Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Gió và Mây

63 trả lời, 6.092 lượt xem — Trang 2 / 3
Ừ thì bay khỏi chốn mê
Thôi chào gió nhé mây về mặc mây
Sẽ thôi những áng thơ say,
Sẽ thôi không nhớ quắt quay đợi chờ
Sẽ không tìm bóng trong mơ
Sẽ ...ráng mà gỡ dây tơ rối nùi
Sẽ...không mưa gió sụt sùi
Sẽ...cười sẽ hát để vùi...sầu đau.
Sẽ không thao thức đêm thâu...
Sẽ bịt tai với...những câu ngọt ngào
Sẽ không tâm sự đổi trao,
Sẽ quên, quên hết để vào hư không!!!!
MX

Đăng nhập để trả lời
0
Ta đã nhủ lòng thôi vấn vương
Hãy xem như giấc mộng bình thường
Nhưng sao vẫn cứ trong ta mãi
Một mối tình thơ với nhớ thương

Đăng nhập để trả lời
0
Không cần tội nghiệp không cần thương
Cứ coi như một chút bụi đường
Phủi đi là hết tan vào gió
Bận lòng chi mệt chút thơ vương!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mâyxanh

Không cần tội nghiệp không cần thương
Cứ coi như một chút bụi đường
Phủi đi là hết tan vào gió
Bận lòng chi mệt chút thơ vương!

Lòng thành đã lỡ phải tơ vương
Lấy lẽ gì đây cấm yêu thương
Vẫn hiểu tình yêu đâu sung sướng
Nhưng chẳng lẽ nào buộc trái tim?
 
Đời xôn xao ta đi tìm khoảng lặng
Phút bình yên như giấy trắng học trò
Khi mọi người lo đua chen giành lấy,
Một kẻ khờ ôm tất cả đem cho.
Minh Hoàng
Đăng nhập để trả lời
0
Về
Em về nắng ngủ trong cây
Chiều đi yên ả biển đầy sóng yêu
Mắt anh đau khổ đã nhiều
Sáng bừng giữa cảnh hoang liêu cuộc đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Mây đừng biến thành sợi tơ
Để cho gió lại thẩn thờ tìm mây
Muốn quên sao cứ Ô hay
Nhớ đêm rồi lại nhớ ngày thế kia
Dặn lòng chớ lạc bến mê
Nhưng sao thuyền cứ đê mê chốn tình
Làm thình thì tự dối mình
Mây ơi ! có hiểu nỗi niềm này không ??
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: giolangthang

Mây đừng biến thành sợi tơ
Để cho gió lại thẩn thờ tìm mây
Muốn quên sao cứ Ô hay
Nhớ đêm rồi lại nhớ ngày thế kia
Dặn lòng chớ lạc bến mê
Nhưng sao thuyền cứ đê mê chốn tình
Làm thình thì tự dối mình
Mây ơi ! có hiểu nỗi niềm này không ??


Thà rằng mình cứ...khơi lòng,
Mây không muốn chạy lòng vòng rượt nhau.
Lúc thì Gió bốc lên mau,
Lúc thì hẹn đến ...kiếp sau hão huyền...
Thôi thì cứ để tự nhiên
Tự sinh tự diệt muộn phiền tự tan...
M
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối tuần Gió lại lang thang,
Còn Mây một cõi mênh mang lạnh lùng
Từ nay xa cách ngàn trùng
Mây đây Gió đó không cùng đường bay...
M
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-30 02:23:42giolangthang>
Hôm nay gió nhẹ tìm mây ,
Mây bay xa để heo may tìm về.
Ngoài hiên nghe lá thầm thì ,
Gió ơi ! thu nhẹ gót kề bên song.
Mây ơi ! Thôi bớt lạnh lùng ,
Nhẹ trôi trôi mãi dịu êm cõi lòng.


Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: giolangthang

Hôm nay gió nhẹ tìm mây ,
Mây bay xa để heo may tìm về.
Ngoài hiên nghe lá thầm thì ,
Gió ơi ! thu nhẹ gót kề bên song.
Mây ơi ! Thôi bớt lạnh lùng ,
Nhẹ trôi trôi mãi dịu êm cõi lòng.




Thu về rồi lại đến đông
Mây buồn mây đã lạnh lòng trôi đi
Mặc cho gió cứ thầm thì,
Mặc cho gió dựt kéo ghì vẫn bay
Tơ tình đã đứt có hay,
Gió buông rồi kéo tình Mây đã tàn
Bây giờ mây cũng lang thang
Phương trời vô định không màng tình tơ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 02:39:07giolangthang>
Mây ơi ! Tinh đẹp như thơ ,
Mây ơi! Tình cũng nhẹ như tơ trời
Mây ơi! Tình rất tuyệt vời ,
Như Mây cùng gió suốt đời tìm nhau.
Tình như là giọt lệ sầu ,
Để cho trời lại mưa ngâu sụt sùi.
Tình như thuyền đã ra khơi ,
Nhấp nhô cơn sóng chơi vơi tìm bờ ,
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ là một cuộc tình hờ
Chỉ là một thoáng mộng mơ giữa ngày
Chỉ là ngấm chút men say
Chỉ là thương mến giả vờ cho vui
Lệ sầu nuốt hết mặn môi
Bơ vơ mây vẫn ngậm ngùi tình xa
Đăng nhập để trả lời
0
Mây ơi ! Đừng có bay xa ,
Gió mang nỗi nhớ làm quà tặng mây.
Chiều nay nắng nhẹ qua đây ,
Hình như thu lại sắp quay trở về.


Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: giolangthang

Mây ơi ! Đừng có bay xa ,
Gió mang nỗi nhớ làm quà tặng mây.
Chiều nay nắng nhẹ qua đây ,
Hình như thu lại sắp quay trở về.


Quẩn quanh, quanh quẩn bến mê
Mây như không biết bay về nơi nao
Thu về áo lá thay màu,
Gió về Mây lại buồn nao cả hồn...
Làm sao cắt hẳn tơ vương
Làm sao trả hết nhớ thương cho người???



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-14 16:48:42Mâyxanh>
Tự nhiên đi NHỚ người ta,
NHỚ sao kỳ cục nghĩ mà bực ghê
NHỚ quay quắt, nhớ tái tê
NHỚ ngu nhớ muội, u mê, khù khờ
NHỚ từng giây phút, từng giờ
Cả hồn cứ NHỚ vẩn vơ đến người
Làm sao hết NHỚ đây trời?
Làm sao tháo NHỚ cho rời khỏi tim?
Tìm QUÊN uống rượu say mềm...
Đến khi thức tỉnh NHỚ thêm mới sầu...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-20 17:56:21giolangthang>
Thôi mây nhé bay đi đừng nuối tiếc ,
Chuyện chúng mình xin chỉ bấy nhiêu thôi ,
Lời yêu thương giờ  cũng đã đủ rồi.
Giữ chi nữa chuyện tình không đoạn kết,
Cám ơn mây những mặn nồng tha thiết,
Hai chúng ta đã có cuộc đời riêng.
Hai chúng ta có hạnh phúc gia đình,
Gió không muốn vì ai mà đổ vỡ,
Gió không muốn Mây buồn và đau khổ,
Nên Mây ơi ! Mây hãy cố quên đi.
Níu kéo làm chi nào có ích gì,
Rồi cũng sẽ chìm dần vào quên lãng,
Ta gặp nhau vẫn như là tình bạn,
Vẫn vui cười ngày tháng mãi bên nhau,
Rồi thời gian chuyện cũ sẽ qua mau,
Vẫn giữ mãi cho nhau bao kỷ niệm.
Đăng nhập để trả lời
0
Hoan hô Gió và Mây
Đã định hướng mà bay
Đường đời tuy vô định,
Nhưng ráng sống thẳng ngay!

