Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HỌ NHÀ GIANG 🔒

76 trả lời, 7.968 lượt xem — Trang 2 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-08 01:53:25THƯƠNG GIANG>
Thương Giang dời đổi.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-05 09:57:19vũkimThanh>
Thương Giang thân mến
 
Hy vọng sóng gió sẽ qua đi và chúng ta lại hiểu nhau nhiều hơn , cảm thông với nhau  nhiều hơn nữa .Mọi khúc mắc sẽ được giải toả . Cám ơn em đã hồi âm . Chúc em vui và bình an nơi đây . Chúc họ nhà Giang  ngày càng đoàn kết , vui vẻ và có nhiều thơ hay .
 Thân ái Vũ kim Thanh                
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
0
 
Bỗng dưng...

Mưa gió ,sấm chớp đầu nguồn...

Bỗng dưng kéo đến...thật buồn lòng Thương...
Thương Giang



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-05 13:00:26vũkimThanh>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


Bỗng dưng...

Mưa gió ,sấm chớp đầu nguồn...

Bỗng dưng kéo đến...thật buồn lòng Thương...
Thương Giang

 
 
 
XIN NGƯỜI GÌN GIỮ ÁNH DƯƠNG
 
Thỉnh  thoảng trời đất tai ương
Thuyền nan gối sóng ruộng nương dâu buồn
Mưa giông hờn giận đục nguồn
Hồn thơ héo hắt đượm buồn sầu thương
Xin người gìn giữ ánh dương
Cho dòng sông toả muôn phương mặn nồng .
Chẳng ai ngăn được tình sông
Trời quang mưa tạnh bềnh bồng thuyền thơ
 
Vũ kim Thanh
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
0
Vừa trong phòng họp bước ra
Cho nên cố ý ghé nhà Thương Giang !
Lời chưa chuẩn bị kỹ càng
Nhưng xin góp ý với nàng đôi câu
Tuy Sơn vào quán đã lâu
Nhưng chưa phải lụy vì câu...tỵ hiềm
Rắn buông nhưng chẳng nắn mềm
Thế nên ta mới còn miền thơ vui
Chẳng qua Thương Giang bị xui...
Dính miểng bom bởi ham vui đó mà!
Thôi Thương Giang chớ buồn nha
Việt Nam Thư Quán trong nhà còn đông...(mót á)
hà hà...
0
MỪNG CHỊ

Sáng trong tỏ rõ tâm người
Tình quê, tình nước nụ cười hé môi
Vừa qua binh biến chị ơi
Trời yên bể lặng ta ngồi với nhau
Thức đêm mới biết đêm thâu
Thương đau mới hiểu lòng nhau lúc này
Dăm câu em ghé để đây
Mừng vui cùng chị thay lời người ta!
05.08.09
ND87



📎 hongdo_956
7
8
blog
0
Cám ơn anh  VKT,anh Lyenson và Venus-ND 87 đã đến thăm vườn thơ của TG.
Em phải đăng nhập lại cho đến bây giờ mới được thông báo là  đăng nhập thành công đấy!Chắc là do sự cố kỹ thuật nên em mới chậm trễ hồi âm.Rất mong quí thi hữu thông cảm nhé!Thân ái.TG

0
Vừa trong phòng họp bước ra
Cho nên cố ý ghé nhà Thương Giang !
Lời chưa chuẩn bị kỹ càng
Nhưng xin góp ý với nàng đôi câu
Tuy Sơn vào quán đã lâu
Nhưng chưa phải lụy vì câu...tỵ hiềm
Rắn buông nhưng chẳng nắn mềm
Thế nên ta mới còn miền thơ vui
Chẳng qua Thương Giang bị xui...
Dính miểng bom bởi ham vui đó mà!
Thôi Thương Giang chớ buồn nha
Việt Nam Thư Quán trong nhà còn đông...(mót á)
hà hà...

