CÓ AI HIỂU ĐƯỢC TÔI KHÔNG?
***
Đã qua nhiều năm chung sống với nhau, Kiệt và Út đã có với nhau một đứa con gái. Thế nhưng Kiệt vẫn nhớ kỉ niệm xưa, vẫn nhớ người cũ.
Kiệt và Út cưới nhau đã gần 7 năm, cái ngày họ tổ chức đám cưới, tuy không lớn nhưng mọi người đến chúc phúc rất nhiều. Kiệt thì nghèo nhưng rất đẹp trai và thông minh. Hồi còn trẻ có biết bao cô gái đã phải lòng của Kiệt. Cuộc sống mưu sinh đã buộc Kiệt xa mái trường hồi còn rất sớm. Kiệt quyết chí khăn gói lên đường tìm việc làm để sống. Nhờ tính thông minh, chịu khó lại đẹp trai biết ăn nói nên kiếm một công việc đôí với Kiệt rất dễ. Rồi thời gian cũng trôi qua, tuy mức lương không cao nhưng cũng đủ để Kiệt trang trải mọi thứ. Ngày đó Kiệt làm cho một công ty chuyên bán xe tay ga ( thời đó xe tay ga có rất ít người mua) nên công việc cũng rất là nhàn, thỉnh thoảng trong tháng có vài chục người đến xem, đến hỏi giá cả rồi lại đi…
Rồi chẳng biết cái lí do gì mà trời xui đất khiến Kiệt được gặp Trang- một cô gái xinh đẹp, mĩ miều, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mộng tràn trề nhựa sống với một thân hình cân đối mà phải khiến cho rất nhiều người con gái khác ngưỡng mộ.Trang khoác trên mình một bộ đầm thật xinh màu xanh lam đầy gợi cảm , bước vào showroom trưng bày, Kiệt nhanh chân bước đến chào và giới thiệu. Ngay cái ánh mắt nhìn đầu tiên họ đã có cảm giác khác thường, từ ngoài chiếc xe loáng bóng 4 chỗ một người đàn ông bước vào. Kiệt và Trang chợt xua đi cảm giác bất chợt ấy, Kiệt nhanh chóng nhận ra đó là ông giám đốc, một người rất nghiêm khắc với nhân viên. Kiệt vội chạy đến mở cửa, vị giám đốc bước vào và tiến đến gần Trang. Rồi Kiệt lại quay đi và làm tiếp công việc của mình…Kiệt đang miệt mài lau lại những chiếc xe, dường như Kiệt khựng lại khi nghe có giọng ai đó vừa hỏi:
- Chào anh! Anh tên gì?
- Ah, anh tên Kiệt
- Anh làm đây lâu chưa?
- Cũng không lâu lắm, gần 1 năm rồi
………
Kiệt nhanh chóng nhận ra người con gái lúc nãy, nhưng giờ đây bên cạnh không có vị giám đốc nghiêm khắc ấy. Người con gái ấy rất nhẹ nhàng và thật dễ thương trong mắt Kiệt, Kiệt đã có thiện cảm ngay từ lần gặp gỡ hôm đó. Rồi vị giám đốc cũng trở lại xe và ra về cùng người con gái ấy, Kiệt vẫn nhìn theo và lòng lại luôn háo hức. Kiệt cũng chẳng hiểu cái nguyên nhân nào khiến mình trở nên như vậy. Xe đã chạy đi rất xa, Kiệt quay vào rồi mới chợt nhận ra rằng mình đã quên hỏi tên cô ấy… Chẳng biết cô ấy tên gì nhỉ? Cô ấy bao nhiêu tuổi? …
Một tháng trôi qua, mọi việc vẫn bình thường.Rồi vị giám đốc lại đến, bên cạnh lại là cô gái ấy.Dường như Kiệt luôn chờ đợi ngày này rất lâu nhưng Kiệt cũng chợt nhận ra mình không với tới…. Nào ngờ duyên số trời se, vẫn như lần trước Kiệt lại có cuộc trò chuyện đầy thú vị với cô ấy. Lần này Kiệt không quên hỏi tên cô ấy… Thế rồi ngày tháng cứ thế trôi qua, Kiệt càng lại nhớ Trang và Trang cũng thế… Trang giờ đây không đi chung với vị giám đốc nữa mà lại đi một mình bằng chiếc xe tay ga thật sang trọng. Một tháng ghé 2 lần, 3 lần rồi 4-5 lần. Thời gian cứ thế trôi qua, mỗi tháng Trang lại càng đến showroom nhiều hơn và gặp Kiệt nhiều hơn. Rồi hai người có tình cảm với nhau, họ yêu thương nhau rất say đắm và chân thành. Hai năm yêu nhau trôi qua trong nồng nàn và đầy thơ mộng, rồi Kiệt cũng biết Trang là con gái của vị giám đốc ấy, Trang nhỏ hơn Kiệt hai tuổi, cả hai đều là trai tài gái sắc yêu thương nhau tha thiết. Ngày Trang dẫn Kiệt về nhà giới thiệu cho gia đình Trang gặp gỡ cũng chính là ngày định mệnh, là cái ngày mà sóng gió bắt đầu kéo đến chen giữa khoảng cách nhỏ hẹp mà bấy lâu Trang và Kiệt vun đắp.
