Đánh máy: canary
Trang 260
- Không, chị thương bé Nhã lắm, thương đến bắt nó về mà nuôi.
- Trời ơi, sao em lại nói vậy?
- Vì em biết chắc như vậy.
- Em nè, chuyện này quan trọng lắm, em đừng đùa chớ.
- Em không đùa chút nào.
- Nhưng bằng cớ đâu?
- Chị muống bằng cớ hả? Em có bằng cớ đủ, nhưng em không đưa ra, vì em định thưa kiện gì chị đâu.
- Thì chị em với nhau, ta giải quyết trong nhà là hơn.
- Phải, em đến đây với mục đích đó. Em đến để nói cho chị biết là em bằng lòng để chị nuôi bé Nhã hai tháng cho thỏa tình thương của chị rồi trả nói lại cho em.
- Trời ơi, em đòi thứ của mà chị không có, lấy đâu chị trả cho em.
- Không biết, nếu quá hai tháng chị không trả bé Nhã thì em sẽ đi kiện chị... về tội kia.
- Tội gì nữa đó? Trời, tôi đủ thứ tội cả.
- Tội giả mạo khai sinh.
Hảo như bị điện giựt, điếng cả người, nhưng còn gượng cãi:
- Chị giả mạo khai sanh của ai, bao giờ đâu?
- Chị không có cho tiền bà đỡ để khai là chính chị đẻ bé Nhã à?
Thấy không thể chối được nữa, Hảo trở mặt ngay, làm dữ cho đỡ ngượng.
- Ừ, em có giỏi, thưa kiện gì thì thưa. Ừ, chính chị đẻ bé Nhã đó. Ai nói trái lại được? Bà đỡ và người nhà của bà đã chứng kiến chuyện ấy!
- Lũ đó làm chứng gian sẽ ở tù cả đám.
- Ai có mồm mép trời, cũng không nói trái lại được tờ khai sinh.
Liên cười khanh khách mà rằng:
- Anh Nho cũng đã nói thế. Hai vợ chồng thật xứng nhau về chỗ dối pháp luật. Nè, bộ có người đi kiện thì tòa không điều tra ra à?
- Điều tra thì bất quá hỏi nhân chứng là cùng.
- Còn cách khác nữa chớ. Thí dụ tôi sẽ nhờ pháp y khám thử xem chị có sanh đẻ lần nào chưa mà có con.
Trước lý lẽ ấy, Hảo tái mặt đi, mồ hôi toát ra ướt cả áo. Trời ơi bà quên mất điều đó. Phải, tòa sẽ nhờ thầy thuốc khám và sự gian lận của bà sẽ lòi ra.
Liên lại cười khanh khách rồi đứng dậy kiếu từ và thêm:
- Chị thấy không? Hễ không trả bé Nhã thì ở tù liền. Thôi em thương tình, gia hạn thêm cho chị nửa tháng nữa, để chị hôn bé Nhã cho thỏa thích. Xin phép chị em về.
Trong khi Liên khoan thai bước xuống lầu, thì Hảo ngã vật lên đi-văng mà khóc.
***
- A-lô, Quảng đó phải không?
- Dạ, chính tôi đây.
- Ở nhà có gì lạ không?
- Thưa không. Thưa ông, bà hiện có mặt ở đây và có việc cần muốn nói với ông.
- Được cứ trao ống nói cho bà.
Hảo đỡ lấy ống nói, khoát tay ra hiệu cho viên thơ ký đi ra ngoài, rồi gọi:
- A-lô, anh Nho, em đây!
- Ừ, Hảo, có gì lạ hay không em?
- Liên có đên đây hôm qua.
- Vậy à?
Nho ngạc nhiên thật tình vì ông không hay Liên đến nhà ông.
Từ hôm nghi quyết Hảo ăn cắp con mình, Liên không sợ gì nữa cả, đi cùng khắp nơi, vì nàng thấy là Hảo đã biết nhà nàng, không cần lẩn trốn nữa.
- A-lô, Liên nó đòi bé Nhã lại.
- Mà em có giấu bé Nhã hay không?
Hảo hạ giọng đáp nho nhỏ.
- Có!
Nho thở ra rồi mỉm cười mà rằng:
- Hú vía!
- Có Liên ở đó hay không.
- Có.
- Sao anh lại nói "hú vía" hóa ra em đã thú nhận à?
- Không sao đâu!
- Anh mắc dịch, không sao về phần anh, chớ về phần em thì em ở tù.
- Thì cứ trả lại nó là xong.
- Nhưng nó lại hăm kiện em về vụ giả mạo khai sanh. Nó dữ như vậy, em quyết không trả đó.
- Ai biểu em giả mạo khai sanh làm chi?
- Anh mắc dịch, anh khốn nạn. Vì ai mà em phải làm rắc rối đủ điều cho mang phải tội, rồi bây giờ anh lại còn trách em. Anh khốn nạn lắm, anh nghe chưa?
- Nghe rõ lắm. Nhưng nầy, vụ khai sanh cũng dễ gờ. Em nói với bà đỡ là Liên sắp kiện, nếu bà ta không gỡ rối.
- Gỡ làm sao cho được?
- Dễ ợt. Em biểu bả khai thêm một cái nữa, để làm Liên đẻ.
- Hóa ra bé Nhã hai khai sanh.
- Ừ, nhưng ai biết mà lo. Con của em tên Nhã, còn con của Liên lấy tên khác. Liên nó sẽ không bằng lòng vì nó thương yêu cả cái tên Nhã ấy nữa. Nhưng anh sẽ năn nỉ cho nó hy sinh.
- Ừ, thôi để em làm như vậy.
- Nhưng em trả con cho nó, nó mới êm được. Bằng không nó sẽ đi thưa như thường.
- Không, quyết không đưa.
- Thì nó sẽ đi thưa em.
- Em giao cho anh đó, làm sao được thì làm? Nó mà đi thưa là em tự vận em chết. Em chết thì mất bé Nhã luôn, vì em giấu bé Nhã ở một nơi mà chỉ có một mình em biết thôi.
Hảo nói rồi móc lẹ ống nói lại, khiến Nho không phân thêm được lời nào nữa cả.
- Trời ơi!
Nho ôm đầu, kêu lên như vậy rồi lảo đảo bước lại ghế mà ngồi phệt xuống.
