Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Vẫn Yêu

0 trả lời, 1.593 lượt xem — Trang 1 / 1
tác giả:Lâm Nhật

Chương I

Lần này kể lại

Trong mười hai con giáp mình thấy hình như con gà là bị mần thịt nhiều nhất thì phải? Sống ở Hoa Kỳ nhiều khi người ta ăn cái gì hỏi thì họ nói rằng taste like chicken. Xui thiệt,tuổi con gà vừa lận đận mà còn bị làm thịt nhiều hơn cả con hợi nửa. Trong đây không biết có bao nhiêu người tuổi dậu như mình và gập bao khó khăng như mình nhỉ? Từ nhỏ cho tới lớn không biết gia đình thân nhân là ai...Muống sống thì phải tự lập và gập không biết bao nhiêu là tủi nhục,vừa đúng 8 tuổi thì ra gẫy làm dường (theo dân Miền Tây) xuốt ngày phải ngồi canh tụi ăn trộm qua chôm dưa hấu hay đào,lúc đó sợ ma chết đi được.Hết mùa cây trái thì xuống rừng U Minh mà làm ruộng,kéo mạ mổi cá tay,mà không kéo thì bị chửi,nhiều đêm ngủ khó chết được. Chiếc ghe thì lắc,cộng thêm nước...sáng thức dậy cứ ngỡ là mình đái trong quần. Có lần mình nhớ hôm đó hết nước mắm,muống chèo ghe mua nước mắm thì lại quá xa,tiền trong túi thì chỉ đủ cho một tháng gạo. Quây đi quảnh lại nguyên cả hai tháng chỉ toàn là ăn cơm với muối,tới tháng thứ ba được một người đi chợ ở Cà Mau về họ ghé qua cho trai nước tương,thêm chai nước mắm lúc đó mừng như vừa kiếm được cục vàng.

Năm mình 9 tuổi,thân ốm như cây sậy...Tướng tá giống như bị bỏ đói gần cả tháng.Vào cái tuổi này hình như bị ghẹt thở là nhiều á. Người ta nói Tết Trung Thu em đốt đền đi chơi,riêng tui thì phải nhờ ông thầy thuốc bó tay. Tại sao? Vì hôm đó thấy trái ỏi chín nhỏ,nhìn ngon ba chân bốn cảng chèo cây...không ngờ vuột tay té,rồi xông luôn cái tay trái. Lúc đó phải nhờ chị hai cùng cô mười kiếm thầy thuốc bó tay. Khoảng chừng mấy tháng tay lành lại,thấy vui vẻ chạy qua nhà con nhó học chung lớp rủ đi ra gãy. Hôm đó ai dè bị rắn hổ cắng,con nhỏ sợ quá chạy vô nhà kêu ông cố ra,tưởng đời tiêu tang...Nhưng cũng hên vẩn còn sống cho tới bây giờ. Sau khi trận bị rắn cắng,lại đến lược bị ông chít. Lần này bị dụ,hôm đó nhà mướng cái ông nào qua cuốc đất,mình được nhiệm vụ côi ổng. Đi ra thấy ổng cuốc gần nửa luống đất ổng dừng lại đưa tay quẩy mình qua. Tới nơi thấy ổng chỉ vào cái cụm đen đen đang treo trên cây và nói rằng " kéo thử đi cu,vui lắm" nói chử vui mặt hớn hở kéo liền nguyên một bầy ông ruồi (nhìn giống ông mật,nhưng bề ngoài nhìn giống ruồi) chít cho một trận tơi tả,phải nhải xuống sông. Tới khi lên bờ phải nhờ con nhỏ cháu lấy cây vít nhổ hết mấy cây kim của con ông ra,gần hơn cả chục.