Lyenson

Ai người chẳng  học vỡ lòng
Thương Giang cũng vậy mới mong trưởng thành.
Nào ai xui khiến đâu anh
Tại  tính Giang thế...thôi đành buông xuôi...
Tính ngay thẳng cũng lôi thôi
Thêm vụng câu chữ khiến người hiểu sai...
Lo gì đâu...vẫn còn dài
Con đường phía trước tương lai sáng dần..
Khó khăn mới thấm tình thân
Có sai phạm mới cólần sửa sau...[:D][:D][:D]
Không vấp  ngã chẳng biết đau...
Vấp rồi  đứng dậy nhớ lâu hỡi người
Thương Giang

0
MỪNG CHỊ

Sáng trong tỏ rõ tâm người
Tình quê, tình nước nụ cười hé môi
Vừa qua binh biến chị ơi
Trời yên bể lặng ta ngồi với nhau
Thức đêm mới biết đêm thâu
Thương đau mới hiểu lòng nhau lúc này
Dăm câu em ghé để đây
Mừng vui cùng chị thay lời người ta!
05.08.09
ND87

Cám ơn em

Cám ơn bé Diệp đến chơi,
Lại còn đem cả hoa tươi làm quà...
Chị đang ủ dột  nằm nhà
Hồn thơ bay mất...chị da diết buồn.
Bao nhiêu chuyện ập tới luôn
Làm sao tránh khỏi lệ tuôn trong lòng?
Cũng may mọi việc đã xong.
Anh em hoà hợp...giờ không giận hờn...
Mong rằng chấm hết chuyện buồn
Ngày mai trở lại đầy vườn thơ hay

Thương Giang

0

Cám ơn em

Cám ơn bé Diệp đến chơi,
Lại còn đem cả hoa tươi làm quà...
Chị đang ủ dột  nằm nhà
Hồn thơ bay mất...chị da diết buồn.
Bao nhiêu chuyện ập tới luôn
Làm sao tránh khỏi lệ tuôn trong lòng?
Cũng may mọi việc đã xong.
Anh em hoà hợp...giờ không giận hờn...
Mong rằng chấm hết chuyện buồn
Ngày mai trở lại đầy vườn thơ hay

Thương Giang


EM VỀ

Đôi khi chuyện đến âu sầu
Để miền thương nhớ quặn đau vô tình
Kim bằng thi hữu lung linh
Ngàn yêu ngàn ghét rập rình sóng đôi
Vui thơ - em có vài lời
Thầm mong sóng gió qua rồi, chị vui
Nguồn thơ đôi lúc ngậm ngùi
Bật lên mầm mới để đời thắm tươi
Chúc vui chị nhé, chị ơi
Khi buồn ...lều nhỏ xin mời chị thăm!
08.08.09
ND87
7
8
blog
0

 
Đúng là tuổi trẻ đa  tài
Một mình mở quán mấy   ai  so bì ?
Giỏi nấu ăn,giỏi hoạ thi
Lại biết nín lặng những khi thấy cần...



Chẳng trách có lắm bạn thân
Cùng vào nấu bếp muôn phần khó khăn...
Đâu chỉ nấu vội để ăn
Nghệ thuật ẩm thực...khó nhằn bằng thơ....

Dẫu rất thích cũng chỉ chờ
Khi nào xong hết là vô chén liền[:D][:D][:D]
Xin  Văn đừng" nổi máu điên"
Gác gậy Giang sợ chạy liền dó nghe[:D]


Thương Giang
 

 
Thương Giang sư tỷ quá khen
Quán em ế ẩm nhiều đêm không người
Dời gót ngọc ghé vào chơi
Nên cũng đôi lúc, nói thôi, nghỉ làm!
 
Cả tuần Văn mới tới thăm
Vui họa lấy lệ chỉ dăm ba lời
Bà con biết mình dở hơi
Nên họ thông cảm chẳng đòi hỏi chi
 
Lục bếp xem có món gì
Nấu đãi tỷ nhé, khoan đi về nà!
 