Trong vụ nầy, có đến hai người gặt bão chớ không riêng gì bà vợ lớn kia. Mà cũng phải, bởi vì cả hai người ấy đều gieo gió, một đàng là chính phạm, một đàng là kẻ tùn đảng.
Nho thấy mình đứng trước một tình thế gay go quá sức. Lời hăm dọa của Hảo không thể xem thường được. Hảo mất chồng đã khổ lắm rồi; nếu bị kiện nữa, nó sẽ dám chết lắm. Mà nó chết là mất tích luôn bé Nhã.
Nhưng nó lại khư khư giữ lấy thằng bé thì làm sao mà ngăn Liên kiện được.
- Chị ấy nói gì mà nhiều thế và làm anh như mất hồn vậy? Liên hỏi sau một hồi xét nét gương mặt của bạn.
- Nó hăm tự tử nếu em kiện.
Liên cười dài mà rằng:
- Chị ấy diễn kịch giỏi thế, chắc là sim súng giả rồi để tự tử cho huê dạng mà không chết.
- Em lắm! Phen nầy nó dám chết lắm đó.
- Chị ấy chết thì mặc chỉ. Cái người chịu trăm đắng ngàn cay không phải là chị, thì chỉ chết cũng chẳng ai thương.
- Em không sợ nó chết, nhưng anh thì sợ lắm.
- Thì anh thương vợ anh, anh sợ là phải.
- Không phải vậy. Nếu Hảo chết thì ta sẽ mất bé Nhã luôn.
- Vì sao?
- Vì Hảo giấu bé Nhã ở một nơi mà chỉ có một mình Hảo là biết thôi.
Liên hơi nao núng trước viễn cảnh này. Thấy bạn có thể dịu lại vì lo ngại, Nho nói.:
- Anh van em, em tạm dẹp vụ kiện nầy lại cái đã. Hảo hứa sẽ lập lại một khai sanh khác cho bé Nhã trong đó sẽ ghi người mẹ là em. Như vậy em không mất gì cả về mặt pháp lý. Còn thân thể của Nhã, anh cam đoan sẽ tìm bắt lại cho em.
- Không biết, anh làm sao có cho được thì làm. Đến ngày hết hạn mà không có bé Nhã về đây, em sẽ vào đơn liền, không ông Trời nào ngăn cản được hết.
Cả hai người đờn bà điều giao y hệt như nhau: "Anh làm sao được đó thì làm."
Ừ, Nho sẽ làm, nếu không làm thì hỏng cả: mất vợ lớn, mất con, và chính ông cũng sẽ không sống được sau hai cái mất đó.
Im lặng một lúc, Liên nói:
- Anh nè, em vừa khám phá được thêm một vụ nữa.
Nho sợ hãi hỏi:
- Gì nữa đó?
- Cả đến cái vụ em ra đi, dọn về đây ở, cũng do Hảo sắp đặt.
Nho ngạc nhiên trố mắt nhìn Liên rồi cãi:
- Em nói lạ, chính em và anh đã tính chuyện đó chớ.
- Phải, nhưng do Hảo xúi giục.
- Nó xúi giục em à?
- Không, nhưng chị ấy đã để ta gặp nhau dễ dàng. Trước thì chỉ giữ anh chằng chằng.
- Nhưng nó khuyến khích để làm gì?
- Nếu bé Nhã bị mất cắp trong nhà anh, em sẽ nghi chỉ ngay, và nếu em đi thưa kiện thì cuộc điều tra của nhà chức trách sẽ có thể lôi ra ánh sáng kẻ âm mưu.
Nho thấy Liên đoán đúng, nhưng ông không dám nhận nữa, sợ nặng tội của Hảo thêm ra.
- Thấy rõ là chị ấy thủ đoạn lắm, và thủ đoạn nào của chỉ cũng nghiên cứu kỹ lưỡng. Nhưng chỉ chỉ hớ một việc, là quên viết thơ cho chuộc bé Nhã. Nếu chỉ viết, thì chắc mình cũng đến lầm tuốt. Đối với một người như vậy, anh mà cướp con lại được cũng phải trầy vi tróc vảy.
- Nhưng nó đã hớ một lần, thì có thể hớ nữa.
- Không chắc lắm. Nhưng thôi, anh đã lãnh nhiệm vụ thì cứ làm, em không cần biết tới.
Nho thở dài. Đành rằng từ đây đã thay bực đổi ngôi: kẻ lẩn trốn với đứa con là Hảo, chớ không phải Liên nữa, và kẻ theo dấu người khác là ông, ông mà trước kia đã tài tình nhảy từ xe nầy qua xe khác để cho kẻ theo dấu phải trợt mỡ bò. Đành rằng sự theo dấu rất khó khăn, khó nhọc...
Nhưng ông không phải khổ vì chuyện đó. Ông khổ là ông bị nô lệ cho cái thời hạn mà Liên đã vạch ra. Trước kia, Hảo nó mất cả năm để tìm ra ông và Liên cũng không sao cả. Bây giờ thì khác hẳn. Ông phải thành công trong một thời gian ngắn, không thôi Liên nó sẽ làm tùm lum ra.
Hảo vừa chợp mắt thì nghe gõ cửa. Nhớ chừng đang ngủ ở nhà, bà hỏi:
- Đứa nào đó?
- Dạ em.
- Thì cứ vô.
- Thưa cô, cửa chưa mở.
Chừng ấy, Hảo mới chợt tỉnh và nhận ra rằng mình ngủ trong căn phố đường Đề Thám. Thức suốt đêm với bé Nhã, bà định nhắm mắt giây lát cho khoẻ người, không dè ngủ say đến thế.
Mở mắt ra, Hảo thấy ánh nắng chói lòa ngoài lá sách các cửa sổ. Bà vội ra ngoài mở cửa cho con Lầu, rồi thức luôn đi rửa mặt.
Lúc đánh phấn, Hảo hỏi con Lầu đang lau bàn ghế:
- Chồng em làm nghề gì và ở đâu?
- Thưa, ảnh làm thợ chuyên môn vô tuyến điện trong Phú Thọ.
Con Lầu không nói láo đâu. Danh từ chuyên môn vô tuyến điện mới lạ đối với nó quá, để nó có thể bịa ra được. Đó là cái nghề tưởng tượng mà Mô-rít đã khoe với nó.
- Chà, khá dữ!
- Nhưng ảnh cũng nghèo, ảnh ở đậu với người ta trong một buồng nhỏ.
