Diễn Đàn » Những Lá Thư Tình

nơi tình yêu bắt đầu!

137 trả lời, 71.255 lượt xem — Trang 4 / 5
Nhớ lắm người thương ơi
Nhớ như người đói, nhớ như người say
Nhớ như linh hồn nhớ về cõi chết
Nhớ như trời xanh nhớ về bất diệt
Nhớ như tình yêu nhớ về chia ly

Nhớ lắm, nhớ hoài, người yêu ơi
Nhớ trong sáng, trong đêm, trong những chiều rơi
Nhớ trong ánh nắng ngày tàn khắc khoải
Nhớ trong một tiếng chuông xa vọng lại
Nhớ trong bước chân ai về đêm khuya
Ta chằng biết làm chi để xua tan cách ngăn
Biết chạy về đâu cho quên đi nỗi nhớ
Ta chẳng thể khóc, chẳng thể nào than thở
Chỉ nghe trong tim từng mạch máu rã rời
Ta nhớ người, nhớ quá, người thương ơi
Nhớ như thể không bao giờ gặp lại
Nhớ cho phút giây. Nhớ cho mãi mãi
Nhớ cho kiếp này và muôn kiếp mai sau...
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-15 18:52:38minhthanh_love>
[themNhac]http://www.fileden.com/files/2009/6/26/2490484/Hat-Ru-Tinh-Yeu.mp3[/themNhac]

Hát trong đêm tình nhớ, hát cho anh mộng mơ.
Hát ru ta ngàn nỗi đau này tay nắm nay tình yêu thủa nào đắm say!
Anh từ đâu tình yêu về đâu? Lặng lẽ đường xưa nỗi sầu.
Nghe trời mưa hạt mưa buồn rơi buồn lắm tình ta xa xôi.

Hỡi anh yêu chờ nhé, chờ đón em trong vòng tay
Hỡi anh yêu từ đáy tim này, em ước ao gần nhau có nhau mãi sau.
Mưa còn rơi sầu anh nào vơi, giờ em buồn vui với người.
Mong em hạnh phúc người ơi thì anh, chờ đợi điều gì mong manh.

Biết không anh buồn lắm, ngày ấy bên nhau nông thắm
Biết không anh - quặn thắt tim này!
Chỉ anh thôi tình ấy riêng người có hay?

Cuộc đời là đại dương mênh mông.
Đi ngược xuôi đến đâu tìm đâu bến bờ với bao dại khờ.
Mà vẫn ôm hoài mộng mơ, vì con tim yêu thương làm sao hững hờ.
Một đời người nào được bao nhiêu?
Nên tình anh với em ngày xưa rất nhiều dẫu nay quạnh hiu.
Đành hát ru mình tình yêu khung trời nao có nhau những chiều.

yêu
Truyện ngắn
4-3-4-3-6-8
hú hồn...xỉu
cafe
đi cho biết đó đây
bói đây...
thông báo đổi tên
các mem có nhu cầu in ấn và thiết kế sách, xin vui lòng liên hệ mtl
chúc vui và như ý !
viết như thế nào là quyền của tôi, tôi thích. Còn đọc hay không, là quyền của
Đăng nhập để trả lời
0
[themNhac]http://www.nhaccuatui.com/m/qYY4rBz-dO[/themNhac]
 
 
Sao không ôm anh như lần đầu tiên em đến?
Sao không hôn anh như ngày nào còn lưu luyến?
Sao không vui lên như một thời bao thương mến?
Mầu mắt em sao hôm nay muộn phiền?"


Như bài hát, ý nghĩa cũng thật hay đó chứ? Một người đi, một người nhớ, một cái gì đó hụt hẫng không thành lời với những sự thật quá khứ. Luôn là cái gì đó chung nhất của những trái tim đã nhiều lần biết khóc biết buồn.
Thật không biết, thật chỉ biết cười nhẹ nhàng với hơi thở run rẩy vì không biết vươn rộng vai để che chở, không biết dùng những lời lẽ nào diễn đạt hết suy nghĩ ngây ngô...

Ta chỉ có 1 trái tim, ta chỉ còn có thế thì tại sao không bảo vệ nó? Hóa ra lại có những lúc khờ khạo thật sự như mây lang thang bềnh bồng. Say đắm, chất ngất cảm giác bồng bềnh thì có những lúc sẽ rơi thật đau. Mọi thứ đâu đơn giản và ngây ngô trong mơ ước hay tầm mắt tưởng rộng hóa ra nhỏ nhoi.

Tất cả vĩnh cửu thật sao? Ngôn từ nào có nghĩa lý gì? Hãy nhìn anh, nhìn vào mắt anh. Hãy cầm bàn tay anh, ôm nhẹ vai anh...
 
"Ngày mai anh không còn em nữa, không cho ai là tất cả
Để nỗi cô đơn theo anh đến một miền trời xa
Để nhắc cho anh biết bao ngày hạnh phúc êm đềm
Nhắc cho anh luôn còn lại một trái tim... yêu em"




 
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu bao giờ cũng đẹp. Đẹp lúc đã, đang và khi chia tay nó vẫn còn đẹp[/align]Tình yêu dù đẹp cũng có thể chia tay, có thể tan cũng như cuộc vui bao giờ cũng có hồi kết thúc. Chỉ còn lại đó kỷ niệm, những kỷ niệm buồn vui trong cuộc tình. Rồi để lại cho kẻ trong cuộc bao nhiêu nuối tiếc, bao nhiêu suy nghĩ mà chỉ có 1 phương thuốc duy nhất làm nguôi ngoai là thời gian và tình yêu mới. Ngày qua đêm lại đến, nỗi cô đơn của những kẻ chia tay lại càng thêm nặng nề. Ở một nơi nào đó trong căn phòng tối, ở góc phố nhỏ nào đó vẫn có những kẻ bước những bước chân trong trống vắng.

Trong tình yêu ước mơ, mộng ảo về tương lai và những gì tốt đẹp nhất về kết quả của 1 tình yêu đẹp luôn hiện hữu trong tất cả chúng ta, những kẻ đã, đang và sẽ yêu. Tình yêu là gì vậy nhỉ? Sao nó có thể cho người ta đôi cánh để bay lên cùng nhau? Tình yêu là gì mà nó có thể làm cho ta thấy chỉ có ta và em trên đời?  Tình yêu là gì mà làm cho đôi ta đang bên nhau rồi cũng phải chia tay? Tình yêu là gì mà cho ta hạnh phúc sống như kẻ giàu có nhất thế gian?  Nhưng tình yêu là gì mà làm cho ta trở thành kẻ yếu đuối, đau khổ nhất trên đời vậy ?

Chẳng ai trả lời được, không 1 ai cả. Và tình yêu vẫn đó, vẫn tồn tại, hiện hữu như  điều tất yếu của cuộc sống. Bởi vì nếu ai trả lời được nhưng câu hỏi trên chắc họ không thể yêu hết mình được nữa.[:(]

Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Có những con đường chạy dài không lối rẽ
Có những dòng sông chảy mãi vẫn đầy
Có kẻ đứng cả một đời im lặng
Kẻ quên mình trong những cơn say.


Ta thức dậy tưởng mình là vũ trụ
Ôm cả mặt trăng ôm cả mặt trời
Ðêm mê ngủ thấy mình ra hạt cát
Lăn bên đường uống một giọt sương rơi.


Có những ngày nắng như là bão táp
Giữa ban trưa, thèm một cơn giông
Có những đêm da trời màu ngọc bích
Ngửa bàn tay sao rớt vào lòng.


Thì cứ lại trắng và đen như thế
Sáng khác trưa, trưa lại khác chiều
Cũng có lúc lòng mình như buổi tối
Ðốt đuốc tìm không thấy một lời yêu.


Thì cứ khóc như lần đầu tập khóc
Cười để quên hết mọi lỗi lầm
Những con đường rốt cuộc vào trật tự
Mỗi ngày thường còn lại một lời câm...
                                                 th
 
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
          Em và anh
          Hai đầu đường kính
          Cùng bước đi
          Vận tốc bằng nhau
          Đi
          Đi
          Quanh một chiều cố định
          Trăm ngàn vòng
          Kẻ trước người sau
          Em và anh
          Hai đầu lầm lỡ
          Nợ kiếp nào
          Định phận đớn đau
          Đi
          Đi
          Những bước nhầm chân nhỡ
          Một người dừng
          Khổ sở lòng nhau...
Cái giá của sự tự do là cô đơn.
Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
Đăng nhập để trả lời
0

Đêm khuya, một ta lặng lẽ, mắt cay cay, người mệt mỏi... Nhưng em có biết không, chỉ cần nghĩ đến những điều ngọt ngào và cả những điều thầm lặng của riêng bản thân dành cho em và nhiều người khác tự nhiên lòng trỗi dậy niềm hạnh phúc.

Thật kỳ lạ, hạnh phúc dù chỉ có mỗi ta sẻ chia, hạnh phúc trong sự im lặng, trong cả nỗi đau và mất mát vì hạnh phúc của em sau này...

Ta cảm thấy ta hạnh phúc, hạnh phúc cho những gì hiện tại ta đang có. Không phải chỉ là những thứ có thể nhìn, có thể chạm đến mà tất cả những gì là của riêng ta và cả không của riêng ta nhưng lại xoay quanh ta...

Ta ít nhắc đến tình yêu sau này chỉ vì ta biết nó đã luôn hiện hữu trong ta. Cuộc sống, làm sao em có thể thiếu đi tình yêu?
Ta vẫn có thể tự kiềm chế nước mắt. Càng kiềm chế thì ta lại càng muốn khóc, càng muốn khóc thì ta lại càng kiềm chế và lại càng cố gắng đấu tranh với bản thân. Ta lại cười, cười nhẹ nhàng để nước mắt lại chìm lẫn vào đó và không nhận ta đã khóc. Ta chỉ mới bắt đầu feeling vào cảm giác đó một lúc như một cuộc dạo chơi...

Cuộc sống đưa đẩy, ta không còn những suy nghĩ lãng mạn như ngày xưa. Buồn hay vui? Ta đã không còn là kẻ vì người khác hơn bản thân, cả hai điều đều công bằng và có quyền ngang nhau. Ta đã luôn thận trọng và e dè quá mức, quá mức đến nỗi ta cũng e dè chính bản thân ta. Nó kiên định với những gì và sẽ thay đổi nhanh chóng những điều gì, who knows? Ta luôn biết cách tự trả lời nhưng ta không bao giờ dám chắc ta là kẻ làm theo hoàn toàn những gì ta nói
[/align]Có phải quá ngọt ngào hay không cho những phút giây như thế? Ngắn ngủi phải không, nhưng sẽ không thể nào quên đi được. Hay là lại hóa thân một kẻ si tình rong ruổi với những phút giây như thế?

Im lặng, có những thứ buộc phải im lặng. Im lặng thật đáng sợ, nó làm ta thành một kẻ không là ai, không quen biết. Làm cho tình cảm của ta chẳng hiện hữu, im lặng để giữ mọi thứ yên bình cho đến lúc nào ta có thể chấp nhận một cái kết theo cách ta mơ ước, ta sẽ cười và mọi người cùng cười.

Có những sự xa cách, có những lúc khao khát một vòng tay, một cái nắm chặt tay để vững vàng bước đi, vững vàng cho một niềm tin ngày mai. Và lúc đó ta sẽ lặp lại những lời nói dành cho riêng em, phá tan sự im lặng đáng sợ, phá tan những hoài nghi và thận trọng. Ta sẽ vẫn luôn là chính ta của những tháng năm về trước. Em biết mà phải không?

