Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÔI LÀ...(TỰ HỌA)

15 trả lời, 2.220 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-07 17:50:30TRANGMUATHU>
Ngập ngừng cầm bút
vẽ mình
Vẽ chi ?
vẽ dáng ?
vẽ hình ?
vẽ tâm ?
Vẽ được không ?
những âm thầm
những trăn trở
những lặng câm kiếp người...
Vẽ đôi môi vắng nụ cười
Vẽ làn tóc úa một thời xuân qua
Vẽ lòng đau đáu xót xa
Đọc bao sách
vẫn mù loà
là tôi
Vẽ dòng lệ đắng không rơi
Đọng trong tim
suốt một thời xuân xanh
Vẽ bao mơ ước chưa thành
Vẽ bao khao khát mối tình chưa qua
Tôi như chiếc bóng nhạt nhoà
Hồn tôi vật vã
mới là chính tôi!

Mùa Hạ 2009


THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Chào TRANGMUATHU,
 
Bài bạn đăng thơ sáng tác trong nhiều topic quá sai quy định của diễn đàn thơ sáng tác. Huyền Băng gom lại cho bạn trong một chủ để, bạn hãy dùng chức năng trả lời trong chính chủ đề này để đăng lại từng bài, sau đó vào chức năng sửa ở bài trên cùng để xóa những bài đã được đăng lại. Bạn hãy xem cách đăng bài ở "Bạn muốn giam tha vườn thơ..."
 
Chúc bạn sớm hội nhập với sinh họat của trang thơ thư quán.
 
Trân trọng,
HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Huyền Băng

Chào TRANGMUATHU,
 
Bài bạn đăng thơ sáng tác trong nhiều topic quá sai quy định của diễn đàn thơ sáng tác. Huyền Băng gom lại cho bạn trong một chủ để, bạn hãy dùng chức năng trả lời trong chính chủ đề này để đăng lại từng bài, sau đó vào chức năng sửa ở bài trên cùng để xóa những bài đã được đăng lại. Bạn hãy xem cách đăng bài ở "Bạn muốn giam tha vườn thơ..."
 
Chúc bạn sớm hội nhập với sinh họat của trang thơ thư quán.
 
Trân trọng,
HB


Mỗi bài thơ đều có chủ đề là Tựa Bài Thơ đó mà ...Huyền Băng gom lại nhưng lại quên gom chủ đề là Tựa của mỗi bài thơ ...vậy (Huyền Băng hãy Vui và TRăng Mùa Thu đừng buồn) ,,, Trăng Mùa Thu còn nhớ hôn ? dùm thêm tựa vào và có thể viết thêm vài bài cho Tình đọc ké ...Hân Hạnh Chào Làm Quen Trăng Mùa Thu ? ...mà sao ký tên Thu Hằng ....Có phải Thu Hằng bên Bến Sông Mây ??

[8|][:)]

còn Cha gót đỏ như son
một mai Cha mất chân con lấm bùn
(lời Cha dạy)

nắng hạt reo duyên bên dòng chữ
soi lời tình rơi nhạt chuỗi thời gian
giấc mộng thường ẩn tình bỡ ngỡ
để đời người rung động nét tình thơ
Còn Giữ Trong Tim
Quán cà phê Nhớ
Mộng Tình Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tranthaptinh

Trích đoạn: Huyền Băng

Chào TRANGMUATHU,
 
Bài bạn đăng thơ sáng tác trong nhiều topic quá sai quy định của diễn đàn thơ sáng tác. Huyền Băng gom lại cho bạn trong một chủ để, bạn hãy dùng chức năng trả lời trong chính chủ đề này để đăng lại từng bài, sau đó vào chức năng sửa ở bài trên cùng để xóa những bài đã được đăng lại. Bạn hãy xem cách đăng bài ở "Bạn muốn giam tha vườn thơ..."
 
Chúc bạn sớm hội nhập với sinh họat của trang thơ thư quán.
 
Trân trọng,
HB


Mỗi bài thơ đều có chủ đề là Tựa Bài Thơ đó mà ...Huyền Băng gom lại nhưng lại quên gom chủ đề là Tựa của mỗi bài thơ ...vậy (Huyền Băng hãy Vui và TRăng Mùa Thu đừng buồn) ,,, Trăng Mùa Thu còn nhớ hôn ? dùm thêm tựa vào và có thể viết thêm vài bài cho Tình đọc ké ...Hân Hạnh Chào Làm Quen Trăng Mùa Thu ? ...mà sao ký tên Thu Hằng ....Có phải Thu Hằng bên Bến Sông Mây ??

