Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

lung tung bút

1 trả lời, 1.947 lượt xem — Trang 1 / 1
Sắp tết rồi đó mẹ,

Sáng nay đi nhà thờ về, con ghé chợ mua chút quà tết để gọi là nhớ tết . Nhớ những năm trước, dù là tết ở xứ người, mẹ vẫn luôn tẩn mẩn gói những chiếc bánh chưng và phân phát cho mỗi đứa ba bốn cặp . Con bao giờ cũng order mẹ nhiều hơn những anh chị khác bởi vì con đem đi biếu những người quen . Mẹ cứ bảo "mày học cho lắm vào mà cái bánh chưng cũng không biết gói lấy mà ăn! " vậy là con xin mẹ dạy, con cưa cưa, đục đục được những ba cái khuôn gỗ đủ cỡ, mẹ dạy con làm từ chút để rồi sau khi thực tập đôi ba lần bánh chưng tét (K gọi vậy vì nó mang hình dáng vừa dài, vừa vuông),con gói được cái bánh vuông vức thì mẹ cũng không còn đủ sức khoẻ để mà ngồi gói cái bánh chưng cho những tết sau .
Mẹ ốm yếu dần vì những chứng bệnh tiểu đường, bệnh chảy máu , rồi cộng thêm cái bướu trong bao tử mẹ lớn dần
Sau lần mổ thứ nhất, mẹ đã có lúc phải ngồi xe lăn khiến các con mẹ lo lắng , buồn rầu . Ba bắt đầu phải tập nấu nướng để hầu lại mẹ, con cái đứa nào cũng có gia đình ở riêng, chỉ còn nhỏ Út và anh C, nhưng anh và em con phải đi làm vì thế, trong nhà chỉ còn có ba mẹ nấu nướng cho nhau vào buổi sáng
Con biết, lúc còn trẻ, có lẽ ba con cũng đã làm khổ mẹ rất nhiều nhưng rồi khi lụm cụm ở nơi tha phương, mẹ đã không hề trách cứ ba con dù biết ba vẫn lén mẹ gởi tiền về VN cho người đàn bà đã khiến mẹ nát lòng . Có lúc con bắt được thơ của bà ấy, con nói với mẹ thì mẹ lại rộng lượng dạy con rằng
- ba mày làm vậy cũng là phải tròn trách nhiệm con ạ, dứt tình nhưng phải giữ cái nghĩa chứ, bà ấy ở VN cần sự giúp đỡ, ngoài ba mày, còn ai có thể giúp hở con ?
Con đuối lí, có phải vì mẹ quá nhân từ, quá vị tha nên mẹ bao giờ cũng muốn con phải chấp nhận hay không ?
Tết sắp về rồi, con đã mua lá dự định thứ sáu gói vài chiếc bánh . Nhìn bàn thờ mẹ, con nhớ những chiếc bánh chưng nhân ngọt mẹ gói ngày xưa . Những chiếc bánh mà con vòi vĩnh rằng "nhân ngọt nhưng phải có thịt nha mẹ !", mẹ luôn mắng yêu con rằng "già cái đầu mà cứ vòi mẹ như trẻ con, chẳng chững chạc như em mày " . Con biết mẹ mắng con thế thôi chứ mẹ rất thích con vòi vĩnh những gì do mẹ làm . Mẹ nấu ăn không ngon, ai cũng biết thế nhưng tất cả chúng con lúc nào cũng khen ngon và ăn rất tận tình nên mẹ vui lắm .
