Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỠ LÀNG

279 trả lời, 32.783 lượt xem — Trang 2 / 10
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-11 20:00:02phan thanh minh>
Biết phải nói gì đây khi mà những cuộc tình chợt đến chợt đi trong vội vã có ai nghĩ rằng những giây phút êm đềm bên người mình yêu dấu lại sẵn sàng đón nhận ly tan...Những cánh chim lẻ loi dịu dàng kia sẽ bay về đâu khi trên bầu trời không còn chung đôi nữa. Buồn sao, em đi cỏ sẽ úa mềm và dòng sông tôi không còn xanh màu nguyện ước, trôi nổi lở bồi theo năm tháng để rồi nuối tiếc vu vơ...sao không sao không và sao không tha thứ cho nhau !

Sharing có nghe một dòng sông vẫn lặng thầm chờ đợi mà thuyền thì mãi xa tít ngàn xa...lời ước nguyền không trọn nỗi đau đáu trong sông vẫn nặng trĩu vẫn rất khó phai mờ...

DÒNG SÔNG CHỜ ĐỢI

Có dòng sông thệ ước
hương nguyền theo người đi
nụ môi đào dâng hiến
hây hây má xuân thì...

Dòng sông chờ đợi mãi
thao thức mấy mùa qua
sóng trong lòng bão nổi
thuyền xa ngút ngàn xa...

Dòng sông buồn cô độc
bến vắng chuyến đò sang
dặm dài trăng lữ thứ
nhớ thương ai vô vàn...

Dòng sông còn trôi nổi
lênh đênh những mùa vàng
lời ước nguyền không trọn
đành để thuyền sang ngang..!

Cố gắng chấp nhận hy sinh để sống với người mình yêu hơn là tự mình làm khổ lấy mình, tự mình dằn vặt lấy mình bằng những chuyện không đâu vào đâu để rồi tan vỡ
để rồi nuối tiếc
dỗi hờn
căm ghét
xót xa..?
Xin được hạnh phúc đi đừng như tôi
........
Xin từ giã biệt xa người
thương hoài kỷ niệm buồn vui mặn nồng
áo xưa...em gói theo chồng
sao còn thương mãi lụa hồng xa xưa !
........
Đăng nhập để trả lời
0
Sự cố gắng nào cũng đều được bù đắp bằng thành công nhưng không phải bao giờ cũng là hạnh phúc, cố gắng chấp nhận người yêu mình để quên đi hình bóng cũ, nhưng từ sâu thẳm trong tim mắt cũ người xưa vẫn rộn rã, con đường ngày nào vẫn ngập tràn hương bưởi nhưng giờ không còn ai chuẩn bị khăn tay tiễn người nữa,.... bất chợt một bóng người qua phố đông làm ta thây nao lòng, chợt mong tìm về lối cũ nhưng mộng tưởng tàn phai, hương xưa đã theo bóng mây bay về cuối trời...thầm ước ao bóng xưa không còn vương vấn.


CHIẾC BÓNG CUỐI ĐƯỜNG

Em với chồng em như đẹp đôi
Cùng với con em một gia đình
Chiều nay tản bộ trên đường phố
Đón gió hồ về thả hồn xưa

Bao lần em nhủ qua phố ấy
Quên chuyện ngày xưa anh và em
Nay em lại bước qua đường cũ
Lòng nhẹ phiêu bồng bước bước đi

Bỗng lòng chợt thắt người xưa cũ
Đang bước cùng ai cuối con đường
Dẫu rằng đã nhủ lòng yên lặng
Sao vẫn chùng chân dõi bước anh

Em mong thay thế con người ấy
Đang bước bên anh cuối con đường
Là em dù chỉ trong giây lát
Rồi lại trở về với hôm nay
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu một người và sống với một người, tất cả như hai trong một...nhưng không phải vậy, thật là một chuyện nao lòng.Có lẽ do ngoại cảnh hay vì vấn đề tế nhị của cuộc sống mà người ta sẵn sàng chấp nhận trái ngang !
Không tán thành và cũng không đả phá vì cuộc sống của mỗi người trong chúng ta đều có một hoàn cảnh đặc biệt khác nhau...Hy vọng, những lần gặp bất chợt ngày sau sẽ không phải ngỡ ngàng lắm thế...Có gì đâu, bên chồng, con là chỗ dựa cực kỳ vững chắc có cần gì phải núi nọ sông kia mà thực chất thì đã quá hão huyền, nếu lần sau gặp...hãy bình tĩnh khoác tay chồng thanh thản rong chơi...