Cha Trang- một vị giám đốc đầy bản lĩnh, đầy nghiêm khắc và tất nhiên cũng đầy tự cao. Chính vì cái tính tự cao ấy mà ông ta đã chen chân vào cuộc tình đang tốt đẹp của hai người. Khi biết được con gái mình đã yêu Kiệt, một nhân viên nghèo lại quê mùa, không có gì trong tay ngoài cái vẻ chất phát, thật thà. Ông đã lên tiếng ngăn cản con gái mình. Nhưng Trang lại là người sống nội tâm, tính tình thật thà và luôn chung thuỷ, thế nên dù cha mình có nói bao nhiêu điều thì Trang vẫn cương quyết yêu Kiệt.Còn Kiệt vẫn miệt mài với công việc hằng ngày của mình, Kiệt luôn mong muốn trở thành chồng Trang, luôn yêu thương Trang hết mực và chăm sóc Trang hết cuộc đời còn lại. Nào ngờ cuộc đời không như ta muốn bao giờ… Rồi Kiệt cũng biết mọi chuyện, Kiệt rất buồn và mặc cảm, nhưng bao nhiêu đó không đủ để ngăn cản tình yêu Kiệt đã dành cho Trang. Thế là Kiệt và Trang vẫn tiếp tục yêu nhau nồng thắm, vẫn hết lòng vì nhau.
Giông tố vẫn không dừng lại ở đó, cha Trang vẫn tiếp tục tìm mọi cách để ngăn cản, một mặt không cho Kiệt và Trang ở gần nhau, mặt khác vì thương con gái nên không muốn làm tổn thương con mình… Rồi ông sắp đặt mọi chuyện nhầm chia cắt tình cảm giữa họ, ông cho nhân viên giả danh khách hàng đến nơi Kiệt bán nhiều hơn nhưng không mua , thế là Kiệt bị ghép vào tội để khách hàng vào nhiều mà mua ít, rồi cứ thế trừ lương… Xong vẫn chưa đủ ! Ông lại tiếp tục ngăn cản con gái mình không được đến chỗ Kiệt nữa… Nhưng Trang vẫn tìm mọi cách để gần Kiệt…Tình yêu là thế, một khi yêu nhau hai người luôn luôn hướng về nhau, mọi vật xung quanh đối với họ đều trở nên vô nghĩa, hai người vẫn yêu nhau, tình cảm lại càng mặn nồng gắn bó hơn trước. Kiệt yêu Trang chân thành và Trang cũng vậy, Kiệt luôn tôn trọng và thương yêu Trang chân thật. Còn Trang từ lúc yêu Kiệt , Trang trở nên một con người khác hẳn, luôn dịu dàng đằm thắm, không còn trang điểm nhiều, những bộ đầm, váy thật gợi cảm lúc trước giờ đây đã được thay đổi bằng những áo sơ mi, quần jean và tây dài… Tình yêu của họ là thế, rất đẹp và đầy thơ mộng…Nhưng người đời vẫn thường nói, hồng nhan thì bạc phận và tất nhiên tình chỉ đẹp chỉ khi còn dang dở…
Qua nhiều thử thách, vị giám đốc vẫn không thể khuất phục được tình yêu cao quý ấy. Ông vẫn không bỏ cuộc. Thế là ông nghĩ ra cách tàn nhẫn hơn đối với Kiệt… Ông đã đưa vào công ty một cô gái rất đẹp và đầy gợi cảm, nhiệm vụ của cô ta là phá tan mọi tình cảm mà Kiệt và Trang đã xây dựng bấy lâu. Một lần nữa Kiệt vẫn chứng tỏ tình yêu dành cho Trang là vô bờ bến. Người con gái ấy đã đóng giả là một người ngây thơ đến láo lĩnh hồng để chiếm tình cảm của Kiệt, Nhiều lần nhẹ giọng, mềm mỏng trước Kiệt, rồi rủ Kiệt đi chơi, đi uống nước