Tập 3: Bạo vũ tập sát
Chương 45: Luân Hồi
Dịch: Hoanghaiha+Tap_chung_quoc
Nguồn: Bàn Long Chiến Đội - 2T
Nguồn: Bàn Long Chiến Đội - 2T
"Thương tên..." Đằng Thanh Sơn nhìn thanh thần binh, nhìn cha và ngoại công bên cạnh vì hắn mà rèn thần binh mười tám canh giờ liền không nghỉ, Đằng Thanh Sơn chợt có chút nghẹn ngào. Kiếp trước hắn cô độc, đời này hắn có cha mẹ thương yêu, muội muội khả ái, còn có nhiều tộc nhân thuần phác.
Kiếp trước - đời này phảng phật như một vòng luân hồi, đời này bổ túc cho những tiếc nuối của kiếp trước.
"Thương này, tên là Luân Hồi" Đằng Thanh Sơn nói.
"Luân Hồi" Đằng Vĩnh Phàm và Đằng Vân Long nhìn nhau, bản thân bọn họ đã nghĩ tới rất nhiều tên gọi, tỉ như Hàn Thiết thương, Tử Văn thương, Hàn Tinh thương v.v... rất nhiều danh tự, nhưng căn bản không nghĩ đến cái tên 'Luân Hồi'. Thoáng ngẫm nghĩ giây lát, Đằng Vân Long cười nói "Luân Hồi, Luân Hồi, Địa ngục luân hồi! Thanh thần thương này một khi xuất ra khiến cho địch nhân hãm nhập ác mộng mười tám tầng địa ngục. Tên hay, có ý cảnh! Vĩnh Phàm, thằng nhóc Thanh Sơn này so với ngươi còn lợi hại hơn nhiều. Đặt tên cũng hay như vậy"
"Không lợi hại hơn cha nó, không phải mỗi đời lại kém đi sao?" Đằng Vĩnh Phàm vui vẻ cười lớn.
Đằng Thanh Sơn chỉ là cảm thán kiếp trước - đời này, cảm thán vận mệnh vô thường mới đặt tên 'Luân Hồi', nào ngờ ngoại công và cha lại liên tưởng nhiều đến thế.
"Thanh Sơn, thử chút đi, xem thương này thế nào" Đằng Vân Long thúc dục.
Mắt Đằng Vĩnh Phàm cũng tỏa sáng, thần thương khổ tâm rèn ra, con mình dùng hợp, hắn làm cha không còn chút gì nuối tiếc nữa.
Cảm thụ sự băng lãnh từ cán thương truyền lại, hữu thủ Đằng Thanh Sơn khẽ rung, liền cầm lầy đầu chót của cán thương. Thương nặng 108 cân hoành ngang thẳng băng như bút "Cha, ngoại công, xin hai người lui mấy bước" vừa nói, Đằng Thanh Sơn vừa cảm thụ 'kình' của Luân Hồi thương.
Bởi vì chất liệu làm thương bất đồng, thương khác nhau, độ khó khi thính (nghe) kình cũng bất đồng.
Như Luân Hồi thương, nặng 108 cân, cán thương chắc đặc, thính kình càng khó.
Nhưng Đằng Thanh Sơn đã sớm đạt tới cảnh giới nhân thương hợp nhất, trong giây lát cầm thương cảm thụ đã hoàn toàn thông suốt kình đạo của Luân Hồi thương.
"Hô!"
Đằng Thanh Sơn giật mạnh thương, tay trái nâng lên, tay phải rung, trong chớp mắt trường thương hóa thành từng đạo ảo ảnh hình tròn, phảng phật như một cái lồng lớn bao quanh Đằng Thanh Sơn. Sau đó chợt dừng lại, mũi thương đang vũ động vẫn còn rung rinh. Tiếp đó tay phải dùng lực, mũi thương liên tục đâm mạnh tới ba lần.
Phốc! Phốc! Phốc!
Tốc độ cực nhanh, sinh ra tiếng khí nổ.
Mô tả thương pháp ở tiền thế có câu nói 'Côn sợ điểm đầu, thương sợ tròn'. Thông thường cao thủ thương pháp thi triển, mũi thương vũ động khiến người ta không lần ra quỹ tích của nó, bất ngờ đâm chết địch nhân. Nhưng khi đạt tới cảnh giới 'Nhân thương hợp nhất' lại truy cầu sự ổn định! Truy cầu sự tinh diệu đến từ ly từng tí!
