Văn học Mexico- một nền văn học huyền thoại
Cuộc chinh phục của người Tây Ban Nha đã được Hernal Cortes miêu tả trong tác phẩm Cartas de Relaciún (dịch sang tiếng Anh năm 1908 là "Thư từ Mexico"). Đó là một tuyển tập các bức thư ông viết cho Triều đình Tây Ban Nha hồi đầu những năm 1500. Một câu chuyện nữa, khá chi tiết về cuộc chinh phục Mexico, là tác phẩm Historia Verdadera de la conquista de la Nueva Espana (Câu chuyện có thật về sự chinh phục vùng đất Tây Ban Nha mới) của một người trực tiếp tham gia chinh phục, đó là Bernal Díaz del Castilo, tác giả thế kỷ 16. Cuốn sách được viết năm 1568, in thành ba tập năm 1632, và dịch sang tiếng Anh năm 1800, nổi tiếng về sự khách quan của người viết. Trong suốt thời kỳ thực dân, Juana Inés de la Cruz, một phụ nữ trí thức đặc biệt tài năng đã đóng góp một chuỗi tác phẩm phi thường, bao gồm thơ trữ tình, kịch và văn xuôi mang âm hưởng thần thoại.
Trong thời kỳ cách mạng, tuy nhiên, những nhóm trí thức quan trọng, gồm các nhà thơ, các nhà tiểu thuyết, đã bắt đầu phát triển nhiều phong trào văn học có tiếng vang mạnh mẽ ở Mexico. "Thế hệ 1915", một trong những nhóm quan trọng nhất, đã trở thành hình ảnh tiêu biểu của đời sống xã hội. Mariano Azuela, một nhà vật lý tham gia vào Cách mạng Mexico dưới sự lãnh đạo của tướng Francisco "Pancho" Villa, năm 1916 đã viết tác phẩm rất được thịnh hành về thời kỳ bạo lực: Los de Abajo (Những kẻ lép vế). Cuốn sách đã khắc họa hình ảnh cách mạng dưới những khái niệm hết sức dữ dội, và đã được coi là tiểu thuyết Mexico thành công nhất thời kỳ đó.
Mexico đã từng sản sinh ra những nhà văn, nhà viết luận, và các nhà thơ danh tiếng quốc tế, ví dụ Octavio Paz, người năm 1990 trở thành công dân Mexico đầu tiên nhận giải thưởng Nobel văn học. Ông từng làm việc nhiều năm cho Bộ ngoại giao Mexico. Nhưng năm 1968, để phản đối hành động của Nhà cầm quyền bắn vào đám đông sinh viên biểu tình trên quảng trường Ba nền Văn hóa ở Thủ đô Mexico city, ông đã xin từ chức. Tác phẩm nổi tiếng nhất của Octavio Paz là cuốn tiểu luận Mê cung của Cô đơn, viết năm 1950, trong đó ông khảo sát rất kỹ những khía cạnh khác nhau của tâm lý và văn hóa Mexico.
Carlos Fuentes là một nhà văn Mexico khác. Tiểu thuyết của ông đã từng vang dội ở khắp Châu Âu và nước Mỹ láng giềng. Ông thường xuyên viết về chủ đề xã hội Mexico đương đại, nhưng tác phẩm nổi tiếng nhất lại có bối cảnh là thời kỳ Cách mạng Mexico. Thế giới đánh giá ông là một trong những nhà văn thành công nhất của Châu Mỹ Latinh.
(Báo Văn nghệ)
Cuộc chinh phục của người Tây Ban Nha đã được Hernal Cortes miêu tả trong tác phẩm Cartas de Relaciún (dịch sang tiếng Anh năm 1908 là "Thư từ Mexico"). Đó là một tuyển tập các bức thư ông viết cho Triều đình Tây Ban Nha hồi đầu những năm 1500. Một câu chuyện nữa, khá chi tiết về cuộc chinh phục Mexico, là tác phẩm Historia Verdadera de la conquista de la Nueva Espana (Câu chuyện có thật về sự chinh phục vùng đất Tây Ban Nha mới) của một người trực tiếp tham gia chinh phục, đó là Bernal Díaz del Castilo, tác giả thế kỷ 16. Cuốn sách được viết năm 1568, in thành ba tập năm 1632, và dịch sang tiếng Anh năm 1800, nổi tiếng về sự khách quan của người viết. Trong suốt thời kỳ thực dân, Juana Inés de la Cruz, một phụ nữ trí thức đặc biệt tài năng đã đóng góp một chuỗi tác phẩm phi thường, bao gồm thơ trữ tình, kịch và văn xuôi mang âm hưởng thần thoại.
Trong thời kỳ cách mạng, tuy nhiên, những nhóm trí thức quan trọng, gồm các nhà thơ, các nhà tiểu thuyết, đã bắt đầu phát triển nhiều phong trào văn học có tiếng vang mạnh mẽ ở Mexico. "Thế hệ 1915", một trong những nhóm quan trọng nhất, đã trở thành hình ảnh tiêu biểu của đời sống xã hội. Mariano Azuela, một nhà vật lý tham gia vào Cách mạng Mexico dưới sự lãnh đạo của tướng Francisco "Pancho" Villa, năm 1916 đã viết tác phẩm rất được thịnh hành về thời kỳ bạo lực: Los de Abajo (Những kẻ lép vế). Cuốn sách đã khắc họa hình ảnh cách mạng dưới những khái niệm hết sức dữ dội, và đã được coi là tiểu thuyết Mexico thành công nhất thời kỳ đó.
Mexico đã từng sản sinh ra những nhà văn, nhà viết luận, và các nhà thơ danh tiếng quốc tế, ví dụ Octavio Paz, người năm 1990 trở thành công dân Mexico đầu tiên nhận giải thưởng Nobel văn học. Ông từng làm việc nhiều năm cho Bộ ngoại giao Mexico. Nhưng năm 1968, để phản đối hành động của Nhà cầm quyền bắn vào đám đông sinh viên biểu tình trên quảng trường Ba nền Văn hóa ở Thủ đô Mexico city, ông đã xin từ chức. Tác phẩm nổi tiếng nhất của Octavio Paz là cuốn tiểu luận Mê cung của Cô đơn, viết năm 1950, trong đó ông khảo sát rất kỹ những khía cạnh khác nhau của tâm lý và văn hóa Mexico.
Carlos Fuentes là một nhà văn Mexico khác. Tiểu thuyết của ông đã từng vang dội ở khắp Châu Âu và nước Mỹ láng giềng. Ông thường xuyên viết về chủ đề xã hội Mexico đương đại, nhưng tác phẩm nổi tiếng nhất lại có bối cảnh là thời kỳ Cách mạng Mexico. Thế giới đánh giá ông là một trong những nhà văn thành công nhất của Châu Mỹ Latinh.
(Báo Văn nghệ)
Love mickey,