Chương 1 : Võ lâm thảm án
Bây giờ đã bắt đầu bước sang mùa đông. Ngoài trời tuy vẫn chưa đổ tuyết nhưng cái không khí lạnh giá và sự tĩnh mịch, cô liêu của mùa đông đã ngự trị khắp mọi nơi từ những cành cây trụi lá đến những cơn gió thổi ào ào, nhất là trên đỉnh Thiên Sơn.
Dưới chân Thiên Sơn có một dòng suối nước chảy róc rách lúc nào xanh trong đến nỗi có thể nhìn rõ thấy đáy. Nhưng đêm hôm đó, tại dòng suối ngày thường bình dị ấy lại xuất hiện một chuyện lạ. Trôi theo dòng nước là những khối đen thui, nhìn không được là xác người hay thú vật. Lúc ban đầu chỉ là một vài khối rồi từ từ xuất hiện ngày càng nhiều, năm khối, mười khối... Những cái xác đó có cái bị kẹt giữa những khối đá trơ trọi rồi khi nước rút thì nhìn rõ đó là những xác người. Những người dân ở khu vực đó vớt được gần 100 cái xác như vậy. Mỗi người bọn họ đều bị đao kiếm chém mà chết và theo như cách phụ trang thì họ đều là người của Vô Huyết Môn.
Môn chủ của Vô Huyết Môn Hạ Quân Hào từ lâu đã nổi danh giang hồ nhờ vào một cây nhuyễn tiên. Thường nói trên đời này không có kẻ giang hồ nào có thể đỡ nổi ba chiêu của cây Kim nhuyễn tiên đó, và cũng chưa từng có trang anh hùng nào có thể chống đỡ nổi nụ cười của Hạ phu nhân. Điều đó cũng thật dễ hiểu vì Hạ phu nhân vốn được mệnh danh là Nhất đại mỹ nhân trước khi gá nghĩa cùng Hạ Quân Hào. Nhưng đáng tiếc sau khi bà sinh hạ được một cô gái thì đã qua đời.
Đây nói trở lại về những xác người trôi trên mặt nước. Việc một lúc có nhiều người cùng bị thảm sát như vậy tất nhiên không thể tránh khỏi sự nghị luận của mọi người trong võ lâm. Nhất là bây giờ nạn nhân đều là người của Vô Huyết Môn thì sự việc lại càng chấn động đến mức nào. Chính vì vậy chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, những nhân sĩ võ lâm từ khắp nơi đã dồn cả về Thiên Sơn trông ngóng tin tức. Từ những cái xác đó người ta tiến hành nhận dạng thì thấy hầu như mọi người của Vô Huyết Môn đều tử nạn ngoại trừ Môn chủ Hạ Quân Hào và con gái Hạ Tuyết Lan. Chính vì vậy mọi người đều đổ xô đi tìm tung tích của hai người ấy, còn thì thấy người, chết thì thấy xác.
Trong một hang động ở gần đỉnh Thiên Sơn.
Lửa đã tàn. Một cô gái vận y phục màu trắng nhưng giờ đây đã bị nhuộm đầy máu tươi đang nằm im thiêm thiếp không biết cô đang ngủ hay đã chết rồi. Một lát sau một tiếng rên khe khẽ, cô gái khẽ trở mình, cặp mắt to tròn từ từ hấp háy. Sau một lúc dường như đã quen với ánh sáng lờ mờ chung quanh cô khẽ gượng người dậy đảo mắt một vòng như tìm kiếm cái gì đó hay một ai đó. Ánh mắt mệt mỏi của cô bỗng trở nên tinh anh lạ thường khi nhìn thấy ở gần cửa ra vào hang động một bóng người ngồi im xếp bằng.
- Cha ... cha chúng ta đang ở đâu vậy ?
Nhưng người đó không hề trả lời cô một lời. Cô vội nhỏm người dậy khẽ bò về phía người ấy. Lúc này toàn thân cô thật đau nhức, mỗi một cử động nhỏ cũng làm cho cô phải nhăn mặt rên lên khe khẽ. Cuối cùng cô cũng đến gần được người đang ngồi, cô khẽ đưa tay lay người ấy
- Cha ... cha...
Nhưng ngay lúc ấy cô vội kêu lên "Ối chà!" một tiếng, người ngồi đó đã chết từ lúc nào, thân hình đã cứng ngắc, gương mặt thì lộ một vẻ khiếp đảm đôi mắt mở to đôi lông mày thì dựng ngược.