Gọi là 'Nhìn núi thấy núi, nhìn nước thấy nước. Nhìn núi không phải núi, nhìn nước không phải nước. Rồi nhìn núi lại là núi, nước lại là nước'(1) Ba tầng cảnh giới này cũng thích hợp dùng với thương pháp.
Thương sợ tròn! Đó là người luyện thương thông thường truy cầu.
Cao thủ chân chính muốn nắm chắc tuyệt đối. Ta muốn đâm thủng nửa tấm đậu hủ, tuyệt đối không đâm sâu hơn một chút nào. Ta muốn đâm chết con ruồi trên pha lê, tuyệt đối không tổn hại pha lê.
Đó chính là tinh xác!
Đằng Thanh Sơn thi triển trường thương, thương nhanh như thiểm điện, hơn nữa tại sát na cuối cùng chợt cải biến quỹ tích. Muốn đâm là đâm, hư thực kết hợp đó mới là co thủ thương pháp chân chính, khiến người muốn phòng cũng không thể phòng.
"Độc Long toản!"
Đằng Thanh Sơn hứng khởi thi triển, tay phải nắm giữa cán thương, nội kình quán nhập vào thương, đồng thời phát ra kình đạo xoáy tròn vào trong. Cả trường thương xoáy mạnh như máy khoan điện tốc độ cao xuyên qua bức tường, lập tức biến thành một đạo thiểm điện, không khí xung quanh vặn vẹo khiến cho bóng trường thương trở nên mơ hồ.
Tiếng không khí nổ chói tai vang lớn, phảng phất như một tiếng sấm mùa xuân giữa bình địa, dọa Đằng Vĩnh Phàm, Đằng Vân Long nhảy dựng. Cả Đằng gia trang trở nên huyên náo, không ít người la lớn "Vỡ lò rồi", nhiều người chạy đến lò rèn binh khí.
Trong khoảnh khắc thương bắn ra khỏi tay liền chộp lấy đầu cuối trường thương, Đằng Thanh Sơn liền bước tới hai bước mới nắm vững.
Chiêu Độc Long toản này uy lực cực lớn, lại có toản kình (lực xoáy), đồng thời có một khoảng thời gian ngắn tạm thời mất đi sự khống chế. Nhưng với thương pháp của Đằng Thanh Sơn hoàn toàn có thể trong nháy mắt giật lại thương, chuyển công thành thủ.
"Hảo tiểu tử!" Đằng Vân Long hô lớn "Đó là chiêu gì? Một tòa núi nhỏ cũng phải nổ tan"
"Ha ha, Thanh Sơn, nghe bên ngoài tộc nhân đều chạy lại" Đằng Thanh Phàm cũng cười.
Đằng Thanh Phàm nghe có tộc nhân ở ngoài kêu ba tiếng "Vỡ lò rồi" không biết nên khóc hay cười, đồng thời trong lòng cực kì hưng phấn "Luân Hồi thương này quả nhiên bất phàm, có thể thừa nhận hơn mười vạn cân cự lực cùng với nội kình hoàn toàn bộc phát của ta. Hơn nữa còn xa mới tới cực hạn của Luân hồi thương"
Trước đây sử dụng Tấn Thiết thương, Đằng Thanh Phàm cảm thấy chất liệu bên trong thương rung lắc, giống như cảm giác chất liệu(2) bị ép tới cực hạn, muốn nứt vỡ ra.
Đằng Thanh Sơn mỗi lần đâm ra đều dùng nội kình gắng sức phụ trợ Tấn Thiết thương, chỉ sợ Tấn Thiết thương bị vỡ nát cho nên căn bản vô pháp phát huy mười thành thực lực.
"Một khi uy lực được phát huy hoàn toàn, uy lực của chiêu Độc Long toản đích xác đủ mạnh. Nếu ta đấu với giao long, chỉ cần có Luân Hồi thương này, có lẽ, giao long dù thắng nhưng không thể dễ dàng như vậy" Đằng Thanh Sơn vẫn còn nhớ, ngày hôm đó hắn dùng Tấn Thiết thương thi triển 'Độc Long toản' chỉ đâm thủng lớp vảy bên ngoài. Cơ thịt bên trong không cách nào đâm xuyên.