Trọng Văn [:)][:D][;)][:D][:)]




0
QUÁN TRỌNG VĂN

Thương Giang sư tỷ quá khen

Quán em ế ẩm nhiều đêm không người
Dời gót ngọc ghé vào chơi
Nên cũng đôi lúc, nói thôi, nghỉ làm!

Cả tuần Văn mới tới thăm
Vui họa lấy lệ chỉ dăm ba lời
Bà con biết mình dở hơi
Nên họ thông cảm chẳng đòi hỏi chi

Lục bếp xem có món gì
Nấu đãi tỷ nhé, khoan đi về nhà!

Trọng Văn

...SẼ ĐÔNG KHÁCH


Quán ế?Giang sẽ thường qua
Nhưng không biết nấu...chỉ là chờ  ăn [:D][:D][:D]
Biết rằng quán của Trọng Văn
Thư quán độc nhất còn nhăn nhó gì?
Không đối thủ cạnh tranh thì...
Bội thu lời lãi...ai bì được đâu[:D][:D][:D]?
Quán sang thế...khách thường đâu
Toàn là khách víp hạng "giầu " đó nghe
Ghé quán thưởng thức no nê
Cảm ơn chưa hết ai chê Văn nào?
Chủ quán ăn nói ngọt ngào
Lại khiêm tốn thế khách vào sẽ đông...[:D][:D][:D]
Thương Giang


0
SÔNG THƯƠNG

Con sông Thương xanh mát
Em gội tóc mỗi ngày
Mùi hoa cỏ đồng nội
Thấm đẫm làn tóc mây...

Có hương nhài thoảng bay
Dịu dàng từ mái tóc...
Tay em thon ngà ngọc,
Lùa tóc chải nhẹ nhàng...

Đêm dát ánh trăng vàng
Tựa mạn thuyền em hát
Gió đồng nội thoảng ngát
Đưa hương tóc bay xa...

Giờ đây sống xa nhà,
Nhớ hoài con sông ấy...
Sông Thương kể từ đấy ,
Theo mình đi khắp nơi

Nhiều đêm bên xứ  người,
Dưới trăng  ngồi hong tóc
Rưng rưng lòng muốn khóc
Nghe khúc hát :"Về quê"...

Thương Giang




0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-24 10:01:58Huyền Băng>
Chào Thương Giang,

Để dễ dàng cho Thương Giang trong việc gom các chủ đề lại như mong muốn, HB tạm thởi khóa chủ đềThăm vườn thơ và chủ đề Họ Nhà Giang tránh việc các bạn khác vào trả lời... Thương Giang copy bài đưa từ từ vào chủ đề Nỗi lòng người viễn xứ của mình (trước đây là Dối lòng)

Khi nào di dời xong, HB sẽ xóa chủ đề họ nhà Giang cho TG

Chúc vui,
HB

Chúc vui,
HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


Bỗng dưng...

Mưa gió ,sấm chớp đầu nguồn...

Bỗng dưng kéo đến...thật buồn lòng Thương...
Thương Giang
 
 


 
CÙNG....
 
Bóng đơn lạc lõng đêm trường
Thương Giang ơi hỡi chớ vương giọt buồn
Dù cho mưa gió có tuôn
Tri âm mình hãy vui buồn chia nhau...
 
Linh Phương cg
 
 
 
 
 


Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
0
CÙNG....

Bóng đơn lạc lõng đêm trường
Thương Giang ơi hỡi chớ vương giọt buồn
Dù cho mưa gió có tuôn
Tri âm mình hãy vui buồn chia nhau...

Linh Phương cg

Người xưa...

Chẳng cần thay đổi thế đâu.
Giọng thơ thân thuộc lời câu mất rồi...
TG ,LP...muội ơi...
Vẫn Tắc Kè cũ...một người chứ ai...

Giang cứ im lặng  hoài  hoài
"Trốn -tìm" nick ảo để ai vui lòng.
Bầu trời xanh biếc ánh hồng
Mỹ nhân vui bước sánh cùng...buồn chi...
-TG-


0
 




Người xưa...