Con còn nhớ, ngày gia đình mình mới qua Mỹ, anh Tư con sống độc thân , không bà con thân thích cũng gần hai mươi năm ròng, chẳng bao giờ xuống bếp nấu và cũng chẳng có ai nấu cho anh ?
Ngày đầu tiên mẹ nấu canh bí đỏ với xương heo, anh đã vừa ăn, vừa chảy nước mắt vì hạnh phúc có mẹ, anh rối rít khen ngon như trẻ con khiến mẹ vui như tết và kết quả là cả đám tụi con phải ăn canh bí đỏ ròng rã hết ngày này qua ngày khác . Anh Tư ngạc nhiên vì ngày nào cũng món canh bí đỏ, anh không dám hỏi mẹ mà hỏi tụi con , con khoái chí chọc anh "anh là con vàng của mẹ, anh khen bí đỏ ngon là mẹ cho ăn trường kì kháng chiến luôn !
Vậy là hôm sau anh đổi chiến thuật dụ mẹ nấu canh khác thì mẹ bảo "bí đỏ ăn bớt nhức đầu " hihihi anh cụt hứng nhưng rồi mẹ cũng biết cả đám chúng con đã ngán rồi mà không dám chê ? mẹ đổi món hôm sau khiến cả lũ thở phào
Vậy đó, những kỉ niệm về mẹ còn nhiều, nhiều lắm, ngày tết, cả gia đình mình dù bận rộn cỡ nào đi chăng nữa cũng đều phải về nhà với mẹ đêm giao thừa để đọc cùng ba mẹ một chuỗi kinh mân côi đón giao thừa và rồi chuyện trò đến gần sáng
sáng mùng một, lại quây quần chúc tết mẹ, con bao giờ cũng chuẩn bị sẵn cho ba mẹ một xấp bao lì xì sẵn tiền trong ấy, ghi tên từng đứa con, đứa cháu để mẹ lì xì . Con nhớ có lần thằng Tâm phá phách, nó cắt một mớ coupons bỏ vô bao thơ đỏ ghi tên của anh Tư và thằng Thịnh con dì (chả là hai ông tướng này chùm sò lắm) rồi đổi cho mẹ . Mẹ đâu có biết trò phá phách của nó nên khi thằng Thịnh và anh Tư mở ra thì cả nhà được trận cười vỡ bụng ! Trang còn phá hơn, bao lì xì của anh Hai, nó ghi chú rằng "thằng Hùynh, Giudda phải đi nhà thờ hàng tuần nếu không năm tới không có tiền lì xì đâu ?" (dù tiền lì xì chỉ là một đồng !!
Bây giờ, đã không còn mẹ, anh em chúng con tứ tán, mỗi đứa ở mỗi tiểu bang xa xôi ...tết về chỉ có thể gọi điện cho nhau mà thôi
con mua chút mứt tết để gọi là đón tết nhớ mẹ chứ tết không có mẹ thì đã chẳng còn hương vị gì ? cũng may là bên cạnh con còn có vợ chồng thằng Tâm, có vợ chồng chị Hồng...chị em cũng sẽ tụ tập ngày mồng môt để đọc cho mẹ chuỗi kinh, mẹ ơi, mẹ nhớ về đón tết cùng chúng con mẹ nhé !