Đừng vì áng thơ say,
Đừng cứ mãi ngất ngây!
Coi nhau như là bạn
Tình sẽ nhẹ như mây!

Trợn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-20 20:44:18giolangthang>
Tình thơ một thoáng ngất ngây
Cám ơn Mây với những ngày bên nhau
Thơ ca xướng hoạ cùng trao
Cho đời thêm chút sắc mầu xinh tươi
Nhiều đêm lòng chợt bùi ngùi
Gặp nhau gió đã nửa đời còn đâu
Nên vì hạnh phúc của nhau
Hy sinh lần nữa...kẻo đau lòng người
Đăng nhập để trả lời
0
Gió ơi Mây đã vì người
Lao đao lạc mất tiếng cười vô tư
Mênh mang trong cõi thực hư
Làm sao có thể coi như ngày đầu?
Biết rằng tình chẳng đến đâu,
Nhưng quên thì khó ôm sầu đành thôi...
Yêu là đau khổ rã rời
Tình yêu vô vọng buồn rơi đáy lòng...
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày thứ nhất xa người ôi trống vắng
Đường thật dài lặng lẽ tiếng mưa rơi
Gió lặng câm yên ngủ cuối phương trời
Nghe quạnh quẽ bủa quanh hồn tê dại

Ngày thứ hai sầu vẫn sầu tê tái
Cứ dặn lòng không vương nữa buông đi
Không chung đường người đã bỏ ra đi
Hãy để gió hững hờ bay mặc gió

Ngày thứ ba sao vẫn đầy thương nhớ
Bỏ không đành mà vương cũng không xong
Gió Nồm khô thổi bỏng cháy cả lòng
Để gió lặng chỉ còn là hoang vắng

Ngày thứ tư trời hình như ươm nắng
Mưa ngừng rơi và gió cũng nhẹ vơi
Không cần đâu gió cứ việc rong chơi
Không thương nữa người vô tình như đá

Ngày thứ năm một chút mừng là lạ
Thấy vui vui vì gió sắp trở về
Ôi sao mình cứ lạc mãi bến mê?
Sao mâu thuẫn? Yêu? Không Yêu? Không đáng!

Ngày thứ sáu lòng rộn ràng vui hát
Xuân đang về rộn rã tiếng chuông vang
Đáng hay không Lý Bạch vớt trăng vàng,
Trăng còn đó, người còn đâu? Sao vẫn?!!!

M
Đăng nhập để trả lời
0

mây là son phấn của trời
yêu là son phấn tô đời thêm xinh

mây đau khi gió trở mình
người đau khi bỗng nghe tình đi hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-30 01:20:50gioquenmua>

Gió

Tóc em ai chải mà sao rối
Lòng gió buồn hơn nếp áo là
Nếp áo là ngay không chứa gió
Tóc em bồng nổi gió xuyên qua

Kiếp gió buồn như kiếp nắng chiều
Nắng vàng héo hắt toả cô liêu
Phương xa có nhớ về đêm cũ
Gió thổi bùng lên thuở biết yêu ?

Mưa Sài Gòn đâu chỉ mưa bay
Nước đọng làm thơ ướt suốt ngày
Em có đi về không lấm áo
Có nghe bờ mắt thoáng hương cay ?