Chẳng cần thay đổi thế đâu.
Giọng thơ thân thuộc lời câu mất rồi...
TG ,LP...muội ơi...
Vẫn Tắc Kè cũ...một người chứ ai...

Giang cứ im lặng  hoài  hoài
"Trốn -tìm" nick ảo để ai vui lòng.
Bầu trời xanh biếc ánh hồng
Mỹ nhân vui bước sánh cùng...buồn chi...
-TG-

Người ơi, cay cú...thế chi?
TG nick khóa từ khi đó rồi.
E rằng... hối tiếc...không thôi!
Ngày mai rút lại...vẫn bồi vết nhơ!
-SD- 
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
0
HIỂU NHAU

Có gì đáng gọi vết nhơ...

Sai lầm sửa lỗi  để giờ tốt lên
Dẫu sai ,...em vẫn ở bên
Luôn là tri kỷ ,anh thêm yên lòng.
Chẳng câu thơ đượm tình nồng
Chẳng sang đối hoạ vì không hiểu người...
Còn mình là bạn  nhau rồi
Vườn em anh đến...ai người trách đâu...
Vườn anh...em nói đã lâu...
Sợ rằng ai đó chữ câu...vô tình...
Khiêu khích chẳng lẽ  lặng thinh.
Người ta mai mỉa chê mình ngu ngơ...
Trả đũa...thì chẳng bao giờ...
Nên em lặng lẽ vườn thơ giã từ
Anh đừng vơ vẩn suy tư
Lý do có vậy...bây chừ hiểu nhau?
-TG-
0
EM VỀ

Đôi khi chuyện đến âu sầu
Để miền thương nhớ quặn đau vô tình
Kim bằng thi hữu lung linh
Ngàn yêu ngàn ghét rập rình sóng đôi
Vui thơ - em có vài lời
Thầm mong sóng gió qua rồi, chị vui
Nguồn thơ đôi lúc ngậm ngùi
Bật lên mầm mới để đời thắm tươi
Chúc vui chị nhé, chị ơi
Khi buồn ...lều nhỏ xin mời chị thăm!
08.08.09
ND87

Tủi buồn...

Em như  là ánh  trăng rằm
Dịu  dàng soi sáng  ngàn năm  giữa trời.
Chị cánh bèo dạt xứ người.
Buồn vui chỉ biết tìm nơi thi phòng
Mượn câu thơ tỏ nỗi lòng
Giãi bầy chia sẻ...đâu mong gì nhiều...
Những tưởng êm đẹp mọi điều.
Nào ngờ mạng ảo ghét ,yêu...thật phiền...
Giờ  mong   bến  ấy bình yên
Dòng sông  ở lại với miền thi ca...
Sợ lắm  sóng gió phong ba
Dòng sông  nhỏ sẽ vỡ oà...mất thôi...
Lạng thang  về lại xứ người...
Một dòng thương nhớ đơn côi  tủi buồn...
Thương Giang


SẼ QUA....

Dòng sông cuộn sóng tìm nguồn
Chị em xa cách nỗi buồn nhớ quê
Tìm nơi thoả nỗi sầu thê
Ngờ đâu giông bão lại về ngay bên
Đêm khuya trăng sáng bên hiên
Chút lời tâm sự về miền xa xa
Bên tê - Kiev nước Nga
Bà con hàng xóm bên nhà đương mong
Dẫu cho đời lắm bão giông
Nòi Rồng giống Việt...thầm mong chị về
Quỳnh hương trăng sáng đêm hè
Dầu dầu nhớ chị như kề liền nhau
Gắng lên trên những thương đau
Tương lai vẫy gọi về sau rạng ngời
09.08.09
ND87
7
8
blog
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-09 14:42:20SĨ ĐOAN>
 



HIỂU NHAU

Có gì đáng gọi vết nhơ...

