NGÂN HÀ LUNG LINH
Ngân hà một dải lung linh
Trời cao xa tít ngắm nhìn ngẩn ngơ
Người về trong cõi thật ,mơ
Người đi thăm thẳm hư vô ,dõi tìm...
Mây Hạ
14/07/2009
DẢI NGÂN HÀ
Dải Ngân Hà ta nhìn em đắm đuối
Gom ngàn sao ta kết chuỗi thơ tình
Nàng là Trăng là ánh sáng đẩu tinh
Thắp sáng rộ hương tình hương hoa lạ
Ánh mắt nàng một vùng trời sáng lá
Xanh pha lê ngời bích thuỷ chói loà
Hồng đôi má thơm mùi hương sương sa
Lấp lánh mộng đoạ ta hồn siêu lạc
Dải Ngân Hà ! Ta nhìn nàng trầm mặt
Gót bàn chân đệm nhạc Ý, Ba Tư
Ta chơi vơi trong cấm điện dạ từ
Như vệ sĩ quỳ chờ nghe huyến dụ
Ta say sóng mắt, môi nàng Xử Nữ
Đam mê dồn trong tim đỏ ngất ngây
Khúc nhạc trầm vây bóng sắc trang đài
Hồn gục ngã bên ngay vàng Nữ Chúa
Khúc nghê thường nàng quay cuồng nhảy múa
Dịu xiêm y vàng lụa đẹp ngàn lần
Ta tự hỏi : - Tiên cảnh hay dương trần
Ta đã chết hay là ta còn sống ?
Khắp vùng trời Trăng ngập tràn giấc mộng
Chốn vô hình uốn lượn sóng thu ba
Vườn ngự uyển tẫm mật ngọt hương hoa
Dáng hoa lành thơm ngát lan trời xa
Nàng nhập thể vào thiên toà ánh sáng
Ta suy tư nhìn màu vàng sáng xa ngàn
Dải Ngân Hà rực khoé mắt thiên thần
Màu vàng ánh gom dần ngôi sao lạc
Dải Ngân Hà giữa trời cao bát ngát
Rọi muôn nơi vàng sắc màu tinh anh
Dải Ngân Hà thắp nến sáng trong lành
Mây cùng gió reo vui theo điệu nhạc
Nàng hiện lên trên nhịp đàn luân lạc
Vũ khúc dìu theo bước nhạc ung dung
Ánh mơ huyền kỳ ảo chốn mê cung
Nàng lấp lánh xiêm y, ôi diễm tuyệt !
Ta yêu nàng qua bốn mùa sương tuyết
Hỡi Ngân Hà nàng có biết cho ta
Yêu nàng lắm nhiều như tình biển cả
Và nâng niu tình hoa vườn ngọc báu
Gót son mềm, bước chân nàng huyền ảo
Rọi vào hồn hư ảo chốn thâm u
Nàng là Trăng là mộng sóng hồ thu
Chiều mộng mị quyện sương mù diễm tuyệt
Nàng trong ta nở hương hoa bất diệt
Trăng mơ màng vầng nguyệt quế lung linh
Dải Ngân Hà, nàng là cõi hữu tình
Tô điểm sắc về gợi tình thi sĩ
Ta cấu từ dệt thành muôn vạn ý
Dấu lời thơ trong vườn thuý hạnh tiên
Chép tình ca vào vạt áo thuyền quyên
Để len lén ta nhìn theo cảm nhận
Ta yêu nàng tự nhiên không son phấn
Mắt to tròn , môi mộng , dáng thanh tân
Mượn hơi nàng ta thở nhạc thiên thần
Say vũ khúc lộng màu ngân hoàn mỹ
Mơ dáng ngọc giữa mê cung huyền bí
Ta uống từng mật ngọt nhỏ trong thơ
Ngân Hà ơi ! Biết ta vẫn mong chờ
Mà sao cứ thờ ơ như chẳng biết...
Dải Ngân Hà với ánh sáng vàng biếc
Toả ngời xa, ôi diễm tuyệt huyền vi
Ta dõi nhìn theo từng bước nàng đi
Vùng trời xanh buổi tà huy chói bừng
Ta yêu nàng lắm sao đành hờ hững
Chân di hành theo từng bước trên cao
Ôi mắt nàng mãi đẹp sáng vì sao
Ta cứ ngỡ mình chiên bao chưa tỉnh
Trong giấc ngủ ngút ngàn hương tuyệt đỉnh
Hoa sao tràn vây kín mộng hồn ta
Trong mơ về ngự trị giữa muôn hoa
Rời sắc biếc rờn thanh ba chấn động
Nương ánh nguyệt hồn chơi vơi gợn sóng
Rừng trầm vang tiếng vọng buổi sơ khai
Màu thiên nhiên làm thi sĩ mê say
Thơ tràn bút cho tương lai thế hệ
Ta trở mình nghe hồn dâng sóng bể
Từng giọt sầu như suối lệ trào tuôn
Vẫn một mình ngồi ngắm ánh hoàng hôn
Gió vờn thổi về trên cồn tóc rối
Ta chờ Trăng như người đang hấp hối
Tim tím sầu dõi theo lối xa nào
Trăng xa xôi...Ta cứ hoài nhớ nhau
Nàng vẫn bước trên đường sao lấp lánh
Ta thương sầu bao năm trong ảo ảnh
Một mình ta cô quạnh ngắm màn Thu !
Nguyên Vũ
Ngân Hà một dải trời Mây
Nơi tiên cảnh giới Hạ xây giấc mơ
Lời Vũ* , tranh Hạ** nên thơ ( *Nguyên Vũ ca ca, ** Mây Hạ tỷ tỷ )
Câu thương, vần nhớ, lời chờ ngắm sao (dải Ngân Hà )
Hàn Băng