Sau lần đó tui cố không bị dụ nửa,nhưng tính nào tật nấy. Có lần nhóm bạn gủ (viết theo Miền Tây) đi chơi không biết làm sao bị lạt,ngoài đi lạt còn bị nhóm ở xóm trêm gược nửa. Trong lúc đang chạy kiếm chổ chốn mình hỏi thằng bạn sau bị gược. Thì nó nói rằng dân xóm trên ghét tụi xốm giữa hơn,vì xóm mình con trai được các nàng mê hơn. Mẹ cha ơi!!! Con mới có 9 tuổi hà,làm gì biết dấn đề trai gái mà còn bị gược lây nửa á. Lần đó mình chạy làm sao dấp phải hàng trúc té,chưa kiệp bò dậy thì bị nguyên một trận đánh,đạp và luôn cả đá cũng có. Hôm đó phải nhờ thằng bạn cỗng dề,tưởng về nhà được yên tỉnh ai ngờ bị cô mười cầm gôi tre đập cho một trận,vì cái tội đi mà không xin phép hay báo cho ai biết hết cả. Tối hôm đó bị bỏ đói,nhưng phải cảm ơn mấy buồn chuối sau hè...Đợi cho mội người ngủ hết rồi len lén ra ngoài ăn chuối sống,sáng thức dậy bị tàu tháo gược quá trời luôn.

Từ khi bị đánh và bị bỏ đói,mấy tháng sau thì được yên tĩnh môt chút,nhưng trời không thương. Thằng bạn thân nhất của mình bị chết đuối. Hôm đó đang ngồi trong nhà thì nghe bà con trong sớm la quá trời,họ kéo nhau đi dớt thằng bạn. Mình cũng lon ton chạy theo thì nghe họ nói là thằng nhỏ bị ma da gút xuống nước,vì nó xử dụng trái lý để dụ thằng nhỏ. Nguyên cả ngày hôm đó bà con trong xóm ai cũng kéo nhau lặng hụp kiếm cho bằng được,nhưng không được tin tức gì. Qua ngày sau ba má nó chặc bụi dừa nước làm con tàu,luột con gà thả xuống sông để cúng thần nước luôn cả con ma da. Chiếc tàu thả trôi theo dòng nước thì bổng nhiên dừng lại gần bụi sậy,ba má nó thấy là lạ liền tới bụi sậy thì thấy thằng con của mình chết nổi,mặt mày đen thui. Hai ông bà khóc quá trời...Còn chiếc tàu thì tự nhiên trôi đi mất.Từ ngày hôm đó tui bị cô mười không cho tấm sông nửa,mổi lần đi tắm điều phải múc cho mình cả thùng nước mà tắm.

Năm 10 tuổi vào cái tuổi này hình như phải học lớp 5 thì phải? Còn tôi lúc đó phải học lớp 6. Không ngờ một thằng ngố như mình mà cũng học được lên tới lớp 6.

Năm đầu tiên đi học mình tình cờ ngồi gần con nhỏ sát vách...và cũng là con nhỏ nó hú cả đám đánh mình một trận te tua hồi 9 tuổi. Nguyên cả ngày đó mình cùng đám bạn tìm cách trả thù.Sau khi ra trường,hôm đó không biết tụi bạn nó làm gì con nhỏ? Hôm sau vô trường thì không thấy con nhỏ đâu,hỏi thằng bạn ngồi kế bên thì nó nói là sau khi ra khỏi trường thì tụi nó trận con nhỏ đánh cho một trận. Nguyên cả ngày đó mình sợ con nhó qua mét cô mười thì mình có thể chở thành một khúc thịt bị bầm nửa. Nhưng hên,hổng hiểu con nhỏ bị mát hay sao mà nó không qua mét? Thời gian sau con nhỏ không đi học,hổng biết chuyện gì. Mình thấy lạ cho nên mò qua kiếm,nhưng sợ bà già la,chỉ biết đứng ngoài ngó vào,không ngờ con chó mực từ đâu chạy ra gược làm mình phải chạy. Vừa phóng dô nhà thì bị con chó đớp làm sao mất hết miếng dải quần.

Qua ngày sau mình đang quét lá đào trước cửa nhà thì thấy con nhỏ đang đứng dồm qua. Thấy lạ liền hỏi " mầy dồm dì dậy?" nó cười rồi nói " hổng phải hôm qua anh bị con ki ki nhà em gược hay sao?" Tui lúc đó chỉ biết đứng ngớ ra nhìn nó,chứ không nói gì." Anh đưa cái quần đây em dá cho",tui chỉ lắc đầu đánh trống lảng " mấy hôm nay sao mầy hổng đi học?"
***

Con nhỏ không nói gì...nó hết dồm lên trời rồi lại ngó xuống đất. Khoảng một lát sau thì hình như con nhỏ khóc,lúc này mình chỉ biết đứng ngó con nhỏ khóc chứ chẳng biết làm gì. Mình khóc thì có thể kiếm cái gì để làm,chứ thấy con gái khóc chỉ biết đứng ngó mà nhìn thôi. Một lát sau con nhỏ đưa tay quẹt nước mắt cười nhìn tôi rồi hỏi.

