Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TRANG THO DUONGQUOCTAM

181 trả lời, 12.583 lượt xem — Trang 3 / 7
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 10:00:00duongquoctam>
 


            THĂM MỘ
 
Mộ của em vừa được đắp xong
Tôi tặng riêng em một giỏ hồng
Gởi lại cho em bao nồng thắm,
Của những ngày thân ái vui cùng
 
Gởi hết cho em tấm chân tình
Giữ lại riêng em tiếng băng trinh
Chỉ ba tấc đất, Ôi! Sao lạnh!
Nghìn trùng xa cách một bóng hình
 
Thương nhớ xin vùi vào năm tháng
Kỷ niệm buồn thả cho trôi hoang
Lưu giữ trong tim bao ký ức
Một thời yêu, kề cận bên nàng
 
Đắp thêm tí đất cho mộ cao
Vói tay hái ít ánh đêm sao
Tôi đem xâu lại thành vòng chuỗi
Đặt lên nấm mộ, quá nghẹn ngào!
                                                  16/06/2009
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
            - Biển Xanh đến thăm bạn và gửi tặng bài thơ về MẸ để giao lưu nhé
 
 
XIN MẸ THỨ THA
Bao năm mê mải rong chơi
Đuổi theo ảo tưởng quên lời mẹ khuyên
Giờ đây mang lấy muộn phiền
Dày vò hối hận triền miên khổ sầu
Nhìn đôi mắt mẹ thâm sâu
Một đời vất vả mái đầu bạc phơ
Thương con vì quá dại khờ
Tình đời đen bạc ngu ngơ lao vào
Nên giờ ôm trọn thương đau
Chợ đời cạm bẫy làm sao đề phòng
Thương trường thua thiệt tay không
Tình trường thay dạ đổi lòng rất nhanh
Bao nhiêu mộng vỡ tan tành
Phố thị xua đuổi phải đành về quê
Bến xưa mẹ đón con về
Nắng chiều bóng ngả buồn tê tái lòng
Để mẹ mòn mỏi chờ trông
Quỳ bên gối mẹ cầu mong lượng tình…
Biển Xanh 

 

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 08:59:06duongquoctam>
 
Quê Mẹ
 
Đường về quê Mẹ xa xa
Chiều lam khuất ánh khi tà dương vây
Mẹ ơi! Con đã về đây
Dù có trễ nãi, vần đầy nhớ nhung
Bao năm xa cách, ngại ngùng
Gót son nay đã lắm bùn trần ai
Mẹ già sương nắng một hai
Nhớ thương con trẻ lưu đày xa xăm
Duyên chi một chữ lỡ lầm
Cho con thiếu mẹ, lạnh căm cuộc đời.
Xoay vần con tạo ai ơi!
Tìm về chốn cũ ai hoài tình thân
Mẹ trông luống những bần thần
Con giờ tóc đã pha phần muối sương
Gởi tình trong gió ngàn phương
Góp về một nỗi dâng hương khóc người
                                           12/06/2009
 
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 08:57:26duongquoctam>



        VẪN BIẾT RẰNG

Vẫn biết rằng, em có hai con
Tuổi em cũng chẳng phải trăng tròn
Sống đời góa phụ trong cô quạnh
Mà tôi ôm mãi mối tình son
 
Vẫn biết rằng em là giảng viên
Còn tôi, đứa học trò ngoan hiền
Theo cô suốt bao nhiêu năm tháng
Mà sao mãi giữ tình trinh nguyên
 
Vẫn biết rằng, em sống cô đơn
Tính khí thì hay dỗi, hay hờn
Học trò năn nỉ cô cả buổi
Còn cô thì bảo "Liệu thần hồn"
 
Vẫn biết rằng, em chẳng yêu tôi
Tình tôi mãi chỉ là đơn côi
Góp nhặt yêu thương và nhung nhớ
Tôi chỉ riêng dành cho em thôi!
                                       15/06/2009
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-08 07:58:07duongquoctam>

 
TÔI TẶNG RIÊNG EM TRÁI TIM NÀY,
TẶNG EM TÌNH CŨ HÃY CÒN ĐÂY,
NGÀN NĂM VẪN GIỮ TRÒN CHUNG THỦY,
MÃI MÃI YÊU EM, CHẲNG NHẠT PHAI.
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 09:50:23duongquoctam>
 NHỚ!!!
 