Nếu như dùng luân hồi thương có lẽ có thể đâm sâu hơn. Nhưng muốn giết chết loài yêu thú như giao long, Đằng Thanh Sơn vẫn không dám chắc. Dù sao...con giao long kia vô luận là sức mạnh, phòng ngự hay là 'Hắc Vụ' phun ra đều khiến Đằng Thanh Sơn cảm thấy sợ hãi.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài, thuận tiện nói với mọi người một tiếng, đó không phải là vỡ lò" Đằng Vân Long cười ha hả đi ra cửa.
Đằng Thanh Sơn, Đằng Vĩnh Phàm dở khóc dở cười, chỉ có thể cùng đi ra.
--------------------
Đối với một võ giả chân chính mà nói, một thanh thần binh chính là huynh đệ tay chân của mình. Mấy ngày nay vừa có được Luân Hồi thương, Đằng Thanh Sơn mỗi ngày đều tập luyện dùng thương. Nhưng mỗi lần Đằng Thanh Sơn chỉ dùng một thành lực khí luyện thương, chỉ sợ động tĩnh quá lớn khiến tộc nhân kinh ngạc.
Nửa tháng sau, trong rừng cây phía tây Đằng gia trang.
Đằng Thanh Hổ tìm tới Đằng Thanh Sơn đang luyện tập thương pháp.
"Thanh Sơn, cha ta cùng người bên Đại Lí trang thương lượng qua, ngày thành thân quyết định là ngày mùng 6 đầu tháng 3" Đằng Thanh Hổ hưng phấn nói với Đằng Thanh Sơn "Ha ha, thời gian còn chưa đến một tháng. Thanh Sơn, đến khi đó ngươi phải đi cùng với ta. Ngươi không phải luôn muốn xem chị dâu ngươi như thế nào sao? Đến lúc đó ngươi sẽ biết"
"Coi bộ dáng đắc ý chưa kìa" Đằng Thanh Sơn cười.
"Ha ha, thành thân, ta đã nghĩ kĩ rồi, đời này chỉ lấy người đó" Đằng Thanh Hổ hưng phấn nói.
"Coi cái mặt ngu dữ" Đằng Thanh Sơn rất hiểu, thông thường tình đầu ảnh hưởng rất lớn đến con người ta. Như Đằng Thanh Hổ lần đầu tiên vừa ý một cô gái, giờ lại là lần đầu tiên thành thân nên muốn hét to mai sau chỉ lấy một người này. Đằng Thanh Sơn hoàn toàn có thể tượng tượng được tâm tư của Đằng Thanh Hổ.
"Thanh Sơn, ngươi là huynh đệ tốt nhất của ta, mùng 6 tháng 3, ngươi nhất định phải cùng ta đi đón dâu" Đằng Thanh Hổ nói.
"Yên tâm, ta nhất định đi. Phải rồi, lúc đó trong tộc cũng có không ít người đi ha" Đằng Thanh Sơn hỏi.
"Ừ, cha ta, người nhà ta, còn có vài người trong tộc, ít ra cũng phải mười mấy người" Đằng Thanh Hổ nói.
Cuộc sống của mọi người trong Đằng gia trang yên bình trôi qua. Từng ngày đi qua, rất nhanh đã tới ngày mùng 6 tháng 3.
Mùng 6 tháng 3, theo cách nói dân gian thì là ngày tốt nhất trong vòng hai ba tháng. Cưới hỏi, xuất hành cùng một vài đại sự đều được cử hành trong ngày này. Buổi sáng ngày mùng 6 tháng 3, mặt trời đã lên cao, đại môn Đằng gia trang giăng dải lụa hồng thật lớn, còn có nhiều hoa đỏ, mọi người hoan hỉ.
Đại môn Đằng gia trang mở ra, không ít người đưa tiễn đoàn rước dâu.
Đa số mọi người trong đoàn rước dâu đều đi bộ, chỉ có tộc trưởng Đằng Vân Long và tân lang Đằng Thanh Hổ mỗi người cưỡi một con Hoàng Tông mã. Hoàng Tông mã là ngựa bản địa của Dương Châu. Một con chỉ cần mấy chục lượng bạc, giá tương đối hợp lý. Nhưng bình dân thông thường đều không dùng nổi ngựa này.