******chờ ai dưới cội thông già
năm dài tháng rộng phôi pha xuân thì ******
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-03 23:05:23ct.ly>
Trao cho chị đi năm tuổi của em



Chỉ còn hai tuần nữa thôi là sẽ qua đi cái năm tuổi của chị, mọi xui xẻo, muộn phiền rồi cũng gởi gió cho mây ngàn bay . Nghĩ đến đó, chị thở phào, nhẹ nhõm . Đêm qua đi làm, mấy người bạn còn động viên chị rằng tuần sau, chắc chắn buổi phỏng vấn của mày sẽ có kết quả khả quan và đúng ngày đầu năm mới của Chinese new year, người ta sẽ báo cho mày biết là họ sẽ mướn mày ! yêu đời lên và đừng lo toan nữa nhé !
Vâng, chị cũng mong như vậy, năm qua chị đã gặp, đã va phải , đã đương đầu với quá nhiều muộn phiền, xui xẻo, khổ nạn rồi . Chào nhé con khỉ nghịch ngợm
Năm tới sẽ là con gà, chết rồi, chị chạnh nhớ đến nó, nó chỉ kém chị hơn một tuổi, nó cứ nhìn cái gương của chị mà le lưỡi mà luôn miệng nghêu ngao

Ta thà làm gái ế chồng
còn hơn xúi quẩy vớ nhằm chồng thiu

Và nó nhất định không lấy chồng dù cũng có vài ba mối tình vắt vai, để gối . Tâm tánh nó và chị như nước với lửa, chả có tí ti ông cụ nào giống nhau nhưng tự thuở bé, hai chị em lại rất thân thiết, kề vai sát cánh bên nhau . Nó bảo chị lành quá nên cứ đứa nào trong xóm mà ăn hiếp chị thì nó sẵn sàng xắn tay áo mà "bà mẹ nó, có ngon ra chọc con này, chứ ăn hiếp chị tao hoài đâu có bảnh !"
Nó tếu chẳng thua chi Hồng Vân ! những bài chửi có văn tự của Hồng Vân là nó thuộc nằm lòng . Những câu chuyện nó kể tếu và hấp dẫn đến nỗi ngày xưa các bạn của chị, của nó mỗi mùa hè vẫn chăm chỉ lặn lội sáu tiếng lái xe mà qua để được nghe nó dài môi với "Lan Điệp hiện đại", với "cai thuốc", với "thôi chồng ".....
Thời gian thắm thoát thoi đưa, chị bây giờ đã hai đứa con, còn nó ? trên đuôi mắt cũng thấp thoáng những vết chân chim . Nó lao vào một cuộc tình muộn màng mà đến khi chị biết thì hỡi ơi, sững buồn !!
Chị thật không thể nào ngờ nó lại có thể yêu người đàn ông ấy . Khi mà nó từng lên án hôn nhân của chị rằng làm mẹ ghẻ không dễ đâu ? làm người đến sau thì có lắm thiệt thòi và hầu một bợm nhậu thì suốt đời chảy nước mắt ....vậy sao nó lại vướng vào ? vậy sao nó hôm nay lại dẫm lên những bước đi ngu ngốc của chị hôm xưa ? Tại sao vậy ?
chị buồn lắm, đau lắm, chị khóc ròng vì chị không muốn nhìn thấy nó một năm sau cũng dở khóc, dở cười như chị " ở không đặng mà đi cũng chẳng xong"