Em tôi có mái tóc dài
Thật duyên với chiếc áo dài, lưng thon
Điểm tô má thắm, môi son
Em cười, cuốn cả tâm hồn tôi theo
Cầu thang hai đứa cùng trèo
Áo dài em xách, mè nheo... cùng cười!
Nhớ hôm nào hoa thật tươi
Riêng tặng cho những con người ngành y
Trông em tôi, thật nhu mì
Thướt tha dáng đẹp, làm gì không yêu!
Hôm nay tưởng nhớ - một chiều
Tìm đâu mái tóc yêu kiều thưở nao?
Áo dài đáng yêu hôm nào?
Xác thân giờ đã vùi sâu hoang mồ
Trang em hỡi! Chốn hư vô,
Biết em còn nhớ... gã khờ này không???
                         15/06/2009
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-19 10:53:44duongquoctam>
.....
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-19 09:51:48duongquoctam>
....
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-10 16:58:38duongquoctam>
 
LẶNG THINH
 
Mưa tình ướt áo trắng rồi
Đưa tay vuốt tóc ướt môi ngậm ngùi
Môi tràn một giọt máu tươi
Giọt mưa như rửa, như trôi cuộc tình.
Em ngồi trong góc lặng thinh...
Nhủ lòng cứ để cuộc tình buồn trôi...
Nấm mồ em đắp để vùi,
Một ân tình cũ ngày vui không còn.
Tuổi buồn đã mất dấu son....
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-19 14:19:47duongquoctam>
...
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-19 11:12:31duongquoctam>
....
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-30 03:37:40duongquoctam>


CHA ƠI!
 
 
Chiều về trên một chuyến xe
Sóc Hoang tìm đến đường về cố hương
Gởi trọn nỗi nhớ niềm thương
Quê cha đất tổ vấn vương cõi lòng
Con là đứa con lạc dòng
Cha không nhìn nhận, còn mong điều gì?
Mẹ già luống những sầu bi
Con ơi! Chuyện đó, thôi thì bỏ qua
Mẹ biết con thiếu tình cha
Cha con còn đó, mà xa cách rồi
Tội cho con lắm mẹ ơi!
Con vẫn thương nhớ một thời ấu thơ
Vẫn còn thương những ước mơ
Vẫn còn mong đợi ngóng chờ tình cha.
Gởi lòng trong nỗi thiết tha
 
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-15 11:05:13duongquoctam>
          EM NHỚ!
 
Dáng em ngồi tựa cửa
Nhìn người bịnh trong phòng
Dõi theo từng nhịp thở
Trao trọn cả tấm lòng
 
"Chị ơi! Cháu sốt cao,
Xin chị để ý vào
Lau mát cho con trẻ
Theo dõi thật sít sao"
 
Rồi qua từng dãy giường
Em thăm hỏi tận tường
Căn dặn thật cặn kẽ
Lòng ai cũng vấn vương
 
Có ai ngờ được đâu
Thời gian vội úa màu
Em về nơi xa lắc
Để lại bao sầu đau
 
Bịnh viện giờ vắng em
Mọi việc vẫn êm đềm
Nhưng trong lòng kẻ dại
Vẫn da diết nhớ em!
 




Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-30 03:48:51duongquoctam>
 
NÓI VỚI NGOẠI
 
Con quì bên mộ xác xơ,
Heo heo gió thổi, lơ thơ cỏ buồn.
Con về quì bên cội nguồn
Mong tìm chút ấm sưởi buồng tim đau.
Thời gian chân mộ úa màu,
Năm mươi năm, giọt máu đào, bỏ quên.
Xót thương con, phận lênh đênh.
Xót thương ngoại, dạ buồn tênh, kiếp nghèo.
Vì nghèo nên phận gieo neo,
Vì nghèo nên phải kéo theo tủi sầu.
Xin lau giọt lệ đã lâu,
Xin đem nắng mới cho màu mắt vui.
Ngoại ơi! Thương lắm, Ngoại ơi!
                                                            30/07/2009
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-07 19:38:41duongquoctam>
Oan khiên ai trói vào tôi
Cho tôi ôm mối tình côi một mình
Đêm về tưởng bóng nhớ hình,
Trăng khuya đã rụng, nghe tình xót xa
Tôi trao ai chữ mặn mà,
Riêng tôi đón nhận...gót ngà sang ngang
Tình tôi đành vấn khăn tang...
 