Có một chiều em đi bên tôi
sương níu hoàng hôn nghiêng vai xuống phố
cành phượng tím dịu dàng nhã độ
gió đan hương chải tóc nhu mì...

Có những điều không nói được bằng lời
chỉ ánh mắt vội vàng bất chợt
mây khép bóng và trăng vừa xa khuất
nghe mơ hồ áo ngả vai nhau !

Có một chiều không xa lắm đâu
hương cau rụng trắng mùa chinh chiến
chim không bay đôi dễ thường lỗi hẹn
tóc mai vắn dài bạc nhớ mong nhau !
.............

Đăng nhập để trả lời
0

HÃY THA THỨ CHO EM

Mỗi lúc em nghĩ về người ấy
Là mỗi lúc em đã lỗi với anh
Em mong anh hãy hiểu và tha thứ
Vì sẽ không có lần sau...lần sau...

Nhưng anh sẽ không biết đâu anh
Trong hồn em anh luôn là tất cả
Dù những lúc tâm hồn em dao động
Vì một hình bóng cũ ngày xưa
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH SÔNG NÚI

Em là biển rộng rì rào sóng vỗ
Tôi ngọn núi cao đứng giữa trời
Bảng lảng hoàng hôn biển thuyền rìu rặt
Mỏi cánh chim bằng về tổ trú mưa

Em-Anh, theo mẹ cha lên rừng xuống biển
Vẫn hẹn ngày hội ngộ trùng dương
Cho đất nước mỗi ngày thêm tươi đẹp
Mỗi bình minh đón gió tương lai
Đăng nhập để trả lời
0

Cánh chim sải cánh mỏi chiều
Lỡ làng ngõ hẹn...
Đìu hiu nẻo về
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
........
Và, đêm nay lữ khách
trời ba mươi, nghìn sao đêm vằn vặt
giấc mơ quê thèm một hớp rượu cần
đốt lửa lòng để sưởi ấm gian truân
chừng đã mỏi gối đời xuôi ngược
nợ cơm áo...chan hòa trong ánh mắt
giọt thương nào...còn mặn thấm trên môi
tìm đâu em...một hình bóng xa rồi !
.............
Đăng nhập để trả lời
0
Đầu khăn xanh, chân mang giày vải
Áo phong trần bạc dấu thời gian
Bụi hồng theo gió vương mặt xạm
Kiếm gác lưng trần thoáng thoáng rung

Lạc bước nẻo đường lữ khách đói
Chồn chân mỏi gối tựa miếu hoang
Lương khô, nước suối cho qua bữa
Mơ chốn quê nhà tiếng trẻ thơ

Xưa vì hận thanh mai trúc mã
Phẫn chí tang bồng nẻo nẻo xa
Xá chi tấc đất hoang đồng vắng
Một nắm xương tàn chốn chốn vương

Giang hồ tứ hải giai bằng hữu
Chẳng nề chi kiếp sống phiêu phong
Bách niên ngẫm lại thời niên thiếu
Chốn cũ tìm về nợ thanh mai
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi lãng khách phiêu bồng,
bước chinh chiến dặm dài gối mỏi
lá nhân thế sẽ rơi về nguồn cội
đất chung tình sẽ nở đóa bao dung...

NON NƯỚC ÂN TÌNH

Quê hương ơi, những lũy tre làng
thương man mác từng câu hò ví dặm
chiều bảng lảng bóng hoàng hôn chầm chậm
trăng ẩn mùa ríu rít gọi triều sông...

Quê hương ngọt ngào dải yếm tứ thân
lụa khép nép từng đường yêu huyền thoại
đêm bổi hổi nỗi niềm riêng con gái
gió chuyển mùa môi trăn trở nụ đông...

Quê hương ầm ào những lúc bão giông
rưng rức niềm đau nỗi đau của đất
hạt gạo xẻ chia từng mảnh đời cơ cực
áo tả...san nhau hơi ấm chỗ nằm...

Quê hương ríu ran bài học vỡ lòng
yêu tổ quốc yêu trời sao lấp lánh
những mái đầu xanh rồi mai tung cánh
nâng tầm cao đất nước nở hoa...