Sai lầm sửa lỗi  để giờ tốt lên
Dẫu sai ,...em vẫn ở bên
Luôn là tri kỷ ,anh thêm yên lòng.
Chẳng câu thơ đượm tình nồng
Chẳng sang đối hoạ vì không hiểu người...
Còn mình là bạn  nhau rồi
Vườn em anh đến...ai người trách đâu...
Vườn anh...em nói đã lâu...
Sợ rằng ai đó chữ câu...vô tình...
Khiêu khích chẳng lẽ  lặng thinh.
Người ta mai mỉa chê mình ngu ngơ...
Trả đũa...thì chẳng bao giờ...
Nên em lặng lẽ vườn thơ giã từ
Anh đừng vơ vẩn suy tư
Lý do có vậy...bây chừ hiểu nhau?
-TG-
 
 
DÕI NHÌN
 
Anh đây rất hiểu lòng Thương
Vô tình " ai đó" để buồn lòng nhau.
" Người ta" cũng đã đổi trao
Xem như  mọi chuyện...má đào cảm thông.
Anh đây đứng cạnh bờ sông
Mây trời- sóng nước vẫn mong dung hòa
Rộn ràng... vun xới khóm hoa
Nên màu tươi thắm đó là ước mong.
Anh đây thấu tỏ cõi lòng
Lời ân, lời nghĩa xuôi dòng huyết tim
Dõi theo bóng dáng kiếm tìm
Dẫu rằng...trở bước vẫn im lặng nhìn!
-SD- 
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-09 23:56:13THƯƠNG GIANG>
.

NHỦ LÒNG

..Dẫu rằng... trở bước vẫn im  lặng nhìn...

Nhưng đừng  để  mất niềm tin...
"Mua danh ba vạn...", giữ gìn nghe anh.
Cuộc đời chẳng đẹp như tranh
Chuyện buồn vấp váp buông mành trốn đâu?
Nhủ lòng ta cứ ngẩng đầu
Đi xuyên qua đó...đớn đau...một lần
Vết thương lòng sẽ lành dần
Niềm vui trở lại...dẫu cần thời gian...
Qua cơn sóng gió nguy nan
Giờ anh trở lại bình an bến này.
Hoạ thơ đối ẩm giải khuây.
Những khi rảnh rỗi mỗi ngày nghe anh...

Thương Giang



0
Người ơi, cay cú...thế chi?
TG nick khóa từ khi đó rồi.
E rằng... hối tiếc...không thôi!
Ngày mai rút lại...vẫn bồi vết nhơ!
-SD-
Vô tình hay cố ý?

Vô tình , cố ý ...vần thơ
Mà người viết thế...???Sững sờ...lòng Giang...
"Cay cú "...chi...dạ hoang mang
Nối vòng lẩn quẩn...lại càng xa thêm...

Thương Giang
0
 
 

 

NHỦ LÒNG

..Dẫu rằng... trở bước vẫn im  lặng nhìn...

Nhưng đừng  để  mất niềm tin...
"Mua danh ba vạn...", giữ gìn nghe anh.
Cuộc đời chẳng đẹp như tranh
Chuyện buồn vấp váp buông mành trốn đâu?
Nhủ lòng ta cứ ngẩng đầu
Đi xuyên qua đó...đớn đau...một lần
Vết thương lòng sẽ lành dần
Niềm vui trở lại...dẫu cần thời gian...
Qua cơn sóng gió nguy nan
Giờ anh trở lại bình an bến này.
Hoạ thơ đối ẩm giải khuây.
Những khi rảnh rỗi mỗi ngày nghe anh...