- Tánh tình nó thế nào?
- Dạ, cũng dễ chịu.
- Cô thấy em đi thường quá, thật là bất tiện cho cô. Nhà nầy bỏ không cũng uổng, ý cô muốn cho nó về ở đây, em nghĩ thế nào?
Con Lầu mừng lắm. Nó biết Mô-rít chỉ yêu nó có chừng mực thôi vì nó không đẹp bao nhiêu lại không biết làm dáng cho vừa mắt Mô-rít. Bắt Mô-rít về ở chung, nó mới có thể cầm chơn hắn ta được.
- Thưa, nếu cô thương vợ chồng em được như vậy, em đội ơn cô biết bao nhiêu. Để em nói lại với anh ấy xem sao.
- Ừ, trưa mốt cô coi nhà cho em đi. Nếu nó bằng lòng thì biểu nó dọn về đây lập tức, vì cô không muốn cho em vắng nhà nữa.
- Dạ.
***
Mô-rít chỉ lai mới có một đời mà người hắn mang đến 72 phần trăm nét Việt Nam. Chỉ có cái mũi cao và nước da tương đối trắng trẻo là tố cáo ít nhiều căn cội của hắn mà thôi. Vì thế hắn nghiễm nhiên là một thanh niên Việt rất đẹp mã nhờ hơi hướng Âu châu trong đó.
Hắn đã thối bước trên đường đời nên về sống với bên ngoại, tức là xã hội Việt Nam, y theo câu tục ngữ "Thắng về nội, thối về ngoại." Vì vậy, hắn rất sành Việt Nam, cố nhiên.
Lần đầu vào nhà ở đường Đề Thám, là Hảo có cảm tình ngay với chàng con trai thợ mà có vó thầy ấy, lại là thứ thầy đẹp trai và có tướng sang.
Chàng con trai ấy lại ăn nói, ra vào đúng khuôn phép, biết thủ phận là kẻ nhờ ơn, kẻ ở đậu.
Có nhiều giải thuyết cho rằng những người lai căng thường thường chỉ thừa tự những cái xấu của hai dân tộc. Phương chi Mô-rít lại là dòng giống của một anh chàng phiêu lưu nào đó không biết, đã yêu một chị chàng trắc nết nào đó, dưới những gốc me nào trong thành phố, không biết nữa.
Cả cha lẫn mẹ anh đều không được rạng danh về đạo đức lắm, nên trổ sanh anh là một tay thủ đoạn ghê hồn.
Lẽ cố nhiên là Mô-rít nghĩ ngay đến mối lợi khai thác được ở cái mỏ vàng nầy. Qua tuần lễ đầu là con Lầu đã xin ăn lên. Nó nói:
- Thưa cô, em nghe trong mình hơi khác, chắc là cấn thai. Việc đó làm cho em nghĩ tới tương lai của em sau nầy. Vợ chồng em ăn ở với nhau không có hôn thú, nên anh ấy không ăn tiền vợ tiền con được. Em phải có tiền để phụ giúp chồng em mà nuôi con. Em không muốn rời cô để đi làm ăn nghề khác để kiếm số tiền ấy, thì không còn cách nào hơn là xin cô tăng lương cho ngay từ bây giờ. Em sẽ dành dụm, và chừng đó sẽ có một số tiền đủ chi dụng khi gia đình em đông thêm một người.
Hảo hơi phiền, hỏi cho rõ:
- Em muốn cô tăng lên bao nhiêu?
- Cô thương em thì cho em mỗi tháng một ngàn.
Hảo thương nó, nhưng không thương quá đến như thế. Bà kêu:
- Tăng một trăm phần trăm?
- Nói thì nghe nhiều, nhưng thật ra có bao nhiêu đâu thưa cô. Đời nầy mà mỗi tháng một ngàn là giá cũng thường thấy có nhiều nơi theo.
Hảo không biết con Lầu tình thật mà đòi tăng hay có ý gì khác. Nhưng dẫu sao bà cũng sợ mích lòng nó, nó là kẻ độc nhứt biết chỗ ẩn núp của bà và là tùng đảng với bà.
Bà thở dài rồi nói xui xị:
- Thôi được, em muốn thế, cô cũng thỏa mãn em vậy, mặc dầu em đòi hỏi nhiều quá.
Rồi hai hôm sau đến ngày lương, con Lầu lãnh đủ một nghìn.
***
- Mô-rít không đi làm à?
Hảo bước vào nhà, thấy người con trai mặc đồ mát đang nằm trên võng nên ngạc nhiên hỏi như vậy.
Mô-rít tuột xuống, lễ phép nói:
- Thưa cô, tôi khởi sự nghỉ hăm chín ngày có lương, bắt đầu từ bữa nay.
- Vậy hả? Thế ra Mô-rít đã vào ngạch?
- Dạ, được vào ngạch hôm đầu năm.
Luôn luôn con người được đối xử theo bề ngoài của họ, chớ không theo địa vị thật của họ.
Hảo không coi Mô-rít là chồng của tôi tớ, cũng không coi hắn là người thợ. Hắn sang lắm và đẹp trai lắm, nên được biệt đãi ngay từ trong lối xưng hô. Bà kêu hắn là Mô-rít, thân mật như kêu một đứa em trai, hay gì gì khác, tùy ai hiểu sao thì hiểu.
Sự thân mật ấy khiến Mô-rít bớt lễ phép lần lần. Về sau bà gọi, nó vẫn còn dạ, nhưng nó thì không còn "thưa cô" lúc mở lời như buổi đầu gặp gỡ nữa.
Hảo ẵm bé Nhã trên tay hôn nó như đi vắng hằng tuần mới về trong khi con Lầu sửa soạn đi chợ. Ấy, con Lầu có chồng về ở chung nên nấu ăn lấy. Hảo khỏi trả tiền cơm xách cho nó nữa, nhưng số tiền ấy bà không được hưởng, vì nó đòi hỏi trả bù cho nó.
Hảo đoán mấy hôm trước bà tới trễ, chắc là Mô-rít giữ bé Nhã lúc con Lầu vắng nhà.
- Có phải như vậy không Mô-rít, hổm nay Mô-rít giữ em cho vợ đi chợ?
Mô-rít cười mà xác nhận lời đoán ấy. Hảo cà rỡn:
- Tập lần đi, năm tới có con thì đã sành rồi.
