không...
Mang nặng nỗi nhớ
Chờ mong tháng ngày
Hãy như gió thoảng, mây bay
Lướt qua đồi núi, đỉnh cây vui đùa
Trở về như thuở xa xưa
Trở về như thuở ta chưa ưu buồn...
 
 
 
 
 
Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử
Ý chí vững vàng mà tình cảm mênh mang!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-22 21:14:52Minh Tuấn>
Vấng Thu

Hỏi người hờn lẻ vì đâu?
Đôi vầng thơ sớt nỗi sầu được chăng?
Nâng ly cạn chén trăng vàng
Nghe trời đất cũng ngập tràn hơi Thu

Thu xa chốn ấy tít mù
Mà nơi quê cũ Trung Thu lạnh lùng
Hỏi người li xứ về không?
Đan tròn vành nguyệt , trùng phùng hay chưa?

Ta sầu vì bởi gió mưa
Chim lìa cội cũ vẫn chưa ngày về
Tha phương mòn gót mỏi mê
Giọt Thu rơi xuống lòng nghe não nề

Người buồn gì kể ta nghe?
Men sầu , trăng sáng , Thu về đó đây
Thoảng nghe gió động hàng cây
Nước non một bóng , nơi đây ta ngồi

Triệu Vân


  



CHUYỆN THU.
 
Một thời có biết buồn đâu
Sáng ra đồng ruộng con trâu đi cùng
Tối về cơm nước ung dung
Chiếu sân trăng trải hạ cùng ngủ say.
 
Từ ngày lẻ bước đường mây
Quê người kiếm sống mỗi ngày khó khăn
Đi làm từ lúc còn trăng
Khi về đã thấy trăng nằm trên cây.
 
Khi nhìn hoa hạ thắm đầy
Lúc trông tuyết trắng mà lay lắt buồn
Ghé chân vào ngõ văn chương
Tìm câu con cóc thả đường chiêm bao.
 
Buồn vui nâng chén rượu đào
Bâng khuâng pha ấm trà sao chát lòng
Ngẩn ngơ cũng ở giữa dòng
Thả trôi theo nước ,niềm mong dặm trường. 
 
Hôm qua thơ xếp bên đường
Vướng chân chẳng trách... Người thương họa cùng
Đời người có mấy tình chung
Tri âm tra nhẽ...Để cùng uống trăng.
 
MINH TUẤN
 
Cám ơn bạn đã hỏi thắm nhé.
chắc bạn cũng xa xứ như mình hả?Mình xa quê mới có 20 năm thôi...Hi...Nhưng cách 2 năm lại về nửa năm...híc
Chúc bạn vui 
 

@-Tuy là bạn mới /Nhưng hồn thơ thì nghe cũng cũ và có tay nghề ghê quá nhỉ?Hi Chúc bạn sáng tác hay và đều đặn nhé TV
  
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-23 07:32:07ttqv>
quote/


BIẾT ĐÂU LÀ CHỐN QUAY VỀ


    THÔI TÌNH… DANG DỠ
 
    Trăm năm tri kỷ chữ tình
Cớ sao hờ hững… treo tình gió bay?
    Ân tình đâu dể đổi thay..?
Lời thề cũng đã trao tay cùng chàng
    Ai ngờ duyên kiếp bẽ bàng
Để tình dang dỡ, lỡ làng người ơi
    Tình chừ cũng đã mù khơi
Sao người ngơ ngẩn, đầy vơi lệ lòng
    Xa nhau ấp ủ giấc nồng
Ngưu Lang- Chức Nữ còn mong sum vầy
    Riêng tình ta thổn thức đầy…
Mong chi sum họp duyên này người ơi
    Xin người, người chớ khản hơi
Kêu ai, ai thấu… chơi vơi chữ tình
    Tình ta như sợi chỉ mành
Treo đầu ngọn gió, mong manh mất rồi
    Thì thôi người hỡi, người ơi
Khăn tang ta buộc, khóc người tình xa…!

Chợt thấy tiêu đề, là lạ hay hay" người không quá khứ...??? ". Nên tỷ mạo muội tạt vào ngắm mây gió chút xíu, thiệt hay là....  [:)][:)][:)]  Chúc vui vẻ nhiều.


