Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Nguyễn Thị Châu Giang

1 trả lời, 1.199 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-21 17:20:29ct.ly>
Nguyễn Thị Châu Giang:

Trở về tình yêu



Nguyễn Thị Châu Giang không còn là gương mặt lạ trong làng văn và làng vẽ nước nhà. Cầm bút và thành công từ rất sớm, giờ đây, cập kề tuổi tam thập, văn và tranh của Giang cũng lớn dần lên và mang màu sắc thiếu phụ đa đoan ngày càng đậm nét.


Nữ họa sĩ trẻ, biên tập viên văn học NXB Kim Đồng, từng liên tục "ẵm" các giải thưởng văn học ở khắp trong Nam ngoài Bắc. Năm 1990, mới 15 tuổi, Nguyễn Thị Châu Giang đã đoạt giải nhì trong cuộc thi Sáng tác và bình luận văn học. Hai lần cô được giải nhất trong cuộc thi Hương đầu mùa (1993 và 1994). Cũng trong năm 1994, cô được nhận giải Tác phẩm tuổi xanh do Báo Tiền phong tổ chức.... Rồi cô được lĩnh giải thưởng cuộc thi sáng tác cho thiếu nhi do NXB Trẻ tổ chức. Tiếp theo, trong cuộc vận động sáng tác cho thiếu nhi do NXB Kim Đồng tổ chức, Nguyễn Thị Châu Giang lại được nhận giải nhờ truyện Tóc ngắn. Một câu chuyện sinh động và đằm thắm về lứa tuổi học trò những năm cuối cấp.

Văn Nguyễn Thị Châu Giang hóm hỉnh, dung dị nhưng lại đậm đà những suy tư của một nữ tính hay nghĩ ngợi. Câu chuyện cô kể có nhiều tình tiết dường như lấy từ chính những ký ức thơ ấu vẫn còn tươi rói trong tâm hồn hay rung động và dễ cảm nhận của chính cô. Đọc truyện của cô, độc giả nhỏ tuổi như đang thấy mình, còn người lớn tuổi bỗng dưng ngậm ngùi như chợt thấm thía cái cõi thơ cũ đã quá xa rồi...

Rồi cùng năm tháng, văn và tranh của Nguyễn Thị Châu Giang cũng lớn dần lên và mang màu sắc thiếu phụ đa đoan ngày càng đậm nét. Đặc biệt, tập truyện ngắn Trở về tình yêu mới được NXB Phụ nữ ấn hành năm 2004 đã "hội tụ" những trải nghiệm đa chiều của một người phụ nữ giàu khát khao và nghĩ ngợi, biết mọi sự rồi nhưng vẫn muốn làm cho cuộc đời đổi khác: "Em tự hỏi vì sao em lại yêu anh dù biết chuyện tình của chúng mình sẽ không đi đến đâu. Dù trái đất có nhỏ lại thì anh vẫn xa em... Em cứ tự hỏi sao em lại nhớ anh dù biết thế giới rộng lớn này không còn chỗ nào dành riêng cho hai ta..." (truyện ngắn Trở về tình yêu).

Dường như khi đã yên bề gia thất, tâm hồn nhiều hứng khởi của Nguyễn Thị Châu Giang lại càng dễ hồi hộp hơn với những tín hiệu đôi khi xa vắng của tình yêu. Cô vẫn không muốn tin rằng, hạnh phúc yên bình của hôn nhân thực sự chỉ ảo tưởng đối với người nghệ sĩ...

Trên phương diện mỹ thuật, Nguyễn Thị Châu Giang cũng đã gặt hái không ít thành công. Cô là một trong không nhiều họa sĩ trẻ từng không chỉ một lần được mời đi sáng tác và triển lãm ở nước ngoài. Tranh của cô vừa chân thực vừa dễ gây "chấn động" bởi cái nhìn vừa non xanh vừa bạo dạn vào tình yêu và hạnh phúc. Những gam màu chói chang của cô đôi khi lùa người xem tới những thiên đường không có thực của thị giác, buộc chúng ta phải ngậm ngùi mà cố gắng vươn lên theo những giai điệu vĩ cầm da diết và đôi khi thảng thốt




Thanh Đa


📎 dam cuoi n..au giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-21 17:19:49ct.ly>
Châu Giang bận rộn ra sách, triển lãm tranh và làm mẹ


Đám cưới của nhà văn Nguyễn Thị Châu Giang và nghệ sĩ Tăng Thành Nam.
Ngoài công việc biên tập của NXB Kim Đồng (chi nhánh TP HCM), cô vẫn tung hoành ở cả hai lĩnh vực văn chương và hội họa. Châu Giang dường như được tiếp thêm sức mạnh bên cạnh người bạn đời, nghệ sĩ violon Tăng Thành Nam. Dưới đây là cuộc trò chuyện với chị.

- Từ khi lập gia đình, đúng hơn là từ khi đi Mỹ và Pháp về, những trang viết của chị có gì mới?
- Quả thật, tôi thấy mình già dặn hơn. Cuộc sống với tôi bây giờ không chỉ có đường và hoa hồng nữa. Tôi đưa vào truyện những tuyết, sương, gió... vì đa số truyện tôi viết về cuộc sống của những người xa xứ. Xứ lạnh bao giờ cũng khiến người ta cảm thấy cô đơn và trống trải...
- Thế còn việc vẽ tranh của chị?
- Thời gian này, sự sáng tạo của tôi đang rơi vào hội họa. Tôi dành thời gian chủ yếu để vẽ. Nhiều lúc cũng tiếc nhớ chuyện văn chương, nhưng biết làm sao được. Tôi định sẽ tổ chức một triển lãm cá nhân vào cuối năm nhưng không biết có thực hiện được không vì tôi sắp đến ngày làm mẹ rồi. Cũng như mỗi truyện ngắn, mỗi tập sách, tôi đều muốn làm mới mình qua mỗi cuộc triển lãm. Có người bảo tôi hiền lành trong cuộc sống nhưng phá phách trong nghệ thuật. Tôi thích thế, dù nhiều lúc cũng hơi run, chẳng biết điều mình đang hì hụi xây liệu có hay, có đẹp hơn những gì mình đã phá bỏ...

- Chị muốn con theo nghề của bố hay nghề của mẹ?
- Tôi vẫn hay đùa rằng, chỉ sợ em bé sinh ra sẽ dốt nhạc như mẹ nó và chẳng có năng khiếu gì về viết và vẽ như ba nó.
- Vẽ tranh, viết truyện và lương biên tập viên, đâu là thu nhập chính để chị trang trải cuộc sống hiện nay?
- Thú thật, cả tôi và anh ấy đều không coi nặng chuyện tiền bạc, dù cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng. Với tôi, cái này bù đắp cái kia, cả về ý nghĩa vật chất và tinh thần, và chúng thay phiên nhau trở thành nguồn thu nhập của gia đình.
- Chị có nghĩ đến lúc nào đó sẽ viết tiểu thuyết?
- Tôi rất muốn, đúng hơn là tôi khao khát viết tiểu thuyết. Nhưng tôi thấy vốn sống của mình vẫn còn non nớt. Vài mươi năm nữa, tôi sẽ viết, khi ngọn lửa đam mê vẫn còn nguyên vẹn...

(Theo Thể Thao - Văn Hóa)



📎 ng thi chau giang
Đăng nhập để trả lời
0