Quê hương ấm nồng khúc hát dân ca
yêu biết mấy những người đi giữ đất
khao khát đồng xanh thơm mùa hạnh phúc
đã là người sao chẳng có quê hương !
Đăng nhập để trả lời
0
Quê hương ơi !
Tiếng quốc gọi hè về
Những cánh đồng bao la xanh biếc
Triền đê uốn quanh những lũy tre
Bảo vệ những mái nhà trước thềm sóng nước

Quê hương ơi !
Tiếng trẻ nô đùa
Nhảy dây, đánh đáo, ăn quan mỗi chiều
Bi bô lớp học i tờ cô giáo hiền như mẹ
Phấn trắng bảng đen, tay nắn nót từng giờ

Quê hương ơi !
Ngọn núi cao vòi vọi
Ngọn hải đăng trong tâm hồn lữ thứ
Đỉnh trí tuệ trong bao la huyền hoặc
Đích tinh thần của khách tha phương


Quê hương ơi !
Ta ước có thể bay về
Uống những giọt sương buổi sớm
Nâng niu như chính ước vọng ban đầu

Quê hương ơi !
Kẻ lãng du mong đến một ngày
Vùi nắm xương tàn trên đất mẹ
Lắng nghe hơi thở ngày xưa đã mất
Đăng nhập để trả lời
0
Quê hương ơi !
Ta ước có thể bay về
Uống những giọt sương buổi sớm
Nâng niu như chính ước vọng ban đầu

Quê hương ơi !
Kẻ lãng du mong đến một ngày
Vùi nắm xương tàn trên đất mẹ
Lắng nghe hơi thở ngày xưa đã mất


Đồng cảm, hy vọng có ngày hội ngộ Sharing ạ !
Chúc mừng nhau bằng những ly rượu ân tình.....

LY RƯỢU CHO BẠN

Rót dâng một chén rượu đầy
trao đêm kỷ niệm bạn say men nồng
ngọt bùi chín khúc Cửu Long
phù sa chìm nổi đục trong bến đời...

Câu thơ chắp cánh nửa vời
khóc trăng khổ tận ngậm ngùi thái lai
cành hồng bèo giạt chân mây
bước chân lữ thứ tháng ngày héo don...

Mẹ già còm cõi nhớ thương
bát cơm thị tứ neo đơn lệ nồng
bếp chiều sợi khói đi cong
đìu hiu dáng mẹ chập chồng đắng cay..!


Đăng nhập để trả lời
0
Bạn ơi nâng chén rượu mừng
Cho ngày gặp lại cho ngày vui chung
Chúc nhau những mặn nồng hun đúc
Thêm hương lúa mới, thêm hương lửa đời

Ngày vui tao ngộ chữ tình quê hương
Say niềm ao ước bấy lâu thỏa nguyền
Thuyền về bến cũ chèo xuôi mái
Trăng đón bình minh kéo nắng xuân

Mẹ mừng vui nước mắt chẳng ngừng rơi
Tóc cha xanh lại những ngày gió sương
Nhìn em gái tươi trong màu áo mới
Ta nguyện với lòng chẳng rời xa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-21 21:44:30hellomy9>
Nhận được PM maiyeuem gửi trả lời cho Lỡ Làng, thôi thì hellomy giúp bạn mang lên đây nha, cũng chỉ là đoán thôi.. vì 3 bài thơ đều không có dấu tiếng Việt, nếu sai sót maiyeuem nhớ lên tiếng nhé!

maiyeuem wrote:

CÙNG CẢNH (KHÁC TÌNH)
"Con tằm ăn lá dâu xanh
Nhả tơ cho kén, dệt thành lụa xinh
Trên trời sao sáng lung linh
Thêm ánh trăng vàng in bóng dòng sông
Yêu em, sóng gợn sông lòng
Đò anh mãi chở tình hồng cùng em!
Bên ngòai trăng ngã bên rèm
Dau xanh, nong ken, van uom lua dao"

Câu cuối cùng thêm dấu thế nào nhỉ... ^^

TIM
"Tim ta như ngọn lửa hồng
Xua tan đêm vắng bập bồng bên nhau
Tim ta như những ánh sao
Lẻ loi mà lại ngọt ngào yêu thương"

HOANG TƯỞNG
"Giọt đời đắng lắm anh ơi???
Lúc thường say đắm, lúc đau say nhiều......
Buồn cười hai chữ tình yêu???
Càng quên càng nhớ... càng nhiều khổ đau
Người yêu ta mới hôm nào
Hôm nay ta đã xa nhau mất rồi
Mãi yêu em..."
[;)]
"Mơi mốt" maiyeuem nhớ viết có dấu tiếng Việt nghen hi hi

hi hi không phải "anh hellomy9" đâu nhưng muh cũng không quan trọng lắm, cám ơn maiyeuem đã viết tặng mấy bài thơ nhe!!! Nói gì thì nói, sách cổ có hai câu thơ hellomy cảm thấy rất tâm đắc là:

"Con tằm chết mới hết nhả tơ
Ngọn nến tàn mới cháy khô lệ sầu"

Thời gian cũng qua lâu rồi, cũng có nhiều dị bản, vả lại hellomy không nhớ chính xác nên không chắc đã viết đúng. Nhưng hai câu này quả đúng là rất sâu sắc... với mình á ^^
what if...
Đăng nhập để trả lời
0
Em cười mình đã rất lâu chìm nổi
Trong cái bể cô đơn khôn cùng của hòai bão, phiêu lưu
Những bước chân mòn mỏi, nặng thăng trầm
Không là biết em đã đi qua bao nhiêu mùa lá đổ
Nhiều buổi chiều cũng chỉ như cũ thôi
Nhưng em biết lòng mình thêm cay thêm đắng quả thật nhiều!
Bấy lâu nay, thì ra toàn mộng tưởng...
Em đã dệt đời mình bằng những sợi đằm thắm, êm đềm
Chờ đợi viễn vông những điều không tưởng
Là em không biết cách hạnh phúc với những gì mình có
Cho đến hôm nay, thức tỉnh muộn màng
Em vẫn thấy vui vì sự lỡ làng... giúp mình thức tỉnh
what if...
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu em, sóng gợn sông lòng
Đò anh mãi chở tình hồng cùng em!
Bên ngòai trăng ngã bên rèm
Dau xanh, nong ken, van uom lua dao"


chắc là

Yêu em sông gợn sóng lòng
đò anh mãi chở tình hồng cùng em
bên ngoài trăng ngả bên rèm
dâu xanh, nong kén, vẫn ươm lụa đào..!

Chắc là...thôi Hellomy9 ơi, hy vọng sẽ đúng ý tác giả
Đăng nhập để trả lời
0
Á.... chắc tiền bối đúng á... hihihi [8D]

Uh... "ngả" chứ không phải "ngã" hihi [&amp;o]
what if...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-22 23:26:34phan thanh minh>
QUÊ HƯƠNG

Quê hương
có thể là tiếng chim hải yến
gọi mùa xuân về lóng lánh tầng cao
là trái mơ thơm đỏng đảnh ngọt ngào
là hương nắng để em ngồi hong tóc
là áo trắng gói mây chiều tan học
có con dế mèn rúc rích nhỏ to...

Là má ửng lên khi chạm tiếng hẹn hò
là mắt mẹ nghèo đêm đêm thao thức
mùa hạn hán áo mồ hôi vắt nước
bát rau đồng chan chát muối dưa
để môi em cười ấm áp tuổi thơ...

Quê hương dạt dào ong bướm hương hoa
mây xõa tóc lững lờ bên suối
tôi ú ớ mới vừa mười sáu tuổi
đã bâng khuâng núng níu mối tình đầu
dã thập thò nhờ hương bưởi hương cau
gửi theo gió cánh tơ lòng êm ái...

Quê hương quanh tôi những hoa cà hoa cải
cũng có cô Tiên trong trái thị vàng
cũng có áo hài và cô Tấm đoan trang
có dũng khí hùng thiêng Quang Trung Lê Lợi
cũng có đêm xa
có ngày chờ đợi
có miếng cau trầu nói chuyện nợ duyên...

Là chiếc áo the thâm kết nối ba miền
là lẩu ốc xáo măng bún Huế
là tiếng nói mô tê trọ trẹ
là khối ân tình chung chí Bắc Nam
là cánh diều Cà Mau réo rắt gọi Nam Quan
là ngọn sóng Trường Sa
là Tây Nguyên rực nắng
là mắt em xanh môi đào má thắm
đợi xuân về phấp phới hoa lay...
là chiến chinh xa mưa nắng dạn dày
thép súng lạnh giữ sơn hà xã tắc
là bước em thơ mới ngày đầu cắp sách
có mẹ vỗ về mắt vẫn ướt rưng rưng...

Quê hương
là hình ảnh vợ hiền đứng tựa cửa băn khoăn
thương tay lưới thuyền xa bão tố
là con nục con thu
là cá chuồn cá hố
thơm lát dong riềng kho tộ kho tiêu...

Là cô giáo vùng cao nhớ bạn thương chiều
còn rưng rức tuổi xuân trước từng trang giáo án
là bức tâm thư
là tình bè bạn
là đêm bồn chồn áo nõn ngực hoa
là vòng tay tình nhân mắt ngọc môi ngà
là tất cả những gì ta đang có
là ánh bình minh
là hoàng hôn màu lửa
là khúc đồng dao máu đỏ da vàng...