📎 4a93397f_1..flower43
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ttqv

quote/




BIẾT ĐÂU LÀ CHỐN QUAY VỀ




    THÔI TÌNH… DANG DỠ
 
    Trăm năm tri kỷ chữ tình
Cớ sao hờ hững… treo tình gió bay?
    Ân tình đâu dể đổi thay..?
Lời thề cũng đã trao tay cùng chàng
    Ai ngờ duyên kiếp bẽ bàng
Để tình dang dỡ, lỡ làng người ơi
    Tình chừ cũng đã mù khơi
Sao người ngơ ngẩn, đầy vơi lệ lòng
    Xa nhau ấp ủ giấc nồng
Ngưu Lang- Chức Nữ còn mong sum vầy
    Riêng tình ta thổn thức đầy…
Mong chi sum họp duyên này người ơi
    Xin người, người chớ khản hơi
Kêu ai, ai thấu… chơi vơi chữ tình
    Tình ta như sợi chỉ mành
Treo đầu ngọn gió, mong manh mất rồi
    Thì thôi người hỡi, người ơi
Khăn tang ta buộc, khóc người tình xa…!

Chợt thấy tiêu đề, là lạ hay hay" người không quá khứ...??? ". Nên tỷ mạo muội tạt vào ngắm mây gió chút xíu, thiệt hay là....  [:)][:)][:)]  Chúc vui vẻ nhiều.




 
 
 
Hỡi Ơi !
 
 
 
Gọi
Mà chi
Gọi hoài chi?
Chỉ làm nhung nhớ
Những khi yếu mềm
 
Ta về trong cõi đời đêm
Tìm nhau
Uất
Nghẹn
Bên rèm tử sinh
 
Người ơi !
Nhân thế vô tình
Nghe trong duyên kiếp đan cành bể dâu
 
Mím môi
Giọt lệ rơi mau
Đưa người về lại kiếp sau
Hẹn thề
 
Thềm trăng gác gió ủ ê
Hoa xuân rụng hết
Trôi về
Bội vong
 
Chỉ là giấc mộng vô thường
Nhớ chi một nỗi đoạn trường
Hỡi ơi !!!
 
 
 
Cảm ơn tỷ đã có lòng ghé thăm , chúc tỷ vui nhé !
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc thương nhiên nhi lệ hạ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-23 10:38:13Minh Tuấn>
Hết...




Về đây tìm lại vầng thơ
Từ khi chia biệt
Mộng mơ úa tàn
Cỏ may đan nốt vành khăn
Gió Thu thổi lạnh
Mảnh trăng rụng rời !

Vườn xưa
Người cũ đâu rồi?
Mà tan thành quách , mà vùi áo xiêm !
Chiều đơn lẻ
Một cánh chim
Nghiêng nghiêng vớt sợi tơ chìm biển khơi

Về đây
Lại đứng
Lại ngồi
Ngẩng ngơ một cõi bồi hồi nhớ ai

Chiều trôi một vạt nắng phai
Nhuộm thêm
Màu áo
Cho dày phong sương
Trăm năm nở đoá vô thường
Tìm đâu?
Giọng hát thiên đường thuở xưa?
Buồn ơi !
Buồn mấy cho vừa?
Đưa ta về lại những mùa tiêu sơ

Trần ai cõi mộng bơ phờ
Để rồi
Ta vẫn dại khờ mình ta
Đêm nao trong cõi ta bà
Ta về phủi áo
thật thà
Ăn năn...

Ái tình chưa kịp trói trăn
Mà đây
Với đó
Gian trần hết duyên !




RU XƯA…
 
Tình trao cuộc sống ưu phiền
Muốn quên chẳng được ,muốn điên chẳng thành
Cam ngọt thì có chua chanh
Có mưa có nắng mới thành tuyết sương.
 
Người đi mới có con đường
khi quay trở lại lối dường đã xưa
Kiếm tìm thời đón với đưa
Trăng xanh còn đó như vừa hôm qua …
 
Về thăm quê cũ chan hòa
Xóm vui rộn giã tiếng gà gáy trưa
Nhịp thu nắng đẩy gió đưa
Lời ru ai hát tiếng đưa bên này.
 
Bống ơi, con ngủ cho say
Để mẹ đi cấy nốt ngày dở dang
Bống ơi con ngủ cho ngoan
Cho mẹ làm chiếc quạt nan cuối mùa.
 
Giọng người năm cũ đung đưa
Trách thu thay lá xêp mùa mấy năm
Ví tình như áo như khăn
Tình tôi …Chiếc quạt mãi nằm mùa đông…
 
Nghe ra tự cởi cõi lòng
Trói làm chi mớ bòng bong cuộc đời
Kiếp sau còn đến với tôi
Nếu còn xa xứ …Cưới rồi mới đi .
 