 
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 10:01:41duongquoctam>
       NGƯỜI ĐI

Nhận được tin em quá bàng hoàng
Vội vàng tôi như kẻ đi hoang
Cần Thơ trực chỉ tôi tìm đến
Để tiễn chân ai chốn thiên đàng

Qua bao nhiêu đường, bao nhiêu sông
Trời mây một cõi, thật mênh mông
Con đò rẽ sóng đưa tôi tới
Quì bên nàng dưới mái chùa cong

Trang hỡi! Giờ này còn biết không?
Anh nhớ thương em ngập cõi lòng
Bao lần kề cận, không dám nói
Để giờ nuối tiếc, đớn đau không?

Mặc lại cho em chiếc áo dài
Và chiếc áo trắng của thường ngày
Mong nơi chốn ấy em thanh thản
Với chiếc tràng y khoát bên ngoài

Điểm lại cho em, chút phấn son
Để thắm làn môi đã héo mòn
Thân xác em gầy, trơ xương khớp
Lòng tôi trĩu nặng bao héo hon

Cắm lên chiếc bình một nén hương
Gởi trọn nỗi lòng bao tiếc thương
Thầm gọi tên em trong nước mắt
Em để riêng tôi, bước dặm trường!

                                         16/06/2009



Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-19 15:32:35duongquoctam>
...
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-07 19:32:10duongquoctam>
 
Nỗi buồn tôi treo lửng lơ
Biết ai có nhớ gã khờ này không?
Gã khờ cứ mỏi mòn trông,
Dung nhan ngày ấy còn không?...hững hờ,
Tình tôi vô bến, vô bờ,
Tôi trao duyên muộn cho...thơ giữ dùm!
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
EM ƠI!
 
Em ơi! Nước mắt anh rơi,
Em ơi! Đau đớn theo lời trào dâng
Nhớ em anh ngắm ánh trăng
Nhớ em anh mãi Thiên Trang gọi thầm
Phôi phai cùng tháng, cùng năm,
Ơn trên, anh vẫn lâm râm nguyện cầu.
Cho dù sương gió dãi dầu,
Anh xin trọn kiếp bạc đầu yêu em.
Ngủ đi em! Mộng êm đềm,
Nơi cao xa ấy đừng quên... một người.
Em ơi ! Em ơi ! Em ơi !...
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 17:54:30duongquoctam>
                NIỀM TIN
 
Ở mãi bên anh, nghe em yêu dấu!
Kéo anh về thực tại của hôm nay.
Em thân yêu ơi! Ngày mai, ngày mai
Trời sẽ sáng và bình minh sẽ đẹp!
Hãy trao cho anh một thần kinh thép.
Để đối đầu bao gian khó hôm nay
Chèo chống gia đình vượt qua từng ngày
Từng gian khó ta chung vai gánh vác.
Thuyền đời anh đang vượt bao ghềnh thác
Cố giữ cho anh được vững tay chèo,
Nụ cười em anh luôn mãi mang theo
Tiếng thơ trẻ bên anh luôn ríu rít
Em và con - niềm khích lệ trong anh!
 

Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-16 03:01:58duongquoctam>

 
GỞI EM!
 
Em có biết không hỡi em yêu!
Nhớ em anh nhớ suốt trăm chiều
Gom hồn đau đớn trong đơn lạnh
Sưởi ấm hồn em nồng thắm nhiều!
 