Chứng kiến thấy cảnh đó cô gái như không thể thở được ngả người ra sau bất tỉnh. Sau khoảng một nén nhang, nàng từ từ hồi tỉnh nhìn lại người đang ngồi xếp bằng trước mặt, hai hàng nước mắt lăn dài trên má, ướt đẫm làn da trắng mịn, làn da chỉ có thể tìm thấy ở những cô gái xinh đẹp hơn người. Cô nhào người ra trước ôm chặt lấy xác cha rồi cứ thế mà khóc thảm thiết ....
Phần vì đã trải qua những gian lao quá sức, phần vì bi thương quá độ, một hồi sau cô ngả hẳn người dựa vào một tảng đá chênh chếch mà thở dốc rồi cố nhớ lại những chuyện đã xảy ra.
-----------
Đêm đó cô đang cùng cha ngồi ngắm trăng ở hoa viên thì nghe có tiếng đánh nhau. Hai cha con vội vã chạy ra ngoài thì phát hiện một đám hắc y nhân đang chém giết tơi bời, cứ đao chém tới thì lại một người ngả xuống. Lúc đó cô tức giận trong lòng đang định xông lên thì có người nào đó đã nắm cô kéo lại.
- Cha ... tại sao .... ?
Nhưng lời nói chưa dứt thì cô đã bị người cha nắm tay kéo đi. Hai người mở đường máu mà tiến khỏi nơi đó rồi... tại sao cô lại ở đây, chuyện gì đã xảy ra cho cha cô, cô thật không thể nào nhớ được. Cô tựa hẳn người vào tảng đá đăm chiêu suy nghĩ vô tình tay cô chạm phải vật gì đó dưới đất. Hiếu kỳ cô vội cúi xuống thì thấy trên nền đất lạnh có một dòng chữ hằn sâu
"Tuyết Lan trả thù cho cha"
Nhìn thấy hàng chữ ấy nước mắt cô lại tuôn ra. Cô gái ấy chính là Hạ Tuyết lan còn người chết tự nhiên là Hạ Quân Hào.
Hết chương 1
Bây giờ đã bắt đầu bước sang mùa đông. Ngoài trời tuy vẫn chưa đổ tuyết nhưng cái không khí lạnh giá và sự tĩnh mịch, cô liêu của mùa đông đã ngự trị khắp mọi nơi từ những cành cây trụi lá đến những cơn gió thổi ào ào, nhất là trên đỉnh Thiên Sơn.
Dưới chân Thiên Sơn có một dòng suối nước chảy róc rách lúc nào xanh trong đến nỗi có thể nhìn rõ thấy đáy. Nhưng đêm hôm đó, tại dòng suối ngày thường bình dị ấy lại xuất hiện một chuyện lạ. Trôi theo dòng nước là những khối đen thui, nhìn không được là xác người hay thú vật. Lúc ban đầu chỉ là một vài khối rồi từ từ xuất hiện ngày càng nhiều, năm khối, mười khối... Những cái xác đó có cái bị kẹt giữa những khối đá trơ trọi rồi khi nước rút thì nhìn rõ đó là những xác người. Những người dân ở khu vực đó vớt được gần 100 cái xác như vậy. Mỗi người bọn họ đều bị đao kiếm chém mà chết và theo như cách phụ trang thì họ đều là người của Vô Huyết Môn.
Môn chủ của Vô Huyết Môn Hạ Quân Hào từ lâu đã nổi danh giang hồ nhờ vào một cây nhuyễn tiên. Thường nói trên đời này không có kẻ giang hồ nào có thể đỡ nổi ba chiêu của cây Kim nhuyễn tiên đó, và cũng chưa từng có trang anh hùng nào có thể chống đỡ nổi nụ cười của Hạ phu nhân. Điều đó cũng thật dễ hiểu vì Hạ phu nhân vốn được mệnh danh là Nhất đại mỹ nhân trước khi gá nghĩa cùng Hạ Quân Hào. Nhưng đáng tiếc sau khi bà sinh hạ được một cô gái thì đã qua đời.