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phan thanh minh

Yêu em, sóng gợn sông lòng
Đò anh mãi chở tình hồng cùng em!
Bên ngòai trăng ngã bên rèm
Dau xanh, nong ken, van uom lua dao"


chắc là

Yêu em sông gợn sóng lòng
đò anh mãi chở tình hồng cùng em
bên ngoài trăng ngả bên rèm
dâu xanh, nong kén, vẫn ươm lụa đào..!

Chắc là...thôi Hellomy9 ơi, hy vọng sẽ đúng ý tác giả


Không biết vậy không?

Yêu em sông gợn sóng lòng
đò anh mãi chở tình nồng cùng em
bên ngoài trăng ngả bên rèm
dâu xanh, nong kén, vẫn ươm lụa đào..!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phan thanh minh

quote:

Yêu em, sóng gợn sông lòng
Đò anh mãi chở tình hồng cùng em!
Bên ngòai trăng ngã bên rèm
Dau xanh, nong ken, van uom lua dao"

chắc là

Yêu em sông gợn sóng lòng
đò anh mãi chở tình hồng cùng em
bên ngoài trăng ngả bên rèm
dâu xanh, nong kén, vẫn ươm lụa đào..!

Chắc là...thôi Hellomy9 ơi, hy vọng sẽ đúng ý tác giả


Không biết vậy không?

Yêu em sông gợn sóng lòng
đò anh mãi chở tình nồng cùng em
bên ngoài trăng ngả bên rèm
dâu xanh, nong kén, vẫn ươm lụa đào..!


Thân chào WindAnt,
đồng cảm
Đăng nhập để trả lời
0
NƠI ẤY QUÊ HƯƠNG

Nơi ấy, ta có thể đứng, có thể ngồi
Có thể, tìm cho mình nguồn sống
Từ cây trái, ao hồ và những dòng sông
Đến những thảo nguyên xanh bát ngát

Nơi ấy, còn có cả những triền núi cao
Và cả những dải cát trắng phau nóng bỏng
Khắc nghiệt của thiên nhiên và sự chịu đựng
Nơi cả tháng không mưa chỉ toàn nắng cháy

Nơi ấy, là những dải xanh màu sóng biển
Những con sóng bạc đầu dồn những chiếc ghe
Đêm đêm những ánh đèn câu mực
Vẫn dập dìu trên cả trùng dương

Nơi ấy, là những cánh chim chiều về trú ngụ
Vách đá cheo leo những tổ ấm êm đềm yên ả
Chỉ một tiếng động là tung mình cất cánh
Xé toạc không gian bằng tiếng đập vù vù

Nơi ấy, là những họng súng vươn mình trong bão tố
Oằn lưng hứng chịu vạn phong ba
Những mảnh đầu đen, cánh tay trần xạm nắng
Vẫn mong chờ từng cánh én bờ trong

Nơi ấy, những dải đá ngầm như hung thần chờ đợi
Trực nuốt chửng con mồi, ngấu nghiến xác thân
Nơi những con tàu ngày ngày luân chuyển
Hàng vạn kim ngân cùng khoáng sản thiên nhiên

Nơi ấy, những rẻo cao thoáng thoáng bóng người
Bước bước trên mây và tay với cánh đại bàng
Những mảnh đời nối tâm hồn các dân tộc anh em
Vững biên cương, an xã tắc sơn hà

Nơi ấy, những mái nhà tranh đơn sơ mộc mạc
Những cầu tre lắt lẻo dập dìu
Và những chân tình khoáng đạt đêm trăng
Những e ấp nụ cười thôn nữ

Nơi ấy, là đô thành rực rỡ cờ hoa tráng lệ
Những quảng trường gió lộng choàng tay
Những lăng tẩm đền đài tráng lệ
Những mảnh đời ngụp lặn bụi phong trần
Đăng nhập để trả lời
0
NHỮNG THOÁNG TÌNH QUA

Một người một người lại một người
Lần lượt bước qua mảnh tình tôi
Sao tôi không chọn sao không chọn
Một người trong số những người qua

Thứ nhất người qua bến tự tình
Tiếng lòng vội vã tiếng lòng chung
Thì thầm mơ ước chiều vương tóc
Để lỡ duyên em, lỡ mất rồi

Thêm nữa người đi tiếng súng bồng
Vượt bao ghềnh thác lẫn mưa bom
Tiến về thành phố chiều hôm ấy
Để hồn tôi lạc giữa muôn hoa

Một lần tôi bước trong rừng vắng
Thoáng tiếng nai kêu vạt lá chiều
Một cô sơn nữ bên suối vắng
Ngây ngất hồn tôi, ai bước đi

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-28 01:27:01phan thanh minh>
***mến tặng XV ( B1 - nhé V )..........

