Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tình yêu và nỗi nhớ

243 trả lời, 29.995 lượt xem — Trang 1 / 9
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-01 20:55:32ngoncogiodua>
Anh Nợ Em
 
 
Anh nợ em !_nợ nhiều lắm biết không !
Anh nợ em, nỗi sầu cao chất ngất
Anh nợ em, một tình yêu chân thật
Nợ con mình, hai tiếng gọi "ba ơi".!
 
Gánh nợ tình anh để lại cho em
Đây bàn thờ thoang thoảng mùi hương khói
Khăn tang đốt từ lâu không chờ đợi
Sao lòng này tang tóc mãi vây quanh.!
 
Cũng có lúc bon chen tìm duyên mới
Chẳng có người, thay thế được anh đâu !
Em muốn quên, quên hẳn anh trọn đời
Cho tim nhỏ đêm dài không thổn thức.
 
Đã nhiều năm, nhiều năm đã trôi qua
Tiếng ba ơi... con mình quên cách gọi !
Lời âu yếm em nghe xa vời vợi
Lúc đêm về, hoang vắng một vòng tay.
 
Bờ môi khô không còn mềm mại nửa
Khúc tri âm đàn mãi chỉ thêm thừa
Anh là anh, không ai thay thế được
Nên đường trần lạc lõng mãi _buồn chưa...!
 
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-17 19:54:44ngoncogiodua>
                       Mười năm và nổi nhớ
 

Nhớ ngày nào...
Ngược dòng thời gian, mười năm về trước
Ôm hai con, bạc phước mất tình cha
Trước quan tài_ bọn chúng cười hí hởn
Có biết chi, đau khổ lúc chia lìa.
 
Ta quỳ đó...
Khăn tang đội trên đầu không ngay ngắn
Mắt vô hồn, lệ không thể trào tuôn
Muốn khóc thật nhiều, muốn hét thật to
Sao im lặng... nuốt vào lòng u uất.
 
Muốn ngã quỵ  !
Không thể ngã, không thể nào gục ngã  !
Con cần ta... con trẻ cần có ta
Thôi cố gắng bình tâm lo hậu sự
Khóc làm chi, than khóc có ích gì.
 
Người dè xiểm...
''Chồng mới mất, không hề rơi nước mắt
Yêu thương đâu mà thương tiếc tỉ tê''
Ta im lặng vì lòng ta đang khóc
Lệ bên ngoài... đả khô cạn từ lâu.
 
Thời gian trôi...
Mới đó đã mười mùa thu thay lá
Tóc bạc nhiều,trong khốn khó âu lo
Con lớn dần, tóc dài da thêm trắng
Ta nhìn ta,xuân sắc đã phai tàn.
 
Anh yêu ơi...
Hãy yên lòng ngủ say giấc bình an
Em thay anh, dìu con đi từng bước
Mười năm sau con nên người hữu dụng
Ráng chờ em, về sum hợp bên chàng...
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
                   khi con tim biết khóc.
 
 
Lần đầu tiên ta khóc bằng con tim
Lên xe hoa cho tròn câu hiếu đạo
Chim vào lồng, chim buồn không tiếng hót
Chôn cuôc đời vào tù ngục tối tăm.
 
Chim  dược sổ lồng, tung cánh bay cao
Tưởng chung thân, tử tội được khoan hồng
Lê gót  buồn trở lại mái nhà xưa
Con tim đau...vết thương lòng lở loét.
 
Lần thứ hai, tim buồn sa nước mắt
Tiễn cha già an nghỉ giấc ngàn thu
Khóc nhiều rồi khg  làm  sao khóc được
Tim nhói đau... bất tỉnh chẳng biết gì.
 
Lần thứ ba, tim không còn thích đập
Thêm 1 lần hạnh phúc bỏ ta đi
Khg khóc được, không còn gào thét được
Chỉ lặng im... như gỗ đá vô hồn.
 
Không chịu nổi...tim muốn ngừng nhịp thở
Xác còn nguyên hồn phách hoá ngu khờ
Nợ thế gian... con đòi đành phải trả
Khóc ba lần...tim khờ khạo ngẩn ngơ...
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-17 20:01:36ngoncogiodua>
                            Lục bình lẻ loi.
 
 
Qúa khứ ngỡ  ngủ say không thức dậy!
Cho trái tim vơi đau khổ đắng cay
Than ơi nước hồ thu đang tĩnh lặng
Khuấy động chi !cho nổi sóng ba đào...
 
