Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Cosiaus 🔒

362 trả lời, 32.260 lượt xem — Trang 5 / 13
Trích đoạn: cosiaus 
Ông họ Tào
 
Thăm ông hai cháu cùng về
Cháu nội cháu ngoại đề huề hai bên
Nâng kính ông ngước nhìn lên
Ôm chầm cháu ngoại hỏi tên tức thì
Nè cháu ông cho lì xì
Còn thằng cháu nội dứng ì phía sau
Cháu nội tức quá khóc ào
Con, dâu chạy tới hỏi mau lý nào
Ông già  mới nói : cháu tao
Cháu ngoại chấc mẩm không sao lục gì
Cháu nội chưa chắc có khi
Là cháu thằng quỷ ngu si cạnh nhà
Cháu nội là cháu người ta
Cháu ngoại thì mới thịt da của mình.
 
cosiaus

 
Cái thằng hàng xóm ngu si
Cắm sừng con lão thế thì quá hay
Hổng chừng là tại con trai
Giống cha, cái đó chỉ dài 2 phân
 
Thành ra không thể làm ăn
Vợ nó nhắm mắt trao thân cho người
Kiếm con về để mà nuôi
Kẻo không tuyệt tự bị cười chê sao?
[:)][:D][;)]
0
Trích đoạn: cosiaus
HÁT  BÒ , HÁT...PÒ...
Ở đâu có áp bức là nơi đó có cách mạng
Một nông trại đã vùng lên chống lại loài nguời
Cách mạng thành công mang lại tiếngcười
Mang tự do cho sinh vật
Ngày đen tối đã mất
Không cón áp bức
Không còn  khổ cực
Dưới sự lãnh đạo thông minh của một con bò
Hưởng mọi ấm no
Để  ăn mừng cho ngày mới
Cần có một cái gì  để ca ngợi
Trâu chợt đề nghị: hay ta Hát Hò??
No, No  …Bò la to
Danh từ bọn người cổ hủ
Di sãn của chế độ củ
Hoan hô… BÒ…….. hoan hô ….BÒ……
Tất cả hãy cùng nhau  HÁT BÒ ,    HÁT BÒ
Một con chó con ngọng nghệu theo  .....PÒ  ,HÁT......PÒ....
Mừng cho ngày ấm no.
cosiaus

 
Cả đám ở đó hát hò
Tự động sẽ được ấm no cuộc đời
Trời sanh muôn thú để... chơi
Khỏi cần sớm/tối hụt hơi cày hoài…
 
Làm cách mạng, ý kiến hay
Thành công sung sướng chờ ngày… quy tiên
(Cọp đợi sẵn, cõng đi liền
 Banh thây, mất mạng… Ưu phiền hết luôn!)
[:)][:D][;)]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-07 09:45:39cosiaus>
" God must be crazy"


0
quote:

Trích đoạn: cosiaus

Bình minh trong mơ
 
Xứ núi  bình minh gió nhẹ chao
Vờn qua thung lũng ngỏ lời chào
Đầu thôn nắng vén đường sương ảo
Cuối phố người lên lộ dốc cao
Trên đỉnh mây xanh vừa trãi áo
Triền  non hoa trắng vôi tô màu
Mời em buổi sáng cùng tôi dạo
Để lở mơ này sẽ hết mau.
 
cosiaus
 


Sống mãi
 
Kìa đàn bướm trắng đang bay chao
Gió động ngàn hoa như vội chào
Suối cạn  người thăm đâu ngại thấp
Khe sâu bạn đến chẳng lo cao
Hồn ai thanh thản nhìn  tươi sắc
Ánh mắt vui tươi thấy đẹp màu
Chỉ có tình thâm là sống mãi
Dòng đời ngắn lắm sẽ qua mau
 
Thanh Thanh Khiết
9.5.2010 
 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0
Run sợ cho nỗi bơ vơ

Tôi bật cười cho những bất ngờ
Nhảy vào tôi một lúc ngu ngơ
Tôi cười to khi mình còn ngợ
Đúng là em xa lắc xa lơ

Tôi cong mình gánh những hoang sơ
Rồi rót ra nhiều giọt mộng mơ
Trau chuốt đẹp cho vào nỗi nhớ
Cặn thừa gom hết kết thành thơ

Tôi cưòi to thế giới bây giờ
Vẩn có em thơ thẩn đấy cơ
Mà thật ra là tôi run sợ
Sợ một ngày tôi sẽ bơ vơ.