Một lần tôi bước trong rừng vắng
Thoáng tiếng nai kêu vạt lá chiều
Một cô sơn nữ bên suối vắng
Ngây ngất hồn tôi, ai bước đi

.........
Hình ảnh chinh nhân bao giờ cũng đẹp, cũng oai hùng phong nhã và say đắm yêu thương...Mà cũng chính từ họ, hình ảnh đợi chờ của nửa phía bên kia thì lại the thắt , mỏi mòn...Ở giữa hai hình ảnh đó là một dáng đứng ngây thơ...chưa nhuốm chút bụi tình...xin gửi tặng cho những ai đồng cảm


SUỐI RỪNG

Chiều qua miền sơn cước
cơn mưa đàn bà...cứ rét mướt tỉ tê
đường gian nan trơn tượt bước đi về
mênh mông quá giữa đại ngàn hiu quạnh.

Tiếng thác vọng suối ghềnh xa sâu thẳm
rít từng cơn
con gió buốt ran ran
gùi măng rừng trĩu nặng bước chân em
thạch lan tím găm chèn trong tóc biếc...

Cánh áo mỏng bờ vai trần...
diễm tuyệt
riềm mắt nâu đọng sương biếc long lanh
váy phủ tình trăng
sột soạt...tiếng chim rừng
căng nhựa sống nụ tình trong ngực áo

Trăng đã lên suối rừng thiêng mộng ảo
ngẩn ngơ nhìn em tắm nước lung linh
cả trời hoa rạo rực bóng tình xuân
mềm như lá...
dưới dòng trong vắt
suối !

Cơi dậy bếp lửa chiều hanh nguội
say say tình chinh khách mấy mùa xa
lưu luyến lòng bên suối biếc...chiều qua
tình như đã...lâu rồi trong ký ức

Lữ khách muốn mình thành con suối nước
dịu mát tình ai...những lúc đi về !
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng đã lên suối rừng thiêng mộng ảo
ngẩn ngơ nhìn em tắm nước lung linh
cả trời hoa rạo rực bóng tình xuân
mềm như lá...
dưới dòng trong vắt
suối !


Chú Minh ơi nếu đi chinh chiến mà hành quân qua "rừng" hòai như thế chắc khối chú ước ao được làm chinh nhân chú nhỉ. Lần sau chú Minh có đi ngắm suối mùa trăng nhớ rủ Nghi theo với nhá hì. Thanks chú
Anh mang xe cưới đón người
Em lên xe trắng tiễn cười, nhận đau
Bao giờ cho đến kiếp sau
Cho duyên mình hết, nợ vào hư không...
www.khungtroitim.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-07 20:27:52phan thanh minh>
Chú Minh ơi nếu đi chinh chiến mà hành quân qua "rừng" hòai như thế chắc khối chú ước ao được làm chinh nhân chú nhỉ. Lần sau chú Minh có đi ngắm suối mùa trăng nhớ rủ Nghi theo với nhá hì. Thanks chú


Vâng, xin mời Nghi...nhưng nhớ mang theo ống "dòm".


CÀNH XUÂN

Em níu cành xuân
môi đào lúng liếng
chim về chao liệng
xao xuyến tình xuân...

Tiếng nhạc trầm ngân
víu đùa song cửa
từng câu thương nhớ
buồn, em thấy không ?

Rộn ràng chồi thơm
ân tình mấy độ
bước em dịu mềm
mênh mang nỗi nhớ...

Em hiền như lá
tóc thưa vai gầy
đoạn buồn chân cỏ
thương đời heo may...

Đi giữa ngàn hoa
ngập tràn hương thắm
mai tình xa vắng
buồn, em tiếc không ?


HAI NGƯỜI LÍNH
( riêng tặng một người đã phải làm bố của N )
3XV.

Người lính già về lại với dòng sông
nơi ánh chiều trôi có ráng hồng phương bắc
nơi đồng đội đã có người xa khuất
nơi chiến tranh một thời hun nóng khắp miền Đông

Về lại chốn xưa nắng bỏng rát bàn chân
ôi, sỏi đá...đồng quê nghèo xơ xác
đêm rực lửa bước quân đi ào ạt
ném hoang mang...run tay súng giặc thù

Hỏa châu lưng trời trừng mắt đêm thâu
tầm đạn cắt thêm kiếp người chìm nổi
cái chết bước qua từng vùng sáng tối
dải khăn sô...chia nước mắt hai miền

Người lính già về lại bến bình yên
nơi chuyến đò quê chở hai màu chiến tuyến
nơi áo nông thô...cùng nâng ly bè bạn
"viên đạn mày...đui mắt chẳng thấy tao " !
Đăng nhập để trả lời
0
Quả là...