Thân bac bẻo như luc bình trôi dạt
Phận thấp hèn, đời phiêu bạt trường giang !
Không là hồng...là cúc dáng cao sang
Được trân trọng cắm bình vàng lọ quý.
 
Đời khốn khổ ! lang thang cùng sông nước
Mệnh nổi trôi_đâu tìm được yên bình !
Theo con nước lớn,  ròng ngày hai buổi
Trôi miệt mài giữa ngày  tháng đơn côi...
 
Đừng khóc  hoài, lục bình nín đi thôi
Hãy chấp nhận, đừng buồn trời định số  !
Tâm nhẹ nhàng, đừng u sầu suy tính
Mĩm cười cho hoa tím rạng màu tươi.
 
Mặc  sông nước, đẩy đưa đùa số phận !
Gío giông cười, lục bình chớ bâng khuân
Có chìm đâu? mà lo sợ ngại ngần
Dù bão tố tung hoành miền sông nước.
 
Bão sẻ tàn, giông tố cũng lặng im !
Lục bình cười, lá xanh vờn hoa tím
Cứ bập bềnh, nước ròng xuôi ra biển
Lúc triều cường, chốn sông rạch lênh đênh !
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
                           Dòng tâm sự
 
 
Không ước mơ là hồng thắm, mai vàng
Thân cỏ cú mọc lan tràn mặt đất
Tên hương phụ chuyên điều kinh..khai uất
Giúp cho đời trị bệnh bớt âu lo.
 
Hồng sẻ tàn, cúc vàng phai sắc thắm
Mặc cho trời khô hạn hay bão giông
Thân tàn lụi, củ nằm sâu lòng đất
Trời sa mưa, cỏ cú lại đâm chồi...
 
Thơ của tôi...trĩu nặng nỗi sầu riêng
Lúc mềm mại...như nước xuôi dòng  chảy
Lúc bền bỉ ví đời như cỏ cú
Khi ưu sầu như kiếp lục bình trôi.
 
Đêm lạc loài gõ từng dòng tâm sự
Tập làm thơ trong canh vắng suy tư
Mong thoát ra chốn tăm tối mịt mù
Mong nắng ấm xua đêm dài lạnh lẻo
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
                          Anh có biết...
 
 
Anh có  biết, vì sao anh có  biết
Em đào mồ chôn lấp chữ lương duyên
Mong thời gian... xoá hết nổi muộn phiền
Vì số mệnh, em là hoa lẻ bạn.
 
Trăm loài hoa, bướm yêu, ong săn đón
Thân bọt bèo...mắc cở thấy mà đau
Tên trinh nử hương không toả ngạt ngào
Thân gai góc, đụng vào gai châm chích.
 
Chim hoàng anh...véo von cao giọng hát
đây lồng son người tìm kiếm đem về
Phận của cú, bóng đêm đành nương phận
E người đời nhìn thấy...dạ hãi kinh.
 
Hoàng anh hót làm tan đi phiền muộn
Cú buông lời gieo tang tóc thê lương
Co' ham chi cái số kiếp chán chường
Thân cú  vọ muôn đời đau xót quá.
 
Đôi lúc muốn làm thân cá hoá long
Nhảy cao lên hoá huỳnh long uy  vủ
Vượt vũ môn...khg qua  đành hận tủi
Chốn sông dài cá chép lai. ước ao...
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ như một lời tâm sự.
Não nùng.
Mong bạn vui và thơ thắm sắc.
Trường lộ tri nhân, tâm hà tính,
Vãn yến lưu ngôn, hữu khách hào?
Ái Khanh danh tự nhiên ngẫu định.
Tình hiệp sắc cầm, viễn ước cao !
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chào bạn Aí khanh hà
Góp lời tâm sự chan hoà cảm thông
Ngọn cỏ vui sướng cỏi lòng
Cảm ơn dạo gót sen hồng..ghé thăm....
 
                                              hoai`Thương
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
                          Lời cầu nguyện.
 
 
Đêm lại về, với trăm nhớ ngàn thương
Đây quá khứ...muôn đời tươi trẻ mãi
Không chịu già  cùng ta  theo ngày tháng
Như âm hồn, đeo bám chẳng buông tha.
 
Nhớ chuyện xưa...ta cười mĩm một mình
Lúc hạnh phúc... xanh cành hoa tươi thắm
Gío nghiệt oan thổi qua cây ngã quỵ
Đau nhói lòng, thương tiếc mãi khôn nguôi.
 