Thương Giang
 
 
Lòng em tiếng trống sang canh
Cho người hảo hán lướt nhanh dặm trường
Tắm sương uống gió đêm trường
Đón bình minh mới chẳng vương lụy phiền
Xua tan ảm đạm trước tiên
Đón vầng cung nguyệt bên triền non xanh
Thả vần thơ mộng thâu canh
Chân tình mộc mạc... em- anh thuở nào.
Tìm đâu đây vị ngọt ngào...?
Thuở thời hai đứa bước vào thi ca.
-SD-







Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
0
Tìm đâu...?
Lòng em tiếng trống sang canh
Cho người hảo hán lướt nhanh dặm trường
Tắm sương uống gió đêm trường
Đón bình minh mới chẳng vương lụy phiền
Xua tan ảm đạm trước tiên
Đón vầng cung nguyệt bên triền non xanh
Thả vần thơ mộng thâu canh
Chân tình mộc mạc... em- anh thuở nào.
Tìm đâu đây vị ngọt ngào...?
Thuở thời hai đứa bước vào thi ca.
-SD-
Thân tình ngàn năm

Chẳng cần tìm kiếm đâu xa
Con người tình nghĩa ai mà dám quên...
Gạt bỏ hiềm khích nhỏ nhen
Gạt bỏ yêu- ghét, hờn -ghen chuyện đời...
Chỉ còn thơ với nụ cười
Thân tình thi hữu vẫn ngời như xưa...
Trời còn có lúc nắng -mưa
Nên ta có lúc thiếu -thừa,đúng-sai...
Thôi đừng vương nỗi u hoài
Ngàn năm thi hữu mấy ai bằng mình?
Thương Giang

0
EM VỀ

Đôi khi chuyện đến âu sầu
Để miền thương nhớ quặn đau vô tình
Kim bằng thi hữu lung linh
Ngàn yêu ngàn ghét rập rình sóng đôi
Vui thơ - em có vài lời
Thầm mong sóng gió qua rồi, chị vui
Nguồn thơ đôi lúc ngậm ngùi
Bật lên mầm mới để đời thắm tươi
Chúc vui chị nhé, chị ơi
Khi buồn ...lều nhỏ xin mời chị thăm!
08.08.09
ND87

Tủi buồn...

Em như là ánh trăng rằm
Dịu dàng soi sáng ngàn năm giữa trời.
Chị cánh bèo dạt xứ người.
Buồn vui chỉ biết tìm nơi thi phòng
Mượn câu thơ tỏ nỗi lòng
Giãi bầy chia sẻ...đâu mong gì nhiều...
Những tưởng êm đẹp mọi điều.
Nào ngờ mạng ảo ghét ,yêu...thật phiền...
Giờ mong bến ấy bình yên
Dòng sông ở lại với miền thi ca...
Sợ lắm sóng gió phong ba
Dòng sông nhỏ sẽ vỡ oà...mất thôi...
Lạng thang về lại xứ người...
Một dòng thương nhớ đơn côi tủi buồn...
Thương Giang


SẼ QUA....

Dòng sông cuộn sóng tìm nguồn
Chị em xa cách nỗi buồn nhớ quê
Tìm nơi thoả nỗi sầu thê
Ngờ đâu giông bão lại về ngay bên
Đêm khuya trăng sáng bên hiên
Chút lời tâm sự về miền xa xa
Bên tê - Kiev nước Nga
Bà con hàng xóm bên nhà đương mong
Dẫu cho đời lắm bão giông
Nòi Rồng giống Việt...thầm mong chị về
Quỳnh hương trăng sáng đêm hè
Dầu dầu nhớ chị như kề liền nhau
Gắng lên trên những thương đau
Tương lai vẫy gọi về sau rạng ngời
09.08.09
ND87

SỰ ĐỜI

Ngẫm ra cũng thấy lạ đời...
Vui nhanh quên thế...buồn thời nhớ lâu...
Nhưng khi em nhắc đôi câu
Chị Giang sẽ gác chuyện sầu thử coi
Để hồn thơ lại rong chơi
Trong vườn thư quán bao người tri ân
Lời em dịu ngọt ân cần
Cảm thundefineông chia sẻ có phần cảm thương.
Một dòng sông nhỏ tha hương
Quê người đất khách dặm đường cách xa...
Cuối tháng chị ghé qua nhà
Thời gian ngắn lắm biết là gặp không?
Hữu duyên chưa gặp đã mong,
Phải duyên nếu gặp...Chắc không muốn dời...
Thương Giang.