Mô-rít lại gần sát Hảo, nắm lấy chân bé Nhã mà hôn rồi nói:
- Nghèo quá, không sám có con đâu, nựng đỡ bé Nhã cũng được rồi.
Nó nói trổng, còn vô phép hơn là gọi Hảo bằng chị, bằng em gì. Nhưng không hiểu vì những lẽ bí mật nào mà Hảo không lấy thế làm mích lòng.
Bé Nhã chơi một lát thì bắt đầu cằn nhằn. Hảo xem lại đồng hồ thì thấy đã tới giờ bú của nó.
- Mô-rít chắc biết khuấy sữa chớ? - Hảo hỏi.
- Anh vú chuyên môn mà!
Mô-rít càng lúc càng nói vô lễ hơn. Anh ta đi lại bàn nước, rót nước sôi trong bình thủy ra để tráng mọi vật cần dùng rồi khuấy sữa. Trong khi đó Hảo ẵm con lại võng để ru nó ngủ.
Không mấy khi ở lâu với bé Nhã. Hảo không lót võng đặng đặt nó lên trên đồ lót, mà nằm ngủ, để nó trên ngực bà cho tình mẹ con khăng khít hơn.
Mô-rít khuấy sữa xong đến võng để trao ve. Không cần lại sát Hảo, nó vẫn ngồi xề khít bên bà và tự đặt núm vú cao su vào miệng bé Nhã và ngồi luôn đó mà đỡ cái ve.
Hảo là một người đờn bà đoan trang nhưng dễ dãi. Bà đã tính nó như em út trong nhà, nên cũng không phản đối gì.
Thằng Mô-rít có ý xằng bậy nào hay chăng, thật khó biết.
Nhưng dầu sao sự dạn bước dạn tay của nó cũng chỉ dừng nơi đó thôi.
***
Được tăng lương ba ngày rồi, con Lầu không nâng mực sống của nó lên tí nào cả. Đó là một món lợi bất ngờ mà người nào nghĩ ra cách kiếm, phải được hưởng. Lý lẽ đó Mô-rít đưa ra để lấy trọn năm trăm rồi ăn nhậu một đêm là hết sạch.
Trước kia, ít kiếm được tiền, Mô-rít ít nghe cần tiền. Bây giờ tiền tới dễ quá, anh ta thấy sự cần dùng món ấy thật là cấp bách.
Trong nhà lại có sẵn kẻ để khảo tiền nên hắn luyện cho bạn hắn biến thành một bà "thầy hát".
Cho nên vừa được ăn lên xong, con Lầu lại bắt đầu kiếm chuyện.
- Thằng Mô-rít nó đi làm, mà nó có dư hay không? - Một hôm Hảo hỏi con ở lúc chồng nó đi vắng.
- Thưa cô, ảnh ăn xài lớn quá nên tháng nào cũng vừa đủ khít nút. Thêm nhà xa chỗ làm, xe cộ nuốt tiền dữ lắm. Từ đây vô Phú Thọ thì cô biết xe ăn hết bao nhiêu tiền của ảnh mỗi tháng. Ảnh than với em hoài, phải chi ảnh có tiền mua một chiếc vết-ba thì tiện biết bao nhiêu và lợi biết bao nhiêu. Nếu có được xe, chắc vợ chồng em sẽ có dư.
"Vì vậy hôm nay em định cầu cứu với cô mà chưa có dịp nói, nay cô có lòng tốt để tâm tới gia đạo của vợ chồng em, em xin tỏ thiệt ước mong của em là cô cho em mượn lối hăm lăm ngàn để sắm xe, rồi cô trừ dần tiền lương của em."
Hảo sợ hãi mà nghe câu chuyện của con Lầu. Mích lòng nó, bà thật không dám. Nhưng nói đòi hỏi quá lố như vậy, bà làm sao thỏa mãn ý muốn của nó được. Hăm lăm ngàn, bà vẫn có, nhưng ai dám đưa bạc đến cho một kẻ mà mình không biết gốc ngọn, xứ sở ở đâu.
Hảo làm thinh rất lâu rồi đáp:
- Số tiền em hỏi nhiều quá; để cô suy tính lại xem.
Mô-rít đã dạy con Lầu rằng khi chủ nó đáp như thế này là bà ta giục hưỡn cầu mưu. Trong trường hợp như vậy, phải đưa khí giới hăm doạ bóng gió ra. Con Lầu là cái máy nên làm y theo bài đã học được.
- Thưa cô, - nó nói, - em với cô đã là một phe rồi, cô còn không tin em hay sao. Em thưa thật với cô là lòng em trung tín với cô lắm, để cô đợi mà xem thì thấy rõ. Như vụ bé Nhã đây, em thề trọn đời ngậm miệng không bao giờ đi tố cáo cô đâu.
Hảo vừa sợ vừa giận lắm. Thì ra nó bắt đầu trở mặt rồi. Nó chỉ làm có một chút xíu việc là đổi chủ ở mà đã hưởng không biết bao nhiêu ơn huệ của bà rồi, nào nữ trang, nào bạc mặt, nào tăng lương, thế mà nó chưa vừa lòng hay sao?
Hảo nghi ngờ rằng chính Mô-rít đã xui dại nó, chứ nếu nó có ý làm tiền, nó đã làm lâu rồi, không đợi tới ngày thằng tay lai về đây rồi mới trở mặt. Nghi như vậy, bà bỗng nghe bớt cảm tình với người thanh niên có máu pha ấy.
Bà muốn dằn để khỏi gây ác cảm với con Lầu, vai chánh trong vụ tống tiền, mặc dầu có kẻ khác xúi giục, nhưng cơn giận của bà mạnh quá, đè xuống mãi nó vẫn trồi lên, bà hét:
- Mày lại muốn trở mặt với tao hả, cơm ăn vừa xong lại vuốt mặt kia? Mày đừng có tưởng mày bảnh. Hễ đi chung một xuồng thì số phận chung. Mày tố cáo tao ở tù, may lại không à? Mày còn nặng tội hơn tao nữa là khác, nói cho mày biết, vì tao xúi giục nhưng chính mày làm, mày là chính phạm đó.
Mô-rít không tiên liệu được lý lẽ liều mạng của Hảo, nên không có dạy con lầu cách đối đáp để đối phó. Vì vậy nó chỉ ngậm câm mà chịu.