-" Hôm nay anh rảnh không?"

Đúng là con gái,ba hồi khóc ba hồi cười làm tôi chắng biết con nhó này buồn hay vui nửa.

-"Tao quét xông đám lá này là rảnh liền,mầy hỏi chi?" con nhỏ đưa tay chỉ ra sau dường. " Khi anh quét xông mình ra gẫy chơi".

Nguyên buổi trưa hôm đó tui với con nhỏ đi tuốt vào gẫy,thấy con nhỏ chạy nhảy và miệng thì không ngừng hát bài " Đi Học Về". Nói thật ra bài này do chính cô giáo dạy tụi tôi vào đầu năm học,chẳng thằng nào trong lớp thuộc hết cả tính luôn cả tôi. Còn đám con gái thì hùa nhau hát theo,vài ba thằng miễn cưỡng hét chứ có thằng nào hát đâu.Gẫy của cô mười cho người em mượng để trồng cây trái,từ nhỏ khi lớn lên tui vẩn thường gọi là ba,ông cưới bà vợ người Tàu cho nên tiếng Tiều (Triều Châu) bà ta vẩn thường dạy cho tôi nói.Xung quanh gẫy ông chỉ trồng toàn là mía,sa-ri,đào và luôn cả khoai mì cũng khá nhiều. Ngoài những thứ cây do chính ông trồng cũng có khá nhiều cây ăn trái hoang dã có từ đời bà nội,vẩn còn sống nhe răng. Nguyên cả khu dường rộng đến mấy thuở ruộng cộng lại chỉ có một cây măng cục,một cây điều và vài cây thanh long hoang dã.

Con nhỏ đang chạy thì tự nhiên nó ngừng lại noi bụi nhãng lòng ngây bên mương (một con kênh nhỏ),nó đưa tay hái mấy trái chính vừa chở vàng. Một tay nó cầm hai trái đưa cho tôi,còn tay kia bỏ vào miệng hai trái cùng một lúc. Hai đứa chạy một hồi thì cũng mệt cho nên quây dề nhà,trên đường đi thấy cây điều liền ghé lại leo lên luôn. Công nhận,lần đâu tiên tôi thấy con gái leo cây còn nhanh hơn cả mình nửa. Nó vừa leo lên tới hai ba cành cây thì liền đưa bẻ luôn trái điều đưa lên cắng nhai ngấu nghiếng. Từ buổi trưa hôm đó nó vẩn thường qua nhà tôi rủ đi ra dường. Mỗi ngày gập nó nếu không đi ra gẫy thì kiếm mấy cái mương đấp đập tát nước rồi bắt cá,còn không thì lội xuống mấy chổ có dừa nước bắt cá bóng về kho. Có hôm con nhỏ nổi khùng kêu mình đi bắt cá lia thia. Mỗi lần mà dớt được con nào,liền đem dề bỏ dô keo,sau đó đem ra cho hai con cá nó đá nhau.

Hôm Tết Trung Thu nhà con ai cũng có lòng đèn,chỉ mình con nhỏ chẳng có cái nào. Nói nhà nó thì mình cũng không có luôn,nhưng cũng hên hôm đó cô mười cho tui tờ 10 ngàn,mừng quá lon ton chạy qua nhà rủ con nhỏ đi mua giấy kiến,chiều hôm đó mình cùng con nhỏ lúi cuối làm lòng đèn bằng tre. Con nhỏ hổng biết làm sao đứt ngón tay,làm mình quýnh lên hổng biết lấy cái gì cầm máu. Thấy bụi giâm bụt trước cửa nhà hái luôn mấy chiếc lá non dầm ra cho nát rồi để lên ngón tay con nhỏ,nhưng cũng hên là không bị nhiễm trùng mà máu không chảy nửa. Đêm đó không biết là ngày gì? Hết bị chảy máu thì tới lượt lòng đèn con nhỏ bị cháy,làm nhỏ phải méo miệng. Cùng một đêm nó dấp té,làm trẹo cổ chân,đi cà nhắc. Làm mình phải cổng nó về,trên đường đi cái miệng nó tía lia không ngừng,hết ba hồi nói chuyện học cúa tôi thì nó kể chuyện nó đi bán với má nó ở chợ Ba Hồ. Bổng dưng nó hỏi

- anh có biết bài "Áo Anh Sút Chỉ Đường Tà (Đồi Tím Hoa Sim) " hay không?