Thời gian cứ đi đi vì nó chẳng có ai điều khiển và điểm dừng. Em cũng vậy, cứ hãy bước đi đi vì mãi mãi ta vẫn sẽ nhìn theo dấu chân em để sống trong một hạnh phúc thầm lặng và ngọt ngào như vậy.
[/align][/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Em như con sóng
hôn bờ anh
đến kiệt sức
tan cả ngày đêm
trong cát
 
em lớn lên băn khoăn
ngoài xa kia những lời hoa bát ngát
còn chập chờn
cô đơn
 
tình yêu nồng nàn của em
không thể cứ viết mãi lên mặt biển
bài thơ
tình buồn
 
giờ thì em sẽ chết
với bờ anh
mênh mông!
Cái giá của sự tự do là cô đơn.
Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
Đăng nhập để trả lời
0
Để gió xua đi nỗi buồn [/align]
Không biết từ khi nào mình lại yêu gió đến thế
Có thật gió sẽ mang nỗi buồn bay xa?
Chẳng biết nữa...
Chỉ biết gió có thể xua tan những vệt nhăn trên trán,
Gió làm vơi đi cái bức bối trong lòng...
[/align]

Ừ mà có thể lắm chứ![/align] 
Vì gió làm người ta phải nhắm mắt.
Đó là lúc người ta thôi không nghĩ tới xung quanh,
Đó là lúc người ta trở về với những suy nghĩ rất thực trong lòng mình,
Đó là lúc người ta thanh thản.
Và rồi nỗi buồn cũng vơi đi từ đó.
Buồn đã theo gió bay xa
Đến với những vùng đất mới
Và buồn thấy mình thật nhỏ bé giữa trời đất bao la.
Buồn thôi không buồn nữa.
Buồn trở thành những lời an ủi,
Những tiếng thì thầm, cái chạm nhẹ nhàng sẻ chia.
Và buồn đã mang về hạnh phúc.
Vì bên tai có những tiếng thì thầm...

Gió có thể mang đầy cát bụi
Nhưng gió mang nỗi buồn bay đi......
[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi khi tôi nhìn lại phía sau để biết đã đem đau khổ cho ai và niềm vui cho ai
Đôi khi nhìn phía trước để thấy có ai đó đang đợi mình
Đôi khi tôi nhìn xung quanh để biết mình còn tồn tại
Đôi khi tôi tìm những niềm vui trong những ngày buồn
Đôi khi tôi tim chút vị tha trong những giận hờn
Đôi khi tôi tìm chút tình thương trên những dòng đời
Đôi khi tôi thấy niềm vui và những mái nhà
Đôi khi tôi thấy tình yêu và những phố phường
Đôi khi tôi thấy lòng vơi dần những chán chường
Đôi khi tôi thấy đâu đâu có một thiên đường
Đôi khi tôi chạy thật nhanh để thấy đôi chân mệt mỏi rã rời
Đôi khi tôi bước thật chậm,để nghe thời gian trôi...
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Sống là rủi ro với cái chết. Hy vọng là liều lĩnh với sự thất bại. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều gì . Để đạt được cái kế tiếp, mình phải dám mạo hiểm với những gì liên quan. Để bộc lộ cảm xúc là chính mình đang nói lên sự thật. Thử thách trong tình yêu chính là mình yêu mà có thể không được đáp trả. Làm thế nào để định nghĩa Tình yêu : vấp ngã nhưng không suy sụp, kiên định nhưng không cố chấp, chia sẻ và công bằng, đồng cảm và không đòi hỏi, tổn thương nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau.

Tình yêu là con dao. Nó đâm nát con tim hay có khi nó khắc sâu vào tim ta những vết khắc diệu kỳ và sẽ theo ta đến cuối đời. Tình yêu là một cảm giác tuyệt vời nhất mà mình vẫn có thể cảm nhận thấy được rất rõ ràng
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
 Gió lạnh ghê, cảm giác sao mà thê lương lạ. Mấy cánh hoa đến cũng héo tàn chẳng phải vì nắng gay gắt mà chỉ là vì cơn gió cứ hun hút thổi qua. Hoa nào mà chịu nổi cơ chứ? thế là rụng cánh, thế là lìa cành, cũng chẳng khác chi mấy cái lá nọ ko đủ sức níu kéo cái cành đầy nhựa sống.

          Gió mà! Lúc thì dịu dàng đằm thắm lắm, lúc thì vuốt vuốt ve ve ra chiều bình yên thơ thẩn lắm. Có lúc lại vội vội vàng vàng chẳng ý gì đếm xỉa tới xung quanh cả, đi tới đâu rào rào tới đó, thật là một lũ phá hoại vô ý thức!!!!!!!!!![/align]         Chẳng dáng dấp, chẳng hình dung, chẳng thấy giới hạn. Nhưng vẫn tồn tại, tồn tại bởi vì gió tồn tại, ai có thể nói gió tồn tại để làm gì? Từ tự nhiên gió đã tồn tại như một lẽ đương nhiên thế rồi. Gió ở đâu? Làm sao để biết gió đang tồn tại?[/align]         Gió cuốn mịt mờ bụi bay, lá rơi xạc xào ảo não. Gió là gì? Một lãng tử đa tình hay là tên lãnh cảm vô ưu? Đều là gió cả…[/align] [/align]           Trong đêm khuya lặng như tờ, gió đi dạo qua một chiếc quỳnh hoa vừa nở, thế là làn dạ hương ấy tán phát khắp nơi, nhẹ nhàng mà nồng nàn làm sao. Gió yêu loài hoa đêm ấy rồi chăng? Gió có ý nào dừng lại chăng? Không có! Vậy gió có quay về bên loài hoa ấy nữa chăng? Không có![/align]          Xa dần đóa hoa trong trắng nọ, làn hương cũng dần dần phai mất. Gió lúng túng chưa hiểu lòng mình thì vẫn ngang qua đầm sen nọ. Bỗng nhiên gió như thấy một cảm giác thật khác lạ. Dường như ẩn sau mùi tanh nồng của bùn là thoang thoáng thứ hương gì đó rõ ràng là rất thanh khiết. Gió lại mang làn hương lạ theo bên mình. Gió yêu loài hoa sen thôn dã quen dìm thân mình dưới bùn nước ấy rồi chăng? Gió có ý nào muốn dừng lại chăng? Không có! Vậy gió có quay về bên đóa hoa ấy nữa chăng? Không có![/align]      Và thì cứ như thế, lại có những điều mới mẻ đến với gió, những làn hương và những cánh hoa. Gió không hề dừng lại, nhưng mỗi nơi đi qua lại khiến gió có thêm vài phần lúng túng khó hiểu.[/align]      Gió rong chơi, gió tự do, và gió cô độc! Lòng gió rộng quá, phóng túng quá khiến cho chẳng thứ gì có thể lấp đầy được nữa. Có nụ hoa thôn dã nọ đã nhẹ nhàng mà nói rằng “tên anh là một khoảng trống và em muốn lấp đầy cái khoảng trống đó để anh không còn chứa đựng được cái gì khác”. Xin lỗi em, vì anh không thể để em lấp đầy nó được, cũng bởi vì sau đó anh sẽ không còn là anh nữa. Mưa rơi, gió lạnh, và nụ hoa thôn dã ấy cũng lạnh, chỉ có trái tim đập rộn ràng là còn nóng bỏng, không biết trong mưa có ai khóc hay không? Để sau này mỗi lần len lỏi trong những cơn mưa gió lại nhớ về nụ hoa thôn dã ngày trước. Lòng gió dù cô độc nhưng vẫn không thể quay về nơi xa xưa ấy.[/align] [/align]         Đến một ngày nọ gió thấy rằng mình có lẽ đang dần dần kiệt sức rồi, từng phần từng phần thân thể dù là chẳng hữu hình đi chăng nữa cũng cảm giác được sự diệt vong cận kề. Sức đã cùng lực đã kiệt mà lòng thì còn quá rộng, có quá nhiều người nhưng giờ đây gió không còn có thể gặp lại bất cứ ai được nữa. Chỉ có điều gió không hề hối hận vì đã hy sinh tất cả chỉ để có 1 thứ: tự do rong chơi.[/align]     [/align]         Gió vút lên tận trời cao, chút hơi tàn ấy gắng bay cao thật cao, để nhìn lại lần cuối cùng quãng đường mình đã đi qua. Có ai từng biết cơn gió này không? Không ai cả! Gió cười dài, một nụ cười mãn nguyện xen lẫn chua chát và đôi khi có cả những âm thanh gằn giận dữ. Cũng là lần cuối cùng gió tự hỏi: “Ta giận vì cái gì?” Đâu đó mông lung câu trả lời đầy nghi hoặc “Có phải vì chính ta?”. Sau giây phút ngắn ngủi này gió đã dừng lại, thực sự gió đã dừng lại. Có còn ai nhận ra sự tồn tại của gió nữa đâu. Gió đã chết rồi!!!![/align][/align] [/align]        Em à! Lòng gió rộng lắm đấy, và gió lại rất yêu tự do, gió thích ngao du khắp chốn trời đất bao la rộng lớn này. Nếu như có gì đó có thể giữ chân gió một thời gian thì đó là trái tim của chính em. Nhưng sẽ chẳng được lâu đâu. Gió như một kẻ lập dị không bao giờ hài lòng với một khoảng không gian nhỏ hẹp. Em sẽ mở cửa trái tim mình cho gió lùa vào chứ? Đừng nhé, đừng bao giờ làm thế trừ khi em muốn hi sinh một điều gì đó. Em không thể giữ được gió trong tim mình mãi đến hết đời được đâu, vì gió sẽ chỉ nhận nồng nàn ấm áp tim em một chút thôi, rồi gió sẽ lại ra đi. Em không thể níu kéo được đâu, vì gió sẽ làm rạn vỡ trái tim em mất thôi.[/align]              Vậy thì em, đừng bao giờ để gió lọt vào tim mình nhé![/align][/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
          Bây giờ em chỉ ước giá như tình yêu em dành cho anh là một cơn gió, chỉ thoáng qua đời em và bay đi. Nhưng ko phải thế. Dù em biết là anh ko còn yêu em nữa, em vẫn yêu anh. Em vẫn vui khi thấy anh cười, vẫn đau khi thấy anh buồn.
          Từng ngày trôi qua mang bao nhiêu đau khổ mà em ko biết tỏ cùng ai. Em chỉ biết trong tim em anh là người tốt nhất. Ước gì anh chỉ là gió thôi, thì em sẽ ko đau khổ như vậy. Em luôn chờ đợi và hy vọng. Lúc nào em cũng sẽ đợi anh. Em yêu anh!
Cái giá của sự tự do là cô đơn.
Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
Đăng nhập để trả lời
0

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI



Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi
Gió cuốn đi cho mây qua giòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian

Những khi chiều tới cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi, rồi nước cuốn trôi

Hãy nghiêng đời xuống nhìn hết một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
để buốt trái tim, để buốt trái tim
Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Một sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót vang trong trời gió lên

Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai
[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu của Gió?!![/align] [/align]Chẳng biết mình bắt nguồn từ đâu, được sinh ra như thế nào, gió chỉ biết nó tự do nhất trên đời![/align]Hằng ngày, gió đi qua nhiều nơi, thấy được rất nhiều điều, gió cảm thấy mình hạnh phúc, hạnh phúc vì cuộc sống tự do thanh thản, chẳng phải suy nghĩ gì cả.!!![/align]Gió rong chơi trên bầu trời xanh thẳm, gió vẫn thường thi với những con vật bay được trên không trung, gió luôn thắng và rất lấy làm thích thú. [/align]Gió ví mình như một  chàng lãng tử, rong ruổi khắp nơi chả bao giờ biết mệt mỏi.

