Sắp tết rồi đó mẹ,
Sáng nay đi nhà thờ về, con ghé chợ mua chút quà tết để gọi là nhớ tết . Nhớ những năm trước, dù là tết ở xứ người, mẹ vẫn luôn tẩn mẩn gói những chiếc bánh chưng và phân phát cho mỗi đứa ba bốn cặp . Con bao giờ cũng order mẹ nhiều hơn những anh chị khác bởi vì con đem đi biếu những người quen . Mẹ cứ bảo "mày học cho lắm vào mà cái bánh chưng cũng không biết gói lấy mà ăn! " vậy là con xin mẹ dạy, con cưa cưa, đục đục được những ba cái khuôn gỗ đủ cỡ, mẹ dạy con làm từ chút để rồi sau khi thực tập đôi ba lần bánh chưng tét (K gọi vậy vì nó mang hình dáng vừa dài, vừa vuông),con gói được cái bánh vuông vức thì mẹ cũng không còn đủ sức khoẻ để mà ngồi gói cái bánh chưng cho những tết sau .
Mẹ ốm yếu dần vì những chứng bệnh tiểu đường, bệnh chảy máu , rồi cộng thêm cái bướu trong bao tử mẹ lớn dần
Sau lần mổ thứ nhất, mẹ đã có lúc phải ngồi xe lăn khiến các con mẹ lo lắng , buồn rầu . Ba bắt đầu phải tập nấu nướng để hầu lại mẹ, con cái đứa nào cũng có gia đình ở riêng, chỉ còn nhỏ Út và anh C, nhưng anh và em con phải đi làm vì thế, trong nhà chỉ còn có ba mẹ nấu nướng cho nhau vào buổi sáng
Con biết, lúc còn trẻ, có lẽ ba con cũng đã làm khổ mẹ rất nhiều nhưng rồi khi lụm cụm ở nơi tha phương, mẹ đã không hề trách cứ ba con dù biết ba vẫn lén mẹ gởi tiền về VN cho người đàn bà đã khiến mẹ nát lòng . Có lúc con bắt được thơ của bà ấy, con nói với mẹ thì mẹ lại rộng lượng dạy con rằng
- ba mày làm vậy cũng là phải tròn trách nhiệm con ạ, dứt tình nhưng phải giữ cái nghĩa chứ, bà ấy ở VN cần sự giúp đỡ, ngoài ba mày, còn ai có thể giúp hở con ?
Con đuối lí, có phải vì mẹ quá nhân từ, quá vị tha nên mẹ bao giờ cũng muốn con phải chấp nhận hay không ?
Tết sắp về rồi, con đã mua lá dự định thứ sáu gói vài chiếc bánh . Nhìn bàn thờ mẹ, con nhớ những chiếc bánh chưng nhân ngọt mẹ gói ngày xưa . Những chiếc bánh mà con vòi vĩnh rằng "nhân ngọt nhưng phải có thịt nha mẹ !", mẹ luôn mắng yêu con rằng "già cái đầu mà cứ vòi mẹ như trẻ con, chẳng chững chạc như em mày " . Con biết mẹ mắng con thế thôi chứ mẹ rất thích con vòi vĩnh những gì do mẹ làm . Mẹ nấu ăn không ngon, ai cũng biết thế nhưng tất cả chúng con lúc nào cũng khen ngon và ăn rất tận tình nên mẹ vui lắm .
Con còn nhớ, ngày gia đình mình mới qua Mỹ, anh Tư con sống độc thân , không bà con thân thích cũng gần hai mươi năm ròng, chẳng bao giờ xuống bếp nấu và cũng chẳng có ai nấu cho anh ?
Ngày đầu tiên mẹ nấu canh bí đỏ với xương heo, anh đã vừa ăn, vừa chảy nước mắt vì hạnh phúc có mẹ, anh rối rít khen ngon như trẻ con khiến mẹ vui như tết và kết quả là cả đám tụi con phải ăn canh bí đỏ ròng rã hết ngày này qua ngày khác . Anh Tư ngạc nhiên vì ngày nào cũng món canh bí đỏ, anh không dám hỏi mẹ mà hỏi tụi con , con khoái chí chọc anh "anh là con vàng của mẹ, anh khen bí đỏ ngon là mẹ cho ăn trường kì kháng chiến luôn !