Cày cấy là dùng trâu. Còn vào thành dùng hai chân là được. Có nhiều nơi cả một trang không có một con ngựa, Đằng gia trang có hai con đã là không tệ rồi.
"Ha ha, Thanh Hổ, thẳng lưng lên. Hôm nay ngày 6 tháng 3 là ngày đại hỉ. Ngươi phải cho người trong Đại lí trang thấy hán tử Đằng gia trang ta là như thế nào" Đằng Vân Long cực kỳ vui vẻ bởi vì Đăng Thanh Hổ là cháu ruột hắn. Cháu ruột kết hôn, ông nội đương nhiên vui mừng.
"Thanh hổ, cẩn thận chút, đừng để bẩn y phục tân lang" không ít tộc nhân bên cạnh trêu chọc.
Đằng Thanh Hổ chỉ cười.
"Hảo, xuất phát!" Đằng Vân Long ra lệnh.
Lập tức đoàn đón dâu lên đường tới Đại Lí trang. Đằng Thanh Sơn là một thành viên trong đoàn, đương nhiên hắn phải đi bộ. Dù sao cả tộc cũng chỉ có hai con ngựa.
"Theo tốc độ này, đến Đại Lý trang thì sắp giữa trưa rồi. Tới đó ăn sơ mấy thứ như bánh trôi nước, quay về vừa lúc bày tiệc" mấy năm nay Đằng Thanh Sơn đã gặp qua không ít người thành thân. Hắn là đệ nhất hảo hán trong tộc, đi theo đón dâu cùng không phải chỉ là một hai lần, rất quen thuộc những thủ tục.
Mặt trời tỏa sáng trên cao, gió vi vu thổi, đoàn người rước dâu cười cười nói nói đi tới Đại Lí trang.
---------------------------
(1) Đây là câu chuyện rất nổi tiếng của thiền (Zen).Có chú sư đi tu, mới xuất gia thì thấy núi là núi, nước là nước. Tu được vài chục năm thì thấy núi không phải là núi, nước không phải là nước. Thêm mấy chục năm nữa gần thành chánh quả thì núi lại là núi, nước lại là nước. Tóm lại 1 câu là 'phản phác quy chân' nhưng núi và nước của 3 lần đều không giống nhau.
(2) NV: Mộc chất, nhưng Tấn thiết thương hoàn toàn bằng thép, chắc tác giả bị nhầm lẫn
Kiếp trước - đời này phảng phật như một vòng luân hồi, đời này bổ túc cho những tiếc nuối của kiếp trước.
"Thương này, tên là Luân Hồi" Đằng Thanh Sơn nói.
"Luân Hồi" Đằng Vĩnh Phàm và Đằng Vân Long nhìn nhau, bản thân bọn họ đã nghĩ tới rất nhiều tên gọi, tỉ như Hàn Thiết thương, Tử Văn thương, Hàn Tinh thương v.v... rất nhiều danh tự, nhưng căn bản không nghĩ đến cái tên 'Luân Hồi'. Thoáng ngẫm nghĩ giây lát, Đằng Vân Long cười nói "Luân Hồi, Luân Hồi, Địa ngục luân hồi! Thanh thần thương này một khi xuất ra khiến cho địch nhân hãm nhập ác mộng mười tám tầng địa ngục. Tên hay, có ý cảnh! Vĩnh Phàm, thằng nhóc Thanh Sơn này so với ngươi còn lợi hại hơn nhiều. Đặt tên cũng hay như vậy"
"Không lợi hại hơn cha nó, không phải mỗi đời lại kém đi sao?" Đằng Vĩnh Phàm vui vẻ cười lớn.
Đằng Thanh Sơn chỉ là cảm thán kiếp trước - đời này, cảm thán vận mệnh vô thường mới đặt tên 'Luân Hồi', nào ngờ ngoại công và cha lại liên tưởng nhiều đến thế.
"Thanh Sơn, thử chút đi, xem thương này thế nào" Đằng Vân Long thúc dục.
Mắt Đằng Vĩnh Phàm cũng tỏa sáng, thần thương khổ tâm rèn ra, con mình dùng hợp, hắn làm cha không còn chút gì nuối tiếc nữa.