[8|][:)]


Trăng Mùa Thu đâu rồi...mới thấy đây đâu rồi??

còn Cha gót đỏ như son
một mai Cha mất chân con lấm bùn
(lời Cha dạy)

nắng hạt reo duyên bên dòng chữ
soi lời tình rơi nhạt chuỗi thời gian
giấc mộng thường ẩn tình bỡ ngỡ
để đời người rung động nét tình thơ
Còn Giữ Trong Tim
Quán cà phê Nhớ
Mộng Tình Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn tranthaptinh, chúc bạn một tuần mới nhiều may mắn. Tôi không phải Thu Hằng Bên bến Sông Mây, nhưng cũng rất vui khi biết bạn.
THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-18 12:01:15TRANGMUATHU>
Có gì đâu... mới chỉ mấy mùa trăng
Như ảo ảnh...Có gì đâu... mà nhớ
Sao ngẩn ngơ hoài như kiếp này mắc nợ
Sao cứ thắt lòng vì nhung nhớ... Người ơi

Có bao giờ người thầm nghĩ đến tôi
Có xót lòng không khi đọc những dòng thơ-nước mắt
Nỗi đau của tôi trong thơ là rất thật
Mà trước người , có dám nói gì đâu

Chỉ một mình mình vò xé trái tim đau
Chắt lệ đắng kết thành thơ-không gửi
Cố giấu lòng mình mà sao không giấu nổi
Run rẩy câu thơ, run rẩy một nỗi niềm

Lời yêu thương cất vào đáy con tim
Chỉ chực trào dâng, ngàn vạn lần, bỏng cháy
Cắn chặt môi, ngàn vạn lần, run rẩy
Đừng, tôi ơi, xin giữ lại cho mình

Có gì đâu...đau đáu một chữ tình
Quay quắt nhớ thương, vụng thầm hờn dỗi
Đứng trước người , tôi vụng về bối rối
Ngoảnh mặt đi, sợ cả ánh mắt nhìn

Có gì đâu...mà làm khổ con tim
Cứ bổi hổi, cứ buồn vui, cay đắng
Tôi mộng du trong giấc mơ đằng đẵng
Đau thắt lòng khi thầm lặng gọi...Người ơi

Có bao giờ người chợt nhớ đến tôi?
THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-07 17:48:52TRANGMUATHU>
Chiều buông
Nặng trĩu hai vai
Ơ thờ phố vắng cho dài suy tư
Tìm trong làn gió giao mùa
Chút nhung nhớ,
chút hương thừa ngày qua
Lục tìm trong đáy hồn ta
Lời yêu thương đã nhạt nhòa từ lâu
Tìm trong sâu thẳm nỗi đau
Câu thơ xưa...
đã nhuốm màu thời gian
Mây lang thang
Gió lang thang
Tôi lang thang để miên man khóc cười
Mộng du bên cạnh cuộc đời
Tìm câu thơ giữa bời bời lá bay
Này mình,
mình dại hay ngây
Hình như gió thổi làm cay mắt rồi
Câu thơ bỗng nghẹn trên môi
Hoàng hôn buông
Tím một trời ưu tư.
THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-07 17:48:09TRANGMUATHU>
NÓI  VỚI  EM
(Tặng em PHẠM TÂM AN)


Em à, chị cũng như em
Cũng cười, cũng khóc...
nỗi niềm ngổn ngang
Phận đàn bà... lắm đa đoan
Chuyện người lại cứ đeo mang vào mình
Đời người... được mấy chữ tình
Đời thơ... một kiếp ba sinh có vừa!?
Em giờ như chị ngày xưa
Niềm vui ít
Chỉ dư thừa nỗi đau?
Giá mà sẻ được cho nhau
Chị xin gánh hết nỗi sầu cho em!
Cho thơ lại ấm niềm tin
Cho môi hồng lại vẹn nguyên nụ cười
GIẤU LÒNG ĐI NHÉ, em ơi... 
THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-07 17:47:14TRANGMUATHU>
Tôi đi tìm lại chính tôi
Bầu trời quá rộng
Lòng người lại sâu
Tìm mình,chẳng thấy mình đâu
Qua sông,sông thẳm
Qua cầu,cầu trơn
Đường xa,gối mỏi,chân chồn
Quay về chốn cũ
Thả hồn ngu ngơ...
Tôi tìm tuổi dại ngây thơ
Vấn vương ánh mắt...cứ ngờ rằng yêu
Tôi tìm lại những buổi chiều
Nước Hồ Gươm mặn
Bao nhiêu lệ đầy
Tìm trong màu nắng,màu mây
Lời yêu xưa...
Gió thổi bay mất rồi
Tìm bao cảm xúc đầu đời
Lòng giờ hoang vắng bởi người mang đi
Tôi tìm...
Chẳng biết tìm chi
Tim hoài ảo vọng
Còn gì cho tôi
Nủa đời người cứ chơi vơi
Tôi tìm...
Tìm mãi...
Một thời xuân qua... 
THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-07 17:46:06TRANGMUATHU>
Em ngồi hong mái tóc mây
Gỡ từng sợi một
Gỡ ngày tháng qua
Sợi này óng chuốt ,nuột nà
Hương thơm tự buổi xanh xa ướp vào
Sợi này gầy mỏng hanh hao
Bão giông cuộc sống thưở nào đi qua
Sợi này mềm mại thướt tha
Tóc thề xưa...
dễ chi mà nguôi quên
Nhặt dăm sợi úa dưới thềm
Thổi đi cát bụi ....
nâng trên tay gầy
Tóc mây ...
giờ lẫn màu mây
Em ngồi gỡ tóc
Đếm ngày tháng qua... 
THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Huyền Băng thân mến!