Xuân quá ngắn...đông kéo dài thăm thẵm
Tê tái sầu, mong đông chóng tan mau
Ướp lạnh chi con tim nhỏ nghẹn ngào
Run rẩy giữa trời cô đơn lạc lõng.
 
Trơì cao ơi...xin ban chút phước duyên
Cho đời con, vết thương lòng khép miệng
Biển lòng ơi, lặng im đừng dậy sóng
Cho tim già...chút hi vọng ngày mai.
 
Đừng dìm con xuống biển khổ trần ai
Hồn đau đớn...đoạ đày tim khóc mãi
Ban cho con...chút thanh bình..tỉnh lặng
Xoá dùm con... cay đắng, lẩn nhuc nhằn.
 
Hơn nửa đời..tóc bạc trắng màu mây
Bao ước vọng..trôn theo dòng hư ảo
Còn lai gì?...tuổi già nua mệt mõi
Trái tim khằn..thoi thóp nhịp đau thương.
 
Như lử hành lạc vào sa mạc cát
Bóng cây lành..giếng ngọt tìm được đâu?
Xin nhốt lại ánh mặt trời rực rở
Dịu cơn oi...lử khách bước nhẹ nhàng.....
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
                                Còn gì đâu.
 
 
Có còn chi quý báu tặng cho người
Chỉ còn lại....một cuộc đời vô nghĩa
Và vô số hoài thương về kỷ niệm
Nghe xót lòng, chua chát lắm người ơi.
 
 
Nửa bỏ ta...xa  rời nơi thế tục
Bao mùa đông, tim ray rứt u hoài
Nửa còn lại... với tháng ngày mệt mõi
Rồi tuổi già len lén...ghé vào chơi...
 
Soi vào gương, ta đối mặt cùng ta
Từng nếp nhăn, đậm đà in khoé mắt
Đâu ánh mắt hồn nhiên cười hạnh phúc?
Giờ xa rồi... như mây khói trần gian.
 
Ngày dần trôi...ngày từng ngày dần trôi
Ôm quá khứ cho tim sầu mệt mỏi
Quẵng cho xong, níu ghì chi đau khổ
Cho xuân tàn... theo bóng tối cô đơn...
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
                         Nhìn mưa...
 
 

Ngồi bên song cửa sổ
Nhìn mưa rơi, mưa rơi
Bong bóng cứ bập bồng
Trong màn mưa dai dẳng...
 
Trời mưa khơi nổi nhớ
Chạnh lòng....nghe bơ vơ
Lệ từ từ rơi xuống
Theo trời mưa sụt sùi.
 
Hồi ức ngở chôn vùi
Theo thời gian lặng lẽ
Mưa làm cho quá khứ
Hồi sinh đến hát ca...
 
Dòng lệ nhớ xót xa
Dòng lệ đau chan hoà
Từng giọt sầu chua chát
Vỡ oà trong tim ta........
 
 

 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
                  Khóc hay cười..?
 
 
Nhà bên cạnh, một người vừa ra đi
Sao bao năm, sống cuộc đời thực vật
Con thì đông, đếm tay gần một chục
Chẳng về thăm, chỉ mình mẹ nằm trơ
 
Đứa con gái lấy chồng xa...xứ lạ
Gửi tiền về....phụ anh cả dưởng nuôi
Tiền thì nhận, làm màu khi có khách
Miệng lắm lời mạ lỵ lúc...không vui
 
Thật khổ thân người mẹ già khốn khổ
Tai không điếc....mắt sáng chẳng chịu mù
Bất lực nhìn..con đầu lòng bất hiếu
Tai nghe nhiều lời bất nghỉa..bất nhân
 
Lắm lúc nghe..tiếng lầm bầm chửi rủa
Là con dâu...đút cơm cho mẹ chồng
Bà há miệng...nuốt cơm vào..chắc đắng
Ta buồn dùm thân già cổi...nằm kia
 
Lâu thật lâu..mới có  một đứa con
Ghé về thăm...xem chừng nào chia thịt....
Mùi hôi tanh..lúc đái dầm....tiểu mót
Lưng của bà..lở loét thật thương tâm....
 
