<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-06 01:24:53Ct.Ly>
MỘT THUỞ YÊU NGƯỜI
Sẽ bắt đầu từ đâu !?
Đêm trăng buồn dấu mặt
Người với ta
Bỗng dưng lạ lẫm tháng ngày
Ta muốn hỏi tại sao
Đôi mắt buồn u uẩn
Nhốt hồn ta lẩn quẩn một vòng vây !?...
Đêm mù sương
Hương ngây quỳnh huyển hoặc
Ta vẫn tin người hương nhớ ngọt về tim
Hay lặng im dưới mộ bia yên ngủ
Chờ thiên thu về ấp ủ một vòng tay !?
Hãy nói đi ...ta ôm tim quị ngã
Dấu địa đàng mệt lã bước đôi chân
Vẫn ngồi xây giấc mộng mị bâng khuâng
Trong tịch lặng tiếng thì thầm hoang tưởng
Người là tình yêu nỗi buồn sương tỏa
Mong manh về từ sợi nằng xõa dài
Trên mái tóc màu mây buồn hoang dại
Bất giác mơ hồ đêm xuân tái lai
Cõi lòng rêu phong hé mở
Cánh cưả mục rữa lệch nghiêng
Tỉnh thức giữa giấc ngủ thời gian
Buông trái tim có đủ để yêu người !?!...
Đưa tay níu chút ráng chiều sót lại
Giữ khoảng rơi ngăn bước tới hoàng hôn
Để cùng người chấp đôi cánh linh hồn
Trong cổ tích phút mơ hoang hạnh ngộ
Bỗng dưng mà bão sóng dạt xô
Ta chới với kêu gào !...
Có ai không !?!...cho ta níu đôi tay
Hay định mệnh đã an bày ly biệt !?!...
Ta rũ xuống dòng đời cay nghiệt
Người thoáng qua mau như màu lá rụng
Ta ngơ ngác nhìn sắc lá tàn phai
Dòng máu đỏ trong tim người nung nấu
Có bạc thếch màu thẫm thấu vữa vôi !?!...
Ta ngồi đây chiều tím sẫm một trời
Nghe âm hưởng tiếng kinh đời hấp hối
Người có biết ...từ nơi đâu nguồn cuội
Một trái tim mê thiếp
Đang lần ngược kiếm tìm
Vô vọng một tình yêu !!!...
Mầu Hoa Khế June/2006
Sẽ bắt đầu từ đâu !?
Đêm trăng buồn dấu mặt
Người với ta
Bỗng dưng lạ lẫm tháng ngày
Ta muốn hỏi tại sao
Đôi mắt buồn u uẩn
Nhốt hồn ta lẩn quẩn một vòng vây !?...
Đêm mù sương
Hương ngây quỳnh huyển hoặc
Ta vẫn tin người hương nhớ ngọt về tim
Hay lặng im dưới mộ bia yên ngủ
Chờ thiên thu về ấp ủ một vòng tay !?
Hãy nói đi ...ta ôm tim quị ngã
Dấu địa đàng mệt lã bước đôi chân
Vẫn ngồi xây giấc mộng mị bâng khuâng
Trong tịch lặng tiếng thì thầm hoang tưởng
Người là tình yêu nỗi buồn sương tỏa
Mong manh về từ sợi nằng xõa dài
Trên mái tóc màu mây buồn hoang dại
Bất giác mơ hồ đêm xuân tái lai
Cõi lòng rêu phong hé mở
Cánh cưả mục rữa lệch nghiêng
Tỉnh thức giữa giấc ngủ thời gian
Buông trái tim có đủ để yêu người !?!...
Đưa tay níu chút ráng chiều sót lại
Giữ khoảng rơi ngăn bước tới hoàng hôn
Để cùng người chấp đôi cánh linh hồn
Trong cổ tích phút mơ hoang hạnh ngộ
Bỗng dưng mà bão sóng dạt xô
Ta chới với kêu gào !...
Có ai không !?!...cho ta níu đôi tay
Hay định mệnh đã an bày ly biệt !?!...
Ta rũ xuống dòng đời cay nghiệt
Người thoáng qua mau như màu lá rụng
Ta ngơ ngác nhìn sắc lá tàn phai
Dòng máu đỏ trong tim người nung nấu
Có bạc thếch màu thẫm thấu vữa vôi !?!...
Ta ngồi đây chiều tím sẫm một trời
Nghe âm hưởng tiếng kinh đời hấp hối
Người có biết ...từ nơi đâu nguồn cuội
Một trái tim mê thiếp
Đang lần ngược kiếm tìm
Vô vọng một tình yêu !!!...
Mầu Hoa Khế June/2006


đoán hoài cũng chưa biết là ai?.
, cám ơn đã ghé thăm và bỏ lại bài thơ dễ thương nhé.
