Trích đoạn: ct.ly
Bài Thơ Đôi Dép
Khuyết danh
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
Chào cả nhà,
Dạo nầy NH bận rộn nên ít ghé nhà của Zhang. Hôm nay ghé đây thì thấy bạn Mathi mở chủ đề bàn luận về bài thơ trên.
NH thì chỉ học tiếng Việt cho biết đọc, biết viết, và hoàn toàn khg có học về Văn chương của VN cho nên những lời góp ý sau đây chỉ là ý mọn của riêng NH. Mong cả nhà thông cảm & bỏ qua những sai sót chủ quan. [sm=z_notworthy.gif]
Theo ý quèn của NH thì bất cứ một tác phẩm nào, văn hoặc thơ... sẽ có chủ đích riêng của nó... và cũng sẽ được đọc giả cảm nhận với nhiều ý riêng rất khác nhau.
Tuy vậy, những tác phẩm mà số đông thấy hay cũng chưa chắc là thật hay đối với mình, vì vậy... đối với bài thơ trên...
NH thấy ý nghĩa của bài thơ rất hay, đây là nói về nghĩa bóng.
Còn bài thơ họa lại của bạn Spa đăng lên, hoàn toàn họa thơ theo nghĩa đen... cho nên NH thấy khg tương xứng lắm !
NH khg dám bàn nhiều về âm vận câu thơ vì NH khg biết gì về luật thơ để mà ú ớ.
Cho nên NH chỉ dám nói về ý nghĩa của nó qua cảm nhận rất riêng của NH.
NH nhớ hồi nhỏ ở dưới quê, NH mang dép, nếu lỡ cởi dép ra chơi với đám bạn, sau đó làm mất, chỉ còn 1 chiếc dép, thì ngoại của NH tìm 1 chiếc khác thay thế cho chiếc bị mất, cho NH mang đỡ, nhưng NH nhất định đòi mang đôi dép khác, bởi vì chiếc nầy, chiếc kia, mang khg thỏai mái chút nào. NH còn nhớ bị ông anh "kí đầu" vì tội làm mất dép.
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
NH nghĩ nếu khg sống ở VN và khg thường mang dép... thì chắc sẽ khó cảm nhận được...
vì sao tác giả lại đem đôi dép ra làm đề tài.
![[&o]](/images/smiley/s14.gif)
NH có thể nói rằng em của NH biết đọc tiếng Việt những chắc chắn sẽ khg cảm nhận giống NH, vì em của NH lớn lên ở hải ngọai, suốt ngày mang giầy, về nhà thì mang "slippers"... cho nên chắc khg thể hiểu nỗi tại sao lại ví von tình yêu đôi lứa với đôi dép !?!
Theo NH hiểu bài thơ trên nói về tình yêu của đôi lứa trong cuộc sống. Khi nào tìm được (NH thì thích chữ Soul Mate hơn.) "phân nửa" kia của mình thì mới thật là hạnh phúc.
Nếu chỉ là "phân nửa bị thay thế" thì chắc hai chữ hạnh phúc khg có chỗ đứng rồi.
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
Thật ra, NH đọc sách khg nhiều, nhưng hay đọc sách theo cảm hứng. Và ít khi để ý đến câu văn, âm vận của thơ, chỉ đọc cho biết và thường dựa vào cảm xúc riêng tư mà quyết định thích hay khg thích một tác phẩm.
Tóm lại, Lần đầu tiên đọc bài thơ nầy NH cảm thấy bài thơ hay và cảm động lắm, có lẽ vì NH từng làm mất dép...
![[&o]](/images/smiley/s14.gif)