Sức đả mỏn...hơi già ngày một cạn
Cơm lơi dần.....cháo loãng  cũng bỏ ăn....
Bà ra đi..trong câm lặng..âm thầm
Hồn thanh thoát..lánh xa vòng khổ nhục
 
Nghe tin buồn &lt;hay mừng?&gt; con cháu về tề tựu
Khóc om xòm...xáo động cả xóm làng
Ta đứng nhìn...không biết cười hay khóc
Nghe lòng mình nhẹ nhõm tiển người đi
 
Sống khg lo....chết làm tang thật lớn
Để thế nhân..khen hiếu tử  hiền ngoan
Tiếng khóc than người lạ thấy chạnh lòng
Lơì rên rỉ...dường như mèo khóc chuột
 
Chuyện thế gian luôn giã màu đạo đức
Lấy vải thưa che mắt...sợ đời cười
Ta ngán ngẫm nhìn thế nhân đen bạc
Chúc hương hồn bà sớm được siêu sinh....
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ngoncogiodua

                  Khóc hay cười..?
 
 
Nhà bên cạnh, một người vừa ra đi
Sao bao năm, sống cuộc đời thực vật
Con thì đông, đếm tay gần một chục
Chẳng về thăm, chỉ mình mẹ nằm trơ
 
Đứa con gái lấy chồng xa...xứ lạ
Gửi tiền về....phụ anh cả dưởng nuôi
Tiền thì nhận, làm màu khi có khách
Miệng lắm lời mạ lỵ lúc...không vui
 
Thật khổ thân người mẹ già khốn khổ
Tai không điếc....mắt sáng chẳng chịu mù
Bất lực nhìn..con đầu lòng bất hiếu
Tai nghe nhiều lời bất nghỉa..bất nhân
 
Lắm lúc nghe..tiếng lầm bầm chửi rủa
Là con dâu...đút cơm cho mẹ chồng
Bà há miệng...nuốt cơm vào..chắc đắng
Ta buồn dùm thân già cổi...nằm kia
 
Lâu thật lâu..mới có  một đứa con
Ghé về thăm...xem chừng nào chia thịt....
Mùi hôi tanh..lúc đái dầm....tiểu mót
Lưng của bà..lở loét thật thương tâm....
 
Sức đả mỏn...hơi già ngày một cạn
Cơm lơi dần.....cháo loãng  cũng bỏ ăn....
Bà ra đi..trong câm lặng..âm thầm
Hồn thanh thoát..lánh xa vòng khổ nhục
 
Nghe tin buồn &lt;hay mừng?&gt; con cháu về tề tựu
Khóc om xòm...xáo động cả xóm làng
Ta đứng nhìn...không biết cười hay khóc
Nghe lòng mình nhẹ nhõm tiển người đi
 
Sống khg lo....chết làm tang thật lớn
Để thế nhân..khen hiếu tử  hiền ngoan
Tiếng khóc than người lạ thấy chạnh lòng
Lơì rên rỉ...dường như mèo khóc chuột
 
Chuyện thế gian luôn giã màu đạo đức
Lấy vải thưa che mắt...sợ đời cười
Ta ngán ngẫm nhìn thế nhân đen bạc
Chúc hương hồn bà sớm được siêu sinh....
 
Dở  khóc dở cười
(xin được họa theo bài này của bạn )

Trong vòng trời đất nhân sinh
SInh ly tử biệt-thường tình mà thôi
Nhưng sao lắm chuyện nực cười
Mua danh bán tiếng -lòng người đảo điên

Chung quy cũng bởi chữ Tiền
Khi đau khi ốm thì liền tránh xa
Đếm khi khuất núi đi xa
Đàn con xúm lại khóc la kêu trời

Mấy ai hiểu được lòng người
Dối gian lừa lọc để khơi lòng buồn
Đến khi xác đã vùi chôn
Thì sao mới thấy lệ tuôn khóc ròng?







T.T
Đăng nhập để trả lời
0
                            Những con....... người ngu
 
       &lt; Bài thơ nói về chính mình qua... những con vật ngụ ngôn&gt;
 
 
Con thiêu thân thấy lưả hồng  đêm tối
Ngở hào quang....hạnh phúc chói rạng ngời
Lao thẳng vào hí hởn đón niềm vui
Lửa thiêu đốt.....tàn  đời không hay biết
 
Con cá bé..mê chơi lội tung tăng
Thấy bình yên...chớ có vội mà mừng
Con cá to...đói bụng...đang rình  rập
Bé không  ngờ ...đồng loại nở....ăn nhau.....
 
Suốt cuộc đời, thương dã tràng ngu xuẩn
Bé tẹo teo....ước vọng lấp biển đông
Biển cười..trêu..dã tràng ôm mộng ảo
Đến ngàn năm.....sóng biển vẫn rì rào
 
Những con vật ngu đần.....đành thiệt mạng
Ta, và bao người... cũng quá ngu ngơ
Trọn lòng tin...hạnh phúc mãi đón chờ
Không hối tiếc.... cuộc đời....cho...cho hết...
 