đến việc nhờ Kiệt đưa về khi hết giờ làm…. Vị giám đốc sau vài ngày thấy mọi việc êm đềm đã tỏ ra đắc ý nhưng nào ngờ khi trải qua nhiều thử thách, con gái mình đã trở nên chính chắn và đầy bản lĩnh để hiểu ra đâu là giả dối, đâu là chân thật. Rồi vị giám đốc cũng dần nhận ra mình đã thất bại, ông đã lên tiếng ngăn cản dữ dội nhưng cũng không thể nào dứt được tình yêu của Kiệt và Trang. Sau vài lền lên tiếng vẫn không được, ông đã lặng im cho mọi chuyện diễn ra theo những gì Kiệt và Trang mong muốn. Tưởng chừng cuộc sống tốt đẹp từ đây sẽ đến với họ mãi mãi và họ sẽ được sống trong hạnh phúc.
Kiệt và Trang hân hoan vui vẻ và trở lại cuộc sống bình yên. Những ngày sống bên nhau của họ là những chuỗi ngày tràn đây tiếng cười và hạnh phúc. Nhưng họ cũng không bao giờ ngờ rằng hạnh phúc của họ đang được đếm ngược từng ngày, từng giờ…Sau một thời gian im hơi lặng tiếng, vị giám đốc vẫn âm thầm tìm cách chen chân vào phá hoại cuộc tình tốt đẹp đó mà theo ông nó không cân xứng với con gái ông… Ông mời Kiệt theo ông đi gặp gỡ làm quen với khách hàng, giao lưu tiệc tùng rồi ly qua rượu đến, sau đôi ba lần như thế., Kiệt cũng quen dần . Rồi một tối cũng như mọi khi, Kiệt theo chân vị giám đốc đầy thủ đoạn ấy đến một nhà hàng rất nổi tiếng ở đất Sài thành…Khi bia chào rượu tiễn một hồi khá lâu, Kiệt đã say mèm thì bỗng dưng Trang từ ngoài cửa nhà hàng bước vào, đi thẳng đến chỗ Kiệt đang nằm ngất ngưỡng trên bộ ghế salon mà xung quanh có rất nhiều người đẹp, họ ăn mặc hở hang , đầy gợi cảm đang bám bíu vào người Kiệt, làm những động tác gợi tình với Kiệt trong khi Kiệt như một người đã chết từ rất lâu…Trang gọi Kiệt trong nghẹn ngào nhưng Kiệt vẫn im tiếng, không một câu trả lời…Trang tức tưởi chạy ra khỏi nhà hàng… Một cảm giác lạnh người đã chợt đến trong cô, cô muốn khóc và gào thét thật to nhưng cô không thể. Chạy thật nhanh về nhà,rồi thẳng tiến vào phòng riêng, Trang úp mặt vào gối khóc tất tưởi, một sự đau đớn bức rứt đã đến với cô… Bên ngoài người mẹ già vẫn gõ cửa dồn dập và không ngớt tiếng hỏi: “ Chuyện gì vậy con? Nói cho mẹ nghe đi, đừng giấu mẹ như thế, hãy mở cửa ra Trang!” Nhưng Trang vẫn cứ khóc và chỉ biết khóc… Còn về Kiệt vẫn say mèm trong men rựơu, vị giám đốc xuất hiện và khẽ nhếch môi cười khi cô con gái vội chạy ra khỏi nhà hàng. Cuối cùng ông cũng thành công, ông tự mãn bước về nhà trong cơn hân hoan. Về đến nhà ông cũng lên phòng và gõ cửa , cũng những lời an ủi động viên Trang, ông tỏ ra thương tiếc ngẹn ngào nhưng thật ra trong lòng ông lại thầm cảm ơn những giây phút thế này từ rất lâu…
