Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thiên Mệnh Ca số 1

1 trả lời, 1.389 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-29 12:24:34Huyền Băng>
Thiên Mnh Ca s 1
Thiên Mệnh
 [X(]
Có người bảo cuộc đời đẹp lắm.
Sao lại có bao cái chết lặng thầm
Chợt nhớ rằng Đức Phật bảo chúng sinh
Đời là bể khổ
Sầu đến nỗi không còn rơi nước mắt
Có người bảo cuộc đời là vở kịch
Vở hài kịch vui tươi
Hay bi kịch cuộc đời
Kẻ giàu sang người bần cùng đói rét
Kẻ ác quyền uy
Trong khi kẻ hiền lành bi lụy
Tình thương tình người
Hội từ thiện, trại tỵ nạn, sẽ chia bát cơm manh áo
Trong khi vẫn còn lao tù, xiềng xích, tra tấn cực hình
Ai phải thét phải gào, phải gục bên vết máu
Sự thương yêu nhìn nhau qua ánh mắt đầy thù hần cay nghiệt
Và cứ thế bao cuộc cuộc tiêu diệt lẫn nhau
Ước mơ tự do một ước mơ vĩ đại
Đức Phật bỏ cung điện nguy nga
Để sống kiếp khổ sở không nhà
Người nghệ sĩ lang thang hát bài ca sự thật
Ai bị kẻ khác trói chặt
Đóng đinh trên thập tự giá như Chúa Jesu
Ai đang bị cầm tù nơi những thiên đường hoang tưởng
Và một bài ca: Những thiên thần trong bóng tối
Có những kẻ tự do lại tự trói chặt mình
Trong nỗi cực hình
Nơi danh lợi, bạc vàng
Không bao giờ mang theo vào cõi chết
Có người chưa bao giờ uống giọt rượu nào
Nhưng vẫn say sưa suốt kiếp
Có nếm rượu rồi ngã ngửa ngã nghiêng
Ngã cả đất trời
Ngã cả cuộc đời tươi đẹp
Socrate sao dám uống thuốc độc
Nguyễn Du sao chẳng dám uống thuốc lành
Bao kẻ cố điều trị cố khỏi bệnh mau lành
Sao lại chết nhanh đến thế
Sao người ta lại coi thường mạng sống của hàng triệu côn trùng
Khi biết rằng mọi sinh mạng không thể đo thể tính
Và giá người quá thấp thật quá bất bình
Thua cả giá chiếc xe cán nó chết
Thử nhìn xem những sợi tơ nhện mong manh
Thử nhìn xem những sợi tơ nhện rối nuồi
Thiên Mệnh ơi có tìm được niềm vui
Khi mất đi đau khổ như lời Tolstoi đã nói
 



 
Thiên Mệnh ca số 2
Sáng tác: Thiên Mệnh
 
Đang chờ người phổ nhạc
Tui muốn hát cho em nghe một bài hát
Nhưng sợ em không thích hay tui nhút nhát
Tui phải lựa những ngôn từ thật đẹp giống những vần thơ
Em hãy nghe tui hát ở những ngôi trường nước Việt
Ở phố phường nước Việt
Hay ở những chiến trường máu đổ
Hay ở lao tù âm u
Tôi hát về tự do
Hòa ca cùng một cơn gió đêm đông
Trông cơn giông em có run cầm cập
Một que diêm còn sót lại tôi nhường cả cho em
Em ơi hãy cùng tui mơ đi
Mơ về nơi tui đang hát là ở một cánh đồng bát ngát mênh mông
Mơ về nơi tui đang hát là ở những con sông xuôi ngược những chiếc đò
Dòng nước chảy có thiêng liêng không vậy
Nếu em nhìn bằng con mắt của tâm linh
Tui hát về một cuộc tình dang dở
Tôi hát về những nhịp thở của tâm tư
Lời tôi hát viết từ những bước thư tình
Tôi hát và nghe nhịp sống trong đau thương cùng hát
Hàng ngàn đợt sóng bạc
Có phải là đôi cánh thiên thần đưa em bay lên
Em ơi
Sự thật như những làn tên
Đang cố xuyên qua cái áo giáp dày của sự dối gạt
Em hiểu thêm được gì qua lời tui hát?
Hãy nhìn thẳng vào mặt tôi
Nhìn thẳng đến cả một con tim cằn cỗi
Lòng tôi có vắng lặng như mặt hồ?
Lời hát tui nhỏ khi xung quanh là bao tiếng xô bồ
Sao bên phương Tây lại chống lại thuyết hư vô
Còn ở phương Đông thì thuyết luân hồi làm chi cho khổ
Đêm đã tối rồi tối quá
Một đoàn tàu cùng ánh sáng đã đi xa
Còn lại chúng ta
Những người cùng khổ, thua lỗ
Lời bài hát có phải là ánh sáng cuối cùng của niềm tin
Giọt nước mắt lăn dài trên nốt nhịp thình lình
Tui thật to, thật to, thật to
Xui cho tan đêm tối
Tiếng gà o o
Ngày mai sẽ đến thoát thai, hồi sinh
Bao hồn oan khuất vọng về lời kinh
ÔI vui lạ thường ngọn lửa đang bùng cháy tim tôi
Em đã thấy đã thấy chưa
Tiếng nhạc trong mưa
Rất gần rất gần vô cùng sâu lắng
Bài hát tui hát đang vào những hồi cuối
Một ngày sẽ rất mới
Những đời sống yên vui
Ngậm ngùi nốt nhạc như giọt sương trên lá xanh