0
 
 
Tìm đâu...?
 

Lòng em tiếng trống sang canh
Cho người hảo hán lướt nhanh dặm trường
Tắm sương uống gió đêm trường
Đón bình minh mới chẳng vương lụy phiền
Xua tan ảm đạm trước tiên
Đón vầng cung nguyệt bên triền non xanh
Thả vần thơ mộng thâu canh
Chân tình mộc mạc... em- anh thuở nào.
Tìm đâu đây vị ngọt ngào...?
Thuở thời hai đứa bước vào thi ca.
-SD-
 
 

Thân tình ngàn năm

Chẳng cần tìm kiếm đâu xa
Con người tình nghĩa ai mà dám quên...
Gạt bỏ hiềm khích nhỏ nhen
Gạt bỏ yêu- ghét, hờn -ghen chuyện đời...
Chỉ còn thơ với nụ cười
Thân tình thi hữu vẫn ngời như xưa...
Trời còn có lúc nắng -mưa
Nên ta có lúc thiếu -thừa,đúng-sai...
Thôi đừng vương nỗi u hoài
Ngàn năm thi hữu mấy ai bằng mình?
Thương Giang

 
 


Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
0
AI HAY
Đàn đương lỡ khúc chênh chao
Từng dây trầm bổng nao nao gọi người
Tấu lên vài khúc để cười
Ngàn yêu dâng tặng lên mười ngón tay
Tiếng tơ cao vút ai hay
Từng cung nhỏ giọt máu này buông ra
Lời yêu dành tặng phương xa
Bốn mùa thương nhớ - mùa hoa tím lòng
12.08.09
ND87

Tiếng đàn
Tiếng ai như mạch suối trong
Như cung đàn tấu...tiếng lòng thiết tha...
Lời yêu dành tặng phương xa
Tháng ngày mong nhớ...người ta đáp đền
Anh hào đã gặp thuyền quyên
Trai tài gái sắc nên duyên vợ chồng...
Tiếng đàn rộn rã tơ hồng
Để ai sầu héo chờ mong tiếng người
Trong veo ánh mắt nụ cười
Giọt đàn bay vút trên mười ngón tay
Cám ơn em tấu khúc này
Để ai nhung nhớ có hay hỡi người...?
Thương Giang


GỌI NHAU

Mênh mang biển rộng sông dài
Trùng trùng sóng vỗ, anh tài bặt âm
Vẳng nghe tiếng gió thì thầm
Cơn mơ thảnh thốt, sóng ngầm dâng dâng
Giật mình tỉnh mộng bâng khuâng
Đêm đen đặc quánh mong vầng thái dương
Bên hiên Quỳnh chớm toả hương
Nhà ai réo rắt cung thương chạnh lòng
Tiếng đàn rộn rã tơ hồng
Còn ai thức trắng đêm đông đợi người
Mộng du lạc bước xuân tươi
Gọi nhau về bến trao lời yêu đương
12.08.09
ND87
7
8
blog
0

 
ĐÊM HUYỀN THOẠI

 
Có khi nào anh ngang qua đây
Lặng im dâng đầy nỗi nhớ
Đêm huyền thoại như đang chuyền hơi thở
Gần kề thủ thỉ bên tai
 
Chẳng biết mình đã đúng hay sai
Cứ để gió heo may
Thổi loang miền hoang dại
Sao bền mãi mãi...Mà mong
 
Nỡ trách đâu
Đôi phút xao lòng
Chân chếnh choáng treo đèn Lồng trước gió
Cửa tình yêu có chiều đương ngỏ
Dành riêng một lối ai về
 
Trăng lạnh lùng
Mà như có bùa mê
Cây cỏ hương Quê
Tứ bề ngào ngạt
 
Bao dồn nén
Cứ nỉ nài muốn hát
Bốc cháy mình trong đêm khát
Mênh mông
 
Kim Giang


Đêm huyền thoại buồn..
rưng rức lòng
Bao  chờ đợi nhớ mong
khắc khoải...
Phương trời xa...
người ơi sao đi mãi?
Đêm thật dài...
Đêm hoang dại...
nhớ ai....
Thầm ước mong...
anh bất chợt qua đây
Giữa mênh mông...
đầy đắm say nhung nhớ...
Sao anh chẳng đến
để trao nhau hơi thở...
Đêm huyền thoại
đêm thương nhớ
người ơi!

