Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MỘT THUỞ YÊU NGƯỜI

40 trả lời, 4.022 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-06 01:24:53Ct.Ly>
MỘT THUỞ YÊU NGƯỜI

Sẽ bắt đầu từ đâu !?
Đêm trăng buồn dấu mặt
Người với ta
Bỗng dưng lạ lẫm tháng ngày
Ta muốn hỏi tại sao
Đôi mắt buồn u uẩn
Nhốt hồn ta lẩn quẩn một vòng vây !?...
Đêm mù sương
Hương ngây quỳnh huyển hoặc
Ta vẫn tin người hương nhớ ngọt về tim
Hay lặng im dưới mộ bia yên ngủ
Chờ thiên thu về ấp ủ một vòng tay !?

Hãy nói đi ...ta ôm tim quị ngã
Dấu địa đàng mệt lã bước đôi chân
Vẫn ngồi xây giấc mộng mị bâng khuâng
Trong tịch lặng tiếng thì thầm hoang tưởng
Người là tình yêu nỗi buồn sương tỏa
Mong manh về từ sợi nằng xõa dài
Trên mái tóc màu mây buồn hoang dại
Bất giác mơ hồ đêm xuân tái lai

Cõi lòng rêu phong hé mở
Cánh cưả mục rữa lệch nghiêng
Tỉnh thức giữa giấc ngủ thời gian
Buông trái tim có đủ để yêu người !?!...

Đưa tay níu chút ráng chiều sót lại
Giữ khoảng rơi ngăn bước tới hoàng hôn
Để cùng người chấp đôi cánh linh hồn
Trong cổ tích phút mơ hoang hạnh ngộ
Bỗng dưng mà bão sóng dạt xô
Ta chới với kêu gào !...
Có ai không !?!...cho ta níu đôi tay
Hay định mệnh đã an bày ly biệt !?!...
Ta rũ xuống dòng đời cay nghiệt

Người thoáng qua mau như màu lá rụng
Ta ngơ ngác nhìn sắc lá tàn phai
Dòng máu đỏ trong tim người nung nấu
Có bạc thếch màu thẫm thấu vữa vôi !?!...
Ta ngồi đây chiều tím sẫm một trời
Nghe âm hưởng tiếng kinh đời hấp hối
Người có biết ...từ nơi đâu nguồn cuội
Một trái tim mê thiếp
Đang lần ngược kiếm tìm
Vô vọng một tình yêu !!!...


Mầu Hoa Khế June/2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-18 18:45:46Mầu Hoa Khế>
PHÚT BẮT ĐẦU


Đưa bàn tay níu lấy bóng trãi dài
Có níu lại cho ta thời con gái !?
Hàng cây nghiêng rũ mầu hoang dại
Phố ngút sầu ...ô cửa đóng im hơi

Phút bắt đầu đã định nghĩa chia phôi
Tiếng định mệnh âm vang cười ngạo nghễ
Phút bắt đầu đã là tận thế
Hai bàn tay chẳng thể nắm bàn tay

Giữa tình ta là vách núi cách ngăn
Giây oan trái vắt ngang bờ vực thẳm
Lời từ ly ...ta quay lưng im lặng
Sóng ngàn khơi vỗ khóc tự thiên thu

Hồn ta đó mãi hoài kiếp mù đui
Âm thầm với tình người loài ma quái
Thân hèn mọn đọa đày cùng địa ngục
Cõi vô minh mang ước vọng tàn phai ... 

Mầu Hoa Khế , Aug/2009
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mầu Hoa Khế

PHÚT BẮT ĐẦU


Đưa bàn tay níu lấy bóng trãi dài
Có níu lại cho ta thời con gái !?
Hàng cây nghiêng rũ mầu hoang dại
Phố ngút sầu ...ô cửa đóng im hơi

Phút bắt đầu đã định nghĩa chia phôi
Tiếng định mệnh âm vang cười ngạo nghễ
Phút bắt đầu đã là tận thế
Hai bàn tay chẳng thể nắm bàn tay

Giữa tình ta là vách núi cách ngăn
Giây oan trái vắt ngang bờ vực thẳm
Lời từ ly ...ta quay lưng im lặng
Sóng ngàn khơi vỗ khóc tự thiên thu

Hồn ta đó mãi hoài kiếp mù đui
Âm thầm với tình người loài ma quái
Thân hèn mọn đọa đày cùng địa ngục
Cõi vô minh mang ước vọng tàn phai ... 

Mầu Hoa Khế , Aug/2009


MONG MANH

Nếu như ta chưa một lần gặp gỡ
Có khi nào sẽ chẳng có chia phôi
Em sẽ vẫn sống mãi với nụ cười
Mắt thắm tươi với trời xuân con gái?

