<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-25 09:04:18gianghan>
Ba người bạn
Thể loại: Tiểu thuyết
Tác giả: ERICH MARIA REMARQUE
Dịch giả: Vũ Hương Giang
Nguồn: Nhà xuất bản Văn học -2001
Đánh máy: Gianghan
Mục lục: Gồm XXVIII chương
Lời giới thiệu
ERICH MARIA REMARQUE – NGƯỜI ĐI QUA CHIẾN TRANH
Erich Paul Remarque sinh ngày 22-6-1898 trong một gia đình theo dòng Công giáo La Mã tại Onasbruck, một thành phố thuộc tỉnh Westphalia nằm ở miền Tây nước Đức. Ngay từ nhỏ, Erich đã luôn luôn ngưỡng mộ người mẹ – bà Anna Maria, trong khi luôn tỏ ra xa lánh người cha – ông Peter. Ông Peter Remaque vốn xuất thân trong một gia đình phiêu bạt đến Đức sau Cách mạng Pháp, chỉ là một người thợ đóng sách nghèo. Sự vất vả, thiếu thốn của gia đình đã khiến Remaque phải tự kiếm tiền từ khi mới mười mấy tuổi bằng việc dạy kèm piano. Cậu bé luôn làm việc hết sức vất vả để bù vào chỗ những kỳ lương mà cậu luôn luôn xin ứng trước. Cậu bé say mê piano và nhiều thứ khác trên đời, ví dụ như sưu tập những cánh bướm hoặc lần mò khám phá những dòng suối và cánh rừng – tất cả những gì sau này sẽ lần lượt hiện ra trong những cuốn tiểu thuyết vĩ đại. Thú viết lách của cậu bé đã khiến cho cậu được biệt danh: Kẻ-bôi-bẩn.
Vì thường xuyên phải di chuyển nên Remaque học một lúc hai trường cấp hai và sau đó là trường dự bị Công giáo Catholic Praparande. Cậu say sưa những diễn biến đầy kịch tính của các lễ nghi Công giáo, sau mê vẻ đẹp của những ngôi nhà thờ, của thảm hoa trong vườn tu viện và của lao động nghệ thuật. Sau này, những gì Remaque viết ra đều có chút hơi hướng của một nhà hát, đường nét của giáo đường và bảo tàng, còn hoa và cây cối là biểu tượng của sự bình an vĩnh cửu. Những ngày học ở trường, cậu bé Erich luôn gặp rất hiều chuyện khổ sở vì các giáo viên nhưng rồi sau đó, thế nào các giáo viên cũng sẽ bị “nhồi” vào trong tiểu thuyết của Remaque. Tại trườn dự bị, Erich cãi nhau suốt ngày với một giáo viên tên là Konschorek. Sau này Konschorek đã hóa thành một gã giáo viên tại nơi huấn luyện tân binh với đầy đủ thói xấu của nguyên mẫu và chỉ khác mỗi cái tên: Kantorek (Phía Tây không có gì lạ).
Tháng 11 năm 1916, chàng Erich 18 tuổi, sinh viên năm thứ ba của trường sư phạm Onasbruck's Lehresminar bị gọi quân dịch để tham gia vào Đại chiến Thế giới lần thứ nhất. Sau khóa huấn luyện tân binh tại Westerberg (chính là trại Klosterberg trong Phía Tây không có gì lạ), Erich được phân vào một sư đoàn dự bị, tuy nhiên cậu rất hay được về thăm nom bà mẹ đang ốm nặng. Tháng 6 năm 1917, Erich bị chuyển đến một đơn vị công binh ở mặt trận phía Tây. Anh luôn tỏ ra rất điềm tĩnh, ngay cả khi người đồng đội Troske bị thương vì dính mảnh lựu đạn, Erich vẫn đưa được Troske về phía sau an toàn. Nhưng cái chết của Troske- không phải vì vết thương mà do không được nhìn ngó đến đã khiến cho Erich bị đổ vỡ hoàn toàn. Anh vẫn tiếp tục cứu các đồng đội cho tới khi cũng bị thương vì mảnh đạn. Suốt hai năm 1917- 1918, Erich nằm tại bệnh viện St-Vincenz ở Duisburg để chữa vết thương. Trong khi đó, mẹ anh qua đời tháng 9 - 1917. Sau này, khi chiến tranh kết thúc, lòng thương nhớ mẹ đã khiến Erich quyết định đổi tên kép Erich-Paul thành Erich-Maria. Rời bệnh viện, Erich trở về Onasbruck để dự khóa huấn luyện nâng cao trong nỗi đau buồn sau cái tang lớn. Chiến tranh đã chấm dứt trước khi anh trở lại mặt trận và mặc dù chưa hề trải qua sự đối đầu tại chiến tuyến nhưng chiến tranh đã làm thay đổi suy nghĩ và thái độ của Erich mãi mãi. Anh đã học một bài học cay đắng về giá trị mong manh thực sự của đời sống cá nhân sau khi đã hoàn toàn đổ vỡ khi nhận ra “chủ nghĩa yêu nước” của cái xã hội Đức đó có thể sẵn sàng bỏ qua bất cứ một cá nhân nào. Với anh và nhiều người bạn của anh, “trách nhiệm công dân Đức” chẳng còn một ý nghĩa gì nữa.