cosiaus
0
Nhìn đời
 
Nhìn đời bằng đôi mắt
Toàn là điều  không thật
Nhìn đời bằng con tim
Mất mát  sẽ khó tìm
Nhìn đời bằng đôi má
Vui trong niềm dối trá
Nhìn đời bằng lông mi
Chỉ thấy những sinh ly
Nhìn đời qua cái miệng
Những tranh đua tai tiếng
Nhìn đời theo tấm lòng
Nhận lại chỉ mùa đông
Nhìn đời bằng đôi mông
Sẽ thấy toàn màu hồng.
 
cosiaus
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-19 02:01:08so nang>
Tỳ bà khúc


Tỳ bà văng vẳng bến Tầm Dưong
Xào xạc hoa lau ngã vệ đường
Bạn hửu nâng ly môi cạn đắng
Dòng sông đắm nguyệt ánh mờ sương
Tiếng ca theo sóng hờn thu dạ
Lòng cảm lần nơi phát khúc thương
Xin hỏi đàn nhân cho diện kiến
Vì sao cung oán quá thê lưong?

Lục Yêu rồi đến khúc Nghê Thường
Nửa mặt còn che nốt nhạc vương
Dây nhỏ niềm riêng chưa giãi cạn
Dây to sự tỏ đã cung tường
Hạt châu rãi xuống vành mâm ngọc
Ngọn suối reo vào thác nhiểu nhương
Nắn nhẹ bắt khoan rồi lại dạo
Chợt ngừng chợt vở tựa như sương

Tiểu nữ Hà Mô nghệ nhất phường
Ngũ Lăng nam tử ái cô nương
Vườn xuân rần rật mời ong bướm
Xe ngựa ồn ào đón nhụy hương
Sớm tối rồi qua ,nhan sắc kém
Đệ dì lại chết, rượu thưa nhường
An thân gá nghĩa cùng thương phú
Tham lợi thường hay đáo bốn phương

Tỳ bà mấy khúc ngậm ngùi vương
Gặp gỡ nơi đây há chuyện thường
Không nhạc không đàn nơi hẻo lánh
Tiếng trầm tiếng vọng bến Tầm Dương
Sông Bồn trúc mọc nhà im vắng
Vách núi quyên kêu vượn xót thương
Cất áo quan trường ly độc ẩm
Rượu quỳnh nâng chén cạn thu sương.

Cũng phải là duyên mới giửa đường
Lắng nghe tiếng nhạc tỏ can trường
Tỳ Bà Hành khúc ta dâng tặng
Tư Mã Giang Châu dạ vấn vương
Mấy kẻ sa sầm sầm nét mặt
Ai người nhỏ lệ lệ Tầm Dương
Lện dây nhộn nhịp xin nàng hãy
Tắm bến giang đầu với điệu thương.

Cosiaus 16/05/10

Phỏng thơ  từ Tỳ Bà Hành của Bach Cư Dị
0
quote:

Trích đoạn: so nang

 Em có thật lòng hay là xí gạt


Em thật ra không về khu phố xưa
Vậy mà bảo nắng chừa chi một góc
Vậy mà dặn con chim buồn đừng khóc
Và hoa vàng đừng hướng mặt trời đông

Em thật ra đi về đâu nhỉ?
Để con đường  không nghỉ cứ chong đèn
Người đi qua , đi mãi chẳng thấy  quen
Đường khi cụt ,khi dài cong cổ đợi

Em có thật lòng hay là xí gạt
Để mây về gió nhát phải bay xa
Rồi cội thông thở hắt biến ra già
Tội anh lắm ngồi thừ ôm phố núi

Em cứ nói em không về ngang phố nửa
Để anh còn đóng cửa  quả tim anh
Giủ sạch ra tìm lấy chút ngày xanh
Đem lên núi đốt tràn nhanh ngọn lửa. 
 
 cosiaus

 
Đợi phía hoàng hôn
 
Anh hãy về thăm phố núi xưa
Dù cho gió lạnh lại hay mưa
Phong lan hương ngát chờ anh đấy
Nỗi nhớ vương đầy mỗi sớm trưa
 
Hôm qua gió lạnh lại sương sa
Núi đá treo cao em hái hoa
Vội vã vô tình chân vấp ngã
Châu  thân đau quá mắt cay nhoà
 
Lời xưa anh vẫn nói cùng em
Té xuống mau mau phải đứng lên
Dũng cảm nhìn ra đâu là lỗi
Rồi mai những bước nhẹ mà êm
 
Anh hãy về thăm phố núi  xa
Em không “ xí gạt”anh đâu mà
Trường xưa bến hẹn còn nguyên đấy
Kỷ niệm  ngày xanh luôn thắm hoa
 