Thiên Mệnh ca số 3
Thiên Mệnh
 
Nói chi đến vũ trụ mịt mùng
Có chăng là không gian phân tầng rõ rệt
Từ địa ngục chúng sinh là quỷ súc
Đến gian gian bao ảo dục hữu tình
Vượt trên là ánh sáng của thiên đình
Lóng lánh chói mắt thật tuyệt đẹp
Vi diệu như hạt sương trong nắng
Trắng và trong như một khối băng ngần
Mắt Phật như cánh sen nhìn đời mỉm nụ cười lạ lẫm
Từng bước chân từ bi sen hóa chiến xa hận thù
Trong cơn gió cát mịt mù của sa mạc
Phá nát trà đạp
Ôi trái tim giờ là bông hoa
Tỏa hương thơm ngát
Ta nghe thoang thoảng là máu tanh
Trong cuộc giành tranh giữa bố bề hư ảo
Tôi sinh ra thế nào
Hóa sinh từ noãn thai hay quả trứng
Giữa khu rừng bào tử hạt phấn chạm vào nhau
Không cần không cần
Đạt đến khí quyên của độ cao
Giữa một khung trời rộng lớn
Nhưng lại là rất chật ở tâm hồn
Ôi nó bồn chồn bốn bề trắng xóa
Không trắng thì vẫn là đêm tối của mù lòa
Mù lòa mù lòa thật
Mắt che khuất chỉ ở màn sương
Trơ mảnh xương ta thấy có vài viên đạn
Nổ ran ran tiếng pháo của giao thừa
Sắc xuân
Cũ kỹ xa xưa
Đã từ vô thỉ chung số kiếp
Chẳng lẽ không có dịp được ngôi lên
Lên đến mắt Phật
Nhìn sự thật của hồng trần
Sự hiểu biết của thánh thần
Thằng ngố
Ngây ngô buồn khổ
Không phải vòi rồng mưa máu thịt rơi rơi
xuống đời
Không có hít thở vẫn sẽ sống
Giữa gông cùng giam hãm
Hòn đá đang nở hoa mỉm cười
Tôi sống lại
Một cuộc đời thơ dại
Mắt mẹ rồi làm đứa bé bơ vơ
Viên đạn sinh tui ra
Tiếng bom dạy tui hát
Bụi cát là cuộc đời
Đã mỏi mệt là lăn ra mà ngủ
Thảm cỏ êm gió thoảng nhẹ rất ru
Cõi hồng trần sống kiếp sống người tu
Là yêu quái là điên điên dị dị
Xe luân hồi đang chở tôi đi
Đi qua cánh rừng già Nam Á
Với nhiều bùa ngãi nhiệm màu
Băng qua những chiến hào
Súng chất đầy thành bãi
Băng qua những lẽ phải
Là phản động tù mọt gông
Băng qua những con sông
Loan loan màu huyết đỏ
Băng qua những thảm cỏ
Còn xót lại miếng da
Băng qua
Đưa tôi về vùng đất mẹ
Chim lửa ơi tro tàn ngươi gượng dậy
Vẫn huy hoàng tỏa rực ánh dung nham
Em ở đây chờ đợi đến héo tàn
Chiếc áo thần này anh đã đoạt lại
Sử thi anh hùng ca bất tận
Đâu nhộn nhịm bằng chuyến vượt Thái Bình Dương
Biển hung hãn còn ngán cả xương
Vừa thấy xác cá no nê một bữa
Nhà tui không cửa
Thách đố ai mà vào
Không là hang động địa đạo hôm nào
Không là mê cung hay mê hồn trận
M16 anh hiên ngang xung trận
Bắn một lần chết cả tá AK
Thân này anh đứng chặng chiến xa
Cho thơ được viết nên bằng màu nhân bản
Anh sẽ tạo phản
Cùng Cao Bá Quát đi thi
Gửi anh câu chúc bình an có ít gì
Mai anh phải lên đoạn đầu đài cùng Nguyễn Thái Học
Trong đá có ngọc
Không dũa mài vẫn là đá mà thôi
Trong bùn có mùi hôi
Sen không nở sao mà hương thơm ngát
Nasa mời ta
Cùng thám hiểm Kim Tinh sao Hỏa
Đi làm gì
Ngôi đây có thấy cả ngân hà
Đêm thu bay đến thăm Hằng Nga
Bây giờ già xấu quắt
Chốn mặt trăng đã trải mấy cuộc tình
Thôi thôi anh thua
Thua thiệt
Cầm sung hôm nào mình lý biệt đôi trời
Hôm nay bỏ súng anh bỏ luôn đời
Thương em lắm mình âm dương cách biệt
Anh giờ là thằng bé mười bốn, mười lăm
Cành hồng tặng anh run run sờ sợ
Em là chúa Tuyết mà tim nóng 40 độ
Em là lọ lem lại gặp thằng đánh giày
Ai có thấy
Ta cho vàng xuống biển
Lo tin này có cả tá kẻ đi tìm
Đến tiệm vàng cho nó lẹ
Đến suối vàng có cả núi luôn kìa
Kính vạn hoa
Ta thấy cuộc đời ta
Kính hiển vi, thiên văn
ở đó một con ma
Ta yêu tự do đến cả văng quần áo
Huýt sáo to hay hơn bản trường ca
Tiếng hét la
Nhạc chữ tình thứ thiệt
Bất diệt bất diệt
Là trái tim tui
Đã chín mùi trái tim càng nóng đỏ
Những bé nhỏ
Không thể lớn to hơn
Biết ơn, cám ơn đội ơn
Bạn bè, cha mẹ, anh lính dù, hải quân, mũ nâu, mũ đỏ
Bác Hồ, Vua Hùng, Sa tăng, Ma Vương Đức Phật
Sự thật hay sự dối gạt hổm rài