Thế nhưng người ta nói rằng lãng tử khó qua ải mĩ nhân.
[/align]Một ngày, gió gặp lá. Lá thật sinh đẹp lộng lẫy duới bộ áo màu xanh lục, lá có 1 thân hình mềm mại thuớt tha không thể nào cưỡng lại được.[/align]Gió thích lá.[/align]Gió quấn quít quanh lá, đem lại cho lá sự mát mẻ sảng khoái. [/align]Lá dường như cũng thích gió lắm. Mỗi lần gặp gió, lá đung đưa mình lắc lư như chào đón gió, lá phát ra những âm thanh xào xạc rất khẽ, như khẽ nói với gió: "tớ thích ấy". [/align]Cứ như thế, thần tình yêu lúc nào đã mỉm cười với gió và lén bắn cho gió 1 mũi tên, mũi tên của tình yêu. [/align]Gió yêu lá, yêu lá lúc nào không biết nữa, chỉ biết là đã yêu lá. [/align]Gió muốn cùng lá tung tăng đi khắp nơi, sống vui vẻ tận huởng hết vẻ đẹp của thế gian này. [/align]Rất nhiều lần gió rủ lá cùng đi với mình lắm, lá vẫn tỏ vẻ rất thích nhưng chẳng bao giờ đồng ý. [/align]Rồi cũng có 1 ngày gió nhận ra rằng, lá chỉ thích mình. [/align]Lá chỉ yêu cây mà thôi. [/align]Cuộc đời lá từ khi sinh ra đã gắn liền với cây rồi, lá không thể nào tử bỏ cây được để theo gió. [/align]Vì thế lá chẳng thể nào yêu gió được đâu, đó là định mệnh của lá.[/align]Dù cho gió có cố lay lá thế nào, tình cảm của lá dành cho cây vẫn không đổi. [/align]Lá vẫn không chịu rời bỏ cây, vẫn cố bám chặt lấy cây, vì cây là tình yêu, là sinh mạng của lá.[/align]Gió dần nhận ra điều đó, gió không thể níu kéo tình yêu của mình mãi được, vì nếu cứ làm thế gió sẽ cướp đi mạng sống của lá mất.[/align]Gió buồn bã, xuôi tay, để mặc cho mình tự do lang thang. Giờ gió mới thấy mình không thật sự hạnh phúc như mình đã tưởng.

khắp mọi nẻo đuờng, mệt mỏi, chán nản, gió lại tìm về thăm lá.
[/align]Lá của gió đâu rồi nhỉ?[/align]Gió quanh quẩn tìm mãi, tìm mãi mới thấy lá, lá khác quá, gió chưa bao giờ nghĩ lá sẽ như thế. [/align]Lá không còn ở với tình yêu của mình nữa. [/align]Lá nằm duới kia, không phải là trên cây mà là dưới đất.[/align]Lá khoác trên mình bộ áo vàng úa, thân mình của lá loang lỗ, xơ xác như tình yêu vỡ nát của mình đã dành cho cây. [/align]Lá chết vì cây chẳng bao giờ yêu lá hơn 1 năm cả, mỗi mùa cây đều trút lá đi để thay lá mới giống như người ta thay đổi tình yêu vậy.[/align]Gió buồn, gió đau lòng lắm nhưng gió chẳng bao giờ lên tiếng được vì gió bao giờ có hình hài cụ thể nào đâu.[/align]Gió cảm thấy lòng bực bội, oi bức, gió nhận ra mình đang từ từ tan biến bốc hơi đi.[/align]Gió dần biến thành mây, mây buồn, mây chẳng chịu đi, cứ đứng mãi ngắm lá. Mây thấy mình nặng trĩu, mệt mỏi,xám xịt vì tình yêu của mình.[/align]Những giọt mưa rơi xuống xuyên qua lá, thấm đẫm vào làn da tàn úa của lá. [/align]Và đây là lần đầu tiên cũng như lần cuối cùng gió xuất hiện với hình hài của mây, của mưa. [/align]Tiếng mưa rơi xuống chạm vào lá vào đất tí tách cũng là lời của gió gửi đến lá: "Gió yêu lá".[/align]Gió chỉ có 1 lần để nói với lá, gió chỉ có 1 lần duy nhất trong đời để chứng minh mình yêu lá.[/align]Mưa thấm đẫm vào đất , gió chết, cũng như tình yêu của gió dành cho lá chết đi khi lá ko còn nữa! [/align]Phải chăng tình yêu là định mệnh[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Gió phiêu lãng
Theo bước chân chiều
Tung bay những chiếc lá xanh màu ngọc bích
Gió là kẻ điên
Vi vu khúc ca của riêng mình
Kiêu ngạo trong chính vẻ lãng mạn dịu dàng
Gió ầm ào
Giữa đêm trăng tĩnh lặng,
Đánh động những cơn sóng biển
Để mặc sau lưng tiếng dương cầm
Lãng tử bước dạo trong đêm!
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
[http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=9xi6uffmi1]  

Cái giá của sự tự do là cô đơn.
Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
Đăng nhập để trả lời
0

Mưa Vô Tình... Và Gió, Gió Vô Tâm?!








Đêm gió mùa chợt lạnh, trời bỗng đổ cơn mưa. Mưa như trút nước tràn ngập trên phố phường. Có một đôi tình nhân tấp vội vào một mái hiên ven đường. Vội vàng trú… Vội vàng tránh… Mưa…
Họ nép vào nhau dưới mái hiên, người con trai đứng lên phía trước như chắn che bụi mưa không cho ướt bạn mình, nhẹ nhàng vòng tay ra đằng sau ôm chặt lưng cô gái.
Ngoài trời, mưa vẫn mưa... như trút…
***

Có hai bố con nhà nọ người ướt nhẹp từ đầu đến chân đang đội mưa chạy đến. Mái hiên trở nên đông vui, mái hiên chợt như chật chội. Đôi tình nhân đứng lui lại, ông bố đẩy đứa con vào phía trong. Còn mình đứng phía ngoài, nửa bị mưa rơi ướt, nửa bị bụi mưa rơi.
Ngoài trời, mưa vẫn mưa... không ngớt…
***

Trên phố, có một người đàn bà nhỏ bé mặc áo mưa ướt sũng, lững thững đội thúng đi trong mưa. Khuôn mặt già nua ướt nhèm vì mưa hắt, người đàn bà tay như run lập cập, tiến lại gần cất tiếng run hỏi khẽ :
“Anh, chị ăn bánh mì không?”
Anh thanh niên đưa mắt liếc nhìn, cô gái khẽ gật đầu.
“Bán cho cháu một cái. Còn bé gái, bé có ăn không ?”
“Dạ em không !” Con bé cười nheo mắt. “Chú cũng không!” Ông bố khẽ gật đầu cười nói thay lời cám ơn.
Người con trai rút tờ 10 nghìn “Thôi, cô khỏi trả lại”. Tay nhận cái bánh bẻ làm đôi chia cho cô bạn mỗi người cầm một nửa. Bà bán bánh mì đưa mắt nhìn, rồi cúi xuống, lặng im không nói, cặm cụi cất tiền.
Ngoài trời, mưa vẫn mưa... rả rích…
***

Này bà có cái áo mưa nào khác không?
- Có mỗi cái đang mặc thôi!
- Bán lại cho tôi. Tôi cho con bé mặc về không đứng đây nó ốm mất.
- Bán thì lấy gì mà đi. Mà mua thì trả bao nhiêu?
- Bán nhiêu thì bán.
- Lấy 7000 nhé?
- Cái áo rách thế mà bán 7000 à?
- Thôi mua thì bán 5000. Không thì thôi vậy, tôi cũng chẳng muốn bán đâu.
***

- Mưa như này biết bao giờ mới ngớt anh nhỉ ?
- Chắc phải một lúc nữa em à.
- Mưa to quá!
- Ừ!
- Hay là anh gọi taxi cho em về trước đi. Đứng đợi như này biết đến bao giờ mới về được đến nhà.
- “…”
Người con trai như khựng lại đôi chút rồi cúi xuống đất tay nhặt tờ báo che vội lên đầu chạy ra đường đợi bắt xe cho cô gái. Mưa càng lúc càng to, đường phố như không còn bóng xe qua lại. Mưa càng lúc càng lớn, tờ báo nhỏ như không còn đủ khoẻ khoắn để che chắn những hạt mưa nặng trĩu đang rơi rớt trên đầu.
Anh chạy lên phía đầu phố. Cuối cùng thì cũng có ánh đèn xe xuất hiện. Taxi đến, cô gái bước lên xe ra về còn một mình người con trai ở lại. Mưa như to hơn và gió càng thổi mạnh. Anh đút tay vào túi quần lần tìm bao thuốc rút một điếu ra châm. Ánh lửa bừng loé lên nhưng rồi lại tắt lịm bởi mưa ướt tạt vào. Ném điếu thuốc xuống đất, anh đứng khựng người bồi hồi ngắm mưa rơi.
Ngoài trời, mưa vẫn mưa day dứt…
***

“Em về đến nhà rồi, anh cũng về sớm đi nhé. Về cẩn thận không ốm…”
Xóa cái tin nhắn, dắt chiếc xe xuống vệ đường, người con trai phóng xe đi về “cẩn thận” trong màn mưa đêm trắng xóa. Gió thổi mạnh, những hạt mưa như đang òa vỡ và trở nên nặng trĩu, như trở nên bỏng rát và mưa như ngày càng nặng hạt... Mưa vô tình, hay Gió... gió vô tâm...
Ngoài trời, mưa vẫn mưa như trút.
…Và mưa, mưa vẫn mưa không ngớt…
…Ngoài trời, mưa vẫn mưa trắng xóa…
…Và mưa, mưa vẫn rơi tầm tã…
[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Gió ,gửi gió!
 [/align]
Muốn đường rộng thênh thang
Cho tâm hồn chạy mãi
Xõa tung lòng nghi ngại
Tìm rơi vãi yêu thương!

Cần ánh mắt hiền lương
Cái siết tay se sẽ
Bờ vai nào lặng lẽ
Chưa khóc đã vội trao!

Thiếu những thứ ngọt ngào
Không nhiều lời đường mật
Ngực trái sao quá chật
Chẳng thừa thãi nhiều ngăn!

Chỉ có tấm chân thành
Và lòng tin vô hạn
Rằng Chân thành có cánh
Bay đến những trái tim!
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-18 09:29:44vu phong>
Hạnh phúc dưới chân



Trên thảo nguyên bát ngát, Cây và Cỏ luôn ở bên nhau, đồng hành và thân thiết. Ngọn cỏ non đẹp dịu dàng như một nàng thiếu nữ đang uốn mình mềm mại với chiếc áo dài tha thướt xanh màu ngọc biếc, giản đơn và quyến rũ… Cây cao lớn, sừng sững tựa một chàng trai lực lưỡng đang vươn những cánh tay dài chắc chắn, trải rộng tán lá khỏe mạnh ra xung quanh như bao bọc, chở che, như ôm lấy Cỏ vào lòng. Đầm ấm…

Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi. Đến một ngày trời xanh hửng nắng, gió mát vi vu thổi, những áng mây trắng trôi bồng bềnh, phiêu lãng ở trên cao. Cây mơ màng, đưa mắt ngước nhìn lên phía những vì sao và nghĩ: “Đẹp quá, nơi đó phải chăng là thiên đàng?”. Cây quyết định sẽ đi đến đó, quyết định rời bỏ ngọn Cỏ, vươn cao mình lên phía những vì sao.

“Anh đi đâu vậy ?” - Cỏ cất tiếng hỏi khẽ.

“Tôi đi tìm những vì sao hạnh phúc” - Cây lạnh lùng đáp và cất bước ra đi. Cỏ im lặng nhìn theo, cúi đầu không nói. Cỏ ở lại một mình nơi triền đất thảo nguyên rộng lớn, còn Cây thì ngày càng vút cao và những cành lá ngày càng vươn xa. Bởi vì Cây mong một ngày đi đến bầu trời cao. Bởi vì Cây mơ ước một ngày được gặp các vì sao ngời sáng…

Khoảng cách của Cây và Cỏ cũng ngày càng xa hơn…

Cuộc sống lặng lẽ trôi đi. Cho đến một ngày, Cây đã trở thành bậc đại thụ sừng sững giữa thảo nguyên bát ngát nhưng vẫn chưa với được những vì sao cho riêng mình… Cỏ cũng không còn màu xanh nữa mà trở nên vàng úa, và lặng lẽ ở phía dưới cây cao.