Xin anh đừng đốt chút niềm vui
Cứ để con tim nó mỉm cười
Mặc kệ thời gian trôi lững thững
Hoàng hôn em đợi phía chân trời
 
Thanh Thanh Khiết
17.5.2010
 
CHào SN bài thơ của bạn hay quá. TTK hoạ dở đùng chê nhé. Chúc so nang luôn vui với những vần thơ 


Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0
quote:

Trích đoạn: so nang

Áo em

Áo em áo của hoa vàng
Mù sương anh tường bóng nàng
bay cao
Chân em nhẹ bổng vì sao
Lùa trăng nghiêng ngã rơi vào
góc xa
Áo em áo mi mo sa
Lùa anh chết ngất  giửa hoa
vô tình
Áo em áo của bình minh
Mà sao em mặc lên mình
chiều nay
Để chiều nắng đổ trên tay
Anh xin dấu nắng dưới hài
em qua
Khi nào rụng mi mo sa
Đem về kết áo lụa là
cất đi.


cosiaus






Áo em
 
Áo em là của ngàn hoa
Hương thơm đất mẹ trời cha dệt thành
Hoa hồng cánh mỏng mong manh
Hương thơm quyến rũ để anh tặng nàng
Kiêu sa là bông cúc vàng
Dịu dàng nét thắm mơ màng gió say
Quỳnh hoa như một bàn tay
Đêm thanh ôm cả vơi đầy tình trăng
Hoa lan hỏi nhỏ chị hằng
Bao giờ con nhện về chăng tơ mành
………………………………..
 
Thanh thanh Khiết
22.5.2010
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0
@ Tỷ tỷ, huynh huynh ơi !
Cho Tiểu Tiểu đệ chơi trò áo mới với !
Tiểu đệ chơi bữa nay nữa rồi ra !
Vì bận việc phải đi xa
Chắc lâu lắm mới về nhà

...

À ...

Áo hoa như áo của nàng
Màu tơ sắc thắm mơ màng ta yêu
...
"Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
"Áo nàng xanh anh mến lá sân trường
"Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu thương
"Anh thay mực cho vừa tà áo tím..."

Màu thu phai rừng thương buồn chết lịm
Em xa rồi nỗi nhớ mãi mông mênh
"Cho Em" những gì... năm tháng thác ghềnh
Anh lữ thứ "Tình Xa" còn xa mãi

Em ra đi không bao giờ trở lại
Chốn rừng mơ hươu đợi "mẹ nhí" về
Ngày em đi còn để lại lời thề
Nay biền biệt trời quê anh mãi ngóng

Buồn xa xăm... thì ra là ảo vọng
Hư không nào còn bóng dáng hình em
Áo vàng mơ khép lại dưới mi rèm
Anh cất giữ lưu vào miền viễn xứ !

X _ X
Xa_xăm
0
quote:

Trích đoạn: so nang

Mùa thu tháng sáu

Trời lạnh rút quấn mình quanh chăn
Như con sâu ăn năn trong tổ
Đếm tim mình êm như dưới mộ
Và ngoài kia thu đổ nắng vào mây

Bên triền đồi đời xoay êm ái lắm
Chỉ trong tôi mấy nỗi ngậm ngùi đây
Hay trong em nuối tiếc cứ vun đầy
Hình như đủ  để đoá hoa lòng bung cánh máu

Trời thu đến mùa thu tháng sáu
Lệ đào khô khóc lá rủ đầy sân
Gió lên cao đưa lá đến thật gần
Cây mừng rở  tưởng lá về hội nhập

Đường một chiều , đường cao đường thấp
Chạy song song sao gặp mà trông
Tội cho em đôi má có còn hồng
Hay tôi nhỉ , cứ chờ nhau trong mộng

Bên tôi lạnh mà em trời đang nóng
Phận con người kềm tỏa giửa lồng chim
Được như chim có cánh để đi tìm
Là ước nguyện bao người đang xa cách

Mây gỏ cửa màu mây buồn trắng bách
Hãy chờ tôi mở cửa để mây vào
Có đem theo cánh áo của ngày nào
Mà em mặc thưở còn chung đi học

Ồ không phải , chỉ là cành đào khô khốc
Đập vào song hỏi lá của tôi đâu
Vậy chớ tim tôi  đang chợt ngả úa màu
Tôi sẽ hỏi  người nào  đang làm tội?

cosiaus




Mùa hạ
 
Đứng nhìn qua hai đầu trái đất
Mà vần thơ nối lại đã nên gần
Bao lần phượng đỏ  trước sân rụng
Tuổi học trò in dấu bước chân
 