Sau khi tỉnh lại và biết được mọi chuyện đã xảy ra với mình vào tối đêm qua. Kiệt mới nhận ra từ lâu mình cũng chỉ là con cờ trong tay vị giám đốc đầy quyền uy kia. Thế mới biết sức mạnh đồng tiền nó có ma lực như thế nào. Kiệt tìm đến Trang nhưng chỉ nhận được sự cản trở từ gia đình Trang, còn Trang thì không xuất hiện nữa, cứ vẫn mãi ở trong phòng, chẳng biết ngày hay là đêm… Kiệt giằng co , van này, năn nỉ đến khóc lóc mong gặp được Trang nhưng cuối cùng Kiệt vẫn chỉ quay về Showroom trong nỗi thất vọng. Kiệt vẫn làm ở đó , vẫn nuôi hi vọng gặp được Trang để giải thích. Một ngày trôi qua trong buồn tủi. Một tuần trôi qua trong mong nhớ. Một tháng trôi qua trong chờ đợi. Rồi cứ thế hơn 2 tháng vẫn trôi qua mà Trang vẫn không xuất hiện, Kiệt vẫn đến nhà Trang nhưng chỉ nhận được sự xua đuổi thậm tệ, đầy nhục nhã… Kiệt vẫn bỏ ngoài tai những lời phiếm diện ấy… Rồi Trang cũng xuất hiện, trước Trang lúc này Kiệt như cây khô héo đã mất đi sức sống từ rất lâu, Kiệt già đi rất nhiều,mặt mũi hốc hác xanh xao. Trang bước lại gần Kiệt, nhìn Kiệt với ánh mắt khác hẳn ngày xưa. Trang nói: “ Anh hãy về đi, tôi không còn gì đối với anh nữa, tôi không còn yêu anh nữa. Anh hãy về đi, đừng tìm kiếm tôi làm gì!” Rồi Trang bước vào nhà trong sự ngơ ngác của Kiệt, Kiệt vẫn chưa nói được lời nào với Trang, một câu chào Kiệt vẫn chưa được nói, vậy mà Trang đã quay đi bỏ mặc Kiệt đứng chết nhìn theo mà nghẹo ngào nước mắt…. Kiệt viết vội một lá thư trước khi khăn gối trở về mái gia đình ngày xưa, nơi mà Kiệt đã từng gắn bó hàng chục năm qua với biết bao nhiêu tình thương, với biết bao nhiêu kỉ niệm… Kiệt vẫn cố sống tốt với mọi người, với cha mẹ mình, Kiệt không muốn kể cho bất cứ ai biết về những gì mình đã trải qua. Rồi thời gian cũng dần trôi qua, Kiệt vẫn không nguôi thương nhớ về Trang. Đêm nào Kiệt cũng nguyện cầu cho Trang luôn vui và hạnh phúc và Kiệt vẫn khóc từng đêm… Nhưng nào ai có thể hiểu thấu cho tâm tư của Kiệt bây giờ…
Trang vẫn buồn và vẫn nhớ về Kiệt rất nhiều. Mặc dù giờ đây hai người đã xa nhau, đã không còn gặp mặt nhau cũng đã hơn 1 tháng… Cha Trang đã cố tình an ủi động viên con mình, nhưng đồng thời ông cũng biết được để dứt khoác mọi chuyện thì ông phải nhanh chóng giới thiệu cho con mình một người đàn ông thích đáng mà theo ông phải đầy đủ bản lĩnh và giàu có.Trang vẫn nghe lời cha mình làm quen và tiếp chuyện những người mà cha Trang giới thiệu nhưng không lúc nào tâm tư tình cảm của Trang thôi suy nghĩ về Kiệt… Rồi một tối chật vật trong phòng đã im lặng gần nửa đêm, Trang bước xuống nhà tìm thức ăn, Trang bỗng dừng lại khi thấy cha và mẹ mình vẫn còn thức và đang ngồi nói chuyện với nhau. Trang im lặng ngồi xuống cạnh cầu thang lắng nghe cuộc nói chuyện ấy. Trang đã không kiềm lại được những giọt nước mắt cứ đua nhau chảy dài trên má cô.