Những năm tiếp theo, nước Đức lâm vào tình trạng thiếu thốn, lạm phát, thất nghiệp đầy rẫy bọn đầu cơ trục lợi cùng bọn cực đoan chính trị. Remaque cùng vài người bạn quay trở về và nhận thấy những giáo viên cũ bây giờ chỉ là những kẻ nực cười. Remaque thường lôi mình vào rắc rối theo kiểu tự chụp một bức ảnh ông mặc đồ sỹ quan có chữ thập ngoặc và một mớ huân chương cùng con chó cưng trong một cách bố trí đầy mâu thuẫn...
Sau khi tốt nghiệp, Remaque được giới thiệu vào dạy thay cho một giáo viên trong vòng hai năm. Môi trường giáo dục không dính dáng đến chính trị và Remaque chuyển sự say mê sang các môn thể thao, nhất là đua ô tô. Hình ảnh về Remaque lúc bấy giờ là chàng thanh niên có mái tóc vàng, rất điển trai, ăn mặc trang nhã và những cơ bắp cuồn cuộn nổi. Tóm lại đó là hình ảnh về một con người hào hoa bất chấp thu nhập! Sau một thời gian, Remaque chán nản bỏ đi làm đủ thứ việc: chơi organ ở nhà thương điên, nhân viên một công ty sản xuất bia mộ, làm nhà phê bình sân khấu ở một thành phố nhỏ, viết quảng cáo cho một công ty ô tô. Ông lấy một nữ diễn viên tên là Zutta Ilse Zambona năm 1925, một thời gian ngắn sau khi được nhận vào làm biên tập ở tạp chí Sport im Bild ở Berlin.
Đầu năm 1920, với cái tên Erich Remark, ông xuất bản một cuốn tiểu thuyết và nó bị thiên hạ lạnh nhạt đến nỗi ông phải bỏ cả bút danh- vốn là tên của cụ nội. Lối viết báo của ông quá cứng, thậm chí tầm thương và đầy cảm tính. Chính vì thế, sự thành công của Phía Tây không có gì lạ xuất bản năm 1929 làm cho ông và bất cứ một người nào cũng phải ngạc nhiên. “Bóng ma của chiến tranh luôn ám ảnh chúng tôi- ông nói- nhất là khi chúng tôi cố gắng không nghĩ đến nó nữa”. Và kết quả là Phía Tây không có gì lạ đã làm cho tất cả những người ở hai bên bờ Thái Bình Dương xúc động sâu sắc trong khi trước đây, họ ra sức tìm kiếm ý nghĩa của chiến tranh.
Trong năm đầu tiên, riêng độc giả Đức đã mua tới hơn một triệu bản cuốn tiểu thuyết Phía tây không có gì lạ và người Anh, Pháp, Mỹ thậm chí còn mua nhiều hơn. Cuốn tiểu thuyết còn thành công hơn nữa nhờ bộ phim do người Mỹ dựng với Lew Ayres và Lewis Wolheim đóng vai chính. Đó là một trong những bộ phim nói đầu tiên và hiện nay vẫn là một phim kinh điển của thế giới. Năm 1932, Phía Tây không có gì lạ được dịch ra 29 thứ tiếng. Từ một anh nhà báo quèn hoàn toàn vô danh, Erich Maria Remaque đã trở thành nhà văn nổi tiếng trên khắp thế giới. Dù vậy, cuốn sách đã gây ra cuộc tranh luận ngay trong lòng nước Đức. Một số người cho rằng tác giả chỉ bịa tạc để gây sốc và kiếm tiền. Bọn Quốc xã đã phao đủ thứ tin đồn để phá hoại sự nổi tiếng của Remaque. Nào là ông là một tên Pháp- Do Thái, hoặc là ông là một thằng già không biết gì về chiến trận... Remaque không bình luận gì, sau đó ông trả lời trong một cuộc phỏng vấn: “Tôi chỉ bị hiểu lầm khi người ta cố tình hiểu lầm”.
Remaque ly dị vào đầu những năm 30 khi chính quyền Quốc xã bắt đầu đầy ải ông, nhưng rồi họ tái hôn ngay sau đó. Thế rồi hai vợ chồng lại sống ly thân và ly dị chính thức vào năm 1951.
Cuốn sách tiếp theo dựa trên câu chuyện mà Remaque và những người bạn trải qua sau khi từ mặt trận trở về được mang tên Đường về. Khi đó thật ra Remaque vẫn chưa hề là người chống Quốc xã nhưng Đường về đã khiến cho chính quyền Quốc xã nổi giận.