Tà áo trắng bay trên phố núi
Vô tư như bướm giữa ngàn hoa
Mà luôn nghĩ vốn đời êm ả
Cõi mộng lầu mơ ánh ngọc ngà
 
Ấy vậy một ngày thu tháng chin
Bàn bên trống vắng một trò ngoan
Thày cô cả lớp chờ không đến
Bảng phấn buồn lây cũng ngỡ ngàng
 
Trời bên ấy mây che hồn lạnh
Nắng đổ bên đây đợi gió lành
Những câu thơ viết thành nỗi nhớ
Cho tình bạn cũ  sáng màu xanh
 
Tháng hạ mùa mưa phố núi đây
Đón người con lạc giữa trời mây
Phượng đỏ nở đầy trong kỷ niệm
Cùng nhau dệt lại tuổi thơ ngây
 
Thanh Thanh Khiết
2.6.2010 
 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-03 07:29:09so nang>
Thằng Bờm
 
Tôi muốn là thằng Bờm
sống không ma không quỷ
sống không suy không nghỉ
Mặc ai thúi ai thơm
 
 
Tôi muốn là thằng Bờm
quần hai ba cái lổ
cởi ra không phải khổ
Vất đó chẳng ai chôm
 
Tôi muốn  là thằng Bờm
Không xe xua nịnh hót
Không rình nhau đâm thọt
Không phải ngó lom lom
 
Tôi muốn  là thằng Bờm
Mặc ai quan ai tước
Kệ người đi người rước
Khỏi  chỏng đít lom khom
 
Tôi muốn  là thằng Bờm
chẳng nhà cao cửa rông
nhà tranh vách thì trống
cái giường chỉ đống rơm
 
Tôi chỉ là thằng Bờm
Không danh cũng không lợi
Không đi cũng không tới
Không chỉa cũng không chôm
 
Tôi chỉ là thằng Bờm
dưới mắt người thì lạ
còn tôi thì hỉ hả
đói thì vớt chén cơm
 
cosiaus

Haha cám ơn Poem cái hình nha




📎 bơm
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-06 16:26:24poem>
Móc tim…
 
Móc tim ,móc tim tôi ra
Nè em  xin hãy dẩm qua
Giọt sầu nào còn đọng lại
Xin em cứ đá ra xa
 
Tình tới thì cũng như pha
Tình đi em nói đã già
Giang tay em bắt tình lạ
Tim này em phá tình ta
 
Móc tim , móc tim tôi ra
Biết đâu nó biến ngọc ngà
Thì tôi dành cho em nhá
Dù thân tôi hóa ra ma.
 
cosiaus



 


Hoa tim xinh xắn dõi tìm
Tình thơ một thuở dịu êm trao người
Hạ về gửi gió về nơi
Thăm người thi hữu đẹp lời vần vui.

Poem

@ Bác buồn gì thế ? Sao thơ lại bi thương ! Hãy nhìn hoa tim kia đẹp biết bao ! Màu hồng tươi thắm !

### Poem nghịch tí cho bác vui. Bác có ghét Poem không ? Bác là ai thế ? Bác là con trai hay con gái ? Sao thơ bác lại cứ buồn ! Vui lên bác nhé ! [sm=blowing%20kisses.gif] Biểu tượng của yêu thương và quan tâm đấy !
poem
0
 
Thơ

Thơ là hơi thở hãy mang theo
Cuộc sống thảnh thơi dẫu khó nghèo
Sáng sáng tìm lời câu xướng hoạ
Chiều chiều gợi ý tiếng vần gieo
Tao nhân dạ thẳng tâm thanh khiết
Mặc khách lòng ngay trí sáng veo
Đừng để nỗi buồn về ngự trị
Thơ là hơi thở hãy mang theo

Thanh Thanh Khiết
6.5.2010
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0
quote:

Trích đoạn: so nang

Một ngày bệnh viện…
 
Tôi muốn là nắng sáng  hôm nay
Ôm cách chim ở cuối đường bay
Hay thành gió lay chân em đó
Khều tóc xòa  xõa sợi tóc mai
 
Tôi muốn em như đoá hoa hiền
Tắm bình yên nơi chốn thảo nguyên
Gió muộn phiền không bao giờ tới
Chỉ  nắng hồng gãy khúc thụy miên
 
Tôi muốn thấy một chút yêu thương
Mà hôm qua  là việc rất thường
Có hay không là không quan trọng
Nhưng giờ đây sao lại vấn vương
 
Tôi ngã bệnh nằm ở trên giường
Người đi qua cũng chật ngoài đường
Tôi queo quắt nhìn mây bốn hướng
Vẩn vô tình  du lãng bốn phương.
 