Nếu ngày xưa nếu ngày xưa trở lại
Có khi nào em vội lướt qua anh
Không thấm nhuần mưa trước ngõ long lanh
Để bây giờ tan nhanh thành hoài niệm

Nếu đời em, một lần anh chưa đến
Trọn kiếp này chưa thể biết tình yêu
Thôi anh ơi hoàng hôn tím trời chiều
Hãy cho em chút mặn nồng còn sót...
 
(-Như Diệu Linh-)
Chập chững vào yêu chập chững hờn
Tưởng rằng năm tháng vững vàng hơn
Ngờ đâu càng đi...càng chập chững
Chập chững buồn...chập chững cô đơn...

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=545036
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-18 18:48:33Mầu Hoa Khế>
NẾU NHƯ EM TRỞ LẠI


Nếu như em trở lại lần đầu
Màu áo xanh chắc đã mờ phai dấu
Anh có lấy sắc màu vẽ lại bóng thời gian
Thuở yêu thương dịu dàng trong đáy mắt

Anh có vội đưa tay nắm bắt
Bản tình ca chợt tắt ngày qua !?
Em sẽ trở lại mầu áo xanh bát ngát
Hát lời thiết tha giữa cơn mưa mùa hạ

Bản tình ca sao nghe buồn xa xót
Trên dòng sông vàng vọt tháng năm
Em sẽ hát dù hát cả trăm năm
Cho rung chuyển mọi ngõ nguồn lau lách

Vết in hằn rong rêu trên vách
Chợt vỡ tung theo đá thạch vô tình
Sẽ hát lời hành khất điêu linh
Ru từng nhịp u sầu tình dẫu lỡ

Tiếng hát em đọng thành từng nỗi nhớ
Đan hồn anh trong hơi thở đêm đêm
Và nếu như em trở lại thật êm
Dựa mái tóc rối mềm trên bờ ngực

Có lẽ mùa thu đang trở về từ đáy vực
Cuộc tình treo lơ lững giữa đợi chờ
Anh có nghe tiếng lá ru trong gió
Xào xạc thinh không ... một thuở yêu người


Mầu Hoa Khế
Đăng nhập để trả lời
0
THÁNG TÁM và ANH
 
Anh chưa viết bài thơ cho tháng tám
Tháng tám có em giữa mầu nắng thật tươi
Hay có lẽ cỏ cây làm mẫn cảm
Cho dòng thơ im ngủ dáng biếng lười
 
Anh ạ ... tháng tám sắp bỏ đi xa
Rồi anh nữa cũng vội vàng biệt phố
Tháng tám bên em chợt buồn chi lạ
Lá bỗng úa vàng nằm chết héo khô
 
Hãy viết đi anh để những tháng ngày
Em đếm thật đầy nụ cười mang cất dấu
Anh sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy
Thơ anh ru em giấc ngủ nhiệm mầu
 
Chẳng thể nào em không có trong anh !?
Khi thơ anh trãi bao mùa lóng lánh
Dẫu đoá hồng với nhiều góc cạnh
Anh đang yêu cùng nhịp thở mong manh
 
Anh hãy nói với em đừng hỏi trời xanh
Đừng bảo rằng con tim cạn kiệt
Dâng hiến một đời mỏi mệt loanh quanh
Anh ạ !... tháng tám em chờ tình thơ anh viết ...
 
Mầu Hoa Khế ,Aug/09
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mầu Hoa Khế

THÁNG TÁM và ANH
 
Anh chưa viết bài thơ cho tháng tám
Tháng tám có em giữa mầu nắng thật tươi
Hay có lẽ cỏ cây làm mẫn cảm
Cho dòng thơ im ngủ dáng biếng lười
 
Anh ạ ... tháng tám sắp bỏ đi xa
Rồi anh nữa cũng vội vàng biệt phố
Tháng tám bên em chợt buồn chi lạ
Lá bỗng úa vàng nằm chết héo khô
 
Hãy viết đi anh để những tháng ngày
Em đếm thật đầy nụ cười mang cất dấu
Anh sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy
Thơ anh ru em giấc ngủ nhiệm mầu
 
Chẳng thể nào em không có trong anh !?
Khi thơ anh trãi bao mùa lóng lánh
Dẫu đoá hồng với nhiều góc cạnh
Anh đang yêu cùng nhịp thở mong manh
 
Anh hãy nói với em đừng hỏi trời xanh
Đừng bảo rằng con tim cạn kiệt
Dâng hiến một đời mỏi mệt loanh quanh
Anh ạ !... tháng tám em chờ tình thơ anh viết ...
 
Mầu Hoa Khế ,Aug/09

Tháng Tám...chia xa!...
Tháng tám qua rồi thôi nhé em!   
Đừng than trách nữa để buồn thêm!
Lòng anh chôn chặt niềm đau cũ                  
Bóp chết con tim vốn yếu mềm!
                    