Cảm thụ sự băng lãnh từ cán thương truyền lại, hữu thủ Đằng Thanh Sơn khẽ rung, liền cầm lầy đầu chót của cán thương. Thương nặng 108 cân hoành ngang thẳng băng như bút "Cha, ngoại công, xin hai người lui mấy bước" vừa nói, Đằng Thanh Sơn vừa cảm thụ 'kình' của Luân Hồi thương.
Bởi vì chất liệu làm thương bất đồng, thương khác nhau, độ khó khi thính (nghe) kình cũng bất đồng.
Như Luân Hồi thương, nặng 108 cân, cán thương chắc đặc, thính kình càng khó.
Nhưng Đằng Thanh Sơn đã sớm đạt tới cảnh giới nhân thương hợp nhất, trong giây lát cầm thương cảm thụ đã hoàn toàn thông suốt kình đạo của Luân Hồi thương.
"Hô!"
Đằng Thanh Sơn giật mạnh thương, tay trái nâng lên, tay phải rung, trong chớp mắt trường thương hóa thành từng đạo ảo ảnh hình tròn, phảng phật như một cái lồng lớn bao quanh Đằng Thanh Sơn. Sau đó chợt dừng lại, mũi thương đang vũ động vẫn còn rung rinh. Tiếp đó tay phải dùng lực, mũi thương liên tục đâm mạnh tới ba lần.
Phốc! Phốc! Phốc!
Tốc độ cực nhanh, sinh ra tiếng khí nổ.
Mô tả thương pháp ở tiền thế có câu nói 'Côn sợ điểm đầu, thương sợ tròn'. Thông thường cao thủ thương pháp thi triển, mũi thương vũ động khiến người ta không lần ra quỹ tích của nó, bất ngờ đâm chết địch nhân. Nhưng khi đạt tới cảnh giới 'Nhân thương hợp nhất' lại truy cầu sự ổn định! Truy cầu sự tinh diệu đến từ ly từng tí!
Gọi là 'Nhìn núi thấy núi, nhìn nước thấy nước. Nhìn núi không phải núi, nhìn nước không phải nước. Rồi nhìn núi lại là núi, nước lại là nước'(1) Ba tầng cảnh giới này cũng thích hợp dùng với thương pháp.
Thương sợ tròn! Đó là người luyện thương thông thường truy cầu.
Cao thủ chân chính muốn nắm chắc tuyệt đối. Ta muốn đâm thủng nửa tấm đậu hủ, tuyệt đối không đâm sâu hơn một chút nào. Ta muốn đâm chết con ruồi trên pha lê, tuyệt đối không tổn hại pha lê.
Đó chính là tinh xác!
Đằng Thanh Sơn thi triển trường thương, thương nhanh như thiểm điện, hơn nữa tại sát na cuối cùng chợt cải biến quỹ tích. Muốn đâm là đâm, hư thực kết hợp đó mới là co thủ thương pháp chân chính, khiến người muốn phòng cũng không thể phòng.
"Độc Long toản!"
Đằng Thanh Sơn hứng khởi thi triển, tay phải nắm giữa cán thương, nội kình quán nhập vào thương, đồng thời phát ra kình đạo xoáy tròn vào trong. Cả trường thương xoáy mạnh như máy khoan điện tốc độ cao xuyên qua bức tường, lập tức biến thành một đạo thiểm điện, không khí xung quanh vặn vẹo khiến cho bóng trường thương trở nên mơ hồ.
Tiếng không khí nổ chói tai vang lớn, phảng phất như một tiếng sấm mùa xuân giữa bình địa, dọa Đằng Vĩnh Phàm, Đằng Vân Long nhảy dựng. Cả Đằng gia trang trở nên huyên náo, không ít người la lớn "Vỡ lò rồi", nhiều người chạy đến lò rèn binh khí.
Trong khoảnh khắc thương bắn ra khỏi tay liền chộp lấy đầu cuối trường thương, Đằng Thanh Sơn liền bước tới hai bước mới nắm vững.
Chiêu Độc Long toản này uy lực cực lớn, lại có toản kình (lực xoáy), đồng thời có một khoảng thời gian ngắn tạm thời mất đi sự khống chế. Nhưng với thương pháp của Đằng Thanh Sơn hoàn toàn có thể trong nháy mắt giật lại thương, chuyển công thành thủ.
"Hảo tiểu tử!" Đằng Vân Long hô lớn "Đó là chiêu gì? Một tòa núi nhỏ cũng phải nổ tan"
"Ha ha, Thanh Sơn, nghe bên ngoài tộc nhân đều chạy lại" Đằng Thanh Phàm cũng cười.