Cây bắt đầu mệt mỏi nhận ra rằng mình không thể đi đến cái nơi bản thân vẫn cho là thiên đường hạnh phúc. Cây hối hận nhìn xuống phía dưới. Cỏ vẫn ngồi đó, vẫn đang vui đùa với những cánh hoa, vẫn đang thướt tha cùng muôn loài bướm.

Cây chợt cảm thấy nuối tiếc, hối hận khi hiểu: Hạnh phúc chính là điều mà Cây đã từng có và đánh mất. Cây buồn, nỗi buồn không thể nói cùng ai…

“Cây ở trên đó thế nào?” - Một ngày Cỏ cất tiếng hỏi thăm.

“Mọi thứ ở đây đều tốt. Được làm bạn với Gió và nghe tiếng chim hót líu lo. Cuộc sống muôn màu và rất là vui vẻ” - Cây ngẩng cao đầu trả lời ngọn Cỏ.

“Vậy là Cây đã tìm thấy những vì sao hạnh phúc ?” - Cỏ nhìn Cây hỏi tiếp.

Cây gật đầu đưa mắt nhìn Cỏ rồi khẽ mỉm cười quay đi, ngẩng cao đầu hướng về phía các vì sao lơ đãng. Không phải vì Cây muốn tiếp tục đi tìm hạnh phúc mà đơn giản, Cây đang cố tránh một ánh mắt nhìn. Vì Cây đang nói dối! Vì Cây biết mình cô độc. Vì Gió chỉ đến rồi Gió lại đi. Gió bỏ Cây ở lại và lả lơi thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại. Và Chim cũng vậy, Chim không thể ở đó hót mãi cho Cây nghe.

Cây biết Cây là kẻ cô đơn nhưng cái bản tính kiêu căng vốn có đã không cho phép Cây hạ độ cao, thừa nhận sự nuối tiếc. Cây sợ phải xấu hổ, sợ tỏ ra mình yếu đuối. Vì thế, Cây mãi ngẩng cao đầu và không chịu nhìn xuống…

Cuộc sống lại lặng lẽ trôi đi… Cho đến một ngày, Bão đến! Cây đương đầu chống chọi. Bão gào rú, Cây ngả nghiêng rung chuyển. Bão thổi mạnh, Cây bật gốc lung lay. Bão cười, Bão đẩy nhẹ, Cây ngã xuống đổ gục, nằm yên trên thảo nguyên lạnh lẽo… Cây kiệt sức, lịm đi.

Hôm sau Bão hết, trời xanh lại hừng sáng. Cây mở mắt nhìn lên, bầu trời xa vời vợi, nhưng màu xanh của Cỏ thì lại thật gần, và ấm áp.

Cây chết, cỏ mọc xung quanh. Một thời gian sau nơi cây đổ xuống mọc lên một loài cây lạ. Và người ta đặt cho nó tên là cây Xấu Hổ. Một cây Xấu Hổ với cỏ mọc xung quanh.

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không đủ dũng cảm để cúi xuống nhặt nó lên…
[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
 Bến vị tha vậy ư? Hay là bến không yêu thuyền như thuyền tưởng, bến không cần thuyền như thuyền tưởng? ...

Chuyện kể rằng, đã từ lâu lắm rồi, ở một bờ biển nhỏ có một chiếc thuyền khá đẹp nó được sơn trên mình nước sơn mới cóng, gỗ trên mình nó còn toả ra mùi thơm. Nó được cố định cho một bến đậu ở một góc biển. Coi như nó đã kết hôn với cái bến đó. Hàng ngày chiếc thuyền theo người chủ đi ra biển làm việc. Chuyến đi có khi chỉ mấy hôm nhưng có khi là tận nửa tháng. Lần nào cũng vậy, khi nào chiếc thuyền trở về thì bến đã sẵn sàng để thuyền có một chốn nghỉ ngơi bình yên sạch sẽ; để thuyền có thể xả hơi sau những ngày làm việc mệt mỏi. Bến cứ như vậy, lặng lẽ ở bên thuyền, lo lắng cho thuyền, dành hết tình cảm của mình cho thuyền. Bến như một người vợ chung thuỷ cứ lo hết bổn phận của mình, ngày ngày mỏi mắt ra xa ngóng chồng. Đón người chồng trở về với niềm vui mừng khôn xiết vì chồng đã trở về bình yên, vì chồng mình đã trở về bên mình. Nhưng niềm vui mừng đó bến không bao giờ nói thành lời, bến biến nó thành hành động và thể hiện nó bằng sự thuỷ chung. Bến luôn luôn đợi thuyền và dành cho thuyền những tình cảm lớn lao nhất có thể. Bến luôn luôn yêu thuyền bằng một thứ tình yêu duy nhất và vô điều kiện.


Lúc đầu thì thuyền cũng rất thoải mái và vui vẻ với những sự chăm sóc và những lo lắng mà bến dành cho mình, những lúc trở về thuyền thường kể cho bến nghe những chuyện mà mình đã gặp trong cuộc hành trình, bến lặng nghe và cũng lặng  mỉm cười tán thưởng câu chuyện của thuyền. Lúc đầu thuyền cũng rất hài lòng vì sự dịu dàng và sự tận tâm của bến nhưng lâu dần càng ngày thuyền càng coi thường sự quan tâm đó. Thuyền coi đó là đương nhiên, là việc phải làm của bến, là bổn phận và trách nhiệm của bến, tệ hơn thuyền còn ngày càng thấy bến không xứng đáng với mình, thuyền thấy bến quá tầm thường, quá đơn điệu. Thuyền còn trẻ lại đẹp nữa, thuyền phải có được nhữg gì tốt đẹp hơn thế. Cứ như vậy lâu dần thuyền bắt đầu lạnh nhạt dửng dưng với bến, không còn những câu nói chuyện, những lời hỏi thăm của thuyền dành cho bến. Bến có lẽ cũng hiểu những suy nghĩ của thuyền. Bến lo lắng nhưng không biết phải làm sao, bến cũng hoang mang nhưng lại giữ sự hoang mang đó trong lòng, bến vẫn ngày ngày đợi thuyền và chăm sóc tỉ mỉ cho thuyền. Thuyền thì ngày càng xa cách bến, thậm chí không coi bến là người vợ hiền nữa mà coi như chốn nghỉ chân, coi bến là người giúp việc cho mình thôi.  
 
Thuyền cảm thấy rất thích sóng, sóng rất đa dạng, rất thú vị. Sóng mang lại cho thuyền cảm giác bồng bềng , chòng chành, cho thuyền cảm giác lâng lâng say say. Thảo nào người ta rất hay bị say sóng. Sóng lại rất khó nắm bắt, càng khó nắm bắt thì thuyền càng cảm thấy có hứng thú với  sóng. Ngày càng say sưa hơn. Với thuyền bây giờ thì mỗi lần ra biển là một ngày hứng khởi vì thuyền được gặp sóng, được sóng ôm ấp vỗ về. Khi thuyền kể những câu chuyện của mình thì sóng tán thưởng rất nồng nhiệt, khen thuyền rất nhiều. Thuyền lâng lâng trong cảm giác sung sướng. Thuyền lại còn nghĩ rằng " vậy mà lúc mới  ra biển các bác thuyền già lại bảo rằng thuyền phải coi chừng sóng biển, không nên dây dưa nhiều với sóng". Đó có lẽ vì các bác ấy già rồi, hay bảo thủ và cảnh giác quá mức hoặc do đã già và xấu xí nên ganh tỵ với mình cũng nên, sóng hay như vậy cơ mà. Sóng lúc thế này lúc thế khác, không đơn điệu và nhàm chán. Lúc thì sóng nồng nàn và mãnh liệt, lúc thì sóng êm đềm quấn quýt quanh chân thuyền. Cứ như vậy càng ngày thuyền càng say mê sóng , ngày càng lạnh nhạt với bến.

[/align][/align] Bến biết hết, bến hiểu hết những gì đang xảy ra nhưng bến vẫn như vậy, vẫn lặng lẽ bên cạnh thuyền, chăm lo cho thuyền. Bến mong rằng tình cảm của bến sẽ làm thuyền nghĩ lại, sẽ làm thuyền nghĩ về bến. Đấy là bến hy vọng vậy nhưng trong lòng thì bến đã tự nhủ rằng dù thuyền có thế nào thì thuyền vẫn là chồng bến  và quan trọng nhất là bến vẫn rất yêu thuyền. Chính bến cũng không hiểu sao mình lại vẫn có thể rất yêu thuyền như vậy, dành cho thuyền nhiều tình cảm như vậy. Có lẽ vì trong lòng bến xưa nay thuyền luôn là quan trọng nhất, là tất cả ,bến chưa từng nghĩ đến một điều gì khác. Có lẽ vì thuyền là lẽ sống của bến, bến sống vì thuyền. Nhưng thuyền thì không hiểu, thuyền cáu gắt với bến cho rằng bến đã giam hãm kìm giữ thuyền, thuyền đổ hết những bực dọc lên bến nhưng bến vẫn lẳng lặng chịu đựng và mỉm cười. Rõ ràng lúc đầu thuyền cũng cảm thấy có lỗi với bến, cảm thấy tội lỗi vì đã phản bội bến nhưng những mặc cảm đó luôn được sóng xoa dịu và luôn được thuyền bao biện bằng những lý do, lâu dần cảm giác có lỗi đó được thay dần bằng sự tức giận, giận ai thuyền không rõ nhưng lại luôn trút giận lên bến. Nhưng bến vẫn vậy vẫn lặng lẽ mỉm cười.
 
Vào một ngày, thuyền đã quyết định sẽ chia tay với bến để đến với sóng,để xoá bỏ những mắc míu, rắc rối. Hôm đấy trời yên bể lặng một cách lạ thường. Và cách mà bến đồng ý với sự chia tay chia tay đó cũng thật lạ thường. Nghe thuyền nói về chuyện đó, bến cúi đầu một lúc rồi chợt cười chúc thuyền, mong thuyền hạnh phúc, vẫn là nụ cười cam chịu đó. Có lẽ bến quen chịu đựng, quen với mọi chuyện, bến đã đoán trước được mọi chuyện nhưng bến vẫn đau lòng lắm chứ, vẫn buồn lắm chứ. Lúc thuyền rời khỏi bến thì cũng là lúc bến oà khóc, lâu nay bến vẫn khóc nhưng chỉ là khóc thầm, giờ bến không thể kìm nén được cảm xúc của mình. Nhưng lạ là bến vẫn yêu thuyền nhiều lắm. Bến muốn hận thuyền nhưng lại không thể hận được, bến chỉ trách thuyền đã không cảm nhận được những tình cảm mà bến đã dành cho thuyền và còn trách bản thân mình vì đã không thể giữ được thuyền, giữ được tình yêu của đời mình. Bến khóc, khóc thật nhiều; bến buồn buồn thật nhiều nhưng bến vẫn yêu thuyền, có lẽ vậy;  vẫn yêu thuyền.

Thuyền sau khi ra khơi vẫn cảm thấy lòng nặng trĩu. Rõ ràng lúc này thuyền trống rỗng mà, đã chứa cái gì đâu vậy sao thuyền thấy nặng nề quá. Không thoải mái như thuyền đã tưởng. Thái độ của bến khiến thuyền thấy lạ lùng và có lẽ thấy ...hụt hẫng sao đó? Sao bến có thể cười được? Thà bến chửi bới , trách móc thuyền thì thuyền sẽ thấy bình thường hơn. Bến vị tha vậy ư? Hay là bến không yêu thuyền như thuyền tưởng, bến không cần thuyền như thuyền tưởng? ...Những câu hỏi cứ xoáy lấy thuyền khiến thuyền cảm thấy hoang mang, khiến thuyền không thấy vui vẻ không thấy hào hứng lắm với sự nồng nàn của sóng. Hay đó là cảm giác bơ vơ khi người ta không còn một nơi để về để nghỉ chân, để được thư thái. Thuyền không hiểu.
 