     Và thôi em nhé đừng mong đợi!
     Bỏ lại đằng sau chuyện thuở nào
     Rộng mở đường đời em bước tới
     Ngẩng nhìn hạnh phúc ở trên cao...

Em đừng hoài vọng ngày xưa nữa
Cát bụi vùi chôn chuyện cũ rồi!              
Tất cả còn chăng là kỷ niệm          
Quãng đời xa vút cõi mù khơi!...
     
      Cảnh cũ còn nguyên trời tháng tám
      Thơ anh viết nữa để làm gì ?!
      Càng khơi thêm nỗi buồn sâu lắng                                                       
      Người hãy quay về,anh bỏ đi!...
               -tnka 30-9-2009   

Đăng nhập để trả lời
0
                                                                                  
 
HƯƠNG BÌNH ƠI...

Mưa tháng tám em về qua thăm Huế
Ga Huế chiều buồn mưa phủ vây quanh
Ướt Nội Thành nhớ xưa chùm hoa khế
Nhà O nghèo vách lá cũng chênh vênh

Đêm chân bước theo sen hồng nở vội
Gót hài xưa in dấu tuổi mười lăm
Anh đứng đợi mắt ngượng ngùng bối rối
Dáng em đi hàng phượng thắm đôi bờ

Dòng hương Giang e ấp nón bài thơ
Vân Lâu bến đò ai qua hò hẹn
Cho tóc mây bay núi Ngự xa mờ
Hương gió thổi Nam Giao nồng hoa cỏ

Em đi vào thơ mùa thu trước ngỏ
Vỹ Dạ trăng mờ anh ngẩn ngơ theo
Cấm Thành khép lạc loài anh đứng gọi
Tôn nữ sầu song lạnh ngọn heo may

Anh biết không em về giữa tháng ngày
Mưa trên nhánh phượng hồng mùa nắng hạ
Qua trường xưa tóc Thầy vương bụi trắng
Góc hành lang vàng vọt bóng thời gian

Huế một thời theo mưa lũ nhạt nhòa
Vọng Thiên Mụ tiếng kinh cầu trầm tịnh
Có một chút gì từ con tim đau nhói
Hương Bình ơi... ta gọi mãi Hương Bình...

Mầu Hoa Khế Aug/09
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
PHỐ MUỘN


Những tờ lịch rơi xuống một ngày
Tháng tám ngoài kia nói chia tay
Cây lá đổi thay mầu cỏ mục
Mây khuất núi đồi che nắng say

Xuống phố tóc buồn nằm nghiêng vai
Dấu hương thầm lặng ở chốn này
Hiên nhà một đoá hoa quỳnh trắng
Héo rũ bên đời buổi sớm mai

Mắt hững hờ nhìn phố đông qua
Môi nhạt mầu son chẳng mượt mà
Ơ hay ... dấu bờ lưng yên lặng
Góc phố đây mà đâu có xa !?...

Chỉ một bàn tay với thật gần
Sao một bàn chân cứ bâng khuâng
Mà nghe nhịp thở chừng chết ngất
Run rẫy làm sao cứ lặng câm

Bỗng dưng đứng giữa biển bao la
Áo tím nhòa theo bóng chiều tà
Sóng chồm ngọn vút cao hung hản
Cuốn xoáy mùa xuân cuối muộn màng ...

Mầu Hoa Khế                                                  
Đăng nhập để trả lời
0
TÔI và ANH

Anh như cơn gió vô tình quá
Chạm xước hồn tôi đến xót xa
Anh mang mùa nắng đi qua ngỏ
Làm trắng mưa bay đến nhạt nhòa

Anh cài trên nhánh sầu đông úa
Một bóng tà dương tím khung trời
Để tôi triền dốc nghiêng bóng cúi
Cố níu theo hòn đá cuội rơi

Anh đi qua biển xanh vời vợi
Tôi cánh chim bay đến rã rời
Mênh mông khỏang cách làm sao với
Để hụt giữa đời một trùng khơi

Đêm thâu côn trùng lên tiếng khẽ
Sương nhẹ rơi giăng nhúm mảng sầu
Trăng chia nửa mảnh chùng uất nghẹn
Nửa mảnh về trên sóng bạc đầu

Phố cổ tôi nằm im huyệt mộ
Thời gian anh xóa dấu hoang sơ
Địa chấn ngang qua đường tuyệt lộ
Tôi ...anh đứng lại giữa cơn mơ

mưaphốnúi _ mhk
Đăng nhập để trả lời
0

 
Con Ốc Nhỏ

này con ốc nhỏ bé
em đến tự nơi nao ?
hay quê hương gió bão
theo sóng gió dạt vào ?

em cô đơn trên đảo
cát dỗi hờn dưới chân
bước đời qua lận đận
in vết buồn bâng khuâng

nằm nghe gió rì rào
ru lời ca của biển
em ngủ giấc cô miên
trăng sao viền giấc mộng

em mơ thấy gì không ?
hay vũng tối mênh mông
theo mặt trời ngã bóng
nổi tuyệt vọng mong chờ

Này con ốc khù khờ
bờ đã xa nước cạn
lối về bước lang thang
bạt ngàn hồn mõi mệt

hãy ở lại nơi đây
hư không và tỉnh lặng
lời thiên thu xa vắng
sâu lắng một kiếp người ...