Thơ ước mơ

Thiên Mệnh



Những ngay buồn thử thách của cuộc đời

Ta sinh ra chẳng biết có thời gian

Dù dòng chảy rất chậm hay vội vàng

Nắng chợt tắt và mùa đông chợt lạnh

Trên ngọn đồi trơ trọi một ngọn đồi

Bao ước muốn có lần ta tự hỏi

Là bỏ mơ hồ hay mãi đợi hư vô

Vào cuối ngày một buổi chiều tuyệt đẹp

Chẳng kéo dài bao cảm xúc mong manh

Bản chất sinh tồn tạo bao cuộc tranh giành

Và ước mơ ta cũng thế

Muốn hát vang giữa vắng lặng bốn bề

Muốn chửi, muốn đùa, cùng thế sự hơn thua

Muốn lật đổ bạo quyền xóa xổ ngôi vua

Muốn vạch lằn ranh đâu là tự do, đâu là lý tưởng

Đóng thành khuông

Cuộc đời vốn vô hình vạn trạng theo ý muốn

Căn tình thương phủ kín khắp địa đàng

Nơi trần gian

Hay đơn giản xây lâu đài trên cát

Dựng mái lều sau cơn bão kinh hoàng

Vun hạt giống lúa tràn đồng thơm ngát

Mở cửa lồng chân trời mới bao la

Không luận sang hèn ý thức hệ màu da

Không luận quá khứ nhìn tương lai mà đi tới

Dù hôm nay ước mơ còn xa vợi

Ai biết rằng khát vọng sẽ lên ngôi

Màu tươi mới phủ kín trái tim tôi

Có đủ sức hòa tan màu đen tối

Cuộc đời này vẫn còn bao gian dối

Bao con người chỉ biết nghĩ đến mình

Mai này có tái ngộ tử sinh

Trong giờ tiễn biệt nhắn giùm thế gian




Hư không khúc
Thiên Mệnh
 
Tình yêu từ hư không muôn thưở
Thổi vào quả bóng ắt căng lên
Bài ca hoài niệm về nỗi nhớ
Chảy ngược về dòng cảm xúc lãng quên
Đêm chia ly ai buồn
Lệ nào cố giấu hạt mưa tuôn
Chỉ nghe lời con tim đang nói
Lặng im lìm lời nói của bờ môi
Thuyền đã xa bến cũng xa rồi
Sầu không chết anh hóa tượng đá vôi
Khỏi viết lên màu giấy trắng
Giọt mực nào đọng mãi đến trăm năm




Vài bài thơ của Thiên Mệnh (kỳ 1)
 