-Không!! Mầy biết tao không bao giờ nghe nhạc nhiều mà.

-vậy em hát cho anh nghe nha.

-Ừ ! mầy hát đi

Con nhỏ cất tiếng hát,trong lúc đang cỗng nó mình thì mệt thì nghe nó hát cũng đỡ tí.

Nàng có ba người anh đi bộ đội lâu rồi
Nàng có đôi người em có em chưa biết nói
Tóc nàng hãy còn xanh, tóc nàng hãy còn xanh...
Tôi là người chiến binh xa gia đình đi kháng chiến
Tôi yêu nàng như yêu người em gái tôi yêu
Người con gái tôi yêu, người em gái tôi yêu.

Ngày hợp hôn tôi mặc đồ hành quân
Bùn đồng quê bết đôi giầy chến sĩ
Tôi mới từ xa nơi đơn vị về
Tôi mới từ xa nơi đơn vị về
Nàng cười vui bên anh chồng kỳ khôi
Thời loạn ly có ai cần áo cưới
Cưới vừa xong là tôi đị
Cưới vừa xong là tôi đị

Từ chốn xa xôi nhớ về ái ngại
Lấy chồng chiến binh mấy người trở lại
Mà nhỡ khi mình không về
Thì thương người vợ, bé bỏng chiều quê.
Nhưng không chết người trai chiến sĩ
Mà chết người gái nhỏ miền suôi
Nhưng không chết người trai chiến sĩ
Mà chết người gái nhỏ miền suôi
Nhưng không chết người trai chiến sĩ
Mà chết người gái nhỏ miền suôi
Hỡi ôi ! Hỡi ôi !

Tôi về không gặp nàng
Má ngồi bên mộ vàng
Chiếc bình hoa ngày cưới
Đã thành chiếc bình hương
Nhớ xưa em hiền hoà
Áo anh em viền tà
Nhớ người yêu mầu tím
Nhớ người yêu mầu sim.
Giờ phút lìa đời
Chẳng được nói một lời
Chẳng được ngó mặt ngườị

Nàng có ba người anh đi bộ đội lâu rồi
Nàng có đôi người em, những em thơ sẽ lớn
Tóc nàng hãy còn xanh, tóc nàng hãy còn xanh
Ôi một chiều mưa rừng trên chiến trường Đông Bắc
Ba người anh được tin người em gái thương đau
Và tin dữ đi mau, rồi tin cưới đi sau.

Chiều hành quân qua những đồi sim
Những đồi sim, những đồi sim, đồi tím hoa sim
Tím cả chiều hoang biền biệt
Rồi mùa Thu trên những dòng sông
Những dòng sông, những dòng sông làn gió Thu sang
Gió rờn rợn trên mộ vàng
Chiều hành quân qua những đồi sim
Những đoàn quân, những đoàn quân và tiếng quân ca
Có lời nào ru ời ời :
À ơi ! À ơi ! Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chết sớm, mẹ già chưa khâu
Những đồi sim, những đồi sim, đồi tím hoa sim
Đồi tím hoa sim, đồi ti'm hoa sim
Đồi tím hoa sim, đồi ti'm hoa sim
Đồi tím hoa sim...

Em thích bài này lắm...Má em vẩn thường hát bài nay mỗi tối khi bà một mình. Em nghe riết rồi học thuộc luôn.

Sáng thứ năm sau ngày trung thu mình đang ngồi trong nhà bếp chiên trứng và luột rau muống thì nghe con nhỏ la ở ngoài.

- Thịnh ơi dậy chưa?

Mình cũng không màng lên tiếng vả lại đang chiên trứng mà nghe nó la thì giực mình làm chút nữa là nguyên cái chảo trứng chui vô đốt chấy hai ông Táo cùng bà luôn rồi,họ đã đen thì lúc đó sợ họ đen thêm nửa thì khổ á. Mình vừa bưng chảo xuống,định đặt cái chảo xuống ghế nồi thì đã thấy con nhỏ sau lưng.Lúc này cái chảo không bị chui vô lò gập táo quân mà đi gập thổ Địa. Hên là trứng mình dớt ra trước,nếu không khỏi ăn gì luôn.Con nhỏ chỉ ngó mình mà cười,hổng biết hôm nay là ngày gì mà con nhỏ tươi giữ không biết?