…….
- Ông định làm gì với con Trang bây giờ nữa?
- Tôi sẽ giới thiệu cho nó vài người nữa, họ đều thành đạt và có tíêng trong kinh doanh, chứ không phải hạn người nghèo nàn xó chợ quê mùa ấy đâu mà bà sợ
Bà vợ im lặng sau câu nói ấy, bà cũng không biết ông chồng của mình từ bao giờ đã có những suy nghĩ như thế. Chính ông ta ngày trước cũng chỉ là một người đàn ông trắng tay chẳng địa vị.
- Bà cũng nên nói chuyện với nó nhiều hơn, nên khuyên nó chăm sóc sắc đẹp lại và nói nó hãy làm quen với những người mà tôi giới thiệu…
- Ah mà không biết thằng Kiệt lúc này nó sau rồi nhỉ? Bà không nghe câu nói của chồng nên bà lại hỏi một câu hỏi ngược lại:
- Ông chồng cười một cách vui sướng rồi nhếch môi khẽ nói: Giờ này chắc nó đàng cắm cúi cong lưng ngoài đồng ngoài ruộng để cày để cấy kiếm cơm đó mà…
- Tội nghiệp cho nó! Chỉ tội quá nghèo! Bà thở dài trong tiếc nuối
- Bà thấy tôi sắp xếp mọi chuyện thế nào? Hoàn hảo chứ? Nếu ngày trước tôi không làm vậy chắc giờ này con Trang vẫn còn yêu nó đó, rồi đời con Trang sẽ đi đâu? Chúng ta chỉ có một đứa con gái, tôi không làm thế thì làm sao để nó hạnh phúc
- Nhưng ông làm vậy có quá tàn nhẫn với thằng Kiệt? Rồi nếu con Trang nó biết ông sẽ làm sao?
- Bà im đi. Trong thương trường là chiến trường, chẳng ai tàn nhẫn với ai hết, mạnh thì thắng, yếu thì thua vậy thôi. Tôi chỉ cho nó uống vài ly bia rồi bỏ tiền ra mời vài cô gái làng chơi đến hầu hạ nó, sau đó là gọi điện kêu con Trang nó ra. Thế là đâu cũng vào đấy!