cosiaus


Hi...hi..TTK có bài này cũng mới làm mấy hôm mang giao lưu với SN nhé. Chúc vui
 
Hờn
 
Lỡ hẹn buồn ơi buổi tối qua
Làm em ấm ức mý cay nhoà
Dòng thương chẩy ngập buồn bông nụ
Sóng nhớ tuôn tràn xót nhuỵ hoa
Ánh mắt  trông chờ vương gió lạnh
Bờ môi ngóng đợi phủ  sương sa
Thời gian lặng lẽ trôi chầm  chậm
Bất chợt nhà ai vang tiếng gà
 
Bất chợt nhà ai vang tiếng gà
Bầu trời dấu biệt ánh sao sa
Thì ra mưa dội đau cành lá
Để nỗi mây trùm bệnh cánh hoa
Thấy cảnh li bì sầu khó giải
Trông người ủ đột lệ rơi nhoà
Bên nhau  tay quạt ru anh ngủ
Em hết hờn rồi chuyện tối qua
 
Thanh Thanh Khiết
5.6.2010  
 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0
Vui cả nhà
 
Bố mẹ sinh con trời sinh tính
Dở  - hay nào cũng chính là con
 
Anh em giữ phận vuông tròn
Trong êm ngoài ấm luôn còn tiếng thơm
Vui thay canh ngọt lành cơm
Nên không có tiếng thua hơn nặng lời
 
Anh hai tính cách khơi khơi
Nghe đâu nói đấy những lời vô tư
Chị ba nét dáng tiểu thư
Hay hờn hay giận nhưng mà từ tâm
 
Dịu dàng được nhất cô năm
Kính trên nhường dưới luôn chăm việc nhà
Mỗi người là một  bông hoa
Bông nào cũng đẹp mặn mà đáng yêu
 
Đêm trăng hồn thả phiêu diêu
Cùng nhau ngắm nguyệt viết điều mông mơ
 
Thanh Thanh Khiết
7.5.2010

TTK ghé thăm SC. Cầu mong  SC tâm hồn luôn thanh thản để vui với những dòng thơ
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0
Một lời của Khiết làm tôi nhẹ cả lòng.  Stop het mọi sự.
cosiaus
0
Trích đoạn: cosiaus

Một lời của Khiết làm tôi nhẹ cả lòng.  Stop het mọi sự.
cosiaus

Vậy thì ngắm hoa bạn nhé!

 
Hãy sống vì mọi người.
0
quote:

Trích đoạn: so nang

Tặng em hoa khế đầu mùa
 
Tặng em hoa khế đầu  mùa
Chút tình như vậy chắc thua người rồi
Tình anh không phải đầu môi
Xin đừng đi vội nghe đôi lời này
Khi nào mây trắng ngừng bay
Để che trời nắng gót hài em qua
Tại em không chịu ở nhà
Áo em lộng giửa kiêu sa ngẩn ngờ
Rồi anh góc phố mà chờ
Chờ ai ai biết hửng hờ bước nhanh
Chờ em tặng khế đầu cành
Giờ xanh nhưng biết sẽ thành màu chi
Tình mình có lúc chết đi
Hay là tử biệt sinh ly lúc nào
Năm khía khế giống ngôi sao
Xin em cứ cắn khía nào của anh
Tình anh ở góc mong manh
Nếu em chọn trật cũng đành như chưa
Xin em đừng có đoán bừa
Trời không chút nắng , không mưa là thường
Coi như tình chỉ một đường
Thì thôi chủ nhật giáo đường em đi
Còn anh làm kẻ vô tri
Nhìn cây thánh giá  còn gì anh tin.
 
cosiaus




 
Hoa khế
 
 
Anh trao chùm hoa khế
Cánh nhỏ buồn mong manh
Có phải tình là thế
Hồn luôn vương mênh mang
 
Chiều rơi mây tím bay ngang
Hoàng hôn anh có vội vàng bước chân
Dòng đời ái- nộ - si - sân
Dấu giày đã mỏi đường  trần khổ đau
 
Cuối trời mây gió gặp nhau
Làm mưa đổ xuống cho cau lại mùa
Giây trầu nép ngọn gió lùa
Trải qua năm tháng cũng vừa lên xanh
 
Bầu trời mặt đất yên lành
Cầm chùm  hoa khế lòng thành ngẩn ngơ
Niềm vui ôm một ước mơ
Màu hoa tím mãi bên bờ thương yêu
 