TRANG MÙA THU mới gửi thơ vào diễn đàn nên chưa biết cách trình bày. Cảm ơn Huyền Băng và các bạn đã góp ý chỉnh sửa cho TRANG MUA THU. Chúc các bạn có một tuần mới nhiều niềm vui.
THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-07 17:44:57TRANGMUATHU>
Ừ,  thì quên nhau
Sao lòng vẫn đau?
Sao tim vẫn hằng đêm khắc khoải?
Trăng suông...lạnh giấc mơ sầu

Ừ, thì quên nhau
Nhớ để làm gì?
Để rồi đi đến đâu?
Chiều đã muộn, bếp nhà người đỏ lửa
Người còn lắm ước mơ
Dự định còn dang dở
Còn cha mẹ, các con, còn miệng tiếng thế gian

Ta có gì cho nhau ngoài một chút nồng nàn
Chút lửa lắt lay ủ suốt những năm dài nhạt tẻ
Một trái tim đã cạn khô huyết lệ
Một đau đáu nhớ thương
Một vời vợi ngóng chờ

Toan níu kéo người bằng những câu thơ
Bằng thầm lặng nỗi niềm thiếu phụ
Ta cuồng dại để cho người khó xử
Đừng trách ta, ta vẫn tự trách mình

Giận thay thần ái tình
Bịt mắt buông tên nên tình là mù quáng
Thôi để mặc ta cùng giấc mơ phóng đãng
Mình quên nhau nhé, người ơi

Hãy để mặc ta tự khóc, tự cười
Tự bóp nghẹt trái tim bằng nỗi đau rất thật
Nếu tình cờ gặp nhau ta xin người ngoảnh mặt
Vờ như chưa từng quen

Hãy quên... ừ, hãy quên...
THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày ngưng sau mỗi lá ngày
Lớp rơi xuống lớp đong đầy mắt tôi
Ngón tay trễ nải phím đời
Mắt không nơi mắt buông rơi...vô tình

Thừa thãi đêm, lành lạnh mình
Thiếu mơ vơi nghĩ để tình cạn say

Phố đông một lá rủi may
Chờ xem con tạo vần xoay thế nào
THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng Bảy mùa Ngâu. Ngày chói chang nắng hạ, chiều nổi cơn giông phố phường xao xác lá, con đường tôi qua nghiêng ngả bóng mình tôi...
Tháng Bảy rồi đây, sao lòng cứ bồi hồi, cứ nghèn nghẹn một điều không thể nói. Hai tuần rồi cứ lặng thầm mong mỏi. Vì sao?  Vì sao? Vì sao? Người ơi...
Ngàn vạn câu tự hỏi chẳng trả lời. Tự bắt mình không được buồn, được nhớ. Không cho phép mình làm phiền ai nữa. Quyền gì đâu, mình có là gì đâu...
Tháng Bảy rồi sao chẳng thấy mưa Ngâu. Đàn quạ quên mùa về bắc cầu Ô Thước.  Chức Nữ Ngưu Lang có quên lời hẹn ước? Vạn năm rồi liệu tình có phôi pha?
Ngăn cách tình ta vời vợi dải Ngân Hà. Hữu hình, vô hình đến với nhau sao được. Mạng Inter nối nhịp cầu Ô Thước. Giọt phím rơi thầm trải lòng chơi vơi...
Tự giam mình trong vỏ ốc đơn côi, ngong ngóng đợi một lời nhắn nhủ, đọc mãi, đọc hoài câu thơ ngày cũ, rưng rưng buồn trên mắt, trong tim...
Cứ nhớ quắt quay dù bắt mình phải quên. Ôi, ghét quá trái tim tôi mềm yếu. Cái chữ TÌNH sao lạ lùng, kỳ diệu. Dè sẻn niềm vui, hào phóng nỗi buồn...
Gửi về ai chút nhớ, chút thương, dẫu biết mình chẳng có quyền thương nhớ. Không dám trách hờn, chẳng lời than thở. Lệ cạn rồi khóc được nữa đâu...
Tháng bảy rồi, lẽ ra có mưa Ngâu...
THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Tự cho mình còn mắc nợ mùa thu
Vun chữ mãi, chưa thành thơ được
Bồn chồn lắm…và lặng thầm nao nức
Đâu rồi? Thu của riêng tôi…