Em có biết không, em của anh?
Sao em lại nỡ những đoạn đành
Không cho anh biết em đau ốm
Để chăm sóc em với lòng thành
 
Để rồi chỉ khi em không còn
Mới hiểu vì sao em mỏi mòn
Mới biết vì sao em gầy rạc
Quên cả má phấn với môi son
 
Anh thương em lắm, em biết không?
Giờ đành cho nước trôi xuôi dòng
âm dương cách biệt, bao nhung nhớ
Gởi đến cho em trọn nỗi lòng.
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-16 02:34:11duongquoctam>

 
 
           MƯA
 
Chiều nay mưa về vội
Ước mất mái tóc thề
Trắng trời bạc như vôi
Khuất lấp một lối về
 
Ta lang thang ngây dại
Trong chiều mưa, ai hay?
Qua bao con phố vắng
Đẫm ướt trong mưa bay
 
Mưa hỡi có buồn không?
Sao nhắc nỗi đau lòng?
Tôi nhớ người năm ấy
Bây giờ, có còn không?
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-12 14:43:21duongquoctam>
EM ƠI!
 
Tôi nhớ những ngày còn vấn vương
Liêu xiêu dáng nhỏ với giảng đường
Em gầy trơ xương, hai vai mỏi
Đâu rồi bóng dáng của phong sương
 
Em hỡi ! Cho anh hỏi vì đâu?
Khóe mắt đượm sầu, với quầng sâu
Chắc là bao đêm em không ngủ?
Hay vì đau đớn bủa giăng sầu?
 
Em ở gần bên, mà cách xa,
Gởi em bao ánh mắt thiết tha
Biết em có hiểu,hay không hiểu
Một khối tình ta rất đậm đà
 
Giờ đây đã hết,biết nói chi
Trái tim đã chết, biết nói gì?
Em về cõi lạnh, xa xăm quá!
Cho tôi không một tiếng từ ly.
 
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-18 11:03:07duongquoctam>
....
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-18 11:08:19duongquoctam>
...
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-18 11:43:15duongquoctam>
....
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-08 10:58:49duongquoctam>
 
MẤT RỒI
 
Trang thơ ai viết còn đây
Mà người cách một tầm tay...mất rồi
Trong thơ gởi biết bao lời
Lời đau, lời nhớ, lời rơi giọt ngà
Lời mênh mang nỗi thiết tha
Để lòng tôi những xót xa. ngậm ngùi
Nỗi đau mãi mãi khôn nguôi,
Xin người yên dạ ngậm cười...nơi xa
 
 
 





Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-16 02:41:38duongquoctam>
       NHUNG NHỚ!
 
Nhớ dáng em gầy trong áo trắng
Len lỏi qua từng khoảnh hành lang
Ưu tư em nhìn bao người bịnh
Quên đi nỗi đau của riêng Trang!
 
Trang hỡi! bây giờ, em ở đâu?
Có nghe nhung nhớ, có nghe sầu?
Anh gởi vào trong lòng đất lạnh
Khóc em, anh khóc như mưa ngâu.
 
Bịnh viện bây giờ không có em.
Giảng đường vắng bóng cô giáo hiền
Anh trở thành người bơ vơ lạ
Than khóc một đời trong cơn điên
 

Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-18 06:54:35duongquoctam>


CÓ CÒN KHÔNG???

Có còn không những buổi trưa hè?
Lang thang dạo bước dưới hàng me
Góp nhặt từng cánh hoa phượng vĩ
Đem về lót ổ cho đàn ve...

Có còn không trong những đêm thâu?
Dưới ánh neon, hai mái đầu
Cùng chụm vào nhau, cùng nghiên cứu
Trắng đêm không ngủ, mắt quầng sâu.

Có còn không em những chiều mưa?
Trên lối em về, tôi đón đưa
Dìu em qua bao con phố cũ
Về đến nhà sao đã lưa thưa.



Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-13 10:11:49duongquoctam>
 
 
Thắp lên một nén nhang lòng
Gởi bao nhung nhớ trông theo bóng người
Tìm đâu được lại nụ cười
Khi xưa duyên dáng khoe mười cái răng,
Tìm đâu được nửa vầng trăng?
Đem về ghép với tình nàng khi xưa
Nhớ nhung nói sao cho vừa
Không em, anh sống kiếp thừa, em ơi!
                         17/06/2009
Mẹ là biển rộng sông dài
Cha là núi biếc cao dày Thái Sơn
Tình là một sợi dây oan
Theo ta đi mãi trên con đường trần
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»