Đã một tuần rồi, thuyền vẫn không sao thoát khỏi những suy nghĩ đó. Vẫn thấy trong lòng trống vắng lạ thường, cô đơn lạ thường dù sóng vẫn ở đây, quanh thuyền. Càng ngày những suy nghĩ của thuyền càng hỗn loạn, từ hoang mang với những câu hỏi, thuyền lại thấy tức giận "có lẽ bến đã có chiếc thuyền khác, có được sự quan tâm của chiếc thuyền khác nên bến mới có thể bình tĩnh như vậy lúc chia tay với thuyền" càng nghĩ thuyền càng thấy có lí và thuyền thấy tức giận vô cùng, tức giận vì bến đã phản bội thuyền, tức giận khi bến đã lừa dối thuyền lâu nay, ...và tức giận khi nghĩ những sự quan tâm mà lâu nay bến vẫn dành cho mình nay lại dành cho một chiếc thuyền khác. Có lẽ thuyền đang ghen nhưng thuyền không biết điều đó, thuyền chỉ thấy tức giận vô cùng. Sự nồng nàn say đắm của sóng của không thể vỗ về được cơn giận của thuyền. Nhưng rồi sự tức giận đó cũng nhanh chóng qua đi mà thay vào đó là sự hối hận, thuyền hối hận vì sự hờ hững vô tình của mình, thuyền là người phản bội trước, là người không trân trọng bến trước. Bến có quyền tìm cho mình một hạnh phúc khác, bến tốt như vậy mà. Và càng ngày thì thuyền càng nhận ra điều đó: sóng tuy quyến rũ thật, mới mẻ thật nhưng sóng lại hay thay đổi, sóng không chỉ có một mình thuyền, vắng thuyền sóng vẫn có những niềm vui khác, sóng cũng rất thất thường, không luôn êm đềm và ấm áp như bến. Sóng làm thuyền say mê nhưng lại không làm thuyền thấy an toàn và thoải mái, sóng cứ như một cô nàng đỏng đảnh vậy , ngày càng khó chiều hơn. Ở với sóng càng lâu và càng nhận thức rõ hơn sự quan trọng của bến thuyền càng nhận ra mình cần bến biết bao nhiêu và thuyền cũng yêu bến, đúng vậy thuyền cuối cùng đã nhận ra dù đã muộn mất rồi.  
 
Thuyền muốn trở về, dù bến có không còn đợi thuyền nữa, dù bến đã có một chiếc thuyền khác thuyền vẫn muốn về, về để xin lỗi bến hay về chỉ để nhìn thấy bến cũng được. Cứ nghĩ đến cảnh thấy bến ở bên một chiếc thuyền khác là thuyền lại thấy đau lòng, thuyền mới biết mình đã  yêu bến như thế nào? Có lẽ tình yêu đó yên lặng quá, giản dị quá, bình thường quá nên đã bị những cái khác che lấp, và thuyền cũng khóc. Khóc vì hối hận vì đau lòng vì sự ngu ngốc của mình.
 
Thuyền nói lời chia tay với sóng, thuyền muốn chấm dứt sự nông nổi của mình. Lần này Sóng cũng cười nhưng là cuời to và nói rằng không dễ dàng mà bỏ sóng được đâu, bỏ sóng thì thuyền sẽ phải hối hận. Hôm đó trời biển cũng yên lặng một cách khác thường.  
 
Thuyền vẫn quyết định ra đi, ra đi nhưng là tìm về nơi cũ, nơi không còn thuộc về thuyền nữa. Thuyền đi được nửa đường thì gió bắt đầu thổi mạnh, sóng bắt đầu dữ dội hơn bình thường, trời chuyển tối sầm lại. Thuyền biết sóng đang giận dữ nhưng thuyền vẫn đi, vẫn muốn trở về. Sóng càng lúc càng mạnh hơn tựa hồ như muốn lật tung thuyền vậy. Thuyền bị sóng táp mạnh nhưng vẫn một mực hướng về phiá trước không lùi lại, thuyền quyết tâm rồi. Sóng dữ dội,  trời đã chuyển bão, sóng đánh vào thuyền những luồng nước xoáy làm thuyền đau kinh khủng. thuyền đã bị thương nhưng vết thương này đâu là gì so với nỗi đau của bến , đâu là gì với nỗi đau trong lòng nếu thuyền sẽ mãi không được gặp bến nữa. Suy nghĩ đó đã tiếp sức cho thuyền. thuyền vẫn lầm lũi vượt qua giông bão, vẫn ngoan cường bước tiếp. Thuyền chấp nhận, đấy là sự trừng phạt dành cho thuyền. Cứ như vậy và dường như đã chịu thua sự ngoan cố của thuyền cuối cùng bão cũng tan, sóng dừng đánh. Thuyền mừng rỡ nhìn mặt trời lại toả nắng. Thuyền sắp được nhìn thấy bến.


 
Nhưng chưa kịp vui mừng thì thuyền đã thấy bản thân mình đã bị sóng đánh tơi tả, thuyền đã không còn là chiếc thuyền đẹp đẽ và khoẻ khắn ngày xưa nữa. Thuyền thấy thật chán nản, lại ngập ngừng vì không muốn bến thấy bộ dạng thảm hại này của mình. Nhưng thuyền vẫn muốn gặp bến, vẫn muốn nhìn thấy bến, muốn lắm!!!

Từ xa xa thuyền đã nhìn thấy bến, chắc bến không nhìn thấy thuyền đâu nhỉ? Chắc bến đang bận chăm sóc chiếc thuyền khác. Thuyền lại cảm thấy nhói lòng khi nghĩ đến chuyện này. Thuyền đi chậm chậm. Nhưng lại gần thì thuyền thấy bến vẫn đứng chơ vơ một mình, bến đang cúi đầu xuống, trông bến buồn lắm. Thuyền lại gần, bến ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy thuyền thì đôi mắt đang rưng rưng của bến chợt oà khóc. Bến ôm lấy thuyền và khóc càng to hơn. Thuyền sung sướng nhưng cũng hoang mang. Lúc lâu sau bến ngừng khóc, nhưng vẫn ôm lấy thuyền không buông như sợ rằng thuyền sẽ biến mất vậy. Đến lúc này thì thuyền đã hiểu rồi. Thuyền đã hiểu rằng bến còn tốt hơn những gì mà thuyền nghĩ, bến vị tha và dịu dàng quá. Sự dịu dàng mà thuyền đã không biết trân trọng, đã coi thường chỉ vì bến làm tất cả vì thuyền mà không đòi hỏi gì cả. Bến vẫn yêu thuyền dù thuyền là thuyền ngày xưa hay thuyền bây giờ với đầy vết thương , tơi tả. Bến vẫn luôn chờ thuyền, lo lắng cho thuyền dù chỉ là một mình. Thuyền chợt khóc, khóc vì hạnh phúc, khóc vì ân hận và khóc vì những gì mới nhận ra. Bến cũng khóc, bến không hỏi gì cả, chỉ vẫn là cử chỉ quan tâm , chăm sóc thuyền như từ trước đến nay bến vẫn làm vậy, vẫn nhẹ nhàng nhưng lần này thì thuyền cảm động nhiều lắm. Thuyền đã biết tình yêu ở bến nhiều như thế nào và bến yêu thuyền nhiều như thế nào. Thuyền cũng yêu bến nhiều lắm. Thuyền tự nhủ lòng dù sau này có đi đâu và có thế nào thì cũng vẫn luôn trở về với bến luôn yêu bến và yêu bến. Có một nơi thuộc về mình và người mà mình đang yêu thương chờ đợi ở đó thật là hạnh phúc!!! Thuyền nhẹ nhàng tựa đầu vào lòng bến mà ngủ.
[/align] [/align] [/align]                                                                                                  St[/align][/align][/align][/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
            Gió vốn vô hình và không thể nắm bắt...

 [/align]Chuông gió được treo ở phòng ngủ của cô chủ, hàng ngày nghe tiếng leng keng của chuông khiến cô chủ như có tinh thần hơn, vui vẻ hơn và thoải mái hơn. Bản thân chuông gió cũng rất vui vì hàng ngày được kêu leng keng, không chỉ vì cô chủ vui mà còn vì mỗi lần chuông kêu như vậy là chuông được gặp gió.  
 
Chuông yêu gió nhiều lắm.Tất cả thế giới của chuông đều xoay quanh gió. Chuông không thích mùa hè vì mùa hè dạo này ngày càng nóng khiến cô chủ không muốn mở cửa vì "có gió cũng chỉ là gió nóng" chuông thì không thấy vậy, gió của mùa hè thật nồng nàn, thật mãnh liệt, gió nóng hơn thường ngày nhưng lại quyến rũ hơn thường ngày, vậy mà chuông chỉ có thể gặp gió vào buổi tối nếu hôm nào trời mát. Vậy nên chuông không thích mùa hè.  
 
Chuông cũng không thích mùa đông vì mùa đông cô chủ thường đóng chặt cửa sổ lại, cả những ô thoáng hay những lỗ hổng mà gió có thể lùa vào đều bị bịt kín. Gió tuy lạnh nhưng  đâu có buốt giá, gió có sức hút riêng đó chứ, gió mùa này cũng giống như những chàng trai mà cô chủ hay ngưỡng mộ trên tạp chí vậy, xa xôi, lành lạnh nhưng lại hấp dẫn. Vậy mà chuông chỉ có thể gặp gió một chút những khi mọi người mở cửa ra ngoài, còn đâu chỉ có thể cảm nhận gió ở ngoài xa qua khung cửa sổ.  
 
Gió mùa thu thì lại khác, nó man mát, nhè nhẹ nên cô chủ rất thích gió mùa thu nhưng chuông thì không thích tẹo nào, mùa thu chuông hay được gặp gió nhưng mùa thu gió lại hay đùa giỡn cùng những chiếc lá, đùa giỡn cả làn tóc của cô chủ, cả bông hoa ở trên bàn...gió đáng ghét lắm, đáng ghét lắm!!!  
 
Chuông thì lúc nào cũng nghĩ đến gió nhưng gió thì vẫn vậy, cứ đến rồi đi, đến rồi lại đi. Trong lòng gió liệu chuông đứng ở vị trí thứ mấy, gió có hay nghĩ đến chuông lúc rảnh rỗi không, tại sao lúc không gặp chuông gió chẳng buồn mà vẫn cười đùa cùng những chiếc lá, ngọn cỏ lau  hay những chiếc diều và cả những chiếc chong chóng...
 
Gió là của chuông kia mà, đâu phải ngẫu nhiên mà người ta đặt tên chuông là chuông gió đâu.Trời sinh chuông ra là phải gắn liền với gió rồi. Đối với chuông, gió là phần hồn, là nơi để chứng minh rằng chuông có tồn tại, không có gió chuông không thể lên tiếng cũng giống như tim không thể đập nữa vậy, chuông sẽ vẫn còn đó nhưng sẽ chỉ là một vật vô dụng, một cái vỏ trống rỗng. Gió với chuông quan trọng là vậy đấy. Và chuông muốn gió chỉ là của riêng mình thôi. Nhưng gió đâu có hiểu được tình cảm của chuông, gió vẫn vậy, cứ đến rồi lại đi.
[/align]

Một ngày, chuông bỗng nảy ra ý định rằng sao chuông không nhốt gió lại, gió sẽ chỉ là của chuông, ở bên chuông suốt đời. Chuông sẽ nhờ anh cửa đóng cửa lại ngay khi gió vào, cỏ thiếu gió vẫn còn đất che chở ,vẫn còn sương để trò chuyện, lá thiếu gió thì vẫn còn những cành cây để ôm lấy, có nắng bao bọc nhưng chuông mà thiếu gió là không còn gì nữa, nghĩ vậy nên chuông càng quyết tâm hơn thực hiện điều này.  
[/align] 
Gió đến, chuông lại kêu nhưng lần này không phải cảm giác sung sướng đến ngất ngây khi gặp gió nữa mà chuông chỉ cảm thấy hồi hộp lo lắng. Cửa đóng sầm lại, chưa kịp kêu lên tiếng leng keng của hạnh phúc thì chuông chợt thấy rằng gió đã biến mất, gió đã không tồn tại nữa. Chuông đứng bất động, không hề có gió, chuông không thể kêu. Tại sao vậy, gió không muốn ở bên chuông ư???
 