Mà chúa ơi, năm sau lại chính là năm tuổi của nó
Chị viết cho nó một lá thơ thật dài, chị kể về chị, về những đoạn trường chị đã đi qua, đã chịu đựng cái cảnh "mẹ ghẻ, con chồng", cái cảnh bị người đời đàm tiếu, cái cảnh bị người đến trước đâm chọt, chửi bới, rêu rao, cái cảnh bị bỏ rơi trong những cơn say triền miên của chồng, cái cảnh đi biển mồ côi vì sanh ra một đứa con không như ý ông chồng muốn ...nhiều nhiều lắm, chị viết bằng nước mắt, bằng thao thức, bằng đêm dài, bằng nỗi quạnh hiu cô độc của người đàn bà kém may mắn ...và sau cùng, chị viết bằng cả tấm lòng thương em, đứa em út ít của chị, đứa em chịu lắm thiệt thòi vì "giàu út ăn, nghèo út chịu"
Cha mẹ già cả chẳng có của hồi môn, chỉ để lại cho con gái út những muộn phiền lo toan cho bệnh hoạn già yếu của cha mẹ
Cha mẹ già cả chẳng có của hồi môn, chỉ để lại cho con gái út những muộn phiền lo toan cho bệnh hoạn già yếu . Nó từ chối hết mối này đến mối khác, những mối tình đi qua nó, hễ gia đình có người cản, thì nó lập tức vâng lời, chấp nhận chia tay ... Chị không đọc nổi tâm tư nó, không biết nó có buồn nẫu người khi những người yêu của nó lần lượt có gia đình ? chị chỉ thấy nó vẫn sống hồn nhiên, vô tư, vẫn toét miệng cười khi đùa giỡn, kể chuyện tếu và vẫn tỉnh bơ đi dự đám cưới của các chàng .
Nó thường lên án cá tánh quá ủy mị, qua lo lắng, quá nghĩ ngợi về những chuyện không vui hay những chuyện lo chưa tới, nó cứ bảo "chuyện qua rồi thì để nó ngủ yên đi, chuyện chưa tới thì đừng nghĩ làm chi cho mệt, còn chuyện hôm nay thì nó tới thì nó tới, hên thì được, xui thì mất, vậy thôi !! "
Chị làm không được như nó nên chị cứ hay buồn hoài, khóc hoài . Mà lạ, chỉ là với nó, thì chị bộc bạch hết lòng mình chứ còn với anh chị em khác, chị không hề hé răng ? nó cũng khoái chị ở điểm đó và luôn dặn dò chị " có chuyện gì buồn, nhớ đừng kể cho ba mẹ hay người nào nghen, mắc công cả nhà lo mà lo cũng chả giúp được gì, lại sinh thêm bịnh thì khổ tui nhe bà !!" . Nó sợ nhất khi ba hay mẹ bịnh vì như thế nó là đứa phải trực trong nhà thương nhiều nhất . Chị thì ca ngày, còn nó thì ca đêm . Chị còn có người để năn nỉ trực phụ chứ nó chẳng có ai nên cuối tuần, chị thay nó vào ca đêm, vác theo cả thằng con vô cho đỡ buồn . Chỉ thương nó không có thằng con giống như chị để hủ hỉ .