Ráng chiều như uốn éo lả lơi
Gợi nỗi chinh nhân lạc lối nhà
...

Một dòng sông chia cách hai bờ chiến tuyến
Người lính già dạo nọ còn đưa khách qua sông
Nhìn dòng người tiềm thân lòng địch
Lệ chiến chinh héo hắt thân gày.

Chẳng tiếc vì không tự tay giết giặc báo công ơn
Tổ quốc đã sinh ra những con người hào kiệt
Quảng sinh mạng trên lý tưởng tự do
Vì chủ nghĩa hiến thân nào tiếc.

Nay đất nước thanh bình
Độc lập tự do cho muôn người
Những tàn dư chiến tranh vẫn còn đau đáu
Vẫn kiên trung với chủ nghĩa tự do

Những người lính năm xưa giờ trở về cố thổ
Nào lo toan cuộc sống riêng tư
Bằng bao nhiêu sinh kế đời thường
Vẫn không quên...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: phan thanh minh
HAI NGƯỜI LÍNH
......
Hỏa châu lưng trời trừng mắt đêm thâu
tầm đạn cắt thêm kiếp người chìm nổi
cái chết bước qua từng vùng sáng tối
dải khăn sô...chia nước mắt hai miền

Người lính già về lại bến bình yên
nơi chuyến đò quê chở hai màu chiến tuyến==?hông hỉu 2 màu nì lè màu chi
nơi áo nông thô...cùng nâng ly bè bạn
"viên đạn mày...đui mắt chẳng thấy tao " !

hì, thơ của chú Minh ,TS đọc hoài mè ko dám chạy vô khen vì ko kòn lời nèo để khen hết nhưng cái bài thơ Hai người lính của chú có chỗ TS đọc mè ko hỉu( cí nì chéc lè TS ra đời sau nên hổng bít) [:)]
[;)]thim nữa lè hai ngừ lính của chú hình như chú lèm ẩn đi mất tiu á...đọc mòn mắt chỉ thấy có" người lính già" hihi...1 mè ko fải là 2 nhưng TS cũng hiểu được..chỉ có đìu mún hỏi lè chú đã si nghĩ gì khi viết về "Hai người lính" như dzậy???

TS nói gì hổng fải chú bỏ qua nhe, bỏ qua lun cái tật hay thóc mách chót chét nữa há chú[;)]
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0

Có nỗi đau của ngày hôm qua.
không thể xóa nhòa trong ký ức


người lính trong bài thơ của hai người :PhanThanh Minh và rharing đã làm mt cảm động.lòng lai bồi hồi nhớ về ngươi ông thân yêu...........


NHƯỜI LÍNH CHIẾN_ÔNG TÔI

Người đã một thời xông pha trận mạc.
vết thương đau găm nát cả thân mình.
chiến tranh qua rồi mà vêt thương vẫn chưa lành.
vẫn đau đớn những buổi trở trời, nắng gió.
sao quên được về một thời rực lửa.
một thời đất nước còn nô lệ, đau thương.
ông lên đường chiến đấu để bảo vệ quê hương.
cho đất nươc bình yên mãi mãi.
cho lúa trổ đồng xanh thắm nắng
cho muôn vàn sông lặng nước yên.
cho ngàn đôi lứa nhân duyên.
trở về nối lại lời nguyền khi xưa...
quên sao được những tháng năm rực lửa.
bản tình ca người lính bảo vệ quê hương.
áo chiến trường vẫn đậm khói sương,
vẫn cánh cánh trong công cuộc đổi thay đất nước.
tuy già rồi mắt vẫn còn quắc thước.
vẫn dõi theo từng bước tiến của tôi
vẫn cho đời những cách sống làm người.
ông tỏa sáng trong lòng người dân quê chân thật.
ông vẫn sống một cuộc đời chật vật.
nhưng than cao, giản dị sáng ngời.
ông đẹp mãi tên người lính của một thời đanh Mỹ.
..................

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-04 05:12:46phan thanh minh>
Trieu Suong trẻ mà thơ rất dễ thương..như TS vậy.
Bài HNL viết tặng cho một người thế thôi...không có ý gì hết, TS có thể hiểu theo cách riêng của mình, sao cũng được...Vì chính nỗi niềm trong bài thơ cũng đã rất hòa bình rồi...
phải không Trieu Suong???