Vừa lúc ấy thì Mô-rít về tới nhà. Thấy mặt thằng Tây lai mà Hảo nghi ngờ là đứa giựt dây dụi cho con Lầu, bà nổi xung lên nói:
- Mô-rít, mày có xúi biểu vợ mày điều gì hay không?
Mô-rít biết là bạn nó đã thất bại nên làm bộ chưng hửng, đứng thừ người ra giây lâu rồi lễ phép đáp:
- Thưa cô không? Mà nó đã nói bậy nói bạ gì đó, thưa cô?
- Nó hăm dọa tao, muốn làm tiền tao đó chớ gì. Nè, tao nói cho tụi bây biết, tao cũng là tay có mồng có mỏ chớ không vừa gì đâu. Ở tù thì ở tù luôn cả đám, đừng tưởng tao sợ mà nhát tao. Chắc nó đã kể chuyện bé Nhã cho mày nghe rồi, không cần hỏi cặn kẽ nữa. Nó đã hăm dọa tao về vụ đó.
Tức quá mà, tao có xấu bụng với nó đâu, đã cho nó ăn ngập mặt, mà nó còn muốn phản bội.
Mô-rít đưa cả hai tay lên trời, một cử chỉ Âu châu đặc sệt mà tự nhiên nó có vì căn Tây của nó, chớ không phải bắt chước xi-nên-ma như vài anh diễn viên ta đâu, rồi kêu lên:
- Trời đất quỉ thần ơi, sao em Lầu lại tệ đến như vậy? Thưa cô, xin cô tha cho, để em dạy bảo nó lại cho nó ăn ở phải đạo một chút. Nó đã dại dột, cô giận nó cũng không ích gì, để em là chồng nó, em chịu trách nhiệm cho.
Nói đoạn nó day qua con Lầu rồi sừng sộ nạt:
- Em phản chủ! Em đã biết lỗi hay chưa? Trời ơi nhờ ai mà vợ chồng ta được gần gũi nhau trong một cái nhà mà hạng khá giả chưa chắc có được. Sao em lại ngu xuẩn mà muốn phá chính cái hạnh phúc của mình. Còn ơn của cô đây, dầu em không mang nặng, em cũng phải luôn luôn nhớ rằng có chớ? Em dại lắm!
Cũng may cô chỉ giận em thôi, chớ nếu cô hờn thì chắc anh với em đã bị tống cổ ra khỏi nhà này lập tức từ nãy giờ rồi.
Mô-rít vuốt ngực sơ sơ mà Hảo đã nghe mát dạ lắm rồi. Cảm tình đối với anh tây lai đã mất đi hồi nãy, bây giờ trở về y nguyên chỗ cũ trong lòng bà.
Con Lầu thì bị lạc hướng. Nó điên đầu không hiểu vì sao chồng nó đã xúi biểu như thế, mà bây giờ lại hùa theo chủ để phủ nhận hành động của nó và mạt sát nó.
Nó ngồi đó mà khóc rấm rút vì uất ức, nhưng Hảo lại ngờ nó khóc vì ăn năn, nên bà nói:
- Thôi chuyện đâu bỏ đó, bây giờ lo cho bé Nhã đi!
***
- Thưa cô, để em ẵm bé Nhã cho cô lót võng, vì em lót không sành.
Mô-rít nói thế rồi sốt sắng lại rước lấy đứa bé. Cứ hễ con Lầu đi chợ thì nó săn sóc đứa nhỏ một mình. Có Hảo đến nó phụ với Hảo mà làm công việc ấy.
Lúc này bé Nhã đã ẵm đứng trên ngực được rồi, Hảo chưa kịp đưa bé Nhã ra khỏi mình bà thì Mô-rít đã lẹ tay rút lấy thằng nhỏ. Hành động như thế, nó bắt buộc phải đụng chạm tới Hảo một cách như vô tình.
Đã có lúc làm ma cô, thằng Mô-rít sành khoa học và nghệ thuật đụng chạm, vì thế xúc giác của người đờn bà đoan chánh kia khó lòng dửng dưng trước sự gần gũi ấy được.
Tuy nhiên, đó chỉ là một cảm giác thoáng qua, phù du rồi tắt hẳn nơi người của một người đờn bà mà lòng dạ và thân thể vẫn trong sạch từ thuở mới dậy thì đến bây giờ.
Hảo đặt con lên võng, ru ê a một lát thì nó ngủ khì.
Mô-rít đứng gần đó mà nhìn, bụng rất tiếc mà thấy Hảo không ru con trên ngực như hôm nọ. Khi bé Nhã ngủ say, Hảo đứng dậy thì nó thở dài, thấy đã mất dịp.
Hảo đi ra sau buồng vệ sinh, giao phó việc đưa võng cho anh tây lai. Giây lâu bà trở lên, và vì phải đi ngang qua sàn nước ẩm ướt nên guốc của bà ướt mèm. Gạch bông láng lẩy bị guốc ướt làm trơn như mỡ, khiến Hảo bước lên nhà trên được có mấy bước thì guốc của bà chuồi đi trên gạch.
Mô-rít trông thấy kịp Hảo chới với, kêu lên: "Ý chết!" rồi nhảy tới thật lẹ để đỡ bà. Hảo té ngửa trên tay của anh tây lai.
Anh này ôm chặt bà ta lại. Đó cũg là sự thường vì nếu không, cánh tay mềm không thể ngăn sức nặng đang rơi cho khỏi rơi luôn được.
Nhưng nó lại không đỡ dựng bà dậy như bà mong đợi. Hảo vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, vừa nghe đê mê sâu sắc hơn lúc nó chạm vào bà để rước bé Nhã.
Trong giây phút, ý nghĩ tội lỗi bỗng nở ra nơi lòng bà, lần đầu tiên trong đời bà, và trong giây phút bà muốn ngã, ngã về tinh thầm, mặc dầu thân ngã đã có kẻ đỡ khỏi.
Nhưng căn bản trinh khiết nơi bà vững lắm, nên bà trấn tâm được, tự trỡi dậy và hất nhẹ Mô-rít ra. Là tay kinh nghiệm mặc dầu còn trẻ tuổi, Mô-rít không nài nỉ thêm mà lại đỡ giúp Hảo đứng lên ngay ngắn.
Nó biết rằng bước chậm sẽ thành công, và làm đột ngột có thể hỏng việc.