Tình mau tàn..hạnh phúc cũng chóng tan
Qúa đau dớn...tâm cuồng si..điên dại 
Điên...quên đi ...nổi đoạn trường..khốn nạn
Hết còn buồn..vì  đầu óc trống không
 
Người điên khùng..thế nhân nhìn tội nghiệp
Nhớ để sầu...đau khổ...nhớ làm chi  ...?
Chưa được chết....chịu đựng hoài không thấu...
Thì hãy điên.....quên hết..vạn ưu phiền....
 
 
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Bài viết của bạn nghe sợ sao á ! Táo bạo quá thì phải. Nhưng cũng cám ơn vì bài viết đó nhé!
Đăng nhập để trả lời
0
                            Ta là ai....?  
 
 
Ta là ai...trong đêm dài khắc khoải.....
Ta là người..chưa tìm thấy tương lai
Qúa khứ nào..nhớ đến khẻ thở dài
Lệ nhè nhẹ....chảy hoài lau không sạch....
 
Ta là ai ????..thật sự ta là ai
Là bóng ma..lạc loài nơi cỏi thế...
Xác trường tồn....trong tâm hồn hoang phế
Bao năm dài...nếm mặn, đắng, chua, cay  
 
Ngục tù nào.. vô hình không có cửa
Ta thét gào.....vùng vẫy giữa thê lương
Chốn lao lung...bao phủ nổi đoạn trường....
Mệt mỏi quá...cam đành thân tử tội.
 
Ngày tháng dài.....lặng lẻ bước qua đời 
Hình đối bóng....sầu nhiều vui quá ít 
Cười buồn cho..thân bọt bèo..khốn nạn 
Khóc vì hờn..làm chi kiếp nhân sinh.......!!!
 
Gía làm thân tùng bách... chốn lâm sơn 
Gía lám mây trắng lãng du vạn nẻo  
Gía hoá thân mưa lành rơi khắp chốn
Thì tâm hồn..không đau đớn....trầm luân...!!! 
 
Ta là ai..?????      
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-19 19:17:49ngoncogiodua>
                             Ngọn cỏ gió đùa
 
Ví thân như ngọn cỏ yếu mềm
Suy gẩm cuôc đời phiền nảo thêm
Cỏ hoang lan tràn trên mặt đất
Lắm kẻ thích bưà lên cỏ êm
 
Ngọn gió vi vu lướt qua đời
Ngở rằng hạnh phúc...cỏ  cười tươi
Phất phơ nhè nhẹ say ân ái
Mong ước bình yên  mãi gọi mời
 
ô hay ! sao trở mặt thình lình ?
Đang say tình ái...cỏ giật mình!
Gío hiền bổng hoá thành giông tố
Giết chết thật rối nghĩa ba sinh
 
Mặc gió đùa vui...và bạo tàn
Thân dù bầm dập hay nát tan!
Tàn cơn giông  bão ,mầm lại mọc
Mạnh mẻ  sinh tồn giữa thế gian!
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-15 17:07:15Huyền Băng>
                   Dã tràng và ốc sên
 
 
Cố thu mình trong bóng tối cô đơn
Như con ốc sên, ruột mềm... vỏ cứng
Bò chậm chạp... dùng đôi râu sờ soạng
Sợ quanh mình...bẩy rập đón chờ thân
 
Không sợ bẩy tình, tài... danh vọng hảo
Không ngại đơì kỳ thị khen hay chê
Chỉ lo âu... chút chân tình sót lại
Bị cướp đi...đánh mất chính tâm mình!
 
Như dã tràng hoài công xe cát lấp
Biển mênh mông ngày hai buổi: lớn, ròng
Tháng năm dài... dã tràng mãi bền lòng
Tiếp nối nhau, miệt mài bao thế hệ
 
Mệnh bọt bèo... thân dã tràng bạc bẻo
Suốt cuộc đời còm lưng với gieo neo
Hi vọng ảo... muôn đời không nản chí
Ngọc châu đâu! Ngu xuẩn... thế nhân cười....
 