Thanh Thanh Khiết
26.5.2010
 
TTK cám ơn SN đã ghé. Xin chúc SN thân tâm an lạc và vui với những dòng thơ nhé

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0
quote:

Trích đoạn: so nang

Hoa ngọc lan
 
Trên cao nầy mây không bay
Chờ em qua nắng đổ đầy
Hong trên lá cành hoa trắng
Đợi mùi hương thoang thoảng say
 
Đóa ngoc  lan ngẩn trong tay
Yêu hay không, chẳng ai hay
Xin đông ơi,  đừng  đến nhá
Để hoa còn nở đêm nay
 
Xòe cánh mỏng tựa phím đàn
Như nhịp ngang để cho nàng
Bước vào trong đêm trống vắng
Lấp hồn tôi hoa ngọc lan.
 
cosiaus




Ngọc lan
 
Nắng vàng nhuộm không gian
Mây pha màu ngọc bích
Gió luân vũ mênh mang
Chim bay về ríu rít
 
Sao ngọc lan chưa dậy
Dấu nụ bên tán cây
Hoa đang hờn chi đấy
Lá nghiêng che thân gầy
 
Nước mắt hay sương sa
Loang hoen trên bầu má
Sầu ôm thân ngọc ngà
Lẫn trong màu vương giả
 
Dũng cảm ngọc lan nhé
Xoá nỗi buồn miên man
Cho bớt điều cay đắng
Để niềm vui dâng tràn
 
Nắng hồng về đây rồi
Ngọc lan mở cánh thôi
Hương thơm còn phong kín
Hãy toả ngát cho đời
 
Thanh Thanh Khiết
27.5.2010
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-03 10:19:15poem>
Đà lạt hoàng hôn

Ai biết chiều nay phố thị buồn
Đường chênh chênh dốc đón hoàng hôn
Lưa thưa cánh nhạn phương vô định
Réo rắt rừng thông gió dập dồn
Tím ngắt vần mây treo đỉnh núi
Vàng hanh cụm nắng lạc đầu thôn
Xuân Hương nàng hởi sương rơi lạnh
Than Thở chàng ơi ấp nụ hôn

cosiaus


MỘNG

Washington ta ngồi lặng buồn
Mây lơ đãng màu xám buồn buông
Lát đát chim non bay gọi bạn
Xào xạc đồi mơ vàng lá tuôn
Đen kịt vòm xa rơi giọt nhớ
Xám rì mảnh ước rớt vào hồn
Tiên nương sưởi ấm hồn ta lạnh
Ngơ ngẩn canh trường giấc mộng ôn

little star

(He he he... Bác nhớ ai ở Đà Lạt vậy bác ! Nam mô a di Đà Lạt ạ !)




Poem thấy bài thơ hay
Nên mới mang vào đây
Góp phần vui thêm vậy
Bây giờ Poem phải bye
Khi xong việc vào ngay
Giờ bận việc hoài hoài
Hai con mắt nhìn rõ
Hai lỗ tai phải nghe
Hai cái tay thì viết
Chân đi... ngồi...đứng mãi
Năm tháng Poem đều vậy
Nhưng Poem không hề oải
Vì đường dài tương lai
Poem phải học hăng say
Để tiến tới ngày mai

Poem
0
quote:

Trích đoạn: so nang

Cho tim
 
Tán nhiều cái họng lại đau đây
Ngủ ít hại luôn cái dạ dầy
Nghỉ kế  quay mòng  dây óc đấy
Yêu em lụy bại quả tim này
Móc ra dòm thấy hồn run rẩy
Nhét  lại thì nghe nhịp lất lây
Hỏi thử thế gian ai muốn lấy
Tôi bèn cho quách bỏ về tây
 
cosiaus

Bệnh khó chữa
 
Bác sỹ  đang chờ khám bệnh đây
Xem nào …mà bảo bệnh thêm dầy
Nghe tim nhịp đều đau không phải
Xét họng đâu viêm khoẻ thế này
Có phải môi kề nên chớm dính
Rồi còn áp má mới vừa lây
Tương tư như thế đông y chịu
Chắc chắn hàng rồi …cả thuốc tây
 
Thanh Thanh Khiết
11.6.2010 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0
Năm ngọn nến

Năm ngọn nến màu thắp đêm nay
Cho anh, cho em, cuộc tình này
Cho kẻ quay lưng đêm hôm trước
Cho người cất bước sáng ngày mai

Ngọn nến màu hồng đốt cơn say
Từ lúc gặp nhau kết mộng dài
Cất một cung đình to trên cát
Và đợi sóng về phủi trắng tay

