Bạn đã bao giờ khóc vì ai chưa? Nước mắt nó như thế nào? Giọt nước mắt tròn trịa, ra khỏi khóe mắt và lăn mịn trên má, chảy xuống khóe miệng, mằn mặn. Nó nóng hổi và trong trắng.
Tình yêu đem lại cho con người ta nhiều nước mắt. Là người thứ ba thật chẳng dễ chịu chút nào. Khi thương thì hết lòng, nhưng khi tất cả những cảm xúc trong lòng đ­ược nói hết thì sao lòng lại cảm thấy khó chịu. Như chính bản thân mình moi ruột gan của mình ra. Phải, tất cả đã kết thúc theo khói mây để lại trong lòng một vết dao. Con tim bị ai đó cắt ra thì chẳng dễ chịu chút nào. Thật xót xa!

Ngồi trong quán cafe, nước mắt cứ thi nhau mà rơi không cảm xúc, nó lăn trên má và chảy xuống bàn. Khóc cảm xúc có đau không? Nhưng không khóc thì cảm xúc không kìm nén được. Đi chơi, đi dạo, cười nói vui vẻ nhưng trong lòng vẫn không dứt hình bóng anh được.
Cứ ngỡ sẽ quên được sau khi dứt khoát, nhưng không ngờ bản thân lại đau đến như vậy. Phải chăng những gì đã dứt khoát càng làm em đau khổ hơn? Tiếc rằng chúng mình gặp nhau quá muộn phải không? Nếu sớm hơn em đã hạnh phúc. Bây giờ chỉ còn là kỷ niệm. "Người ơi! Khi cố quên là khi lòng nhớ thêm!". Càng nhớ thì càng thấy yếu đuối.
Khóc rồi lại khóc! Biết mình yếu đuối nhu nhược nhưng chỉ như thế lòng mới thanh thản và cảm giác vơi đi một phần nặng nhọc. Đó là những giọt nước mắt giúp tôi thấm thía được yêu như thế nào? Dù có cứng rắn và lòng có tự nhủ "không được khóc" nhưng tôi vẫn khóc. Khóc để rồi đứng lên bước tiếp vì cuộc sống đang còn nhiều điều cần tôi.
Mưa tạt vào mặt, gió thổi vào người, bụi bay vào mắt. Tất cả những thứ đó càng làm tăng cảm giác nhớ và tróng trải trong lòng. Nhưng trong đời, ai cũng phải yêu và thất tình một lần. Vậy nên chỉ cần yêu hết mình là cảm thấy bản thân không còn gì để hối tiếc. Buồn, chán, hận, trách, tiếc, đau, khóc!
Tình yêu đem lại cho con người ta nhiều nước mắt. Là người thứ ba thật chẳng dễ chịu chút nào. Khi thương thì hết lòng, nhưng khi tất cả những cảm xúc trong lòng đ­ược nói hết thì sao lòng lại cảm thấy khó chịu. Như chính bản thân mình moi ruột gan của mình ra. Phải, tất cả đã kết thúc theo khói mây để lại trong lòng một vết dao. Con tim bị ai đó cắt ra thì chẳng dễ chịu chút nào. Thật xót xa!

Ngồi trong quán cafe, nước mắt cứ thi nhau mà rơi không cảm xúc, nó lăn trên má và chảy xuống bàn. Khóc cảm xúc có đau không? Nhưng không khóc thì cảm xúc không kìm nén được. Đi chơi, đi dạo, cười nói vui vẻ nhưng trong lòng vẫn không dứt hình bóng anh được.
Cứ ngỡ sẽ quên được sau khi dứt khoát, nhưng không ngờ bản thân lại đau đến như vậy. Phải chăng những gì đã dứt khoát càng làm em đau khổ hơn? Tiếc rằng chúng mình gặp nhau quá muộn phải không? Nếu sớm hơn em đã hạnh phúc. Bây giờ chỉ còn là kỷ niệm. "Người ơi! Khi cố quên là khi lòng nhớ thêm!". Càng nhớ thì càng thấy yếu đuối.
Khóc rồi lại khóc! Biết mình yếu đuối nhu nhược nhưng chỉ như thế lòng mới thanh thản và cảm giác vơi đi một phần nặng nhọc. Đó là những giọt nước mắt giúp tôi thấm thía được yêu như thế nào? Dù có cứng rắn và lòng có tự nhủ "không được khóc" nhưng tôi vẫn khóc. Khóc để rồi đứng lên bước tiếp vì cuộc sống đang còn nhiều điều cần tôi.
Mưa tạt vào mặt, gió thổi vào người, bụi bay vào mắt. Tất cả những thứ đó càng làm tăng cảm giác nhớ và tróng trải trong lòng. Nhưng trong đời, ai cũng phải yêu và thất tình một lần. Vậy nên chỉ cần yêu hết mình là cảm thấy bản thân không còn gì để hối tiếc. Buồn, chán, hận, trách, tiếc, đau, khóc!
Cái giá của sự tự do là cô đơn.
Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.