MINH TUẤN
 
Yêu lắm thì khổ nhiều
không yêu thì cũng khổ lắm
cả hai đều trống vắng...
 
Chúc bạn kiếm tìm được bầu trời khác có nhiều sao sáng nhé /MT
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
Chút Thu
 
 
 
 
 
Xác lá chiều nay gió cuống bay
Chợt hay Thu đến giữa nơi này
Lao xao ngọn lá vàng thưa thớt
Lãng đãng tà huy nhuộm khói bay
Lặng lẽ vầng dương rơi cuối bến
Êm đềm vạt nắng rớt chân mây
Tôi về nhung nhớ mùa Thu trước
Một chút tàn phai rơi chốn đây !
 
 
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc thương nhiên nhi lệ hạ
Đăng nhập để trả lời
0
Em Cà Phê
 
 
 
 
Đêm rơi xiêm áo lụa là
Màu nâu huyễn hoặt , em là...ai đây?
Còn đâu?
Cái vẻ thơ ngây
Còn em những tối vai gầy lả lơi
 
Cà phê vẫn đắng vị đời
Còn em son phấn
Một thời cũng phai
Tình yêu là một trò hề
Đêm là tiếng khóc não nề riêng em
Hạnh phúc
Là một kẻ điên !
Đời là vỡ kịch mang tên bi hài
Ngày qua giày xéo , đọa đày
Chọn vai phản diện
Đắng cay nhọc nhằng
 
Tàn đêm lơ đễnh vầng trăng
Còn em
Với nỗi
Ăn năn muộn màng
Cà Phê
Sóng sánh loãng tan
Đời em nghẹn đắng một lần sẩy chân !
 
 
 
 
 
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc thương nhiên nhi lệ hạ
Đăng nhập để trả lời
0
Hư Không
 
 
 
Đi về trong cuộc gian trần
Cũng là chỉ để ăn năn ngậm ngùi
Mộng mơ ngày cũ qua rồi
Tàn phai một cõi , ta ngồi khóc than
 
Viết cho tròn một chữ nhân
Là khi đã thấy bàn chân lưu đày
Trăm năm như một áng mây
Huy hoàng phút chốc tan ngay ... mộng thường !
 
Viết chưa tròn những vấng vương
Là khi mái tóc điểm sương , ta già !
Mộng mơ thôi hết thêu hoa
Bao nhiêu hoài bão úa nhòa xanh xao
 
Hỏi đời vui được bao lâu ?
Mà trăm trăm đó đã sầu chứa chang
Cũng như hoa nở để tàn
Hỏi đời ai sống hai lần thanh xuân ?
 
Ta về rủ áo bụi trần
Nghe chiều bóng xế rơi lần vào đêm
Ngày mai hoa rụng cuối thềm
Hư vô bóng nắng  êm đềm đời trôi ...
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc thương nhiên nhi lệ hạ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-13 11:54:53Triệu Vân>
Rượu Buồn Cuối Thu




Rót tràn ly rượu cuối Thu
Hiu hiu cơn gió , mù mù chiều sương
Nhạc sầu theo gió lên đường
Men nồng trút cạn hồn trong ly này

Mênh mông buồn ở chốn đây
Thanh âm đồng vọng bủa vây tâm hồn
Nhớ người góc bể đầu non
Gót chân phiêu bạt đã mòn hay chưa ?

Hôn hoàng lọt bóng song thưa
Trăm ngàn rơi rụng
Cơn mưa lá vàng
Người về cất tiếng khóc vang
Người đi từ độ võ vàng cuối Thu

Rót thêm ly nữa , hình như
Từ trong men đắng
Lời ru u buồn
Về trong sâu thẳm cõi hồn
Đưa người siêu thoát nỗi hờn lụy vươn

Chiều Thu mắt cỏ mờ sương
Bài thơ bỏ ngỏ
Bên đường
Nhớ ?
Quên ?
Giọt nồng đã cạn buồn tênh
Mà đời thì cũng rỗng tênh , ơi buồn !

Say đi ! Quên chuyện mất còn
Chút niềm Thu muộn đưa hồn đi hoang
Đón người về nẻo địa đàng
Đêm hoang ca
Đốt cháy ngàn nỗi đau

Mà sao ...
Trời hỡi ! Vì đâu ...
Vẫn chưa sụp đổ thành sầu trong tôi ?!!
Rót tràn ly rượu đơn côi
Cuối Thu gió lạnh còn tôi với mình !
[/align]
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc thương nhiên nhi lệ hạ
Đăng nhập để trả lời
0