Chẳng có gì đâu chẳng có gì
Đường xa xứ lạ trót chia ly
Ước mong em mãi là hoa thắm
Bừng nở hương lòng cho gió si

Gió dưa mây khuyết đi mờ mịt
Gió của Cali nắng của lòng
Em của thơ ơi đời tất bật
Bên trời có nhớ bóng nhau không ...?

gqm
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Mâyxanh

Ngày thứ nhất xa người ôi trống vắng
Đường thật dài lặng lẽ tiếng mưa rơi
Gió lặng câm yên ngủ cuối phương trời
Nghe quạnh quẽ bủa quanh hồn tê dại

Ngày thứ hai sầu vẫn sầu tê tái
Cứ dặn lòng không vương nữa buông đi
Không chung đường người đã bỏ ra đi
Hãy để gió hững hờ bay mặc gió

Ngày thứ ba sao vẫn đầy thương nhớ
Bỏ không đành mà vương cũng không xong
Gió Nồm khô thổi bỏng cháy cả lòng
Để gió lặng chỉ còn là hoang vắng

Ngày thứ tư trời hình như ươm nắng
Mưa ngừng rơi và gió cũng nhẹ vơi
Không cần đâu gió cứ việc rong chơi
Không thương nữa người vô tình như đá

Ngày thứ năm một chút mừng là lạ
Thấy vui vui vì gió sắp trở về
Ôi sao mình cứ lạc mãi bến mê?
Sao mâu thuẫn? Yêu? Không Yêu? Không đáng!

Ngày thứ sáu lòng rộn ràng vui hát
Xuân đang về rộn rã tiếng chuông vang
Đáng hay không Lý Bạch vớt trăng vàng,
Trăng còn đó, người còn đâu? Sao vẫn?!!!

M




trả lời Sáu ngày

Thương nhớ lắm người ơi xin đừng trách
chuyện gió mây mây gió mãi vấn vương
Gió muốn ngừng mà mây vẫn nhớ thương
Để gió muốn thành cuồng phong tìm đến

Sao lạ nhỉ mới xa ngày thứ nhất
Mà nhớ ai giọng nói nhẹ bên tai
Nhày thứ hai ôm mộng vấn vương hoài
Cho vương vấn trọn ngày không tan biến

Ngày thứ ba thấy lòng buồn da diết
Nghĩ chuyện mình cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Ta không nên làm lụy đến nhiều người
Đời sắp hết sao còn vương khổ lụy

Ngày thứ tư lòng nghĩ thôi mặc kệ
Cứ nhớ thương thương nhớ để trong thơ
Cứ gặp nhau như mây gió mong chờ
để tình thắm như tình thơ trong mộng

Ngày thứ năm lòng rộn ràng ước vọng
Ngày bình yên mây gió vẫn đi về
Vẫn mong chờ gịong nói nhẹ như tơ
Theo ta mãi trên đường đi đến sở

Ngày thứ sáu tạm xa nhau vài tiếng
Để cuối tuần mây gió có niềm riêng
Vui gia đình nhưng vẫn nhớ nhau luôn
Nhớ mây lắm và nhớ hoài nhớ mãi

N
Đăng nhập để trả lời
0
Gối mơ

Đêm khuya thao thức một mình
Vòng tay ôm gối tưởng hình bóng ai
Gối dày che đắp bờ vai
Vô tình nhưng vẫn ôm hoài nhớ thương.

Gối êm sao mộng chẳng thường?
Gối yêu sao để đêm trường lê thê?
Gối thơ sao lẫn đam mê?
Gối đầu sao lại nhiêu khê đa tình?

Chỉ là sao chiếu lung linh,
Xa, xa, xa...tít mông mênh mịt mù.
Mỗi người mỗi gối thiên thu,
Chung thương chung nhớ, chung tù bao la.

Ước gì ...gối hóa người ta!
Được ôm, được xiết, không là...nói suông!
Ước gì trao thật nụ hôn!
...
Mà thôi!...
Đã nhủ ...."Gối ôm thế Người"!

Vô tình hay Có tùy thôi!
Chỉ là Gối mộng suốt đời ôm theo.

Mây xanh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mâyxanh

Gió ơi Mây đã vì người
Lao đao lạc mất tiếng cười vô tư
Mênh mang trong cõi thực hư
Làm sao có thể coi như ngày đầu?
Biết rằng tình chẳng đến đâu,
Nhưng quên thì khó ôm sầu đành thôi...
Yêu là đau khổ rã rời
Tình yêu vô vọng buồn rơi đáy lòng...