Hảo vững lòng trinh thì đã đành, mà cũng nhờ bà chợt nhớ ra thủ đoạn xúi vợ làm tiền của thằng Mô-rít, nên nỗi sợ bị mắc bẫy giúp thêm vào lòng trong sạch của bà khiến bà vượt qua được giây phút yếu đuối của xác thịt.
Mô-rít gài bẫy bà thật. Hôm no, mắng vợ xong, nó điều tra lại kỹ càng lúc Hảo ra về. Nó biết Hảo muốn liều mạng để khỏi tốn tiền, và vợ nó thì cũng sợ ở tù.
Phương tiện làm tiền ấy vì thế hoá ra khó sử dụng nên nó mới suy tính để đổi chiến lược. Sau một đêm bóp trán nó phát minh ngay ra ngón đòn tình ái này.
Nó đẹp trai và kinh nghiệm. Hảo lại vắng chồng lâu. Như thế nó lôi Hảo xuống vực thẳm không khó khăn gì. Hảo lại xinh đẹp và còn khá trẻ, như thế, mặc dầu nó trẻ hơn, nó cũng chẳng lỗ lã gì bao nhiêu.
Được Hảo rồi, nó sẽ dùng kinh nghiệm tình ái để làm cho bà mê, rồi mặc sức mà lột da bà. Chừng ấy, không còn đứa trung gian nào sợ ở tù lây nữa để ngăn trở kế hoạch làm tiền của nó.
Khi nào Hảo hết mê nó, hết chịu lòi tiền ra thì nó sẽ đưa lá bù ở tù ra mà dọa. Như thế Hảo sẽ là kho vàng vô tận, khai thác không bao giờ cạn.
Hảo đã trấn tâm được và vượt qua phút yếu hèn đó. Nhưng ý tưởng tội lỗi trong trí, sự rung động thân thể một khi đã xảy ra, vẫn in dấu vết trên bà. Ý ấy lẽo đẽo trở về mỗi khi âm hưởng của rung động vang dội lên.
Bị sợ hãi hết sức, quyết tâm chiến đấu kẻo ngã mất nhưng bản năng thú vật lại xui bà đến căn nhà đường Đề Thám thường hơn lúc trước.
Không kíp thì chầy, Hảo sẽ ngã, Mô-rít tin chắc như vậy, và Hảo cũng tin như vậy, mặc dầu tự dối mình, cho rằng bà sẽ thắng.
Đừng ai mắng lên Hảo cả. Con người vẫn yếu đuối, cô cũng thế mà tôi cũng thế. Chớ thấy người ta lỡ đứng ở miệng hố, còn mình ngồi nơi vững hơn mà vội chê người ta muốn tìm ra hố để nhảy xuống.
Ai dại gì tìm ra hố mà ngã. Người ta chỉ bị rủi ro đẩy ra đó thôi. Rồi thì cái hố nó có sức quyến rũ huyền bí của nó, khó lòng mà cưỡng được.
Dầu sao, Hảo vẫn chưa ngã kia mà.
***
Ra khỏi nhà mỗi ngày, Hảo vẫn giữ chiến lược đổi xe mấy bận. Nhưng mỗi về sau, thấy lối đi ấy tốn tiền quá, nên bà sốt ruột mới áp dụng chiến lược khác. Mỗi khi ra đường, bà ngó trước xem sau, nhìn ra rất xa để coi có ai rình ở góc đường hoặc ở sau thân cây nào đó không.
Chừng chắc ý rằng không ai rình rập cả, bà mới gọi tắc-xi, và chỉ đi một cuốc tới nơi thôi.
Nhưng Hảo không có tài trinh thám như đờn ông nên không dè rằng Nho có thể rình bà xa hơn nữa. Vì thế mà Nho biết được căn nhà mà bà vào, ở đường Đề Thám.
Ngày đầu, Nho đoán, chính nhà đó là nhà riêng của Hảo dùng giấu bé Nhã. Nhưng ông ta không dám vào vì không chắc lắm. Ông rình quanh đó mấy hôm nữa, thấy Hảo đi về thật đều đều, ông mới hết e ngại.
Vào đó để chi? Nho thật không có kế hoạch nào cả. Bé Nhã nào phải là món đồ mà ông dùng sức mạnh để giành giựt với vợ ông. Hảo cũng không phải là người năn nỉ mà xiêu lòng được.
Vào đó còn có hại thêm, là bị động ổ, Hảo sẽ dời con đi nơi khác, thì rồi lại phải theo dõi lôi thôi nữa.
Nhưng mặc, ông Nho không phải là người thông lắm, người hành động có phương pháp lắm.
Ông đi giày đế kếp hôm đó, chắc là vô tình hơn là có sắp đặt. Vì vậy ông vào tới cửa mà chừng trong nhà không ai hay biết gì cả.
Nho đứng trước hột xoài, suy ghĩ giây lâu nên gõ cửa hay nên mở đại để vào đột ngột. Bỗng ông nghe giọng một người con trai trẻ nói lên câu gì rồi tiếp theo là tiếng cười giòn rụm và trong trẻo của vợ ông.
Nho kinh ngạc chỉ có vài giây thôi, rồi nghe bủn rủn cả tay chân. Ý nghĩ vợ ông phản bội ông, từ thuở giờ chưa hề hiện ra trong trí ông, vì vậy khi nghe sự lạ sau cánh cửa kín ấy, ông choáng váng cả người như vừa bị tường sập đè lên người ông.
Trong nháy mắt, tứ chi và cả thân thể của ông đều run lên.
Trái tim, trong một giây ngưng đập bỗng nhảy lung tung như nổi loạn, rồi mồ hôi ở đâu đã toát ra dầm dề.
Nho đau xót khôn cùng mà thấy người đờn bà mà ông không dám phụ bạc mặc dầu đã có một người yêu làm tròn sứ mạng hơn người đờn bàn ấy, lại đẻ cho ông một đứa con trai, thấy người đờn bà ấy lại thất tiết trong khi ông vì tình thế éo le không về nhà được.
Nho muốn quay gót trở về với Liên, ở đời luôn với nàng và không bao giờ biết Hảo nữa. Nhưng ông chực nhớ lại con ông hiện còn trong tay Hảo, nên ông thấy cần là phải vô.