Sớm mai trong, dạo gót bên đời
Căng ngực mùi cỏ thơm vừa cắt
Tơ nhện xâu chuỗi sương dịu mát
Mơ mộng nhìn trời đoán lối thu sang

Chớm thu thơm trong trái sấu vàng
Lăn lóc phía hè. Đêm qua vừa có bão
Thay màu áo khiến hàng cây chao đảo
Tóc thề tha thướt vắt sang thu

Ngoại ô im tìm tiếng chim gù
Cá vít cần, học Vịnh Thu Nguyễn Khuyến
Gói cốm xanh, chục hồng căng mịn
Nâng niu... đem thu về nhà


Đắm vào lời thu hát thiết tha
Lộng lẫy cúc vàng, màu thu rực rỡ
Cuốn rèm lên, hương thu tràn qua cửa
Bắt được em rồi, gió heo may ơi !

Chia cho anh thu của riêng tôi
Chút đằm thắm của hồn thu thơm thảo
Chút thực - hư của tình tôi thật - ảo
Thương nhớ mùa thu, tha thiết gửi về…

THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-18 12:08:59TRANGMUATHU>
Viết tặng hương hồn TTKh




Tôi lớn lên, ngơ ngác giữa đời
Thơ văn, sách vở bạn cùng tôi
Loài hoa tim vỡ tôi tìm thấy
giữa tuổi tròn trăng, trong thơ Người

Bàng hoàng tôi cảm được nỗi đau
Đồng điệu tim rung khúc thơ sầu
Khắc khoải Vườn Thanh lòng thiếu phụ
Đan áo cho chồng... nghĩ đẩu đâu

Tôi trải lòng theo bước điêu linh
Dứt áo người đi ... Chỉ biết mình
Người ơi, thân gái khờ dại quá
Chẳng giữ người ta, lại giữ tình

Để rồi tự chuốc lấy nhớ mong
Mơ giấc mơ hoang lúc cạnh chồng
Ái ân lạt lẽo... tim hờ hững
Mắt buồn vời vợi ngóng hư không

Xưa, Thuý Kiều qua mộ Đạm Tiên
Rơi lệ tặng thơ kẻ cùng thuyền
Nay, sao chua xót, thơ Người đã
ám ảnh đời tôi... chẳng thể yên

Người đã bên tôi, đau cùng tôi
Chắt dòng lệ đắng, nhặt hoa rơi
Đếm từng thu chết, từng đông chết
Bên một người... thương nhớ một người...

Tại thơ, tại Người, tại hoa tim
Tôi đã vô duyên mãi kiếm tìm
Người đã cam lòng qua một kiếp
Tôi còn vò xé nát con tim

Có đáng luỵ tình đến thế không ?
Thơ cũ, trăng xưa cứ chất chồng
Vuốt làn tóc úa, tan ảo vọng
Mở lòng ra ngó, thấy rỗng không

Bi kịch đời Người, khác chi tôi
Trăng lạnh. Chồng nghiêm. Vắng nụ cười
Nâng cánh hoa tim buồn da diết
Nhớ Người tôi gọi : Cố nhân ơi

Thương lắm, Người ơi... Những câu thơ
Mang hồn tim vỡ đến tận giờ
Bảy mươi năm lẻ còn rướm máu
Để lứa hậu sinh đau... ngẩn ngơ

Thắp nén hương thơm tưởng nhớ Người
Giờ này hồn lẻ đã xa xôi
Để lại loài hoa tim bất tử
Và những vần thơ sống giữa đời.
THU HẰNG

***********

Tôi như chiếc bóng nhạt nhòa
Hồn tôi vật vã
Mới là chính tôi.
Đăng nhập để trả lời
0