Goebbels, kẻ đã gây dựng nên chương trình “săn-phù- thủy” đã có những phản ứng đầu tiên khi bộ phim Mỹ Phía Tây không có gì lạ được chiếu ở Berlin. Đội quân của hắn với cái tên Thanh niên Hitler đã xông thẳng vào rạp để ném những bình hơi thối cùng những con chuột bạch và hét lên: “Nước Đức hãy thức tỉnh”. Bộ phim bị cấm năm 1931 và Remaque bị buộc phải rời nước Đức trong khi sách của ông bị thiêu rụi trong cuộc đốt sách đáng hổ thẹn năm 1933.
Năm 1962, Remaque đã nói: “Tôi bắt buộc phải rời nước Đức vì tính mạng bị đe dọa. Tôi chẳng phải là Do Thái và cũng chẳng ủng hộ gì cánh hữu. Tôi vẫn là tôi như bây giờ: một người theo chủ nghĩa hòa bình và luôn sẵn sàng chiến đấu”. Sau đó có người kể rằng Goebbels đã mời Remaque quay lại nhưng ông đã trả lời: “Có 65 triệu người đang muốn ra đi mà tôi lại tự nguyện quay về ư?”.
Năm 1932, chính quyền Quốc xã tịch thu tài khoản của ông ở Berlin – chúng nói rằng để bù vào tiền thuế. Tuy nhiên trước đó Remaque đã chuyển hầu hết tiền và số tranh theo trườn phái Ấn tượng sang Thụy Sỹ. Tại đây, ông mua một ngôi biệt thự ở Porto Ronco cạnh bờ hồ Magiore và dần dần mua về nhiều thứ đồ cổ quý giá.
Trong thời gian Remaque bị tước quyền công dân Đức, 3 cuốn sách của ông lần lượt được dựng phim ở Mỹ và đôi lúc người ta gọi ông là Vua của Hollywood. Bạn bè của ông rất nhiều: Marlene Dietrich, Greta Garbo, Charles Chaplin, F.Scot Fritzgerald và Ernest Hemingway.
Sau cùng, mệt mỏi vì những phù hoa giả tạo của Hollywood, ông chuyển sang đi về sống ở New York và Porto Ronco. Năm 1957, ông càng nổi tiếng vì vai diễn trong bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết của ông: Thời gian để sống và thời gian để chết. Năm 1958, Remaque cưới nữ diễn viên Mỹ Paulette Goddard sau 18 năm quen biết.
Lần đầu tiên đến Mỹ, Remaque không gặp một khó khăn gì về thủ tục nhưng ông hết sức bực bội và thông cảm với những bất công mà bạn bè ông phải chịu đựng trong cảnh tha hương. Mặ dù đã xin nhập quốc tịch Mỹ năm 1941 nhưng Remaque luôn phẫn hận vì mất quyền công dân Đức. Năm 1943, một nỗi đau lớn đến với Remaque: em gái ông Elfried Scholz bị chính quyền Quốc xã xử trảm vì “tuyên truyền lật đổ”. Sau này, ông thật sự cảm động khi Onasbruck đã lấy tên cô gái đặt cho một con đường năm 1968. năm 1971, chính quyền Onasbruck cũng đã đặt tên một con đường chạy quanh thành phố là Erich Maria Remaque.
Bóng tối thiên đường là tiểu thuyết cuối cùng của ông. Trong tác phẩm đó, người ta tìm gặp lại bóng dáng của rất nhiều nhân vật trong các tiểu thuyết trước đây và nhân vật chính đã quyết định trở về lại nước Đức bất chấp cuộc sống và tình yêu ở Mỹ ngay sau khi chiến tranh kết thúc. Nỗi hoài nhớ quê hương còn thể hiện trong khoảng những năm 1950 khi Remaque về Đức tìm tài liệu cho những tiểu thuyết mới: ông không bao giờ trở về thành phố quê hương vì cảm thấy thành phố mới xây lại này không còn là những gì thân quen mà ông đã mô tả trong Phía Tây không có gì lạ, Đường về và Bia mộ đen nữa cả.
Remaque qua đời sau một loạt cơn đau tim tại một bệnh viện ở Locarno vào ngày 25-9-1970. báo chí mê mải đi tìm các chi tiết về cuộc đời ông mà quên cả một điều: Remaque là tác giả của Cuốn tiểu thuyết hay nhất về Chiến tranh thế giới thứ nhất. Nhưng dù sao chăng nữa, các độc giả đã không hề quên. Chỉ riêng ở Châu Âu, người ta đã mua đến 13 triệu bản những cuốn sách của ông. Trong đó Phía Tây không có gì lạ bán được 8 triệu cuốn vẫn mãi là một trong những cuốn sách bán chạy nhất châu Âu của thế kỷ 20.
- LƯU SƠN MINH -
Khi tất cả mọi thứ đã mất, tương lai vẫn còn