Trích đoạn: SĨ ĐOAN
UỐNG RƯỢU ĐÊM TRĂNG
Thuyền lơ lửng bồng bềnh sóng nước
Mây chắn tầm khó lướt trùng dương
Buông neo nhấp chén Quỳnh Tương
Nửa say, nửa tỉnh tình vương thôn chài.
Trăng lấp lánh u hoài kỉ niệm
Gió thầm thì ngất lịm hồn si
Anh hào lỡ bước thương bi
Nương con sóng vỗ lấp đi ẩn tình.
Rược sóng sánh in hình kiều diễm
Mắt long lanh ưu điểm thượng thừa
Trút bầu tâm sự say sưa
Vị nồng còn đọng hồn chưa trở về!
-sd-
Xin chào quý thi sĩ:
ĐÊM TRĂNG
Ánh trăng sáng chiếu trên dòng sông lạnh
Chiếc thuyền con nhẹ trên sóng lênh đênh
Nằm trên thuyền lòng cứ bồng bềnh
Theo sóng nước trôi về nơi vô định.
Một chén con con một bình rượu nhạt
Uống say rồi ta vui với gió mây
Ngửa cổ ngắm trăng treo bầu bạn
Cúi mặt đùa với nước mà vui.
Trăng lên cao thuyền trôi mau
Bình rượu nhạt chẳng còn mà hớp cạn
Thôi thì mặc thuyền trôi, nước cạn
Nằm trên thuyền ta ngủ giấc thật say.
Lê Điền
MEN SẦU
Nếu ngủ được quên ngay đều hiện tại
Thì nhẹ nhàng trút cạn giọt men cay
Nhưng tiếc thay, sau giấc ngủ nồng say
Trăm điều dậy gieo tim này nghiệt ngả.
Ngắm vầng trăng nghe lòng dường như đã...
Uống men sầu cố nén chuyện hôm qua
Ly rượu nhạt hay hồn ta quá xót xa
Rồi lặng lẻ quay về nơi xuất phát.
Đời cay đắng áo sờn rách nát
Tình trớ trêu bi đát khôn cùng
Đường muôn lối sương phủ chập chùng
Biết về đâu, thuỷ chung còn bỏ ngỏ!!!
sd