Vậy là hôm sau anh đổi chiến thuật dụ mẹ nấu canh khác thì mẹ bảo "bí đỏ ăn bớt nhức đầu " hihihi anh cụt hứng nhưng rồi mẹ cũng biết cả đám chúng con đã ngán rồi mà không dám chê ? mẹ đổi món hôm sau khiến cả lũ thở phào
Vậy đó, những kỉ niệm về mẹ còn nhiều, nhiều lắm, ngày tết, cả gia đình mình dù bận rộn cỡ nào đi chăng nữa cũng đều phải về nhà với mẹ đêm giao thừa để đọc cùng ba mẹ một chuỗi kinh mân côi đón giao thừa và rồi chuyện trò đến gần sáng
sáng mùng một, lại quây quần chúc tết mẹ, con bao giờ cũng chuẩn bị sẵn cho ba mẹ một xấp bao lì xì sẵn tiền trong ấy, ghi tên từng đứa con, đứa cháu để mẹ lì xì . Con nhớ có lần thằng Tâm phá phách, nó cắt một mớ coupons bỏ vô bao thơ đỏ ghi tên của anh Tư và thằng Thịnh con dì (chả là hai ông tướng này chùm sò lắm) rồi đổi cho mẹ . Mẹ đâu có biết trò phá phách của nó nên khi thằng Thịnh và anh Tư mở ra thì cả nhà được trận cười vỡ bụng ! Trang còn phá hơn, bao lì xì của anh Hai, nó ghi chú rằng "thằng Hùynh, Giudda phải đi nhà thờ hàng tuần nếu không năm tới không có tiền lì xì đâu ?" (dù tiền lì xì chỉ là một đồng !!
Bây giờ, đã không còn mẹ, anh em chúng con tứ tán, mỗi đứa ở mỗi tiểu bang xa xôi ...tết về chỉ có thể gọi điện cho nhau mà thôi
con mua chút mứt tết để gọi là đón tết nhớ mẹ chứ tết không có mẹ thì đã chẳng còn hương vị gì ? cũng may là bên cạnh con còn có vợ chồng thằng Tâm, có vợ chồng chị Hồng...chị em cũng sẽ tụ tập ngày mồng môt để đọc cho mẹ chuỗi kinh, mẹ ơi, mẹ nhớ về đón tết cùng chúng con mẹ nhé !
Sáng nay đi nhà thờ về, con ghé chợ mua chút quà tết để gọi là nhớ tết . Nhớ những năm trước, dù là tết ở xứ người, mẹ vẫn luôn tẩn mẩn gói những chiếc bánh chưng và phân phát cho mỗi đứa ba bốn cặp . Con bao giờ cũng order mẹ nhiều hơn những anh chị khác bởi vì con đem đi biếu những người quen . Mẹ cứ bảo "mày học cho lắm vào mà cái bánh chưng cũng không biết gói lấy mà ăn! " vậy là con xin mẹ dạy, con cưa cưa, đục đục được những ba cái khuôn gỗ đủ cỡ, mẹ dạy con làm từ chút để rồi sau khi thực tập đôi ba lần bánh chưng tét (K gọi vậy vì nó mang hình dáng vừa dài, vừa vuông),con gói được cái bánh vuông vức thì mẹ cũng không còn đủ sức khoẻ để mà ngồi gói cái bánh chưng cho những tết sau .
Mẹ ốm yếu dần vì những chứng bệnh tiểu đường, bệnh chảy máu , rồi cộng thêm cái bướu trong bao tử mẹ lớn dần
Sau lần mổ thứ nhất, mẹ đã có lúc phải ngồi xe lăn khiến các con mẹ lo lắng , buồn rầu . Ba bắt đầu phải tập nấu nướng để hầu lại mẹ, con cái đứa nào cũng có gia đình ở riêng, chỉ còn nhỏ Út và anh C, nhưng anh và em con phải đi làm vì thế, trong nhà chỉ còn có ba mẹ nấu nướng cho nhau vào buổi sáng
Con biết, lúc còn trẻ, có lẽ ba con cũng đã làm khổ mẹ rất nhiều nhưng rồi khi lụm cụm ở nơi tha phương, mẹ đã không hề trách cứ ba con dù biết ba vẫn lén mẹ gởi tiền về VN cho người đàn bà đã khiến mẹ nát lòng . Có lúc con bắt được thơ của bà ấy, con nói với mẹ thì mẹ lại rộng lượng dạy con rằng
- ba mày làm vậy cũng là phải tròn trách nhiệm con ạ, dứt tình nhưng phải giữ cái nghĩa chứ, bà ấy ở VN cần sự giúp đỡ, ngoài ba mày, còn ai có thể giúp hở con ?