Mầu Hoa Khế[/align]
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-26 14:08:48Anh Cuội>
Em đi vào thơ mùa thu trước ngỏ
Vỹ Dạ trăng mờ anh ngẩn ngơ theo
Cấm Thành khép lạc loài anh đứng gọi
Tôn nữ sầu song lạnh ngọn heo may



Thầm yêu

Em Tôn Nữ nhẹ gót vào Thành Nội
Aó tím bay theo gió thổi nhẹ nhàng
Nước sông Hương mỗi độ vẫn chảy tràn
Qua cầu Tràng Tiền mênh mang gọi nhớ.

Trăng Vỹ Dạ đêm nay rất tỏ
Gốc phượng buồn thỏ thẻ đợi mong
Từ em ly xứ theo chồng
Huế sầu lắm những ngày đông nặng nề.

Tháng tám đang dần xa cách đó
Lấy mất mùa nào chớm thơ ngây
Ngự Bình chẳng hẹn mà duyên lỡ
Về ngang là nỗi nhớ khó khuây.

NNT

Chào người đẹp Hoa Khế, thơ mượt mà tha thiết như ngày nào. Hạnh ngộ nơi này thật là duyên phải không nàng thơ diễm kiều ?
Đăng nhập để trả lời
0
MHK rất vui khi gặp được người quen , nhưng sao bí mật quá [:D] đoán hoài cũng chưa biết là ai?.
Lại theo MHK đi ra Huế hỉ [:)], cám ơn đã ghé thăm và bỏ lại bài thơ dễ thương nhé.
 
Thân mến , Mầu Hoa Khế
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ LẠI HUẾ

Tôi trở về Huế tháng mười hai
Nên mưa trút mãi suốt đêm dài
Trời giăng mây tím mờ Thành Nội
Lành lạnh Hương Giang tím lên môi

Tôi đứng lạ xa giữa phố phường
Huế ơi !... ơi Huế của tôi thương
Một thời Đồng Khánh đi trong nắng
Đỏ thắm hai hàng đường phượng bay

Chiều lên Đập Đá say hương bắp
Đổ dốc Nam Giao tiếng ai cười
Ngái ngủ nắng tràn qua Thôn Vỹ
Đêm tàn nghe vọng tiếng Nam Ai

Mùa hoa thơm ngát chùa Từ Hiếu
Mái ngói đỏ ngời trắng hoa thêu
Ngọc Lan nhớ mãi ngày lể Phật
Ai đã trao cành tỏ tình yêu

Núi Ngự mây xanh phủ ngập đầy
Bao năm núi đứng sửng vươn cao
Đất mang cỏ dại nằm chen chúc
Vướng bước chân người tới lao xao

Rồi tôi thắp cánh bay xa Huế
Vận nước theo đời mệnh nổi trôi
Nhiều đêm nhớ Huế xa vời vợi
Khóc ngập biển trời Huế tôi ơi !...

Trời mưa xứ Huế sao dai dẳng
Tay nhỏ che đầu đẫm trong mưa
Tràng tiền mấy nhịp mà bỗng nhớ
Vai người e ấp mộng về chưa !?...


Mầu Hoa Khế . Cali June/08[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mầu Hoa Khế

VỀ LẠI HUẾ

Tôi trở về Huế tháng mười hai
Nên mưa trút mãi suốt đêm dài
Trời giăng mây tím mờ Thành Nội
Lành lạnh Hương Giang tím lên môi

Tôi đứng lạ xa giữa phố phường
Huế ơi !... ơi Huế của tôi thương
Một thời Đồng Khánh đi trong nắng
Đỏ thắm hai hàng đường phượng bay

Chiều lên Đập Đá say hương bắp
Đổ dốc Nam Giao tiếng ai cười
Ngái ngủ nắng tràn qua Thôn Vỹ
Đêm tàn nghe vọng tiếng Nam Ai

Mùa hoa thơm ngát chùa Từ Hiếu
Mái ngói đỏ ngời trắng hoa thêu
Ngọc Lan nhớ mãi ngày lể Phật
Ai đã trao cành tỏ tình yêu

Núi Ngự mây xanh phủ ngập đầy
Bao năm núi đứng sửng vươn cao
Đất mang cỏ dại nằm chen chúc
Vướng bước chân người tới lao xao

Rồi tôi thắp cánh bay xa Huế
Vận nước theo đời mệnh nổi trôi
Nhiều đêm nhớ Huế xa vời vợi
Khóc ngập biển trời Huế tôi ơi !...