Mà chẳng ai giống như bố mẹ chị cả ? Mẹ bao giờ cũng yêu con trai ra mặt, cái gì cũng dành dụm cho con trai . Nhà chị có năm ông, một ông mất khi tuổi chỉ lên bốn trong trận lụt, còn lại bốn ông . Anh cả, mẹ đặt là con quý, anh thứ tư mẹ gọi con cưng, anh thứ sáu mẹ bảo con vàng và thằng Út mẹ phong là con bạc . Bạc ở đây là silver chứ không phải bạc bẽo đâu ? mẹ cưng con trai mà, còn đám con gái thì mẹ bảo là con người ta, trước sau gì cũng theo chồng về hầu người khác ....Vậy đó mà khi mẹ ốm, mẹ lại chỉ muốn cái Thi, cái Nguyện chăm sóc cho mẹ, mẹ cũng chả chịu để cho y tá tắm rửa hay lau chùi ? chỉ là chị và nó mà thôi . Thật ra, tại mẹ không biết tiếng anh, và xưa nay, mẹ quen được nó chăm bẵm tắm rửa, được chị dỗ ngọt đút ăn cho nên mẹ nhõng nhẽo đấy thôi . Cứ mỗi chiều đi làm về, chị ghé nhà mẹ đón thằng con thì cũng ở lại bới đồ ăn dụ dỗ mẹ . Mẹ lắm thứ bịnh nên phải kiêng cử đủ thứ, mà những thứ mẹ kiêng thì mẹ không thích ăn chút nào ? phải dỗ ngon, dỗ ngọt mẹ mới chịu ăn . Ba thấy mẹ được các con chiều nên đôi khi cũng bắt chước nhõng nhẽo, nó càm ràm hoài vì căn bệnh tăng xông máu và cao mỡ của ba, nó dữ hơn chị nên triệt để bắt ba kiêng hẳn thịt bò, kẹo đậu phộn, bánh ngọt...mà những thứ ấy lại là món tủ của ba . Cứ thấy chị ghé là ba dụ khị chị mua kẹo đậu phộng cho ba rồi ba dấu vào tủ quần áo để dành ăn ! cuối cùng quên tiệt, chỉ khiến kiến bò về đầy nhà khiến nó dọn dẹp rồi cằn nhằn chị
Ba còn có tật cứ nghe chuyện không vui gì của đứa con nào thì ông bệnh liệt giường, có lẽ tại ông suy nghĩ nên tăng xông . Còn mẹ, nghe chuyện buồn thì ngã xỉu cho nên mười một đứa con, không bao giờ đứa nào dám hé môi than thở, thậm chí chị tám của chị ở VN có thai cũng không dám nói cho ba mẹ nghe vì sợ ông bà lo lắng sanh muộn rồi đổ bệnh
Còn chị, hư thai cũng im lìm không dám hó hé gì đâu ? hôn nhân của chị gập ghềnh chị cũng chỉ biết cắn răng chấp nhận
Người mẹ bao giờ cũng có thần giao cách cảm với nỗi đau của các con cho nên thi thoảng mẹ khuyên chị những điều về phận làm vợ, phận làm đàn bà, phục tùng và vâng mệnh, cầu nguyện và thứ tha
Chị nhớ, lần chị ôm áo quần về nhà anh Tư ở, mẹ chị đã ngã bệnh nằm bệnh viện mấy tháng trường dù chị đã hết lời giải thích rằng "con chỉ giận ảnh một thời gian thôi, chứ không phải bỏ luôn đâu "
Với mẹ, bỏ chồng, li dị là cái tội tày đình
Những gì chị từng trải qua, muộn phiền, đau khổ, mất mát ...chị đều muốn chia xẻ với nó để nó có thể nhìn thấy vết xe đổ của chị mà tránh vậy mà thư đi nhưng tin chẳng về ?
Nó đọc thư giận chị vì có lẽ nó nghĩ "chị làm được sao nó lại không ?" . Nó đâu có hiểu là chị đã thất bại ê chề ? ai bảo là chị làm được ? chả nhẽ cứ nhìn thấy chị có cái vỏ khang trang quá là chị làm được hay sao ? chả nhẽ cứ nhìn thấy hai đứa con chồng vẫn cứ lớn thôi thổi, vẫn tươm tất áo quần, vẫn theo chị đi chợ búa, đây đó là chúng và chị có giao hảo tốt, có thương yêu kính phục chân thành hay sao ? chả nhẽ nhìn thấy một người đàn ông hào hoa, nói năng ngọt ngào, khéo léo, tốt bụng nhiệt tình với mọi người bên cạnh chị là hạnh phúc hay sao ?
nó đâu có biết người đàn ông đó cũng đã thú nhận rằng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mẹ ghẻ nuôi con chồng là một chuyện hy sinh, chỉ là chuyện thông thường, nhiệm vụ làm vợ thì nuôi con của bât cứ ai là chuyện hiển nhiên nên chưa bao giờ anh biết nói cảm ơn hay biết an ủi, thông cảm ..khó khăn, tủi nhục, buồn bã chị chỉ biết chịu một mình mà không được chia xẻ, đôi khi chị hêt sức chịu đựng, muốn thoát ra nhưng chị lại mang cố tật là quá yếu lòng, qua tin người nên chỉ anh chỉ cần biết nhược điểm đó thì anh lại trói buộc được chị vào những bổn phận, trách nhiệm mà lẽ ra không phải của chị"
còn nhiều điều lắm, nó làm sao hiểu nổi khi chưa vấp ngã, va chạm ? còn chị, chị vấp nhiều, va đến u đầu chảy máu nên chị thật không muốn nó sẽ bị giống như chị
Năm con gà lại là năm tuổi của nó, mà nó quyết định chọn người đàn ông đó thì năm tuổi của nó chắc sẽ còn kinh khủng hơn năm tuổi của chị . Chị ước ao, giá như có thể đánh đổi bằng bất cứ cái gì để lay động được nó, thức nó ra khỏi mối tình đầy lạm dụng kia thì chị sẵn lòng đổi, dẫu có phải chịu đựng thêm mười cái năm tuổi, chị cũng cam lòng, còn hơn phải nhìn nó lập lại cái vết xe đổ nát của chị . Nó ơi, hãy trao cho chị đi, năm tuổi của em .....




******chờ ai dưới cội thông già
năm dài tháng rộng phôi pha xuân thì ******
Đăng nhập để trả lời
0