Con đuối lí, có phải vì mẹ quá nhân từ, quá vị tha nên mẹ bao giờ cũng muốn con phải chấp nhận hay không ?
Tết sắp về rồi, con đã mua lá dự định thứ sáu gói vài chiếc bánh . Nhìn bàn thờ mẹ, con nhớ những chiếc bánh chưng nhân ngọt mẹ gói ngày xưa . Những chiếc bánh mà con vòi vĩnh rằng "nhân ngọt nhưng phải có thịt nha mẹ !", mẹ luôn mắng yêu con rằng "già cái đầu mà cứ vòi mẹ như trẻ con, chẳng chững chạc như em mày " . Con biết mẹ mắng con thế thôi chứ mẹ rất thích con vòi vĩnh những gì do mẹ làm . Mẹ nấu ăn không ngon, ai cũng biết thế nhưng tất cả chúng con lúc nào cũng khen ngon và ăn rất tận tình nên mẹ vui lắm .
Con còn nhớ, ngày gia đình mình mới qua Mỹ, anh Tư con sống độc thân , không bà con thân thích cũng gần hai mươi năm ròng, chẳng bao giờ xuống bếp nấu và cũng chẳng có ai nấu cho anh ?
Ngày đầu tiên mẹ nấu canh bí đỏ với xương heo, anh đã vừa ăn, vừa chảy nước mắt vì hạnh phúc có mẹ, anh rối rít khen ngon như trẻ con khiến mẹ vui như tết và kết quả là cả đám tụi con phải ăn canh bí đỏ ròng rã hết ngày này qua ngày khác . Anh Tư ngạc nhiên vì ngày nào cũng món canh bí đỏ, anh không dám hỏi mẹ mà hỏi tụi con , con khoái chí chọc anh "anh là con vàng của mẹ, anh khen bí đỏ ngon là mẹ cho ăn trường kì kháng chiến luôn !
Vậy là hôm sau anh đổi chiến thuật dụ mẹ nấu canh khác thì mẹ bảo "bí đỏ ăn bớt nhức đầu " hihihi anh cụt hứng nhưng rồi mẹ cũng biết cả đám chúng con đã ngán rồi mà không dám chê ? mẹ đổi món hôm sau khiến cả lũ thở phào
Vậy đó, những kỉ niệm về mẹ còn nhiều, nhiều lắm, ngày tết, cả gia đình mình dù bận rộn cỡ nào đi chăng nữa cũng đều phải về nhà với mẹ đêm giao thừa để đọc cùng ba mẹ một chuỗi kinh mân côi đón giao thừa và rồi chuyện trò đến gần sáng
sáng mùng một, lại quây quần chúc tết mẹ, con bao giờ cũng chuẩn bị sẵn cho ba mẹ một xấp bao lì xì sẵn tiền trong ấy, ghi tên từng đứa con, đứa cháu để mẹ lì xì . Con nhớ có lần thằng Tâm phá phách, nó cắt một mớ coupons bỏ vô bao thơ đỏ ghi tên của anh Tư và thằng Thịnh con dì (chả là hai ông tướng này chùm sò lắm) rồi đổi cho mẹ . Mẹ đâu có biết trò phá phách của nó nên khi thằng Thịnh và anh Tư mở ra thì cả nhà được trận cười vỡ bụng ! Trang còn phá hơn, bao lì xì của anh Hai, nó ghi chú rằng "thằng Hùynh, Giudda phải đi nhà thờ hàng tuần nếu không năm tới không có tiền lì xì đâu ?" (dù tiền lì xì chỉ là một đồng !!
Bây giờ, đã không còn mẹ, anh em chúng con tứ tán, mỗi đứa ở mỗi tiểu bang xa xôi ...tết về chỉ có thể gọi điện cho nhau mà thôi
con mua chút mứt tết để gọi là đón tết nhớ mẹ chứ tết không có mẹ thì đã chẳng còn hương vị gì ? cũng may là bên cạnh con còn có vợ chồng thằng Tâm, có vợ chồng chị Hồng...chị em cũng sẽ tụ tập ngày mồng môt để đọc cho mẹ chuỗi kinh, mẹ ơi, mẹ nhớ về đón tết cùng chúng con mẹ nhé !
******chờ ai dưới cội thông già
năm dài tháng rộng phôi pha xuân thì ******
năm dài tháng rộng phôi pha xuân thì ******