Trời mưa xứ Huế sao dai dẳng
Tay nhỏ che đầu đẫm trong mưa
Tràng tiền mấy nhịp mà bỗng nhớ
Vai người e ấp mộng về chưa !?...


Mầu Hoa Khế . Cali June/08

      HUẾ...mộng mơ xưa...

Huế mộng mơ xưa...trời một thuở
Không gian trầm lắng...lạnh đôi bờ...
Người đi bỏ mặc tình dang dở
Rưng rức mây ngàn nhớ chuyện xưa!..

    Mộng tưởng mênh mang dài nỗi nhớ
    Chiều lê thê...mờ ảo hơi sương
    Mưa tỉ tê điệu buồn nức nở
    Dư âm nào vang vọng yêu thương!...

Thời gian đi mãi không dừng lại...
Non sông vương vấn bóng hình em!
Em xa xôi quá trời xanh mộng...
Man mác sương rừng hư ảo đêm!...

    Xa thật xa,như đời ai khác!
    Dĩ vãng nào ôm ấp trong tim! 
    Mây trắng vườn xưa trôi bàng bạc...
    Nuốt đau thương ngơ ngác đi tìm!...
                   -tnka 01-10-2009

Đăng nhập để trả lời
0
CHE GIẤU

Nỗi buồn biết giấu nơi đâu !?
Giấu trong ánh mắt tím mầu nhớ nhung
Giấc chiêm bao giấu ngập ngừng
Giấu mai chim hót tưng bừng mà đau

Giấu chiều buông tóc nghẹn ngào
Giấu nghiêng bóng núi lao xao gió về
Giấu vào thơ cõi u mê
Giấu trên cây giọt sương mềm ướt vai

Từ em tiền kiếp đầu thai
Là hồn anh họa trong bài tình thơ
Đi trong nắng Huế mơ phai
Sông buồn đứng đợi trăng cài chân mây

Em về lay động cỏ cây
Gót hài nhẹ bước hương say tự tình
Mong manh đôi nét nguyên trinh
Bài thơ ngày đó quyên sinh bất ngờ

Giấu trong góc nhỏ chơ vơ
Linh hồn gục ngã cho vừa ý thơ
Cơn mơ ... ừ chỉ cơn mơ
Bây chừ em giấu một bờ sóng xô !...

Mầu Hoa Khế , Apr /09[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-05 18:22:02Mầu Hoa Khế>
                                                                  
                                                          Nguon net



                                                                                         
 NẾU CÓ ĐƯỢC

Nếu có được những lời yêu trìu mến
Thì bây giờ vẫn nguyên vẹn cho nhau
Màu trăng xưa yêu dấu chẳng còn đâu
Nỗi đau đó chỉ riêng mình em biết

Cơn nắng hanh mùa hạ sầu ly biệt
Dòng sông nào che khuất một lối đi
Em loanh quanh lạc mất cả đường về
Buông tóc rối từng sợi buồn da diết

Mưa tháng 8 bỗng rơi lời tha thiết
Rớt vào hồn từng giọt ngỡ lãng quên
Anh ở đâu xin hãy đến cùng em
Tình lãng mạn cho em lời âu yếm

Vàng tháng 9 mầu tương tư rung tiếng
Gọi thầm thì cho cây lá xôn xao
Dấu tình xưa năm tháng vẫy tay chào
Con phô’ nhỏ chưa qua mùa giông bão !

Dòng ký ức cuốn theo ngày cơm áo
Giữa đời nhau thành quách đã chia ngăn
Em vẫn biết mưa từng hạt chạy quanh
Và quá khứ chỉ giã vờ im lặng

Rồi một ngày sẽ bình minh của nắng
Rồi một ngày trắng xoá những cơn mưa
Anh và em ...cơn mộng đã về chưa !?
Đời phút chốc như ngừng đi tiếng thở

Mầu Hoa Khế ,Sep/6/09

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
BÓNG THU SẦU                                                                               

Em ngồi nhặt lại mùa thu cũ
dấu kín vào thơ một vết đau
anh vẫn bên đời nghe cô quạnh
dun dế xoi mòn lối tìm nhau
để đêm cứ mãi là mộng mị
lay động phong linh tiếng thầm thì
tháng bảy hân hoan mùa ma quỷ
trước ngỏ chân người nhẹ bước đi
vẫn bờ ngực rộng vẫn đôi tay
hãy đến ôm em với cơn say
mắt cứ đầy quanh dòng lệ chảy
môi cứ tìm môi chia đắng cay
vàng thu chiếc lá tiếng chim quyên
mộ huyệt trăng nghiêng bóng thu sầu
vàng chân ngọn cỏ khâu đan kín
sương lạnh nhang tàn khói đêm thâu

"trần gian từ đó có em về "*
mà sao như chỉ một cơn mê
tỉnh ra vẫn thấy đời dâu bể
bạc trắng tóc mây những sợi thề ... 
 