 
Thế nên mới có tình đời
Đem ra kể với những người chưa yêu
Dẫu rằng khổ biết bao nhiêu
Mà sao vẫn cứ những chiều nhớ nhung.
 
Trung Dũng (mấy lời chọc phá đừng cười bạn nhé )
Đăng nhập để trả lời
0
Người thơ bị bịnh


Trăng non bị rụng xuống vườn

Người thơ bịnh nặng thấy thương quá à.

Gió lay lắt

gió xót xa,

Mây trôi chới với...

mây sa

mưa buồn...

Giọt dài giọt vắn rơi tuôn

Liêu xiêu mưa bịnh,

sầu vương,

rã rời.

Mưa đừng khóc nữa mưa ơi,

Để cho tia nắng rong chơi trở về,

Người thơ ra khỏi chốn mê

Và mây kia khỏi ủ ê lo sầu.

Kìa!

Trăng vừa lấp ló

trên đầu.

Thơ ơi!

Chóng khỏe

cùng nhau dệt vần!


M
Đăng nhập để trả lời
0

Quên Mùa

Người Thơ đã khỏe rồi chưa ?
Trăng leo xuống phố
bị mưa
ướt dầm

Nghe chừng phải mất
trăm năm
Mùa thu yêu lá
mới cầm được tay

Mây trời ai cản
thôi bay
Gió mùa
ai nhớ
mà hay mất mùa

Mùa tôi mất
đã nghìn xưa
Nghìn sau
mất nữa
cho chừa thói quên ...

GQM





Đăng nhập để trả lời
0
Người thơ đã khỏe hay chưa?
Mà sao thơ cạn dù mưa vẫn đầy?
Mà sao hờ hững ngắm mây,
Tim khô, lòng héo sầu lay lắt buồn?

Mây trời ai cản sao vương?
Gió thu lặn ngắt vẫn thương vẫn chờ...
Đêm dài gặp gỡ trong mơ,
Mây đùa với Gió tình thơ nồng nàn...

Cùng nhau lên đến non ngàn...
Cùng nhau đón nắng lang thang rạng ngời
Cùng nhau chạy nhảy rong chơi,

Để rồi.... mộng vẫn với đời ngược nhau....

Mâyxanh

Đăng nhập để trả lời
0
Làm sao?

Làm sao?

Làm sao hiểu được vì sao
Tình thơ len lỏi chui vào tâm can.
Chợt dưng xao xuyến bàng hoàng
Đến tình đời đã muộn màng còn đâu…

Làm sao biết được xa nhau,
Quắt quay khổ sở dạt dào nhớ mong.
Nhớ nhung chất kín trong lòng
Gọi thầm trong chốn thinh không một người…

Làm sao quên được người ơi
Cuộc tình như bóng chiều rơi bên thềm.
Ngọt ngào ấm áp êm đềm
Nụ hôn cuống quít thơm mềm vội trao.

Làm sao biết được lúc nào,
Nhân gian yên nghỉ tình chào ta đi,
Làm sao lệ khỏi tràn mi?
Làm sao để sẽ quên đi một người?????

M
Đăng nhập để trả lời
0

Ừ em dù khỏe hay chưa khỏe
Nhưng vẫn còn gieo được những vần
Cũng đủ cho màu mây ấm lại
Mà thu vàng lá bởi ăn năn

Mây bay ai dúi thơ trong tóc
Cho gió về ngang thoáng ngập ngừng
Giữa nét môi cười em có giữ
Chút gì lưu luyến của người dưng ?

Đêm qua gió đón mây trên đỉnh
Nửa đỉnh tình đau giữa mộng chiều
Nửa đỉnh buồn giăng bàng bạc nhớ
Đỉnh nào mơ dệt chút hương yêu ..

Đăng nhập để trả lời
0