Đằng Thanh Phàm nghe có tộc nhân ở ngoài kêu ba tiếng "Vỡ lò rồi" không biết nên khóc hay cười, đồng thời trong lòng cực kì hưng phấn "Luân Hồi thương này quả nhiên bất phàm, có thể thừa nhận hơn mười vạn cân cự lực cùng với nội kình hoàn toàn bộc phát của ta. Hơn nữa còn xa mới tới cực hạn của Luân hồi thương"
Trước đây sử dụng Tấn Thiết thương, Đằng Thanh Phàm cảm thấy chất liệu bên trong thương rung lắc, giống như cảm giác chất liệu(2) bị ép tới cực hạn, muốn nứt vỡ ra.
Đằng Thanh Sơn mỗi lần đâm ra đều dùng nội kình gắng sức phụ trợ Tấn Thiết thương, chỉ sợ Tấn Thiết thương bị vỡ nát cho nên căn bản vô pháp phát huy mười thành thực lực.
"Một khi uy lực được phát huy hoàn toàn, uy lực của chiêu Độc Long toản đích xác đủ mạnh. Nếu ta đấu với giao long, chỉ cần có Luân Hồi thương này, có lẽ, giao long dù thắng nhưng không thể dễ dàng như vậy" Đằng Thanh Sơn vẫn còn nhớ, ngày hôm đó hắn dùng Tấn Thiết thương thi triển 'Độc Long toản' chỉ đâm thủng lớp vảy bên ngoài. Cơ thịt bên trong không cách nào đâm xuyên.
Nếu như dùng luân hồi thương có lẽ có thể đâm sâu hơn. Nhưng muốn giết chết loài yêu thú như giao long, Đằng Thanh Sơn vẫn không dám chắc. Dù sao...con giao long kia vô luận là sức mạnh, phòng ngự hay là 'Hắc Vụ' phun ra đều khiến Đằng Thanh Sơn cảm thấy sợ hãi.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài, thuận tiện nói với mọi người một tiếng, đó không phải là vỡ lò" Đằng Vân Long cười ha hả đi ra cửa.
Đằng Thanh Sơn, Đằng Vĩnh Phàm dở khóc dở cười, chỉ có thể cùng đi ra.
--------------------
Đối với một võ giả chân chính mà nói, một thanh thần binh chính là huynh đệ tay chân của mình. Mấy ngày nay vừa có được Luân Hồi thương, Đằng Thanh Sơn mỗi ngày đều tập luyện dùng thương. Nhưng mỗi lần Đằng Thanh Sơn chỉ dùng một thành lực khí luyện thương, chỉ sợ động tĩnh quá lớn khiến tộc nhân kinh ngạc.
Nửa tháng sau, trong rừng cây phía tây Đằng gia trang.
Đằng Thanh Hổ tìm tới Đằng Thanh Sơn đang luyện tập thương pháp.
"Thanh Sơn, cha ta cùng người bên Đại Lí trang thương lượng qua, ngày thành thân quyết định là ngày mùng 6 đầu tháng 3" Đằng Thanh Hổ hưng phấn nói với Đằng Thanh Sơn "Ha ha, thời gian còn chưa đến một tháng. Thanh Sơn, đến khi đó ngươi phải đi cùng với ta. Ngươi không phải luôn muốn xem chị dâu ngươi như thế nào sao? Đến lúc đó ngươi sẽ biết"
"Coi bộ dáng đắc ý chưa kìa" Đằng Thanh Sơn cười.
"Ha ha, thành thân, ta đã nghĩ kĩ rồi, đời này chỉ lấy người đó" Đằng Thanh Hổ hưng phấn nói.
"Coi cái mặt ngu dữ" Đằng Thanh Sơn rất hiểu, thông thường tình đầu ảnh hưởng rất lớn đến con người ta. Như Đằng Thanh Hổ lần đầu tiên vừa ý một cô gái, giờ lại là lần đầu tiên thành thân nên muốn hét to mai sau chỉ lấy một người này. Đằng Thanh Sơn hoàn toàn có thể tượng tượng được tâm tư của Đằng Thanh Hổ.
"Thanh Sơn, ngươi là huynh đệ tốt nhất của ta, mùng 6 tháng 3, ngươi nhất định phải cùng ta đi đón dâu" Đằng Thanh Hổ nói.