Mầu Hoa Khế,Sep/09
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH CÔ LẼ

Lòi muốn ngõ nhưng môi còn e ngại
Chiều giáo đường nín lặng bước chân ai
Tay run run, tim nghẹn khó trao lời
Trang giấy mõng nặng mang tình thơ dại

Lời muốn ngõ nhưng hồn sao bối rối
Ánh mắt ai như chứa cả đất trời
Hoa tương tư rụng rã cánh tơi bời
Nghìn tâm sự đan thành tơ hờn dỗi

Lờii muốn ngõ nhưng lời đành chôn dấu
Tận đáy hồn thầm mong hiểu tình sâu
Người ôm đàn, nhạc ngân chùng thánh thót
Chiều sông buồn , mây phủ tím sầu đâu

Lời muốn ngõ chừ đành chôn kín mãi
Ai bên ai...quân tử sánh trang đài
Bước đêm về sao lặng tiếng đơn côi
Tình cô lẽ ố hoen hồn thơ dại

TÂYTHI

Bài thơ này dành tặng cho những ai đã từng có những phút giây rung động, xao xuyến đầu dời khi bất chợt bắt găp một ánh mắt,một nụ cười của ai đó. Và đã vụng dại đem những hình ảnh đó vào mơ mông. Những rung động dễ thương của thời hoa niên ấy giờ đã trở thành những hoài niệm đep, đúng ko bạn
[/align]
Mây hôn khói biếc xây thành mộng
Vạn kỷ trường miên viễn cận thông

http://diendan.vnthuquan....tree=true&m=550354
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=577836
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-23 18:32:01Mầu Hoa Khế>
EM và ANH

Tóc em đó ôm cả bờ thương nhớ
Xoã dịu dàng trên sóng nước xanh lơ
Mầu môi em  khát vọng nỗi mong chờ
Đôi mắt biếc sầu vương thời thơ ấu

Mùa Xuân đi quay lưng và mãi mãi
Đọng giữa hồn khắc khoải với đêm thâu
Tiếng em ca nặng trĩu khúc u hoài
Mang u uẩn cõi lòng anh có phải !?..
 
Đừng anh nhé, đừng chút gì ngần ngại
Hãy chợt quên cùng nỗi buồn tháng năm
Có ngờ đâu em đến giữa mùa trăng
Và rất khẻ đi vào thơ thầm lặng

Đêm hò hẹn bỗng trở thành huyền thoại
Phút chia tay chắc cũng úa rêu xanh
Xin anh giữ chút hương mùa con gái
Thoảng trong hồn một chút dẫu mong manh...

Mầu Hoa Khế, Aug/09
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-18 00:41:05Mầu Hoa Khế>
ĐI VÀO CƠN MƠ
 
ngày mai ta sẽ là Lưu Nguyễn
lạc dấu trần gian để bước chơi
bỏ lại xa khơi ngàn con sóng
trãi rộng thời gian cất tiếng cười
ta sẽ đi giữa không gian nhẹ hỏng
tựa mây bay sương giăng mắc trên ngàn
ta cứ thế cắm đầu mà đi
bốn mùa trôi qua vùn vụt bóng câu
ta chưa kịp nhận diện mùa Xuân
thì hạ vàng nắng quái
ta chưa kịp ngoái lại
thì thu vội vã đi
một mình ta lạnh cứng giữa mùa đông
thân hoá đoá quỳnh  hoa run rẩy !...

ta mượn hồn Lưu Nguyễn
vượt qua đời vô hạn
cho ta tìm thấy lại một người
đứa bé con ngây thơ
trên bàn tay là viên kẹo ngọt
hoá  từ viên kẹo độc hôm nào
ta đưa tay ôm lấy
tóc từng sợi tơ trời thơm ngát mùi hương
đôi mắt trong veo nhìn theo ,bàn tay vẫy tạ từ
thì ra thuyền ngược  đưa ta về quá khứ
dòng nước cuộn sôi
gió mây thổi tới
ta cuốn xoay theo cơn bão tơi bời
có ai chờ ta nơi bến đợi !?
ta lạ xa quê hương đổi mới
lần bước tìm về thì đã quá trăm năm

