Diễn Đàn » Tác giả người Việt

Nhà Thơ Kim Tuấn,

1 trả lời, 1.101 lượt xem — Trang 1 / 1
Nhà Thơ Kim Tuấn, Tác Giả "Anh Cho Em Mùa Xuân", Từ Trần

VB

(Sài Gòn - VB) Theo báo Người Lao Động, nhà thơ Kim Tuấn, tác giả nhiều bài thơ hay được phổ thành các ca khúc nổi tiếng, đã từ trần vào đêm 10-9-2003 tại Sài Gòn, thọ 65 tuổi, sau khi dự lễ phát quà trung thu cho học sinh nghèo tại Trường Dạy tiếng Anh và Dạy nghề Thăng Long, quận 4, TPSG, nơi nhà thơ đang dạy học, trở về nhà vui vẻ bên vợ con, thì đến nửa khuya, một cơn nhồi máu cơ tim đã bất ngờ cướp mất nhà thơ tài hoa này.

Nhà thơ Kim Tuấn tên thật Nguyễn Phước Vĩnh Khuê, sinh năm 1938, tại Hà Tĩnh, là hậu duệ của Tùng Thiện Vương Miên Thẩm. Nhà thơ trưởng thành tại Phan Thiết và Sài Gòn, sau đó dạy tiếng Anh tại thị xã Pleiku (trước 1975). Sau 1975, về Sài Gòn đi dạy và viết sách tiếng Anh.

Nhà thơ Kim Tuấn đến với thơ ca từ rất sớm, năm 1959, đã xuất bản tập thơ đầu tay Hoa Mười Phương. Sau đó là các tập Ngàn Thương (1969, in chung với Định Giang), Dấu Bụi Hồng (1971) Thơ Kim Tuấn, (1975), Thời Của Trái Tim Hồng (1990), Tuổi Phượng Hồng (1991) Tạ Tình Phương Nam (1994)... Thơ của Kim Tuấn rất mặn duyên với nhạc. Một số bài thơ của Kim Tuấn đã trở thành ca khúc của nhiều nhạc sĩ như: Nguyễn Hiền, Y Vân, Vũ Hoàng, Nguyễn Phú Yên... Nhiều người có thể không nhớ kỹ tên nhà thơ, nhưng những lời thơ của Kim Tuấn, đã trở thành ca từ như: Anh cho em mùa Xuân, nụ hoa vàng mới nở (Nụ Hoa Vàng Ngày Xuân) hay: Từng bước từng bước thầm, hoa vông rừng tuyết trắng, rặng thông già lặng câm... (Kỷ Niệm), hoặc: Khi con đường một mình, hai hàng cây nhớ gió... (Một Mình) thì đã và sẽ còn mãi ngân nga trong lòng công chúng.

Đăng nhập để trả lời
0
Lý Qua Cầu

Lý qua cầu bài lý đu đưa
Như nắng ban trưa như mưa chiều đến
Anh ở bên này cầu hát lời thương mến
Em ở bên kia cầu
Cuối bến chờ mong
Ước gì đừng có dòng sông
Để không chín đợi, mười mong một người ...

Lý qua cầu khúc khích tiếng cười
Khi cầu ván rung rinh
Khi cầu tre lắt lẻo
Nước con sông dài
Nước chia mấy nẻo
Dứt áo em về kẻo tía má đợi trông
Tình rằng tình nhớ nhau không?
Sao con sóng vỗ mênh mông trời chiều

Một thương, ba, bốn, cũng liều
Hai thương mòn mắt đìu hiu đợi chàng
Ba thương giọt lệ đôi hàng
Bốn thương năm tháng đôi đàng xa nhau
Ngọn đèn thức suốt canh thâu
Riêng em vò võ vì câu nghĩa tình
Ới con sông ơi
Cầu đứng một mình
Còn ai lắt lẻo đưa tình qua sông?


Kim Tuấn
Đăng nhập để trả lời
0