Đây nói trở lại về những xác người trôi trên mặt nước. Việc một lúc có nhiều người cùng bị thảm sát như vậy tất nhiên không thể tránh khỏi sự nghị luận của mọi người trong võ lâm. Nhất là bây giờ nạn nhân đều là người của Vô Huyết Môn thì sự việc lại càng chấn động đến mức nào. Chính vì vậy chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, những nhân sĩ võ lâm từ khắp nơi đã dồn cả về Thiên Sơn trông ngóng tin tức. Từ những cái xác đó người ta tiến hành nhận dạng thì thấy hầu như mọi người của Vô Huyết Môn đều tử nạn ngoại trừ Môn chủ Hạ Quân Hào và con gái Hạ Tuyết Lan. Chính vì vậy mọi người đều đổ xô đi tìm tung tích của hai người ấy, còn thì thấy người, chết thì thấy xác.
Trong một hang động ở gần đỉnh Thiên Sơn.
Lửa đã tàn. Một cô gái vận y phục màu trắng nhưng giờ đây đã bị nhuộm đầy máu tươi đang nằm im thiêm thiếp không biết cô đang ngủ hay đã chết rồi. Một lát sau một tiếng rên khe khẽ, cô gái khẽ trở mình, cặp mắt to tròn từ từ hấp háy. Sau một lúc dường như đã quen với ánh sáng lờ mờ chung quanh cô khẽ gượng người dậy đảo mắt một vòng như tìm kiếm cái gì đó hay một ai đó. Ánh mắt mệt mỏi của cô bỗng trở nên tinh anh lạ thường khi nhìn thấy ở gần cửa ra vào hang động một bóng người ngồi im xếp bằng.
- Cha ... cha chúng ta đang ở đâu vậy ?
Nhưng người đó không hề trả lời cô một lời. Cô vội nhỏm người dậy khẽ bò về phía người ấy. Lúc này toàn thân cô thật đau nhức, mỗi một cử động nhỏ cũng làm cho cô phải nhăn mặt rên lên khe khẽ. Cuối cùng cô cũng đến gần được người đang ngồi, cô khẽ đưa tay lay người ấy
- Cha ... cha...
Nhưng ngay lúc ấy cô vội kêu lên "Ối chà!" một tiếng, người ngồi đó đã chết từ lúc nào, thân hình đã cứng ngắc, gương mặt thì lộ một vẻ khiếp đảm đôi mắt mở to đôi lông mày thì dựng ngược.
Chứng kiến thấy cảnh đó cô gái như không thể thở được ngả người ra sau bất tỉnh. Sau khoảng một nén nhang, nàng từ từ hồi tỉnh nhìn lại người đang ngồi xếp bằng trước mặt, hai hàng nước mắt lăn dài trên má, ướt đẫm làn da trắng mịn, làn da chỉ có thể tìm thấy ở những cô gái xinh đẹp hơn người. Cô nhào người ra trước ôm chặt lấy xác cha rồi cứ thế mà khóc thảm thiết ....
Phần vì đã trải qua những gian lao quá sức, phần vì bi thương quá độ, một hồi sau cô ngả hẳn người dựa vào một tảng đá chênh chếch mà thở dốc rồi cố nhớ lại những chuyện đã xảy ra.
-----------
Đêm đó cô đang cùng cha ngồi ngắm trăng ở hoa viên thì nghe có tiếng đánh nhau. Hai cha con vội vã chạy ra ngoài thì phát hiện một đám hắc y nhân đang chém giết tơi bời, cứ đao chém tới thì lại một người ngả xuống. Lúc đó cô tức giận trong lòng đang định xông lên thì có người nào đó đã nắm cô kéo lại.
- Cha ... tại sao .... ?
Nhưng lời nói chưa dứt thì cô đã bị người cha nắm tay kéo đi. Hai người mở đường máu mà tiến khỏi nơi đó rồi... tại sao cô lại ở đây, chuyện gì đã xảy ra cho cha cô, cô thật không thể nào nhớ được. Cô tựa hẳn người vào tảng đá đăm chiêu suy nghĩ vô tình tay cô chạm phải vật gì đó dưới đất. Hiếu kỳ cô vội cúi xuống thì thấy trên nền đất lạnh có một dòng chữ hằn sâu
"Tuyết Lan trả thù cho cha"
Nhìn thấy hàng chữ ấy nước mắt cô lại tuôn ra. Cô gái ấy chính là Hạ Tuyết lan còn người chết tự nhiên là Hạ Quân Hào.
Hết chương 1
You may be out of my sight, but not out of my heart
You may be out of my reach but not out of my mind
I may mean nothing to you but you will be always be special to me
You may be out of my reach but not out of my mind
I may mean nothing to you but you will be always be special to me