 
 
 
                           &lt;Xin cảm tạ  DUONG QUOC TAM...đã tặng ngọn cỏ bài thơ cảm thông...Mời ghé vào  xem thơ  và cho ngọn cỏ  những lời thơ hay.. 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
                                      Bóng thời gian
 
 
Nhắm mắt lại.....  ru hồn  vào  quá khứ
Cái thưở nào...môi...mắt..chẳng ưu tư
Còn nhí nhảnh..áo dài  reo trong nắng
Cặp sách vui....đời không vướng nhọc nhằn
 
Mười năm, hai mươi năm..lặng lẻ 
Sang ba mươi...đời nhạt nhẻo âm thầm
Bóng tuổi già  thấp thoáng ghé  đời ta
Qua  bốn chục.... hoa đời phai úa nhuỵ !!!...
 
Bóng thời gian....đâu thiên vị một ai
Tuổi xuân trôi...quạnh quẻ với tháng ngày
Chầm chậm trôi....trong u hoài khắc khoải
Tóc bạc rồi..hết ảo vọng tương lai...
 
Vết chân chim....đậm đà in khoé mắt 
Trán hằn sâu.....vết tích của tuổi già
Vòng luân hồi..bánh xe quay đều dặn
Trã lại  đời...quên  hết...nhớ...thêm đau...!!
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-23 14:07:55nguyenngoat>
RỒI ANH HIỂU
Rồi anh hiểu những gì trong hiện tại
Sẽ trôi đi mãi mãi với thời gian
Cũng như em không bao giờ trở lại
Một thời qua áo trắng gót đài trang

Rồi anh hiểu những gì ta không nói
Sẽ chôn sâu tận kí ức lãng quên
Như bóng chim tung trời đôi cánh mỏi
Sẽ trở về khi nắng ấm bừng lên

Rồi anh hiểu ánh mắt em sâu thẳm
Chứa tâm tư chưa vơi cạn bao giờ
Nhưng cuộc đời những hành trang nặng lắm
Đành gửi vào im lặng một bài thơ.
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH MẸ
Một bông hồng trên ngực con thắm đỏ
Là đoá hoa con dâng tặng mẹ yêu
Giải giầu vì con không quản sớm chiều
Mặc mưa gió bạc sờn vai áo mẹ
Gánh chồng con nặng oằn lưng tuổi trẻ
Giờ thảnh thơi tóc đã ngả màu sương
khúc khuỷu quanh co biết mấy chặng đường
Mẹ tần tảo như thân cò lặn lội
Mây hôn khói biếc xây thành mộng
Vạn kỷ trường miên viễn cận thông

http://diendan.vnthuquan....tree=true&m=550354
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=577836
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-18 17:32:56ngoncogiodua>
                        Con ngỗng quay và những giọt nước mắt
 
Má ơi đừng gả con xa
Chim kêu, vượn hú, biết nhà má đâu!
 
                                    '' ca dao''
 
Âù ơ chị  cất giọng sầu
Con thơ say giấc ngọt ngào , bình an
Ru hời mà dạ nát tan
Qùa con gái gửi , trên bàn còn nguyên.
 
Thương con hiếu thảo, dịu hiền
Hi sinh tuổi trẻ dùng tiền đổi trao
Tuổi xuân má thắm môi đào
Chử tình chưa nếm thế nào  ngọt chua.
 
Đời chưa hề biết tranh  đua
Hoa he hé nụ, môi vừa toả hương
Lấy chồng một gã không thương
Đài Loan cái xứ đoạn trường nơi mô?!
 
Của hối môn, mấy ngàn đô
Ông chồng mắt hí, trán vồ,già nua !
Gọi ông, cũng chẵng quá thừa
Gọi chồng ngần ngại , thẹn thùa... làm sao !
 
Ra đi trong nổi nghẹn ngào
Làm dâu Trung Quốc má đào  _vô duyên!
Một năm gởỉ mấy lần tiền
Chị cười hí hởn,ưu phiền thâý đâu
 
Biết chăng cái cảnh làm dâu?!
Trồng lê, trồng táo, coi trâu , nuôi gà!
Đâu nghe con khóc... nhớ nhà
Nào hay hòan cảnh cửa nhà rể con !
 
Xác thân con gái héo mòn
Nào ai biết  những trận đòn con mang !
Mấy năm sống cảnh vênh vang
Ngỡ con lấy ngoại kiều đang...an bình?!
 
Trời cao trêu cái chân tình?
Đồng hương sao chẳng ! mà đành  Đài Loan !
Xe hoa  ! _ mơ ước chưa tròn.
Bay sang xứ lạ mong đoàn phu thê !
 
Một năm nay mới tin về  !
Qùa con gái gửi_giỏ  lê con trồng
Con ngỗng quay ướp tình nồng
Bức thư con gởi_chất chồng thương tâm!
 