Nhưng nhà này là nhà riêng của Hảo dùng để giấu bé Nhã và dẫn trai tới, hay là nhà của tình nhân của Hảo? Nho vào đó cách nào, là tùy sự giải đắp câu hỏi trên đây. Ông đứng mãi mà không giải đáp được rồi tiếng nói của thanh niên và tiếng cười dồn của vợ ông lại vang lên, khiến cơn giận của ông không đè xuống được lại nổi dậy phừng phừng.
Không còn bình tĩnh được nữa, Nho giựt cửa xông vào. Vừa hành động như vậy, ông vừa tự bảo câu: "Mặc kệ, nhà ai cũng trối thây, ta vào đập mỗi đứa vài hèo rồi ra sao thì ra."
Vì ông vô chớp nhoáng như vậy, nên người bên trong không kịp nhúc nhích. Việc gì đang xảy ra đều ngừng lại nơi cử chỉ cuối cùng của mỗi nhân vật như một đoạn phim mà chiếu tới đó, máy bỗng hỏng mặc dầu đèn rọi còng sáng.
Nho bắt chợt được những điều sau đây: Hảo nằm võng, bé Nhã nằm trên ngực bà. Mô-rít ngồi gần dso tay cầm chai bíp bông cho bé Nhã bú. Mặt cả hai đều vui tươi. Ngoài sau, con Lầu đang soạn thức ăn mua ở chợ vừa đem về.
Cảnh tượng ấy khiến cho cơn ghen tức của Nho sôi lên ngùn ngụt. Nhưng ông kịp nhận ra rằng đó không phải là bằng cớ ngoại tình của vợ ông, nên ông cho cơn giận nổ ra như vì một cớ nào khác, cho khỏi lố bịch vì bắt ghen hụt.
- Giấu con người ta như vậy đó hả? - Nho quát to đến lạc cả giọng.
Rồi không đợi ai trả lời, ông quơ tay gặp cái gì là đập cái nấy, bàn ghế ngã rầm rầm, bình, lọ rơi bể lổn rổn. Vừa đập, ông vừa cười:
- Con đờn bàn khốn nạn! Con đờn bàn mất nết!
Hảo mặt cắt không còn một chút máu. Mô-rít cũng hoảng sợ vô cùng. Nhưng mỗi người kinh hãi vì một lý do khác, Hảo thì hiểu ngay là chồng ghen, và nếu không gỡ được cái lầm của chồng, thì thật bà phải mang nỗi oan Thị Kính cho đến ngày xuống mồ.
Mô-rít thì đoán Nho là người mất con, nên hắn sợ bị liên can.
Còn con Lầu đang soạn thức ăn ra, nghe động, ngó lên thấy Nho thì hồn bất phụ thể, run cầm cập, vì nó chắc mười mươi là lính đang vây nhà bên ngoài.
Nó quăng hết thịt cá, vội vàng chạy lên nhà trên, quì xuống trước mặt Nho mà khóc và van lơn:
- Con lạy ông, con lỡ dại, xin ông tha thứ cho con nhờ, hổm nay con cũng săn sóc bé Nhã kỹ lưỡng như hồi còn ở đằng ông.
Cử chỉ của bạn nó xác nhận sự đoán thầm của Mô-rít, nên hắn đứng lên, chạy ra cửa mà dông mất cho khỏi bị liên lụy trong vụ bắt cóc này.
Nho nạt con Lầu rằng:
- Con khốn kiếp, đi đi, mày đáng ở tù lắm, nhưng tao tha cho, thôi đi mất không thì chết bây giờ.
Con Lầu chạy ra sau để gom góp đồ đạc. Trong lúc ấy, Nho xỉ vào mặt Hảo mà mắng:
- Con đờn bàn lăng loàn, đừng có trở về nhà tôi nữa mà nhục nhã lắm. Trả con cho người ta rồi trốn trong xó nào đó cho rồi, cho thiên hạ khỏi nhớ tới mình nữa. Trời ơi, thật tôi không dè mà nó lang chạ như vậy.
Hảo nghẹn cứng nơi cổ họng, nói không được mà đến khóc, khóc cũng chẳng ra tiếng, cũg không ra lệ. Tủi nhục vô cùng, bà cắn môi dưới đến muốn sứt ra. Tuy nhiên, mắt bà không trốn ông vì xấu hổ, bởi vì thật ra bà không lang chạ cho đến phải mắc cỡ với chồng.
Hảo cắn môi, ngước mặt nhìn chồng lặng lẽ, đôi mắt như van lơn cầu khẩn chồng điều tra suy xét lại cho bà nhờ.
Bà đưa mặt mà hứng lấy những lời chưởi mắng như tát nước lên đó, lâu lắm, bà mới òa khóc được.
- Á thôi - Nho hét - không ai tin mà cũng không ai mềm lòng được trước sự giả dối của cô mà lấy nước mắt ra để làm bộ với người ta. Nếu còn biết xấu biết tốt thì cút mất đi cho rồi.
Nói xong ông quay gót bước đi một nước, không buồn ngó lại nữa.
Hảo rống lên khóc, chạy theo chồng bén gót, níu áo Nho lại mà nghẹn ngào, nói:
- Mình ơi, mình à, mình cho phép em nói.
Nho hất mạnh, gạt tay vợ ra, khép cửa lại kêu một cái rầm.
Hảo lăn cù dưới đất mà khóc như mưa, không kêu được với ai, nên mới làm cái cử chỉ đặc biệt Việt Nam ấy, nó là một hình thức nhẹ của sự hủy mình.
Hảo nằm dưới gạch mà khóc như vậy không biết trong bao lâu, chừng bé Nhã giựt mình thức dậy ó ré lên bà mới như chợt tỉnh, lật đật chạy lại lo cho con.
Ôm con trong lòng, bà càng khóc dữ hơn nữa. Trận bão nào bà vượt qua cũng được cả, nhưng trận bão cuối cùng dữ dội quá, chắc chắn bà phải chìm luôn: mất con, và có thể mất cả chồng.
Thời thế đưa đẩy bà đã gieo tội ác, không trù liẹu, không cố ý làm mà vẫn phải gieo. Bây giờ gặt lấy sự trừng phạt này thì còn sống sao được nữa.
Hảo nhìn kỹ lại mới hay con Lầu đã gom góp cả đồ tế nhuyễn, ra đi từ bao giờ rồi. Dòm quanh ngó quất chỉ trơ trọi còn có hai mẹ con, Hảo buồn chín ruột, hôn bé Nhã một hơi cho đã thèm, rồi sửa soạn cho cho. Riêng bà, bà không thèm trang điểm lại, để cả đầu bù phấn lợt rồi ẵm bé Nhã ra ngoài đón tắc-xi.