Ông bật cười khoái chí. Trang như chết lặng người đi trong phút chốc. Rồi Trang nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, Trang nhẹ nhàng về phòng rồi xếp gọn vài bộ đồ bỏ vào túi xách. “ Phải đi thôi! Phải tìm anh Kiệt thôi!” Trang vẫn lẩm bẩm trong miệng lời nói đó. Đã hơn nửa khuya, nhà đã tắt hẳn đèn. Mọi vật chìm trong bóng tối, thế nhưng vẫn có một bóng người len lỏi qua từng cánh cửa để thoát ra ngoài trong cái lạnh của hơi gió và sương. Cái bóng đó rón rén rất nhẹ và nhanh chóng đi thật nhanh xa dần xa dần rồi mất hút trong bóng đêm của phố phường thành thị. Trang quyết định lên xe khách và tìm về quê gặp Kiệt. Lòng cô lúc này đang dấy lên nỗi ân hận vì đã không tin tưởng vào tình yêu Kiệt đã dánh cho cô, trong đầu cô lúc này chỉ nghĩ về Kiệt. Hôm nay trời như lâu sáng quá hay xe đang chạy chậm, Trang tự hỏi khi gặp lại Kiệt sẽ như thế nào và cô sẽ nói bao nhiêu lời với Kiệt… Cô vẫn cứ mơ màng rồi ngủ thiếp đi…Xe đến bến đổ, mọi người bước xuống xe, Trang cũng mở mắt ra, bước xuống. ÔI quang cảnh ngày xưa vẫn đây, cây lá vẫn còn nguyên vẻ xanh mượt mà lần đầu tiên Kiệt đưa Trang về giới thiệu. Nhà Kiệt cách bến xe không xa, Trang vội bước nhanh về phía nhà Kiệt. Đi một lúc Trang bỗng dừng lại, Trang nhìn cây dừa mà cái gốc của nó hơi cong ra rồi thẳng lên như một chiếc ghế ngồi dựa mà ngày nào đó Kiệt dẫn Trang ra ngồi và cùng đùa giỡn dưới trưa hè. Giờ đây nó vẫn còn đó, mọi vật đối với trang vẫn rất quen thuộc. Trang bước vào nhà khẽ gật đầu chào mọi người, Kiệt đã đi làm từ rất sớm nên trong nhà chỉ còn lại hai cụ già đang ngồi uống nước trà đặc.Cha mẹ Kiệt vui mừng cười đón Trang, họ hỏi thăm Trang rất nhiều, rồi Trang cùng gia đình làm một bữa cơm đầy ý nghĩa, chờ Kiệt về rồi cùng dọn ra ăn. Trưa Kiệt làm về, tay vác một chiếc cuốc , còn tay kia cầm một sâu 3 con cá lóc thật to.Kiệt tắm xong bước vào nhà thì thấy cơm và thức ăn đã dọn ra sẵn, ngạc nhiên Kiệt hỏi: “ Sao hôm nay nấu nhiều thế? Có chuyện gì à?” Dứt câu Kiệt quay lại sau lưng, Kiệt không thể tin vào mắt mình. Trang- một người đã từ rất lâu không gặp nhưng Kiệt vẫn thương vẫn nhớ giờ đây đang đứng trước mặt Kiệt bằng xương, bằng thịt, bằng chính con người hiện hữu đầy tình thương ấy. Kiệt chẳng thể nói được lời gì….
Rồi sau bữa cơm hai người vui vẻ hẳn lên, họ kể nhau nghe rất nhiều chuyện đã xảy ra. Trang xin lỗi Kiệt về những gì Trang đã đối xử với Kiệt nhưng rồi Kiệt nhanh chóng xua đi tất cả những ngại ngùng của Trang. Họ lại vui vẻ sống bên nhau hết sức hạnh phúc. Cuộc sống đối với họ bây giờ còn đẹp và thơ mộng hơn cả trong chuyện cổ tích của các vị thần tiên mà từ hồi còn rất nhỏ vẫn thường được nghe.Một tuần trôi qua trong êm đềm hạnh phúc… Gia đình Trang bắt đầu rối lên và đi tìm Trang… Họ lái xe về thẳng nhà Kiệt, một đoàn người bước vào nhà Kiệt, dẫn đầu là vị giám đốc với vẻ mặt đầy nghiêm khắc tiến thẳng vào nhà. Ông khẽ chào gia chủ rồi nói: “ Cho tôi gặp con gái tôi!” Trang xuất hiện trong vẻ mặt giận dữ của vị giám đốc … Lời qua tiếng lại hồi lâu, ông quay sang xỏ xiên gia đình Kiệt mặc dù vợ ông có lên tiếng can ngăn… Ông lớn