"Yên tâm, ta nhất định đi. Phải rồi, lúc đó trong tộc cũng có không ít người đi ha" Đằng Thanh Sơn hỏi.
"Ừ, cha ta, người nhà ta, còn có vài người trong tộc, ít ra cũng phải mười mấy người" Đằng Thanh Hổ nói.
Cuộc sống của mọi người trong Đằng gia trang yên bình trôi qua. Từng ngày đi qua, rất nhanh đã tới ngày mùng 6 tháng 3.
Mùng 6 tháng 3, theo cách nói dân gian thì là ngày tốt nhất trong vòng hai ba tháng. Cưới hỏi, xuất hành cùng một vài đại sự đều được cử hành trong ngày này. Buổi sáng ngày mùng 6 tháng 3, mặt trời đã lên cao, đại môn Đằng gia trang giăng dải lụa hồng thật lớn, còn có nhiều hoa đỏ, mọi người hoan hỉ.
Đại môn Đằng gia trang mở ra, không ít người đưa tiễn đoàn rước dâu.
Đa số mọi người trong đoàn rước dâu đều đi bộ, chỉ có tộc trưởng Đằng Vân Long và tân lang Đằng Thanh Hổ mỗi người cưỡi một con Hoàng Tông mã. Hoàng Tông mã là ngựa bản địa của Dương Châu. Một con chỉ cần mấy chục lượng bạc, giá tương đối hợp lý. Nhưng bình dân thông thường đều không dùng nổi ngựa này.
Cày cấy là dùng trâu. Còn vào thành dùng hai chân là được. Có nhiều nơi cả một trang không có một con ngựa, Đằng gia trang có hai con đã là không tệ rồi.
"Ha ha, Thanh Hổ, thẳng lưng lên. Hôm nay ngày 6 tháng 3 là ngày đại hỉ. Ngươi phải cho người trong Đại lí trang thấy hán tử Đằng gia trang ta là như thế nào" Đằng Vân Long cực kỳ vui vẻ bởi vì Đăng Thanh Hổ là cháu ruột hắn. Cháu ruột kết hôn, ông nội đương nhiên vui mừng.
"Thanh hổ, cẩn thận chút, đừng để bẩn y phục tân lang" không ít tộc nhân bên cạnh trêu chọc.
Đằng Thanh Hổ chỉ cười.
"Hảo, xuất phát!" Đằng Vân Long ra lệnh.
Lập tức đoàn đón dâu lên đường tới Đại Lí trang. Đằng Thanh Sơn là một thành viên trong đoàn, đương nhiên hắn phải đi bộ. Dù sao cả tộc cũng chỉ có hai con ngựa.
"Theo tốc độ này, đến Đại Lý trang thì sắp giữa trưa rồi. Tới đó ăn sơ mấy thứ như bánh trôi nước, quay về vừa lúc bày tiệc" mấy năm nay Đằng Thanh Sơn đã gặp qua không ít người thành thân. Hắn là đệ nhất hảo hán trong tộc, đi theo đón dâu cùng không phải chỉ là một hai lần, rất quen thuộc những thủ tục.
Mặt trời tỏa sáng trên cao, gió vi vu thổi, đoàn người rước dâu cười cười nói nói đi tới Đại Lí trang.
---------------------------
(1) Đây là câu chuyện rất nổi tiếng của thiền (Zen).Có chú sư đi tu, mới xuất gia thì thấy núi là núi, nước là nước. Tu được vài chục năm thì thấy núi không phải là núi, nước không phải là nước. Thêm mấy chục năm nữa gần thành chánh quả thì núi lại là núi, nước lại là nước. Tóm lại 1 câu là 'phản phác quy chân' nhưng núi và nước của 3 lần đều không giống nhau.
(2) NV: Mộc chất, nhưng Tấn thiết thương hoàn toàn bằng thép, chắc tác giả bị nhầm lẫn
Giữ mãi trong tim một bóng hình
Trở thành lãng tử vô tình mỹ nhân.
Tình yêu đong nặng bao cân
Mà đời trả giá trăm ngàn đắng cay.
Trở thành lãng tử vô tình mỹ nhân.
Tình yêu đong nặng bao cân
Mà đời trả giá trăm ngàn đắng cay.