Và cửa lại mở, gió lại ùa vào làm chuông rung lên khe khẽ, gió lại ở quanh chuông, gió lại cười với chuông và gió lại đi. Lúc này Chuông chợt hiểu rằng không phải gió không muốn ở bên chuông mà cũng như chuông, gió cần tồn tại và muốn mọi người biết được sự tồn tại của mình. Gió vốn vô hình và không thể nắm bắt, gió phải nhờ đến lá, đến cỏ, đến chong chóng và đến chuông để mọi người có thể biết được là gió có ở trên đời này. Chuông đã quên mất những mùa hè và mùa đông khi cửa đóng lại và gió biến mất, quên rằng gió là anh chàng không bao giờ chịu đứng yên, quên rằng bay bổng và phiêu diêu không ràng buộc là đặc tính của gió và cũng là điều hấp dẫn ở gió. Nếu cố giữ chân gió thì có chăng chỉ là một ngọn gió chết, chỉ là sự tĩnh lặng của không khí.
 
Gió lại thổi, chuông lại kêu leng keng và gió lại đi đùa giỡn, mơn man quanh những cành cây ngọn cỏ. Lần này chuông không buồn cũng không tức giận, bởi vì chuông đã hiểu gió không là của riêng ai, gió là của tất cả mọi người.Chuông không phải là nơi dừng chân của gió và cũng không điều gì có thể làm gió ngừng đi.
 
Nhưng chuông cũng nhận ra rằng lúc gió đến bên chuông cùng chuông tạo nên bản hoà ca thì ngọn gió đó là của chuông và khoảnh khắc đó cũng là của chuông, chỉ là của chuông mà thôi. Cảm giác được cùng người mình yêu cảm nhận được sự tồn tại của bản thân cũng là một hạnh phúc và chuông lại leng keng mỉm cười trước hạnh phúc bình dị ấy...
[/align][/align] 
 
st


[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-26 15:22:33vu phong>
Đưa em về bên giấc mơ xanh
Khờ dại thế, cỏ vẫn xanh màu cỏ.
Có nỗi buồn lang thang như ngọn gió
Cuối con đường mưa trắng không em?
Mưa xuân quên làn tóc em bay,
Đừng ướp mật cho những lời gian dối.
Nỗi buồn không tên nỗi buồn mắc tội
Thánh ca làm thương nhớ nỗi rêu phong.
Không còn màu xanh, chỉ còn mình anh
Vi vút bóng đổ dài loang loáng ướt
Câu thơ không tên câu thơ bất diệt.
Có lẽ là thơ viết dưới cơn mưa
Em không về phố vẫn như xưa.
Bàng đỏ lá như mùa xuân vẫn thế
Viễn xứ xa xôi em như là có thể
Có thể về, có thể sẽ ra đi.
Đừng đặt tên nỗi nhớ làm chi
Hãy để gió ru em vào cõi ngủ.
Giấc mơ xanh, giấc mơ xanh đến thế
Có khi nào em chợt nhớ tên anh?

Nỗi buồn lang thang như ngọn gió, lang thang tìm lại chính mình, đi khắp nơi nhưng không có một bến đỗ..."Nỗi buồn không tên nỗi buồn mắc tội"...Khi yêu ai cũng mong những điều tốt đẹp nhất đến người kia, tuy nhiên trong cuộc sống mọi chuyện không hề đơn giản như thế. Chỉ mong sống thật với nhau, "đừng ướp mật cho những lời gian dối". Nửa trách, nửa thông cảm nên chỉ khuyên thế. Nếu biết điều này thì em sẽ hiểu...cho dù yêu em bao nhiêu nhưng nếu như cả em và anh sống, đối xử với nhau 1 cách chân thành, tôn trọng nhau thì khi đó có thể về, có thể sẽ ra đi cũng được.

"Bàng đỏ lá như mùa xuân vẫn thế
Viễn xứ xa xôi em như là có thể
Có thể về, có thể sẽ ra đi..."

Nỗi buồn không tên, nỗi buồn trống rỗng...Tất cả là giấc mơ, mong manh và dễ vỡ...Chỉ có một tâm sự duy nhất, chất chứa trong lòng "Có khi nào em chợt nhớ tên anh?"
 
ST
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
                             Anh và gió, gió và anh! Là anh hay là gió, thì cũng đã một lần rời xa em, nhưng rồi anh lại trở về... Gió đã trở về hay chỉ thoáng qua đây?
 
 
Rồi một ngày, bất chợt mệt mỏi giữa những thứ xô bồ mà cây từng cho là mới lạ, cây đứng đó, chờ đợi gió đến an ủi vỗ về như gió đã từng làm. Cây phát hiện ra, gió không còn là của riêng cây. Cây đã khóc, những giọt nước mắt đau buồn và hối hận, không như những giọt nước mắt cây đã từng khóc chỉ để gió vỗ về…



Cây ghét gió đến bên cây âm thầm rồi cũng âm thầm ra đi…



Gió ra đi để lại một khoảng trống vô hồn và không thể nào lấp đầy lại được…



Thời gian trôi qua, cây vẫn sống, nhưng hình như cuộc sống đó buồn tẻ và thiếu đi nhiều màu sắc cần thiết…



Cây đã trưởng thành, nhờ sự ra đi của gió, cây biết quý trọng những thứ mình đang có, cây đã thôi ích kỉ và đang học cách tự mình đương đầu với cuộc sống, cây biết cách cho đi nhưng không phải để nhận lại. Có lẽ gió đã đúng khi rời xa cây, nếu không, chắc cây sẽ mãi ích kỉ khi gió còn bên cạnh…



Giờ đây, hình như cây đã quen với cuộc sống lặng lẽ và yên bình đó. Cây đã thôi chờ đợi gió. Cây cầu chúc ở một nơi xa xôi nào đó, gió tìm thấy một thứ khác để… yêu và cũng yêu gió thật nhiều.



Rồi một ngày, gió lại ùa về, vẫn ấm áp nhẹ nhàng như ngày xưa, nhưng hình như không còn thuộc về cây nữa? Gió trở nên xa xôi quá! Cây mỉm cười với gió, cây muốn cảm ơn, muốn gió biết cây đã trưởng thành. Cây chờ gió nói với cây, bất cứ thứ gì, để cây biết rằng gió vẫn còn đâu đó quanh đây…



Gió đã trở về hay chỉ thoáng qua đây?
              Gió đã trở về hay chỉ thoáng qua đây???
Gió đã trở về hay chỉ thoáng qua đây???????????????????
 
 
 
st
 
                  
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-12 15:43:02vu phong>
Ta là gió.. một cơn gió lạc loài..

Ta bay đi khắp mọi nơi, thích thú nhìn ngắm vạn vật

Ta không có trái tim – đúng theo cái nghĩa mà loài người nghĩ ra...

Ta tự do, ta lạnh lùng…

Chẳng ai nắm bắt, chẳng ai khiến ta sợ hãi..

Mọi thứ đối với ta đều mơ hồ.. tất cả chỉ là “ảo tưởng”…

***
Rồi một ngày…

Ta gặp kẻ khiến ta dừng bước - một con người. Cô bé có đôi mắt nâu nhạt đẹp đẽ, làn da trắng mịn cùng mái tóc nhẹ lay động mỗi khi ta lướt qua.

Nụ cười của cô khiến ta chợt khựng lại.. lần đầu tiên trong đời, ta biết mình có thứ gọi là “trái tim”. Ta ấm áp khi cô vui vẻ chuyện trò, để rồi buốt giá mỗi khi nhìn cô đau khổ, tự dìm mình vào khoảng im lặng…

Ta “yêu” cô ư?? Hay đó chỉ là cái ngộ nhận trong tiềm thức??

Ta chẳng biết, và ta chẳng quan tâm.

Cô vẫn ở bên ta, vậy là đủ.

Mỗi ngày, ta tới bên cô, vuốt ve làn da mịn màng kia, nhẹ đùa những lọn tóc xoã, để rồi hạnh phúc khi cô bật cười thích thú.

Mối liên kết cứ lớn dần, lớn dần.. lớn đến mức ta nghĩ cô chỉ là của mình mà thôi..

Và một ngày…

Cô lại đến cánh đồng vắng nơi cả hai gặp gỡ, nhưng không phải chỉ có một mình, mà đi cùng một kẻ nữa.. một chàng trai loài người với vẻ ngoài đẹp mã.

Ta tức giận. Phải! Ta đã tức giận.. rồi lại đớn đau khi nhìn cô cười đẹp hơn bao giờ hết bên kẻ đáng ghét kia.

Gió nổi lên, mạnh mẽ, dữ dội, hoàn toàn đột ngột. Cô thét lên hoảng sợ, nép mình vào chàng trai. Kẻ đáng ghét lo lắng ôm lấy cô, đưa cô đi khỏi cánh đồng.. bỏ lại ta, một lần nữa, lẻ loi, đơn độc..

Ta đau đớn, ta tuyệt vọng.. giá như ta nói với cô sớm hơn.. giá như ta nhận ra sớm hơn..
Giá như…

Nhưng nói thì được gì, khi cô chẳng thể thấy, chẳng thể hiểu những gì ta cố diễn đạt!!??

Ta yêu cô.. Kẻ làm gió yêu cô.. và cô.. mãi mãi chẳng biết đến ta…

Đau.. đau quá…

Trái tim vô hình của gió nhói lên, buốt nhức như có ai bóp nghẹt lấy

Ta bay, bay mãi, đến một vùng đất xa xôi lạ lùng, trốn tránh mọi thứ, cố xua đuổi những ký ức ngọt ngào về cô. Ta cố quên kẻ đầu tiên khiến ta chao đảo!!...


Và ta gặp em, ở cái xứ sở đầy sương giá. Em nói với ta mọi điều, về cuộc sống, về tình cảm, về...Ta chỉ hờ hững lắng nghe, tận hưởng những phút giây êm đềm bên em. Em không khiến ta ấm nồng như cô, cũng chẳng làm ta buốt giá khi buồn. Đơn giản, ta được làm một cơn gió bình lặng..

Một lần nữa, ta mặc nhiên nghĩ em là của riêng mình…
Ta cố gắng nói, cố gắng thể hiện để em hiểu: ta cần em.. Phải! “Cần”, chứ không phải “yêu”. Nụ cười mờ nhạt nở trên đôi môi nhỏ bé. Em chỉ im lặng, khẽ nói.. “em yêu gió”..

Trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, đập mạnh đến phát đau! Bất giác, ta tự hỏi.. cơn gió lạnh lùng kiêu ngạo ngày xưa, giờ đâu mất rồi?? Ta lặng lẽ lướt đến bên em, nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt, cảm nhận cái dòng nước mắt nóng bỏng đang lăn trên gò má em.. Và cuối cùng, ta vẫn chỉ im lặng...
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0

    Ngày không nắng, trời nhiều mây…  cảm giác dịu mát và thanh bình. Gió khẽ thổi qua, mơn man mái tóc dài của bé. Bé nhớ về hồi ấu thơ, bà thừơng kể bé nghe những câu truyện cổ tích. Bé nhớ hình ảnh nàng tiên cá, cô bé lọ lem, những ông tiên có phép mầu, các thiên thần nhỏ…  và bé cũng nhớ câu chuyện cổ về gió. Bé thừơng hỏi những câu hỏi rất vu vơ, những câu hỏi nhiều khi ngốc ngếch, có lần bé hỏi bà : ” Gió đến từ đâu và rồi gió sẽ đi đâu ? ” Bà cừơi và bắt đầu kể…[/align]Ngày xửa ngày xưa…[/align]
  
   Ngừơi ta nói với nhau gió là một Hoàng tử khoác chiếc áo dài vô hình, bay khắp nơi, và đến mọi nơi. Gió vô hình nhưng lạ thay ngừơi ta vẫn có thể nhận ra gió mỗi khi gió thổi qua những tán cây, hay khi gió lướt trên cánh đồng…
 
     GIó nhẹ nhàng và mỏng manh. Gió là gì nhỉ ? Gió bay khắp chốn và cất tiếng hát vi vu .. vi vu…  những cơn gió đang thổi. Những cơn gió muôn đời lang thang và lúc nào cũng ca bài ca tưởng chừng như vô tận, những cơn gió muôn đời chu du khắp nơi khắp chốn và chứng kiến mọi sự đổi thay của lẽ đời dâu bể…
 
    Trên cánh đồng, cỏ rạp xuống khi gió thổi qua, gió nhiều khi mạnh mẽ làm gãy nhũng thân cỏ mềm yếu, làm nát những cánh hoa dại…  vậy mà cỏ và hoa lúc nào cũng ngóng đợi gió…  để được hoà mình vào gió, đựơc gió nâng lên không trung và theo gió đến nhũng miền đất mới.
 
    Trên bờ biển, gió ve vuốt bờ cát trắng, đùa giỡn với những rặng phi lao, vậy mà khi bão về, gió lại nhẫn tâm tàn phá tất cả, sẵn sàng thổi bay những gì gió gặp trên đường, gió ơi, gió có tàn nhẫn quá không ?
Nhưng ở đời, tạo hoá luôn sáng tạo nên những điều kì diệu. Gió có thể huỷ diệt mọi vật nhưng cũng đem sự sống để hồi sinh vạn vật. Những ngọn gió tín phong thổi từ nơi xa xôi năm nào cũng đúng hẹn, những luồng gió đông nam luôn là dấu hiệu báo mùa hè đã về, và cả những cơn gió không tên cũng mang trong mình những hạt giống để phủ xanh lại những cánh rừng cằn cỗi.
Rốt cuộc gió là gì và gió đến từ đâu ? Trong suốt hành trình vô tân của mình, có bao giờ gió dừng lại ? Cánh đồng xa mờ trải dài đến đường chân trời mù tắp, gió đang nhảy nhót, khẽ đạp nhẹ lên những luống hoa dại, cánh gió sượt qua vô tình và lãnh đạm, gió là người lữ hành, là kẻ lãng du tự do trong suốt cuộc đời cô độc của mình…  có phải gió luôn tự do?
Có ngừơi đã nói rằng : “Sự tự do của gió không thể bị đánh đổi bằng những thứ xúc cảm mơ hồ đến phù du. Chỉ phút chốc là gió sẽ thành biến thành giông bão. Từ giông bão gió trở về với từng mảnh bé con để tàn và tan biến đi rồi lại hồi sinh thành những luồng gió mới. Gió luôn luôn thay đổi và cô đơn.
[/align]Phải chăng gió không thể dừng chân quá lâu tại 1 nơi nào đó, gió bay đi vội vã cũng như khi vừa đến, để lại phía sau sự nhẹ nhõm vì được giải thoát hay chỉ là chỉ là sự mất mát mãi mãi không thể tìm về ?

Gió giật chiếc áo mỏng tang và vút vào không trung bao la. Ai đó nói : Trên đời này không có cái gì là tuyệt đối, cũng chẳng có gì là vô hạn. Mỗi vật khi sinh ra trong cuộc đời này đã tự trói buộc mình vào vòng quay của tự nhiên. Gió cũng không phải là vô hạn, và tự do cũng không bao giờ có ý nghĩa tuyệt đối.
Nhưng vạn vật từ khi sinh ra đời, được cho một cuộc sống, đã cố gắng dứt mình ra khỏi sự trói buộc lúc nào còn có thể, bằng cách nào có thể- bằng cuộc đời của chính mình. Gió cũng là sự sống và gió cũng có cuộc đời, có cả số phận, có bắt đầu và cũng có kết thúc, chỉ có điều vòng quay của gió là bất tận, nối tiếp đến vô cùng vì thế cứ một cơn gió tan biến thì ở một nơi nào đó một cơn gió mới lại bắt đầu cuộc hành trình của mình.
Gió là vô hình nhưng gió vẫn hiện hữu quanh ta. Ta cảm nhận được gió mặc dù không nhìn thấy gió, đó là 1 điều trái với qui luật tự nhên nhưng cũng đúng thôi bởi gió có cụôc sống của gió, điều đó có nghĩa là gió đang tồn tại và ta nhận ra gió dù bản chất gió là vô hình, vô sắc.
Gió dễ bị lạc huớng vì thế cỏ xao động khi gió thổi qua giúp gió định huớng, nhận ra chính mình và cũng giúp ta nhận ra ở đó có gió đang thổi. Gió đến từ hư vô rồi gió cũng sẽ trở về hư vô…
Câu chuyện về gió có lẽ vì thế mà sẽ chẳng khi nào kể hết bởi vì những câu hỏi bé đặt ra vẫn còn rất nhiều…  nhưng đến một ngày, bé sẽ hiểu : gió đến từ đâu và gió sẽ đi đâu ? Vì giống như gió, bé rồi sẽ lớn lên và trưởng thành. Bé sẽ viết tiếp câu truyện kể về gió…
Ngoài kia, gió đang thổi…  vẫn vi vu… gió thổi qua làm chiếc chuông gió kêu vang những âm thanh thánh thót và trong vắt…  gió vẫn đang thổi…  thật nhẹ nhàng như lời ru của mẹ
[/align][/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
A có nghe thấy gió nói gì ko? E đã thương nhớ gửi vào trong gió! Giây phút bên A được nghe A nói: Yêu E!
Cái giá của sự tự do là cô đơn.
Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc.
Đăng nhập để trả lời
0

Gió vô hình vô hướng,
gió có cần dừng lại?
Gió không biết dừng chân
vì gió có thể bay,
Bay như những giấc mơ

Tìm tới chân trời xa,
gió mang trong mình
cả 1 truyền thuyết, để kể khắp muôn nơi…
Gió đi qua không trở lại,
nhưng những nơi gió đi qua vương lại niềm vui

Tại sao cây cứ rung rinh lạ,
tại sao đồng cỏ ngút ngàn trôi,
tại sao biển cứ réo rắt cười…

Gió đôi khi đầy khát vọng,
mang trong hồn cả bão lớn
nhưng… Gió đôi khi luyến tiếc
vì không giữ được hôm qua

Gió mang niềm vui
vì ko gì bó buộc được
Gió mang nỗi buồn …
vì ko ai giữ được gió
gió cứ là gió thôi…

 
 
Gió thổi trên cánh đồng…
Gió băng qua đại dương…
Gió luồn qua vách núi…
Gió lượn quanh bầu trời đầy nắng…
Gió ngự trị ở khắp mọi nơi…
Gió cười…..
Gió hát…
Gió dịu dàng…gió hiền hoà…
Gió ồ ạt…dữ dội…
Nhưng gió đơn độc……..

Hôm qua trời trong xanh, mây thong dong trên bầu trời, gió xua tan mùa hè nóng bức. ” Hôm nay trời đẹp nhỉ ” lá thật xanh, trời thật cao, nhưng không ai để ý đến gió…
Gió…có buồn không? Nhưng gió mà khóc, thì trời sẽ lại mưa… Gió cố nghĩ mình không hề cô đơn, gió để lại giọt nước mắt, nhoè nhoẹt, thành những giọt long lanh trên ngọn cỏ sớm…..gió lại thổi làm đung đưa chiếc chuông gió ,làm bay nhưng cánh hoa bồ công anh, vi vu tiếng sáo diều, người ta lại tưởng gió đang cười…
Nhưng thực ra gió đang cô đơn, rất cô đơn ,trái tim gió….rạn nứt…
 
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0

      Trong cuộc sống, Gió – Mây- Cây và Đất là bạn… hoặc đã từng là bạn.

      Gió và Đất… Gió luôn vận động, luôn mới mẻ và sáng tạo. Đất cũng vận động, nhưng với một khái niệm thời gian khác với Gió, Gió thay đổi từng phút giây, còn Đất là hàng trăm, triệu năm… Đối với Gió, Đất đứng yên.
Đi nhiều nơi, nhìn thấy nhiều thứ, cuộc sống của Gió rất đa dạng, luôn luôn mới mẻ và nhiều màu sắc… ngày hôm nay nhẹ nhàng tình cảm, nhưng ngày hôm sau có thể vần vũ và bão táp, có khi hiu hiu mát mẻ nhưng cũng có lúc buốt giá, lạnh lẽo… Gió là ngẫu hứng, là phiêu du.
   
    Đất không thế, trái ngược với Gió, Đất lúc nào cũng lặng lẽ, đơn giản và trầm tư… Nhưng thật thà và chắc chắn. Ngày hôm nay Đất thế này, có thể 1 triệu năm sau cũng vẫn như thế… Đất là yên bình, là ổn định.
Mây và Cây… Mây có chút gì giống Gió, họat động và bay nhảy, ngẫu hứng và một chút tự do. Còn Cây tương tự như Đất, lặng lẽ và tình cảm, sâu sắc và nhẹ nhàng. Đối với Mây, Cây cũng đứng yên.
Mây trôi là nhờ Gió… thả mình theo Gió Mây sẽ đi nhiều nơi, Mây nhẹ nhàng và trẻ con, Mây có vô số hình dạng, bất cứ điều gì trong tưởng tượng. Đẹp nhất hoặc xấu nhất. Mây tưởng rằng mình là của Gió…
    
   Cây đứng yên, nhưng Cây có thay đổi, có thể có hoa, có thể thay lá, có thể có trái… Cây tinh tế và tĩnh lặng, nhẹ nhàng và lãng mạn. Cây luôn cho rằng mình đẹp nhất khi mình bên cạnh Gió, khi Gió nhẹ nhàng bứt những chiếc lá vàng khỏi Cây trong mùa thu, đó luôn là thời gian đẹp nhất đối với Cây, Cây nghĩ rằng mình không thể xa Gió.
 
    Nhưng… Tất cả không đơn giản như thế, Đất yêu Cây, Cây yêu Gió, Gió luôn đi cùng Mây, và Mây thì vô tư và trẻ con, nhưng Mây cần Gió… Chỉ có Gió, chẳng biết mình cần điều gì.
Bởi lãng mạn, càng nghĩ về Gió thì Cây càng yêu, Gió đem đến thật nhiều điều mới mẻ cho Cây, gió kể những câu truyện về thảo nguyên xanh ngắt, những thung lũng bao la, những thác nước hùng vĩ, những đại dương vĩ đại và xanh thẳm…
 
    Gió biết tất cả, mọi nơi trên thế giới tươi đẹp, những điều đẹp nhất và xấu nhất. Gió có quá nhiều điều mà Cây cảm thấy cần. Có Gió tâm hồn của Cây được nở bùng trong màu sắc, trong không gian, trong tình yêu và những điều mới lạ. Và Gió… không bao giờ hết điều mới lạ dành cho Cây.
 