người đây rồi ... đôi mắt buồn xa xăm
kể từ phút đau hằn tim cào xước
người ban cho ta sự chọn lựa
phải ra đi hay viên kẹo độc người đưa
ta bỏ chạy gào thét giữa cơn mưa
lời oán trách đưa ta vào vô tận
ta bỗng hoá thành Lưu Nguyễn xưa
nhẹ nhàng con thuyền lướt đưa

người nhìn ta mắt lờ đờ muốn hỏi
"có phải là em đang ở trong ta ?
ta chưa bao giờ rời bỏ em xa
viên kẹo độc và lời chọn lựa
chỉ hữu hạn trò đời gian xảo em ơi
em không chịu nhìn ra khối tình tuyệt vời ...
mà dây duyên nợ đã cột nhau từ muôn kiếp
con thuyền nhỏ đưa em về một chuyến
quyến luyến dịu dàng đôi mắt trẻ thơ !?".

ta bàng hoàng ngấn lệ đầy vơi
người đây rồi muôn kiếp của ta ơi ...
mái tóc xanh đen trắng như màu tuyết
định mệnh đứng nhìn tàn một cuộc chơi ... 
 
Mầu Hoa Khế,Sep,25/09
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-25 18:17:10Mầu Hoa Khế>
LỜI ĐAU
 
Ta đau quá mũi gai nào cào rách
từng tế bào nhói buốt máu tuôn ra
ta trừng mắt cười lên như điên dại
thế gian ơi những lời nói điêu ngoa
 
sợi sinh tồn còn treo mãi trên cao
mà đáy vực xác thân nằm lịm chết
lũ côn trùng rúc rĩa đi cho hết
dấu tích xoá mòn lần đến nơi đây
 
đã biết trước từ khi cất tiếng khóc
mắt u buồn mang theo ký ức xưa
bà phù thuỷ với trù nguyền cay độc
tiền kiếp nào bởi tội quá kiêu sa
 
"trong xum họp đã có mầm ly biệt"*
trong tiếng cười nước mắt sẽ tuôn rơi
tay trong tay mới đó đã buông rời
mắt đắm đuối phút giây rồi nguội lạnh
 
sao đau quá từng mũi kim thâu suốt
cứu dùm con hỡi Đức Phật từ bi
từ cuội nguồn con phạm lỗi sân si
đâu đáng tội để làm người cõi thế
 
ta là ai mà sao đời buồn quá !?
ước làm chim cho cánh nhẹ bay xa
để một hôm bỗng thấy nhớ quê nhà
về đậu nhánh sầu đông chiều bóng ngả 

ôi yên bình một thuở của riêng ta ... 
 
Mầu Hoa Khế,Sep,25/09
*lời kinh Phật
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-30 00:05:50Mầu Hoa Khế>
CƠN SAY
 
trái sầu rụng chín mùa xưa
từ hoàng hôn tím muộn đưa chân ngày
nỗi buồn cạn kiệt cơn say
không ai cùng uống lăn quay đất trời
cơn sốt nóng lạnh đôi môi
cốc cà phê đắng chỗ ngồi lãng quên
tay đưa chạm nỗi buồn bên
còn không mà  thấy muộn phiền phủ giăng
em đứng bên này gạch lằn
khoảng cách một bước cứ băn khoăn hoài
bỗng như xa mấy non đoài
rồi như mây trốn lạc loài về đâu !?
rượu cạn ly vướng nhạt mầu
sao môi mắt vẫn thẩm thâu bóng hình
vẫy tay giữa khoảng lặng thinh
mà nghe đêm tối ru tình chênh vênh
cơn say đường vắng ngọn đèn
hồn run rẫy ngỡ ai đem nắng về
thắp lên giây phút đam mê
mình ta gầy gật tư bề vắng tanh ...
 
Mầu Hoa Khế , Sep,25/09
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-30 00:04:24Mầu Hoa Khế>
THIỀN

khe khẻ nghe anh khe khẻ thôi
gió ngưng mây lặng ngắm em ngồi
cỏ nằm nín thở hoa tựa gối
nhắm mắt em thiền mặc đời trôi
chim véo von ca suối hoạ lời
tóc xoã ven đồi núi chơi vơi
sương che đan kín mờ lạc lối
trần gian chắc đã cách đôi nơi
từ đó em ngồi như tượng đá
giữa lồng ngực nở đóa từ tâm
khe khẻ nghe anh đừng vọng động
khói tỏa em về với hư không

Mầu Hoa Khế ,Sep, 29/09
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Thật bất ngờ khi tnka ghé qua trang thơ của MHK .Cám ơn  Tháng Tám ... chia xa ,  bài thơ hay quá , mong tnka ghé nhà  K thường hơn .[:)]
Một ngày vui nhé.