Hảo đi một nước tới bun-đing trên đường Tự Do. Bà vào không do dự vì bà biết thế nào Nho cũng đã về nhà lo sắp đặt lại công việc sau bao ngày vắng mặt.
Liên không hay biết gì cả, nên khi nàng nghe gõ cửa, biểu: "Vô" rồi thấy người khách là Hảo, tay ẳm con, mặt héo sầu, nàng không ngạc nhiên bao nhiêu. Nàng ngỡ Hảo đã gặp Nho, nghe Nho kể lại chuyện nàng hăm doạ đi kiện nên Hảo sợ, tìm đến mà trả con.
Liên rước lấy bé Nhã liền và hỏi mỉa:
- Sao chị không giữ cháu thêm ít hôm nữa?
Hảo khóc mà rằng:
- Chị mà ẵm con đến đây, là chị đầu hàng đó. Em cũng nên thương hại chị mà tha thứ cho chị.
Liên không ác, nên thấy bộ tịch Hảo như vậy thì động lòng mà nói:
- Thì thôi em quên hết vậy. Nhưng chị phải đi khai cho bé Nhã một cái khai sanh khác nhé.
- Chị không quên đâu.
Hảo thẫn thờ ngồi đó, Liên đã làm tỉnh trở lại, mời nước lăng xăng thế mà bà như kẻ mất hồn. Giây lâu, như nhớ lại tình cảm mình, bà ứa nước mắt, cúi mặt xuống lấy ống quần mà lau lệ như một người đờn bà nhà quê.
Thấy Hảo thất trận quá, Liên an ủi:
- Chị đừng buồn, cứ thỉnh thoảng em ẵm bé Nhã tới thăm chị, chị muốn giữ nó vài ngày rồi trả lại cũng được. Còn anh thì để em biểu ảnh trở về với chị. Phậm em đã đành như vậy rồi, bây giờ có nổi loạn thế nào thì cũng chỉ được làm bé thôi, vì anh không phải là người bỏ vợ để theo người yêu.
Hảo ôm lấy Liên khóc mà rằng:
- Em tốt bụng, chị nhờ ơn em không biết đến bao giờ mới quên. Mà em ơi, bây giờ tình thế đã khác rồi. Chẳng những anh dám bỏ chị, mà anh còn đuổi chị đi nữa kia.
Liên ngạc nhiên hỏi:
- Sao lạ vậy chị?
Hảo khóc rấm rứt mà kể hết đầu đuôi câu chuyện cho Liên nghe với tất cả mọi chi chiết. Nghe xong, Liên hỏi gặng lại:
- Chị có thành thật với em hay không? Em muốn hỏi, thật ra, chị đã phạm tội hay chưa?
- Đến nước này chị còn chối làm gì. Nhưng quả chị hớ hênh, không giữ gìn, không kín đáo thôi. Chị có tội lớn lắm là dễ dãi quá cho chồng phải nghi nan, thật đáng bị trừng phạt, không còn kêu ca vào đâu được nữa. Nhưng chị thề với em là chị không phạm tội lăng loàn.
- Khổ quá, - Liên than, - nhưng chỉ có trời mà biết cho chị, chớ làm sao mà nói cho anh tin chị được.
- Thì bởi thế cho nên chị đành chịu ôm nỗi oan khiên này cho tới bạc đầu. Chị đến đây để trả bé Nhã lại cho em, và để từ biệt em. Chị quyết trốn cho thiệt mất dạng, cho những người quen biết không gặp mặt được. Thấy người cũ, nhớ lại chuyện cũ chắc đau lòng lắm.
Liền cầm tay Hảo mà khóc. Nàng căm thù Hảo dữ lắm. Nhưng nay thấy Hảo bị hất hủi một cách oan ức, nàng thương hại giùm cho người bà con xưa kia là bạn thân của nàng.
Trí óc làm việc dữ để cố tìm cách gỡ giùm cho Hảo, Liên bỗng sực nhớ tới tình trạng của nàng, Hảo mà bị Nho bỏ, thế nào người trong họ, và miệng đời cũng đề quyết là nàng giựt chồng của Hảo. Cái án của Hảo (oan hay ưng) không ai biết được cả. Người ta chỉ thấy Hảo bị mất chồng, và người thay thế là nàng.
- Phải cứu Hảo mới được, - Liên quyết định thầm như vậy, rồi buông tay Hảo ra.
Nãy giờ, nàng thương Hảo thật tình. Giờ đây, nàng tự xét và thấy mình hành động vì lợi riêng, nên nhận ra tình thương ấy không tinh khiết lắm nên nàng xấu hổ với mình mà buông bạn ra.
Liên đứng lên đặt con xuống giường rồi nói:
- Thôi chị đừng lo, để em nói cho anh Nho hết nghi
- Vô ích em à, làm sao cho ảnh tin được mà nói.
- Chị. lầm. Em với chị là hai kẻ thù nghịch nhau. Em chỉ chực hại chị thì có. Mà hễ một khi em bênh chị, thì ai cũng phải tin cả.
Hảo mừng như sắp chết đuối vớ được một cái phao, ứa nước mắt cảm động, ômg lấy Liên mà nói:
- Chị sẽ nhường đứt anh Nho lại cho em, nếu em nói được cho chị khỏi mang tiếng xấu trong đời chị. Chị sẽ sống khuất mình dưới mái chùa nào đó...
- Không, em không có ý ở đời với anh Nho nên mới cứu chị đó. Phận em, đành là như thế này rồi.
Liên tủi quá, òa lên mà khóc. Hảo ôm chặt em trong lòng bà rồi hai chị em khóc mùi mẫn.
- Em, em tha lỗi cho chị hay không? Hảo lau lệ mà hỏi Liên như vậy.
Liên không đáp, chỉ mỉm cười mà nói:
- Ngày sau, em dặn bé Nhã thế nào cũng cúng cơm cho chị.
Rồi hai người cúi xuống mà hôn đứa con như là của chung ấy, nó đã ngu khi trên giường. Hảo chỉ dám hôn bàn chân nó thôi, vừa hôn vừa nói:
- Cho chị ké một chút.
HẾT
★
★
★
★
★
0