tiếng chưởi rũa, nào là đĩa mà đòi đeo chân hạc, con vua thì được làm vua, con sải ở chùa thì quét lá đa… Mẹ cha Kiệt im lặng trong ấm ức nghẹn ngào… Kiệt đã không dám nói một lời nào cho cha mẹ mình biết về chuyện giữa Kiệt và Trang khi Kiệt trở về từ đất Sài thành. Vậy mà hôm nay chính vị giám đốc đầy quyền uy và tiền bạc ấy lại lớn tiếng đối với gia đình Kiệt… Cha mẹ Kiệt nhẹ giọng và ôn tồn khuyên gia đình Trang nhưng ông vẫn cương quyết bắt con gái mình về. Trang vẫn chỉ trả lời “ Con và anh Kiệt thật lòng yêu nhau, con không thể sống thiếu ảnh, xin cha mẹ thương tình mà bỏ qua tất cả…” Mặc cho bao nhiêu lời van xin nài nỉ ỉ oi, ông vẫn cứ thản nhiên và cương quyết. Mọi chuyện ngày càng tệ hơn khi mẹ Kiệt không kiềm nổi xúc động mạnh đã ngất xỉu, Kiệt bây giờ quay sang van xin Trang hãy theo cha mẹ trở về. Nghe lời Kiệt và để m êm xuôi mọi chuyện, Trang đành theo gia đình quay về. Mẹ Kiệt vẫn nằm im bất tỉnh trong sự chăm sóc của láng giềng xung quanh…Ông giám đốc vẫn chưa chịu buông tha, ông vẫn lên tiếng hăm dạo Kiệt là không được dụ dỗ con gái ông nữa….Kiệt nhìn cha mình đang ngồi im như chết đứng, còn mẹ mình đang nằm im bất tỉnh, Kiệt chạy vào bếp lấy một con dao chạy ra đứng trước mặt vị giám đốc. Ông bước lùi vài bước sụt sùi, Kiệt giơ dao lên cao và nói: “ Ông về đi, hãy đi đi, tôi thề sẽ không bao giờ gặp lại Trang nữa” Nói xong Kiệt hạ dao xuống… Phụp… một ngón tay rơi ra khỏi bàn tay lao đông của Kiệt, dòng máu cứ tuôn trào đỏ ướt cả chiếc áo của Kiệt, Trang chạy vào ngồi sát bên Kiệt, Trang ôm Kiệt khóc nghẹn ngào mà không nói được một lời gì… mẹ Trang vội chạy lại kéo Trang ra khỏi Kiệt, Trang vùng vằng một hồi rồi ngất đi… Vị giám đốc cùng gia đình và đứa con gái của mình nhanh chóng bước ra xe đi về trong sự hỗn loạn của gia đình Kiệt…
Bi kịch diễn ra trong gia đình Kiệt, mà người gây ra đó lại là Kiệt. Đã rất lâu rồi gia đình Kiệt vẫn luôn trong ấm ngoài êm, vẫn luôn là mẫu gia đình mà rất nhiều người kính phục và yêu mến. Vậy mà hôm nay chính Kiệt lại đem vào nhà mình những điều xấu xa tủi nhục. Mẹ Kiệt tỉnh lại, cha Kiệt cũng hoàn hồn nhưng mọi chuyện dường như chưa chấm dứt… Kiệt lại buồn va thờ ơ như mất hồn…Kiệt uống rượu rồi say xỉn tối ngày! Nhớ ngày trước khi Kiệt lên đất Sài Gòn tìm việc, ở quê nhà vẫn có một người con gái luôn thầm yêu Kiệt. Đó là Út. Út không đẹp gái cho mấy, lại mập mạp… Nhưng Út yêu Kiệt rất nhiều… Từ ngày biết chuyện Út thường ghé qua an ủi động viên… Rồi một đêm Kiệt uống rượu đến say mèm, chẳng còn biết ngày hay đêm, Kiệt đã tìm đến Út… Sau đêm hôm đó họ đã có buổi gặp mặt của hai gia đình rồi cuộc hôn nhân cũng được tiến hành nhanh chóng…
Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã gần 7 năm, Kiệt va Út đã có một đứa con gái thật dễ thương và xinh xắn. Kiệt giờ đây đã trở thành một con ma rượu, hễ rãnh là uống, nghe ai đó mời là chạy ngay sang để nhậu… Nhậu đến khi nào say mèm rồi mới về… Trong cơn say Kiệt vẫn mãi nhắc chỉ một câu: “ Có ai hiểu được tôi không? Có ai hiểu được tôi không?” Rồi Kiệt cũng chìm vào giấc ngủ cho quên đi những cay đắng trong lòng…
(HẾT)
HKBT