- Sáng ra thấy mầy cười là có chuyện,ăn sáng chưa?

-Chưa ăn gì hết,vì nhà em hôm nay hết gạo lẩn cả mì. Tới chiều khi má bán hàng về mới có đồ ăn. Ừ em có chuyện mới qua kiếm anh.

Tôi nghe con nhỏ nói như vậy cũng thấy buồn cho nó,nếu mà so sánh nhà ba nuôi và của tôi có thể hơn nó một tí. Cộng thêm tôi nhiều khi cũng đi làm cho vài người,nhỏ như tôi chỉ có thể cuốc đất trồng đồ. Lúc đó họ trả bao nhiêu cũng được,có khi chỉ có 100 ngàn đồng,có khi chỉ có vài ngàn đồng. Còn nó thì khác,má nó chỉ bảo nó ở nhà côi nhà chỉ có vậy thôi.

- Mầy luột dùm tao gau (dân Miền Tây chữ R phát âm y như chử G) muống

Lúc đó con nhỏ nhìn tôi gật đầu. Trong lúc nó đang luột gau muống mình chạy dào phòng móc con heo đất và chạy qua nhà bà tư Hới mua nguyên thùng mì đem dề. Mình đi xuống bếp thì thấy con nhỏ mặt mày đỏ chót,mồ hôi thì nhể nhại. Thấy tôi nó chười cái nửa rồi nói

-Em luột xông gau muống rồi,còn gì nửa không?

-Không,nước còn nóng hông?

-Còn

Mình gật đầu bước lại tủ đựng thùng mì móc ra hai gói mì tôm,sau đó xé ra cho vào tô con nhỏ thì múc nước luột gau muống bỏ dào.Sau đó nó lấy hai cái dĩa đậy lại tô mì.Tôi lại bàn ăn ngồi đợi mì chính,nhìn nó rồi hỏi.

-Chân mày hết đau chưa?

-Đỡ nhiều gồi.

-Ừ tao quên hỏi mầy " hôm bửa sau mầy gập tao lại khóc dậy"?

Nó không trả lời,chỉ cuối đầu nhìn xuống bàn lại nhìn tô mì. Một lát sau nó mới chịu trả lời,hai mắt thì lại chuẩn bí đỏ. Đúng là con gái,dể mít ướt quá,lúc nào cũng khóc được hết cả.

-Vì em nhớ hồi năm ngoái đã lỡ cùng tụi bạn xóm trên quánh anh.

-Nhưng đánh tao cũng phải có nguyên nhân chứ?

-Thật ra mội chuyện cũng tại thằng Hạo,và thằng Cái

-Hai thằng đó làm gì mầy mà thù đến mức phải kéo nguyên cả lũ ra gược tụi tao mà còn đánh tao thê thảm.

-Thằng Hạo hôm đó nó đi hù con Khang em của thằng Thiện té cầu,nếu không nhờ anh Thúc dớt nó lên,thế nào nó cũng chết đuối.Còn thằng Cái thì thường quánh lộn với mấy thằng xốm trên cho nên mới vậy.

Nghe câu chuyện của nó kể tôi cười lắt đầu,hai thằng trời đánh đó gây chuyện cho nên mình dính lây. Rồi sau đó tôi lấy hai cái dĩa đậy tô mì bó qua bên,cho gau muống và trứng chiên vào. Thật ra tôi chiên chỉ có một trứng,nhưng sau đó tách trứng ra nó một nửa tôi một nửa.Trong lúc đang ăn con nhỏ nói cho tôi biết nguyên nhan tại sao tụi nó đánh tôi. Thật ra mội chuyện cũng vì thằng Thiện nó thề là hể thằng nào chơi với thằng Cái và Hạo là kẻ thù của nó. Đầu năm học con nhỏ bị thằng Hạo và thăng Cái trận đường đánh. Cho nên nó sợ không đi học và ở nhà luôn cho tới bây giờ.

Hết chương I
Đăng nhập để trả lời
0