Mầu Hoa Khế
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-06 00:50:56Mầu Hoa Khế>
CƠN LŨ LẠI VỀ

Quê hương tôi đó chừ xa xăm
Những mùa mưa lũ giá lạnh căm
Nước sông Thạch Hãn tràn lan phố
Ngập lụt dâng cao nhà cửa trôi

Gió rít trên hàng cây đổ xiêu
Hải hùng chim tan tác lạc bầy
Bếp không củi lửa tôi nằm đói
Trời hành mấy độ vẫn chưa thôi

Quê nghèo chừ lại xác xơ thêm
Kiếp xưa mắc phải lời trù nguyền !?
Mà sao cơ khổ quê nhà thế
Nắng khét da lưng, mưa cuồng điên

Tôi ở bên này đau thắt ruột
Mồ mã tổ tiên chẳng được yên
Lũ lụt vô tình hung hãn cuốn
Còn nắm xương tàn chẳng vẹn nguyên

Tôi chấp tay khấn đấng thiêng liêng
Dưới toà sen ngước mắt Mẹ hiền
Lạy Phật Quang Âm từ bi độ
Quê nghèo tai ách quá triền miên ...

Mầu Hoa Khế,Sep30/09
Đăng nhập để trả lời
0
[sm=wave.gif] chào tnka , vui khi bạn trở lại với trang thơ MHK.
 
Mầu Hoa Khế
Đăng nhập để trả lời
0




U MỘNG
 
Và có lẽ đã từ lâu... lâu lắm
Nắng muộn màng rơi xuống bến sông xưa
Con đò nhỏ vẫn nằm im đằm thắm
Soi bóng mình gờn gợn sóng êm đưa
 
Giọt nước mắt của một thời con gái
Bay ngang vùng ký ức thuở yêu thương
Giờ nhoà nhạt niềm tin yêu mãi mãi
Sẽ hoá thành giọt tuyết trắng trong sương
 
Rồi hư không mang một mầu trắng xoá
Nhịp thời gian chở huyền thoại cô đơn
Ánh cầu vòng chuyển sắc màu chói loá
Mưa ngưng rơi chân trời tím xa mờ
 
Nếu biết được lời tiên tri phán quyết
Cả thế gian hồng thuỷ ngập dâng trào
Chắc em sẽ muôn đời cùng số kiếp
Đoá quỳnh hương yên ngủ dưới trăng sao
 
Anh sẽ chẳng thấy em ngồi u mộng
Bên nấm mồ dĩ vãng đã xanh xao
Trăng toả chiếu từ trời cao lồng lộng
Tóc mây dài trôi lướt tựa chiêm bao
 
Tranh tố nữ em vụng về lỡ bước
Hoá thân về ... gà cất tiếng canh ba
Đường dương thế ôm cuộc tình trầy xước
Lối thiên đường mờ mịt cõi bao la
 
Thì thôi hãy xếp lại đôi cánh trắng
Dấu niềm đau cười gượng đến ngàn sau
Ta để mặc dòng đời trôi phẳng lặng
Bên góc đời thu cuốn lá úa nhàu ...
 

Mầu Hoa Khế
 



 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Xếp lại đời ngổn ngang


Đóng hành lý gọn gàng
như một lời dứt khoát
nắng ngày mai đã bạc
xếp lại đời ngổn ngang

Dọn dẹp một góc buồn
thu góp nhặt thói quen
chiều như đang dần xuống
tiếng thở dài nhẹ buông

Còn bao năm buộc ràng !?
sau cánh cửa khép lại
là dòng sông cách ngăn
lạnh bờ thuyền xa mãi

Nợ cũng đã phủi tay
lời trăm năm dẫy chết
sót mặn môi đắng cay
chắc thể rồi quên hết

Cứ xin cứ phụ nhau
nhỡ dòng đời đưa đẩy
hãy quay mặt bước mau
như chưa bao giờ thấy ...

mưaphốnúi,Sep,11/09
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-16 06:36:44Mầu Hoa Khế>
Bài thơ Mong Manh hay quá , MHK xin hân hạnh được quen biết Như Diệu Linh. Rất cảm động và hạnh phúc khi ở giữa cõi thơ bát ngát đã có một sự bắt gặp đồng cảm với dòng thơ của MHK. Xin thỉnh thoảng ghé lại trang thơ này nhé.Cám ơn  NDL thật nhiều.

Mầu Hoa Khế [sm=wave.gif]
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
                                                                            TIỀN THÂN
 
                                                                                Nón lá nghiêng cười một sớm mai
                                                                                Đâu ai hay biết tiếng thở dài
                                                                                Dấu trong tâm khảm niềm u uẩn
                                                                                Họa kiếp hoa sầu phút thoát thai
 
                                                                                MầuHoaKhế
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»