Thương Giang



Hoà khúc tình ca non sông ơi
Nỗi niềm chan chứa chẳng thể vơi
Trăng vàng vũ điệu mời sóng nước
Thuyền thơ hẹn ước lộng trùng khơi
 
Vũ kim Thanh
 
 
 
Nào hãy  về đây hỡi người ơi!
Thương Giang lưu lạc ở xa xôi...
Nơi dòng Đơ-nhep xanh biêng biếc
Sẽ cùng đổ về vườn thơ thôi...

Thương Giang
 
 
 

Ðơ -Nhep lênh đênh ở xứ người
Có mùa Tuyết lạnh nắng hồng tươi
Cánh buồm viễn xứ thương hoài mộng
Khao khát nguồn xưa động lòng người .
 
Vũ kim Thanh


Ơi Bờ yêu dấu của sông ơi
Hãy trở sông đi đến cuối trời
Hãy đắp ngăn dòng khi nước lũ
Hãy đừng lấn tới lúc sông vơi

Kim Giang

 
 

Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
0
Anh Thanh ơi!Em sẽ không cám ơn anh đâu vì từ lâu anh đã là bạn của chị Kim Giang ,nghiã là người  một nhà cả rồi còn gì.Em mong rằng anh sẽ thường xuyên sang đây họa thơ với họ Giang chúng em và hãy coi vườn thơ chung này như của chính anh nhé.Còn chị Kim Giang ,ch ị Ngân Giang ,anh Hàn Giang, bé Thu Giang ,Trúc Giang...đều là người nhà cả nên em không phải nói lời khách sáo làm gì nữa có đúng không các hiền huynh tỷ muội của em?[:)][:)][:)]
Chúc các anh chị và bé Thu Giang có thêm nhiều thi hữu và có thêm nhiều thơ tặng cho TG nhé[:)][:)][:)].
0
Hoà khúc tình ca non sông ơi
Nỗi niềm chan chứa chẳng thể vơi
Trăng vàng vũ điệu mời sóng nước
Thuyền thơ hẹn ước lộng trùng khơi

Vũ kim Thanh



Nào hãy về đây hỡi người ơi!
Thương Giang lưu lạc ở xa xôi...
Nơi dòng Đơ-nhep xanh biêng biếc
Sẽ cùng đổ về vườn thơ thôi...

Thương Giang




Ðơ -Nhep lênh đênh ở xứ người
Có mùa Tuyết lạnh nắng hồng tươi
Cánh buồm viễn xứ thương hoài mộng
Khao khát nguồn xưa động lòng người .

Vũ kim Thanh


Ơi Bờ yêu dấu của sông ơi
Hãy trở sông đi đến cuối trời
Hãy đắp ngăn dòng khi nước lũ
Hãy đừng lấn tới lúc sông vơi

Kim Giang

Thương Giang trở về từ xa xôi
Chẳng lấn sông nhà..lúc sông vơi
Đã kết tỷ muội...sao em nỡ...
Để sông Kim lở...sông Thương bồi...?
Thương Giang


Chị yêu ơi!
Thương Giang em trở về đây rồi
Để hòa cùng dòng họ Giang thôi...
Đừng có phân vân...điều chi nhé.
Em chỉ yêu thơ...nên họa vui...
Nếu có điều gì chị ngậm ngùi
Cứ cho em hay...em sẽ sửa..
Chứ đừng  giận  em mà sụt sùi....
-TG-

0