MỘT MAI

Và...mai mốt tôi rời xa Đắc Lắc
xa những con đường in dấu chân quê
mưa cao nguyên lầy lội bước đi về
óng ả hương nồng mùa cong trĩu quả...

Em vẫn đẹp như ngày đầu gặp gỡ
cho mắt ai bối rối ngập ngừng
cho mây chiều nhè nhẹ bâng khuâng
buồn lên tím khoảng thời gian xa vắng

Đường vẫn rộng đón hai mùa mưa nắng
đưa em về trầm bổng tiếng chim reo
với riêng tôi em vẫn đẹp mỹ miều
nên chợt khổ bởi buồn vui nhiều quá

Về phố biển bão lòng dâng rộn rã
nhớ cao nguyên canh cánh những chiều trôi
thương mùa hè bụi đỏ bước chân ai
mang nặng phù sa hoàng hôn bến Lắc...

Mai mốt tôi về Cư M'Ga, Ea Pốc
qua Ea H'Leo, Đức Lập Đức Cơ
đưa em đi thăm Chư Jut, Buôn Hồ
trải rộng tình yêu mình lên mọi ngả

Đêm hội ngộ bập bùng bên ánh lửa
rượu say trăng túy lúy cung Quảng Hàn
nâng ly ngọc nhớ thương ai từ độ
e ấp đầu đời chưa dám nói năng..!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-05-31 13:34:20Sharing>
TÂY BẮC MỘT LẦN QUA

Chiều bắt xe, tối qua đèo giốc
Những khúc kua rợn tóc anh hào
Chéo áo vải bánh xe gào thét
Những má phanh liên tiếp chạm môi

Kia rồi vùng trời mây bạc trắng
Sáng sớm tỏa lan hơi lạnh mùa nào
Đêm khoác áo đen chua ngủ vội
Vài chén tiêu tương rủ mắt buồn

Bước bước càng cao thêm gối mỏi
Một vùng thác bạc lóa trời mây
Nước rơi thẳng xuyên qua đá
Hơi tỏa xung quanh khắc nắng hè

Chợ phiên áo đẹp màu muôn vẻ
Tung tăng chân nhảy chốn chốn về
Khèn anh vương vấn bên suối vắng
Vẳng tiếng nai kêu cuối mảnh rừng

Chày đêm khua rộn lòng thiếu nữ
Rượu nồng ấm lại nỗi chinh nhân
Nhà sản bếp lửa tình dân việt
Thoáng chốc dăm ba bận hội mùa

Mai đã xa rồi tây bắc ơi
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Dáng em theo khói về xuôi nhé
Hồn anh phảng phất chén chén nồng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-04 05:26:32phan thanh minh>
BÊN ĐÂY CẦU AN HỮU

Tôi đến đây một chiều
dừng chân bên kia thị phố
dải đất bình yên trên đôi bờ kinh nhỏ
nâng niu vươn dài đôi tay mẹ Cửu Long
bên kia dòng đong đưa từng chiếc dầm con
rẽ sóng nước mạn thuyền nan bé bỏng...

tôi đến đây một chiều êm gió lặng
hàng lau xuôi mình không đón tóc em bay
chút hồn nhiên rạo rực áo thơ ngây
chút vô tận mắt em buồn man mác
chút xa lạ vẫn thấy ta gần nhất...

Tôi đến đây một chiều
hoàng hôn nâng niu phố vắng
thương bước chân quê mẹ cõi còm mưa nắng
vẫn mái tranh nghèo cay khói ấm liêu xiêu
tháng bảy rồi sao chưa thấy mưa ngâu
cho Chức nữ Ngưu lang chờ đợi
cho lúa trĩu vai ơn mùa lặn lội
nồng ấm môi cười hạnh khúc ca dao
những bước quân hành rầm rập về đâu...

Tôi đến dây một chiều
dòng sông lung linh hoa nắng
nhớ nhung ai giận hờn bông súng trắng
thương má môi đào e ấp nhớ nhung
thương nắng ửng hồng thèn thẹn bến sông
tình chưa ngỏ sợ đường xa lặn lội
cầu thương nhớ tháng năm dài chờ đợi...
có mỏi mòn trông những chuyến xe qua
có lặng thầm dỏi theo bóng thuyền xa
có man mác buồn...ngàn bông súng trắng.?

Khoảng vô tận gió về đâu xa vắng
lá buông sào thương vệt nắng bên sông...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»