Thân con, nắng dãi mưa dầm....
Chồng thích hành  hạ _ tím bầm đòn roi !
Tấm thân giờ  đã ốm , còi
Đường về quê mẹ  hết rồi không mong !
 
Thân như cá chậu, chim lồng !
Làm ăn thất bát,đừng hòng gởỉ đô
Xác thân chưa lịm xuống mồ
Mà xem như đã trần nhơ  bỏ mình  !
 
Chị nghe người kể sự tình
Lệ đau, lệ hối...bất bình trào ra!
Lệ này là lệ xót xa ?
Hay lệ đau, hận món quà...ngỗng quay !
 
Thương con bạc bẻo, đoạ đày ?
Hay thương tiếc khóc tháng ngày  vàng  son ?
Trên bàn con ngỗng vẫn còn
Giỏ lê lăn lóc... lòng mòn mõi đau
 
                     Thật là  cay đắng làm  sao !!!.....
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-18 06:45:36cosiaus>
Thơ người rất đáng ta coi
Đọc xong có chút bồi hồi trong ta
 
 
-------------
Một chút gió thôi ngọn cỏ đùa
Nổi sầu ta bán có ai mua
Thế gian bao kẻ tin Phật Chúa
Bỏ lại mình ta kẻ bị thua
 
Một chút gió thôi ngọn cỏ lùa
Nổi sầu chưa bán đã thành chua
Chủ nhật nhà thờ không lể Chúa
Thì thôi sẻ đến lạy sân chùa
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
                               Mẹ là tất cả QUÊ HƯƠNG
 
Mẹ là tất cả, dáng quê hương
Là trái ngọt thơm, chốn miệt vườn
Sầu riêng, măng cụt ,hồng, cam, quýt
Hương vị đậm đà... con yêu thương!
 
Mẹ là hạt muối  mặn cho đời!
Chúng con cần muối, mẹ hiền ơi
Tình mẹ biển rộng, bao la quá
Chúng con tôm cá lội vui chơi...
 
Mẹ là mưa rào tưới đồng xanh
Tắm mát ruộng đồng lúc oi, hanh !
Là bình minh sáng, xua tăm tối
Bóng nguyệt mười lăm, sáng trong lành...
 
Mẹ là cội _ chúng con cành, lá
Đất dưởng nuôi _cậy có công cha !
Con bên cạnh mẹ, bình yên lạ
Bất chợt chia lìa, dạ xót xa...!
 
Tuổi đơì hơn tám chục mùa thu
Tóc bạc, lưng khom, vẫn hiền từ
Ánh mắt tinh anh..đâu còn nửa
Giọng đã  nhẹ   dần , vẫn hát ru!
 
Cực từ đờì cha , đến đờì con...
Giờ sang đời cháu , cực vẫn còn!
Âù ơ  ru nhẹ cho cháu ngủ
Thương lắm tình người , màu đỏ son!
 
Giờ mẹ như lá vàng trước gió
Nhìn mẹ cười, lòng thoáng âu lo !
Sinh ly,tử biệt... con vẫn biết
Ngại bến sông thương, vắng con đò!
 
Cha ra đi từ lâu... lâu lắm
Mẹ sống đờì góa bụa bao năm !
Giờ chúng con thành gia ,lập nghiệp
Mẹ vẫn cô đơn...giữa âm thầm !!!
 
Bầy trẻ giờ kẻ bắc, người đông
Ngưởi chốn thành đô , kẽ ruộng đồng!
Cầu cho tuổi mẹ như tùng, bách
Trường thọ  đến đầu bạc, răng long...
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-23 10:35:08lelong54>
                                ngoncogiodua
...........
 
Gió  đưa....  ngọn  cỏ  ngã  nghiêng
Khi  buồn....  cỏ  nói...  gió  phiền  quá  nha
Gió  đưa....  ngọn  cỏ  la  đà
Lúc  vui....  cỏ  bảo....  gió  là  dễ  thương
Thân  như  ngọn  cỏ  bình  thường
Yếu  êm  mà  cũng  can  trường  kém  ai
Bão  giông...nắng  hạn  đọa  đày
Gian  nan  vẫn  cứ  miệt  mài  dài  thêm !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-23 14:08:30ngoncogiodua>
Anh LELONG mến! Cam ơn anh đã tặng bài thơ .Ngọn cỏ xin họa lại, có gì sơ sót , mong được thông cảm nha.