Vô đề
Thiên Mệnh
Lời giã biệt cũng là lời tri ân
Cảm ơn đời đã cho ta giấc mộng
Cái hư vô đầy sắc thái tình nồng
Vượt luân hồi luôn sống chết bên nhau
Ta muốn dừng đời kéo ta đi mãi
Bụi trầm luân phủ kín cả hình hài
Máu trong tim chảy cuộn niềm hoan lạc
Xác hư hao tan nát đổ bên đường
Mỉm nụ cười khi chợt thấy bông hoa
Đêm nghe vũ trụ hòa ca điệu buồn
Lẻ loi trơ trọi cô độc trần truồng
Một màu huyền ảo khơi nguồn văn minh
 
Vô thanh
Thiên Mệnh
 Ngày và đêm
Thực và ảo
Nắng lên
Ta vẫn nghe bão trong lòng
 
Vô thanh buồn tẻ
Gió lùa cành tre
Giữa trưa hè
Lòng mùa đông giá tuyết
 
Thời gian trôi biệt
Chăng định lượng
Vô hạn hoặc là không
Sức gánh gồng
Chỉ gục ngã
Mới gánh cả bầu trời vĩ đại
 
Tim đập lại
Những kiếp mới sinh ra
Ta ngắm ta
Thấy mình càng già
hay càng trẻ
 
Bốn bề vắng vẻ
Nhưng chặt trội hư không
Trăm ngàn hạt đang vận động
Có rồi không
Không rồi có
 
Khi anh ra đời
Thiên Mệnh
 
Anh chưa ra đời
Vũ trụ vẫn còn nhiều tâm tối
Và cuộc đời có nhiều thứ dơ bẩn và tanh hôi
Anh sinh ra đời
Nhân sinh vẫn cứ thế buông trôi
Thôi rồi đất nước
Những đoàn người xuôi ngược
Và lặng im hóa chết chóc từng ngày
Anh sống trên đời
Mỗi giờ mỗi phút đổi thay
Kìa bình minh rực rỡ
Chẳng chiếu sáng đỉnh đầu
Vinh quang chói lọi
Hay chỉ bình thường là chút nhân bản thôi
Hạnh phúc chỉ là những ước mơ
Những trò đùa hứa hẹn
Cảnh giới nào anh sẽ hưởng khi lìa đời
Có những nức nở mong muốn cứ im hơi
Cùng thì thào cùng lòng đất
 
Làm thơ
Thiên Mệnh
Tôi làm bài thơ buồn
Để ca ngợi niềm vui
Tôi làm bài thơ sống
Bất chấp mọi bất công
Gió đưa làn sương lơ lửng đỉnh đầu
Trong sự im lặng là tiếng kinh cầu mãnh liệt
Kéo bao ngày qua cho riết
Nhưng cũng nâng niu từng phút từng giây
 
Ngắm mưa
Thiên Mệnh
Những cơn mưa đổ thêm những nỗi buồn
Cho ngày u ám thêm u ám
Cho đời đen tối mãi tối đen
Một mình đối mặt màn đêm
Ngẩng lên nhìn hạt mưa rơi lạ lùng
Xa xa trắng xóa mịt mùng
Mưa Cần Thơ mưa Sài Gòn mưa Đà Nẵng mưa xứ Huế
Có buồn như thế
Sao đêm nay mưa dài lê thê
Suốt đêm không tạnh
Một chiếc áo manh mải ngắm nhìn
Ngông
Thiên Mệnh
Lang thang dưới thấp trọc trời
Nổi trôi thân phận ngó đời cười thôi
Quê hương khất bóng lâu rồi
Nhưng mà còn đó còn tôi mà buồn
Tỉnh ra giấc mộng phát cuồng
Không cần chi hết trần truồng đi rong
Dọc ngang ngang dọc mà ngông
Ban pháp vô ngã để mong độ đời 
  
  
  
 



Đăng nhập để trả lời
0
Chào Thiên Mệnh,

Chào đón bạn đến với vườn thơ sáng tác của Việt Nam thư quán, bài bạn đăng rãi rác nhiều trang, HB đã gom lại theo quy định, và dời vào đúng trang thơ sáng tác.

Bạn hãy copy lại từng bài và dùng chức năng trả lời trong cùng chủ đề dán lại từng bài một cho đẹp bạn nhé. Bài nào bạn đăng lại xong thì xóa ở trên để tránh trùng lấp.

Bạn nên xem hướng dẫn cách đăng bài trong "Bạn muốn tham gia vườn thơ..." ở đầu trang thơ sáng tác.

Chúc bạn sớm quen với cách đăng bài và tìm được niềm vui trong diễn đàn Việt Nam thư quán.

HB  

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0