    Đất không được như Gió, Đất lúc nào cũng tĩnh lặng, kiên nhẫn, vì bản chất nên Đất không bao giờ có thể lãng mạn. Nhưng Đất yêu Cây, yêu tới mức hàng trăm hàng ngàn năm nữa… khi nào Cây còn thì Đất vẫn còn ở bên cạnh Cây bất kể Cây có muốn hay không. Đất luôn lặng lẽ đau đớn khi nhìn Cây yêu Gió.
 
    Mây luôn cùng Gió đi khắp nơi, cả hai đều vô hình dạng, cùng phiêu du và lãng đãng, cùng nhìn ngắm và chia sẻ. Nhưng Mây vô tư và hồn nhiên. Mây không thể nhìn thấy những điều Gió thấy, không thể cảm nhận hết những điều Gió cảm nhận, điều đó… có lẽ chỉ có Cây và Gió hiểu. Nhưng sự trong sáng và hồn nhiên của Mây đem đến cho cuộc sống của Gió những điều khác, những niềm vui, tiếng cười và sự quan tâm. Gió đôi lúc đã coi Mây là bạn đời.
 

    Gió… tưởng như tự do, tưởng như hạnh phúc nhất thì lại đau khổ nhất. Tinh tế và sâu sắc, nhẹ nhàng và mạnh mẽ. Gió là kẻ duy nhất nhìn thấy tất cả mọi chuyện. Hiểu Cây, hiểu Đất và hiểu Mây, Gió đã phải trả giá bằng những dằn vặt và suy nghĩ, những trăn trở và âu lo.
 
   Hơn tất cả, Gió biết Đất yêu Cây nhiều thế nào, Đất yêu bằng tất cả tình cảm, tất cả những gì Đất có, bao bọc che chở cho Cây bằng tất cả tình yêu của mình, tình cảm ấy cũng mãnh liệt và bùng cháy như bất kì tình yêu nào. Nhưng ở Đất, với bản chất lặng lẽ và đơn giản, không bao giờ có thể nói ra cho Cây hiểu. Có thể nói, những gì Đất có không phải là điều tâm hồn của Cây cần.
 
   Gió cũng biết, Cây không yêu đất nhưng không thể sống xa Đất, Cây sẽ chết ngay lập tức nếu xa Đất, nếu vắng đi tình yêu của Đất. Nhưng… Cây không hiểu hoặc không chịu hiểu. Bởi Cây sống bằng tâm hồn nhiều hơn là thực xác, mơ mộng nhiều hơn thực tế.
 
   Cây thực sự yêu Gió, Gió cũng thấy tuyệt vời khi ở bên Cây, được chia sẻ mọi điều, được hoà mình và những điều đẹp nhất trong những câu chuyện dành cho Cây, được nhẹ nhàng đưa từng chíêc lá vàng ra khỏi mình Cây và dệt nên một mùa thu vàng óng. Nhưng Gió cũng biết, đó là tất cả những gì có thể làm. Gió không thể chăm sóc cho sự sống cho Cây và Gió cũng không thể nhìn Đất chết dần chết mòn trong đau khổ.
 
   Đi cùng Mây, Gió luôn có tiếng cười, cùng lượn lờ trong trời đất, trêu đùa và ngắm nhìn sự sống. Mọi thứ thật đẹp, mặc dù không sâu sắc, nhưng Mây cũng sắc sảo và khéo léo, chẳng mấy khi Gió gặp phiền phức với sự có mặt của Mây.
 
   Nhưng Gió hiểu, Mây không thể ở mãi bên Gió. Cuộc sống của Mây ở nơi khác, cội nguồn của Mây là ở đại dương. Mây sẽ hoá thành những cơn mưa, rồi tiếp tục hành trình của mình về với đại dương, đó mới là ngôi nhà thực sự của Mây. Đi với Gió, chỉ là một chặng đường về nhà của Mây.
 
    Gió lại một mình…
Một mình… Gió trầm tư và suy nghĩ, Gió lo lắng cho mọi chuỵên, Gió cần phải giải quyết, cần có một sự thay đổi và rồi quyết định.
 
   Cây là của Đất. Gió cần làm cho Cây quên mình. Dễ lắm, Gió hiểu Cây quá rõ để có thể làm tổn thương Cây, Gió đem tới cho Cây những tháng ngày lạnh lẽo, mang tới những trận gió lốc ào ạt, tước hết những mầm xanh, những nụ hoa, những quả ngọt và ném đi phũ phàng. Cây xơ xác và đau đớn, Cây không hiểu điều gì đã xảy ra với Gió. Gió đem tuyết tới, đem mùa đông tới cho Cây, đó là cú đánh quyết định, Cây gục ngã… đau đớn và bàng hoàng, ngơ ngác và đau khổ… Gần như đã chết trong tuyệt vọng.
 
   Gió ra đi, để lại Cây cho Đất, Đất vẫn lặng lẽ bên cạnh Cây, vẫn lặng lẽ chăm sóc cho Cây hàng ngày, dần dần đưa Cây trở lại cuộc sống. Gió biết điều ấy sẽ đến, rồi Cây sẽ nhận ra được giá trị của Đất, giá trị của tình yêu ấy. Cuộc sống của Cây là ở Đất.
 
   Mây là của đại dương, Gió không đi cùng Mây nữa, Mây vẫn lãng đãng trôi, nụ cười ít đi, niềm vui ít đi nhưng an lành trong tâm trí, không phải lo lắng cho trái tim cứ phải chia làm hai, cho Gió và đại dương.
Còn Gió, sau những gì Gió làm… đưa cuộc sống đến với Mây, Cây và Đất, tưởng như phải thanh thản nhất thì lại đau đớn nhất, dằn vặt nhất, quá nhiều nỗi đau, quá nhiều day dứt, quá nhiều sự cô đơn. Gió đi khắp nơi, cố tìm cho mình một người đồng hành đích thực. Gió đã nhận trong mình một vết thương quá lớn, về tình yêu, về cảm xúc, về lòng tự trọng.
 
   Gió không hối hận về những gì đã làm, đó là cái giá có thể chấp nhận được. Đôi lúc Gió nghĩ, hình như đó là sự hy sinh, mình hy sinh vì hạnh phúc người khác. Nhưng không phải, đó chỉ là cách sống, là cách nghĩ và cách hành động. Làm thế thì Gió mới là Gió, Gió không thể yêu trong nỗi đau lặng lẽ của Đất, không thể yêu trong sự cuồng nộ và điên cuồng của đại dương. Hơn tất cả, Gió không đem lại sự sống được cho Cây và Mây.
 
   Chấp nhận những sự căm ghét và khinh bỉ từ Đất, chấp nhận nhìn nỗi đau của Cây, chấp nhận sự ngơ ngác và oán trách của Mây, sự căm thù của đại dương. Gió im lặng và không oán trách. Gió đã làm những điều mình cho là đúng.
 
 
   Có thể cái giá phải trả còn hơn… nỗi đau… sự cô đơn dằn vặt nữa… Nhưng Gió không hối hận và trách cứ điều gì. Có lẽ… Bản chất của Gió là cô đơn?
[/align]
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
Có những con đường ngày nào ta cũng đi qua – hết năm này sang tháng nọ. Nhiều đến nỗi nó trở nên quá quen thuộc và ta cứ mặc định cho rằng nó phải ở đó để đưa ta đến nơi cần đến mỗi ngày. Ta cứ đi như một công thức được lập trình sẵn trong óc mà không cần quan tâm đến hai bên đường có những gì thay đổi, một quán ăn mới khai trương, một căn nhà mới xây hay một hàng cây mới được trồng. Có những con người ngày nào cũng ở bên cạnh ta…

 
Có những con đường chưa bao giờ ta đi tới. Nhiều lắm, không cần xem bản đồ cũng biết. Dù ta có đến hay không thì nó vẫn lặng lẽ nằm yên ở đó. Ta sẽ không cần quan tâm đến việc nó ở đâu cho đến khi ta có việc cần phải tìm đến. Ta lục lọi trên bản đồ. Ta hỏi người này người nọ. Để đến được đó ta phải đi qua nhiều con đường xa lạ khác, đi vòng vèo, đi lạc, đi qua rồi vòng trở lại vậy mà có khi chẳng tìm ra. Có những con người ta chưa từng quen biết…


Có những con đường lần đầu tiên ta đặt chân đến. Lạ lẫm & thú vị (nhưng cũng có thể chán ngắt). Ta thích thú nhìn ngắm chung quanh, ở góc đường có quán café, chỗ kia là cửa hàng thời trang, hay xa xa là một ngôi nhà sập xệ. Nhưng cũng có khi ta chả thèm quan tâm đến chúng mà chỉ hướng đến cái địa chỉ mình cần tìm. Có những con người lần đầu tiên ta quen biết…

Có những con đường mà ta muốn tới dù chỉ một lần. Nhưng, có những điều không fải cứ muốn là làm được. Có thể vì điều kiện bản thân không cho phép, cũng có khi do cách trở xa xôi hay vì lý do tài chính. Thường thì có hai phản ứng: một là làm nỗ lực hết mình để đủ điều kiện đi đến đó và hai là chỉ biết ôm ấp niềm mơ ước, cất giữ vào một nơi sâu kín nào đó để thỉnh thoảng buồn buồn đem ra ngắm nghía. Có những con người mà ta muốn nhưng không thể gặp…

 

Có những con đường ta đã đi qua một lần và không muốn quay lại. "Con đường đau khổ" mà! Đời là bể khổ, không fải sao? Vậy thì thêm một cái khổ có đáng gì? Nhưng bớt một cái khổ thì thật là đáng giá. Chẳng ai muốn trở lại con đường gập ghềnh chông gai mà họ khó khăn lắm mới vượt qua được. Nhưng nếu trở lại biết đâu con đường đã được trải nhựa thênh thang. Có những người đã gặp mà ta không muốn nhớ lại…

Có những con đường lâu rồi ta không quay trở lại. Thỉnh thoảng nó làm ta thấy nhớ. Không phải nhớ con đường mà nhớ một điều gì đó liên quan: cái ghế đá, gốc cây, hay quán nhỏ ven đường. Mà đã nhớ thì fải đi thăm. Nhưng có khi đến nơi lại ước phải chi mình đừng đến, thà cứ để nó mãi là một ký ức và kỷ niệm đẹp, còn hơn trở lại để chứng kiến một con đường hoàn toàn xa lạ. Có thứ gì mãi mãi ko thay đổi theo thời gian chứ? Có những con người lâu lắm rồi không còn liên lạc…
 

Có những con đường dù không muốn ta vẫn phải đi. Đôi khi ta không được lựa chọn con đường đi cho mình và không còn cách nào khác phải đi trên con đường do người khác quyết định. Có khi miễn cưỡng đi hết đoạn đường không một lời oán than, có khi đi được nửa đường bắt đầu cảm thấy thích con đường này,và cũng có khi quay trở lại không đi tiếp nữa. Có những người mà ta phải ở bên cạnh dù muốn hay không…

Có những con đường đưa ta đến ngõ cụt. Điều duy nhất có thể làm là quay đầu trở lại. Có khi ta bực mình vì thời gian và công sức đã mất cho nó mà không đi đến đâu, có khi ta chỉ cười nhẹ nhàng vì nhờ vậy mình mới có dịp thưởng ngoạn con đường thêm một lần nữa từ một góc độ khác....Và có những con người....tính cách của họ muôn màu muôn vẻ...
 

 Cứ để ý rằng…

Trước khi trở thành một con đường quen thuộc, nó đã từng là một con đường chưa quen. Ta muốn đến một lần cho biết hoặc bị buộc phải đi qua, rồi nó thành con đường lần đầu tiên ta đặt chân tới, có thể ta muốn quay lại hoặc cũng có thể là không.

Có những người ta đã quên, rất nhớ hoặc không muốn nhớ. Dù có như thế nào thì họ cũng đã từng đi qua đời ta giống như ta đã từng đi qua đời họ. Hãy để những cái "đã từng" mãi mãi chỉ là cái "đã từng".
st
Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»