_ Tám câu lục bát êm êm
Gợi cho ngọn cỏ nổi niềm thương tâm!
Có lần chàng gió ghé thăm
Vuốt ve, âu yếm thì thầm lời yêu.
_Tình như nắng sớm, mưa chiều !
Cỏ cay đắng nhận... thật nhiều đắng cay!
Tình là gió thoảng mây bay
Niềm vui chưa thấy, _đọa đày vương mang.
_Uá sầu,sầu úa tâm can
Nắng chiều đưa tiển, tình tàn cuộc vui!
Mồ hoang, lấp đất chôn vùi
Chân tâm tàn lụi, ngậm ngùi chia xa!
_Những lời tha thiết , thiết tha!
Gío đùa ngọn cỏ...hiền hòa làm chi!
Muôn đời hai tiếng biệt ly
Vách ngăn vĩnh cửu_mong gì trùng quang...!
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Mồ hoang, lấp đất chôn vùi
Chân tâm tàn lụi, ngậm ngùi chia xa!

..............
 
Mồ hoang....thôi hãy chôn vùi
Chân tâm tàn nguội....nay chùi sáng hơn !
Có gì hơn....nỗi cô đơn
Có gì hơn....nỗi oán hờn đa mang
Sau mưa....nắng rạng dịu dàng
Cuối đông.....còn hẹn huy hoàng ngày xuân !
 
 
 
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
Mến chào NGUYÊNNGOAT

_RỒI ANH HIỂU ? hay muôn đời không hiểu?
Trong mơ hồ!_ cỏ học mãi vần yêu !
Học chẵng thông,cỏ thêm sau chử liều
Nên quá khứ, hiện thực nhiều thẹn, tủi...

_ Ván cờ tàn, ít may, sao nhiều rủi!
Thua mãi thua,nên câm nín , ngậm ngùi
Kẻ chiến bại, thụt lùi vào bóng tối
Phận yếu mềm,trong thầm lặng, đơn côi
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
                  TUYỆT TÌNH ơi, NCGD xin họa lại cùng TT  bài thơ DỞ KHÓC DỞ CƯỜI nhé
 
                          ĐỜI LÀ THẾ !
 
Đời là thế, cuộc đời là như thế !
Chân tâm  đâu...? đi lạc chẵng thấy về
Màu đạo đức khéo bôi son trát phấn
Cho hợp thời,thiên hạ chẵng cười chê !
 
Dối gian nhau, gạt lường câu nhân nghĩa
Như đĩa kia vốn thích hút máu người
Thân mềm mại, răng bén không hề có
Thế mà tài!hút máu thật là hay
 
Người khéo bọc vẻ gian hùng, hiểm độc
Giọng ngọt ngào như  đĩa nọ đang phăng
Gặp thời cơ, chẵng ngại ngần chà đạp
Chả nghỉ suy thiện ,ác...cứ làm màu
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
               KHI NÀNG LÀ SƯ TỬ HÀ ĐÔNG
 
Thật tội cho thân, những ông chồng
Vớ nhằm chị sư tử hà đông !
Đời trai...hai bến đục trong
Lọt vào bến đục , hết mong vẩy vùng !
 
Khi phu quân, chán cơm thèm phở
Chê vợ già, khoái  kiếm nai tơ !
Nàng bồ nhí đẹp như mơ
Ăn quên chùi mép,bây giờ khổ thân...
 
Chưa biết ghen, vợ sao hiền thục
Thìch chìu chồng, nhẩn nhục , bao dung
Khi lửa ghen cháy phừng phừng
Ôi thôi...tội đấng anh hùng nhà ta!
 
Dùng  đủ chiêu , khóc la, dẩy dụa
Người tân trang nhan sắc nửa mùa!
Kẻ nông cạn chẵng chịu thua
Đánh ghen ,cào cấu tranh đua làm càng!
 
Võ hồng kông, lắm nàng xử dụng.
Võ mèo quào _ngắt nhéo lung tung !
Nhắc lời hứa hẹn thủy chung
Giờ lời hứa ấy bay cùng gió mây...
 
Máu hoạn Thư một khi trổi dậy
Thì ông nhà khổ sở, đắng cay !
Vui chi...giờ chịu đọa đảy
Sư tử khóc lóc, đêm dài tỉ tê
 
Nhiều gia đình, nát tan ,tan nát
 Chung giường mà phai nhạt lửa hương !
Tơ lòng  muốn đoạn ,còn vương
Níu ghì hai chử cang thường thêm đau...
 
 
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»