Ngọn nến màu xanh cháy thật nhanh
Tan luôn lời hứa mãi bên anh
Mà em đã thốt đêm trăng lạnh
Ngọn lửa gió đùa rất mong manh

Ngọn nến màu đen tựa tóc em
Yêu nhau một thưở đã ướt mèm
Trú mưa, hai đứa tìm con hẻm
Đang cháy dần đây hãy lại xem

Ngọn nến đỏ màu tựa máu tim
Đốt lên nhỏ xuống giọt im lìm
Thoảng trong đêm tối mùi ngọt lịm
Lịm chết tình nhau rất dịu êm

Ngọn nến kia màu trắng khăn tang
Gói thu xuân hạ với đông sang
Đốt lên để thấy màn nhân ảnh
Hiện rõ lòng ai ở thế gian

Đốt năm ngọn nến màu đêm nay
Vừa hết cơn sầu tỉnh giấc ngay
Ngày mai liệu có còn quay lại
Hỏi ngọn nến này đốt cho ai?

cosiaus

 

Ai thắp
 
Nến trắng ngày xưa ai thắp đây ?
Còn nguyên dấu ái của bàn tay
Hồn như phảng phất trong màu sáng
Rực rỡ hồng lên giữa gió lay
 
Ước nguyện trào dâng trong phút giây
Dòng thương hiền dịu ấm dâng đầy
Biển lặng hoàng hôn thuyền cặp bến
Môi hồng trở lại thủa thơ ngây
 
Vượt sóng lênh đênh trên biển rộng
Mây trời bát ngát đến mênh mông
Có hiểu  xa khơi là ảo vọng
Mà sao ánh mắt vẫn hoài trông
 
Thành phố ngàn hoa phố núi xưa
Đường quen lối ngõ vắng lưa thưa
Bốn mùa sương trắng trời Đà Lạt
Vẫn đợi  xuân về mặc gió mưa
 
Thanh Thanh Khiết
23.7.2010
 




Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
0

Ảnh đã đi cưới vợ bỏ cuộc chơi
Ẻm cũng đi luôn mới lên xe hoa rồi
Co Si , So Nang , song cat ngam ơi
Nâng chén chúc ông đẹp đẹp cuộc đời
Cháu đây con nít chờ ngày sẽ lớn
Cháu cưới con nhỏ bạn _ học chung xinh tuyệt vời

@ He he eh... Chúc mừng bác ạ !
Xa_xăm
0
RU EM
 
 
Gối đầu đi em .. cánh tay trần
cho lòng phân nửa bớt phân vân
nửa kia dù đã như ngây dại
nhưng cũng cho anh gánh hết phần
 
hãy ngủ đi em … lắm ân cần
ru em giọng  hát cất cao ngân
đường mây xé toạc mời em bước
sỏi đá là sao mọc dưới chân
 
hãy mộng đi em .. chỉ một lần
đi qua nhớ tránh nẽo phù vân
mà theo dòng suối lành trong mát
nơi ấy tình yêu chẳng đếm cân.
 
cosiaus
 
 
 
 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-29 06:34:27songcatngam>
Phòng hình tội
 
Sau cánh cửa là phòng hình tội
Mà em ngồi như thẩm vấn viên
Anh bước ra một thứ dân hiền
Hay có tội tình yêu gian dối
 
Có những chuyện miệng không thể nói
Và cũng không nên gạn hỏi mà chi
Chuyện đã qua , chuyện chẳng ra gì
Nhưng thấm nước nặng thêm mấy ký
 
Để kết luận ai người có lý
Tàn đêm nay rồi tới ngày mai
Anh và em tất cả đều sai
Và trái đất vẫn quay phía trước
 
Ai sẽ mất và ai sẽ được
Hỏi câu này mình đã xa nhau
Biển sâu do hai đưá mình đào
Rồi tự đắm thuyền trăng  vào đó
 
 
Trăng thật ra treo ngang đầu ngỏ
Trãi lòng ra sẽ đọ ánh trăng
Và bảo phong trở lại yên bằng
Thuyền dù nhỏ vượt  tràn qua sóng
 
Mấy ai phân hình với bóng
Cũng lắm người lộng bóng thay hình
Giả  và chân lẩn lộn trong tình
Vậy thẩm vấn đạt gì sau đấy
 
Phòng hình tội ai ngồi trong ấy
Thẩm vấn viên bổng biến người tù
Và người tù thoát khỏi trời thu
Chỉ còn lại lá vàng ru kẻ ở…..
 
cosiaus
 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-04 05:28:01songcatngam>
Tiếng hát Trương chi
 
Lẳng lặng mà nghe lẳng lặng yên
Trổi trong đêm vắng  vút lên tiên
Thinh không lộng tỏa màu trăng ảo
Non núi hòa âm khúc nhạc huyền
Tiếng hát dồn mây xô sóng đổ
Nhịp đàn gọp gió thổi tình xuyên
Bến sông réo rắt hồn ai gởi
Ở chốn phòng khuê mộng thắm duyên
 
cosiaus
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-06 09:22:40songcatngam>
Đàn ca tài tữ
 
Xuôi chuyến đò tôi về miền tây
Đường hôm nay thông suốt khách đầy
Qua Mỹ Thuận bến phà đâu nửa
Cái cầu ngang bắt thẳng qua mây


Xe ghé lại quán cơm bên lộ
Bao năm qua từ độ tôi xa
Đã tốt hơn khi lúc còn phà
Giờ quán có đàn ca tài tữ

Điệu cải lương giọng ca người nữ
Chiếc đàn thô réo rắt nhạc hòa
Rất đơn giản tiếng hát lời ca
Trong phút chốc  đời quanh thú vị
 
Em hát bản : Lòng dạ đàn bà
Tôi nghe qua mấy nỗi xót xa
Lòng bồi hồi muôn trùng sóng ngã
Dạ đàn bà đâu giống lời ca  !!
 
 
 





.....

 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-06 14:33:05songcatngam>
Đàn ca tài tữ
 
Xuôi chuyến đò tôi về miền tây
Đường hôm nay thông suốt khách đầy
Qua Mỹ Thuận bến phà đâu nửa
Cái cầu ngang bắt thẳng qua mây


Xe ghé lại quán cơm bên lộ
Bao năm qua từ độ tôi xa
Đã tốt hơn khi lúc còn phà
Giờ quán có đàn ca tài tữ

Điệu cải lương giọng ca người nữ
Chiếc đàn thô réo rắt nhạc hòa
Rất đơn giản tiếng hát lời ca
Trong phút chốc  đời quanh thú vị
 
Em hát bản : Lòng dạ đàn bà
Tôi nghe qua mấy nỗi xót xa
Lòng bồi hồi muôn trùng sóng ngã
Dạ đàn bà đâu giống lời ca  !!
 
“Rằng xưa có một vì vua
Giang san phân nửa ta mua đầu người
Trai đem đầu vợ máu tươi
Binh quyền ta sẽ năm mười chia đôi
Thế rồi năm tháng dần trôi
Đầu tươi không có , vua ngôi vẫn bền
Vua bèn lệnh mới truyền lên
Đầu chồng mang nạp vua đền chánh cung
Hôm sau ở giửa điện hùng
Đầu chồng vợ nạp trong thùng đầy sân”


....chưa ký vì chưa het
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-07 01:41:32songcatngam>
Đàn ca tài tữ

Xuôi chuyến đò tôi về miền tây
Đường hôm nay thông suốt khách đầy
Qua Mỹ Thuận bến phà đâu nửa
Cái cầu ngang bắt thẳng qua mây


Xe ghé lại quán cơm bên lộ
Bao năm qua từ độ tôi xa
Đã tốt hơn khi lúc còn phà
Giờ quán có đàn ca tài tữ

Điệu cải lương giọng ca người nữ
Chiếc đàn thô réo rắt nhạc hòa
Rất đơn giản tiếng hát lời ca
Trong phút chốc đời quanh thú vị

Em hát bản : Lòng dạ đàn bà
Tôi nghe qua mấy nỗi xót xa
Lòng bồi hồi muôn trùng sóng ngã
Dạ đàn bà đâu giống lời ca !!

“Rằng xưa có một vì vua
Giang san phân nửa ta mua đầu người
Trai đem đầu vợ máu tươi
Binh quyền ta sẽ năm mười chia đôi
Thế rồi năm tháng dần trôi
Đầu tươi không có , vua ngôi vẫn bền
Vua bèn lệnh mới truyền lên
Đầu chồng mang nạp vua đền chánh cung
Hôm sau ở giửa điện hùng
Đầu chồng vợ nạp trong thùng đầy sân”


Lòai vật ,con Cua cũng thật gần
Thời kỳ vỏ đổi củ thay tân
Cua đực cúc cung săn sóc tận
Chờ ngày vỏ cứng mới di chân
 
Sao ví cua cái ..dạ đàn bà
Cua đực vỏ thay phải trốn xa
Vì kẻ thân mình mang khách lạ
Về nhà giết mất xẻ thân ra
 
chưa ký vì chưa het
 


....chưa ký vì chưa het
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»