Diễn Đàn » Tác giả người ngoại quốc

Nhà văn Trương Hiền Lượng - khẩu tài, văn tài lấp lánh

3 trả lời, 469 lượt xem — Trang 1 / 1
Nhà văn Trương Hiền Lượng - khẩu tài, văn tài lấp lánh

Trong văn học sử thời kỳ mới cũng như trên văn đàn Trung Quốc đương đại, Trương Hiền Lượng là một nhân vật giàu màu sắc truyền kỳ. Do việc sáng tác trường ca Đại Phong Ca mà ông bị quy chụp thành phái hữu phải vào tù 22 năm; Rồi với những tác phẩm tiểu thuyết Cánh Rừng Xanh, Tập Quán Tử Vong, Một Nửa Đàn Ông Là Đàn Bà vv... mà ông đã trở thành một tên tuổi đỉnh cao của văn đàn Trung Quốc; Và do là “kẻ đầu têu” trong giới nhà văn lao vào thương trường, mà ngày nay ông đang phải hứng chịu nhiều điều tiếng. Đời người gian truân khổ nạn đã hun đúc ở ông cái nhân sinh quan không cam chịu tầm thường; Bề dầy lịch lãm về thi thư văn sử tạo nên ở ông cái tiềm chất văn học hơn người; Đường sinh nhai luôn đẩy ông tới chốn “đầu sóng ngọn gió” đã rèn dũa nên cái cá tính cương nghị kiên cường mà thẳng thắn chân thành của ông. Khi một nội hàm phong phú được phức hợp bởi tất cả những “nguyên tố” ấy phải ở vào cảnh không thể không lên tiếng, thì chúng ta lại may mắn có dịp được chứng kiến cái phong thái của “nhà hùng biện” Trương Hiền Lượng.

1. “Xảo Ngôn” (lời nói khôn khéo, kỹ xảo- ND) để ứng đối, trong “nguy nan” mới lộ rõ bản sắc anh hùng. Giống như văn tài, khẩu tài của Trương Hiền Lượng cũng nổi tiếng chẳng kém. Nhất là giữa lúc đang giao tiếp đàm luận, ứng đối vấn đáp mà xuất hiện tình huống “đột xuất”, thì cái khả năng “kịp thời có đủ cơ trí và khẩu tài, để hóa giải những câu hỏi hóc búa” (lời nhà thơ Trương Đồng Ngô) ở ông lại càng được thỏa sức phô bầy.

Sau khi Trung Quốc thiết lập quan hệ ngoại giao với Israel, nhận lời mời của bạn, đoàn đại biểu hội nhà văn Trung Quốc do Trương Hiền Lượng dẫn đầu lần đầu tiên sang thăm Israel. Trong dịp đó, hai đài truyền hình duy nhất của quốc gia ấy đã cùng lúc phỏng vấn trực tiếp nhà văn Trương Hiền Lượng. Khi tiết mục 20 phút dự định sắp được kết thúc trôi chảy, thì người dẫn chương trình hỏi đột ngột: “Thưa Trương Hiền Lượng tiên sinh, ông là một đảng viên cộng sản, gần đây, với tư cách nhà văn ông đã đi thăm rất nhiều quốc gia phương Tây, xin được hỏi, qua so sánh đối chiếu, ông cho rằng chủ nghĩa tư bản tốt hay chủ nghĩa xã hội tốt hơn?” Đối mặt với câu hỏi đầy bất ngờ và mang cách thức “hỏi lựa chọn” này, nếu từ chối trả lời hoặc tìm câu giễu cợt lại thì sẽ làm mất lễ nghi lịch sự, nếu im lặng hay miệng lưỡi vụng về thì có thể làm hỏng hình tượng của nhà văn Trung Quốc. Trương Hiền Lượng đã mỉm cười trả lời: “Đối với đảng viên cộng sản mà nói thì đây là một câu hỏi không thành vấn đề, những người theo chủ nghĩa duy vật lịch sử không có sự so sánh này. Bởi người cộng sản chúng tôi cho rằng sự phát triển của xã hội là một lưu trình tự nhiên, sau xã hội cộng sản nguyên thủy là xã hội nô lệ, sau xã hội nô lệ là xã hội phong kiến, đến khi sức sản xuất của xã hội phong kiến đã đạt tới một mức nhất định, thì sẽ bị chủ nghĩa tư bản thay thế, cũng tương tự, sau khi sức sản xuất của xã hội tư bản đã phát triển cao độ, thì chủ nghĩa xã hội phải xuất hiện một cách tự nhiên. Điều này cũng giống như là sau mùa xuân là mùa hè, sau mùa hè là mùa thu, và sau mùa thu đến mùa đông vậy. Anh không thể so sánh rốt cuộc thì mùa xuân hay là mùa hè tốt hơn, hay nói là mùa thu tốt hơn mùa đông, mỗi một mùa đều có chỗ tốt và điểm đặc sắc của nó, dù người ta có cho là không tốt, mỗi một mùa vẫn tất yếu sẽ đến, và anh đều phải thích ứng với nó, trải qua nó.” Người dẫn chương trình vẫn chưa chịu thôi, lại hỏi tiếp: “Xin được hỏi, ông là một đảng viên cộng sản, phải giải thích làm sao điều này?” Trương Hiền Lượng thong dong trả lời: “Đúng vậy, vị đảng viên cộng sản này còn là một nhà tư bản nữa. Nó được quyết định bởi giai đoạn lịch sử mà chúng ta đang sống này. Tỷ dụ như vào mùa đông, tôi cần phải mặc thêm cho mình một chiếc áo, thế nhưng khi lúc mùa xuân đến, không cần ai phải nói tôi cũng sẽ tự cởi bớt chiếc áo vậy.”

Có thể là người dẫn chương trình không ác ý, sự “tinh quái” của anh ta chỉ là muốn dồn người bị phỏng vấn vào ít nhiều lúng túng, để gây chút thích thú cho khán giả truyền hình mà thôi. Với bản thân con người vốn đã mang sẵn nhiều tranh luận của Trương Hiền Lượng mà nói, câu anh ta hỏi là cả một vấn đề vừa “nhậy cảm” vừa “hóc búa”, bởi hiển nhiên câu hỏi đã vượt ra phạm vi thông thường của văn học và xã hội, “mũi dùi” đã chỉ thẳng trực tiếp vào thái độ chính trị và tín ngưỡng cá nhân của Tương Hiền Lượng. Thế nhưng, bằng sự thông tuệ hơn người và khả năng ứng biến, Trương Hiền Lượng đã ứng đáp thật khôn khéo, - cái câu “Đối với đảng viên cộng sản mà nói thì đây là một câu hỏi không thành vấn đề.” đã biểu hiện đầy đủ niềm tự hào và lòng tự tin của một người cộng sản. Việc diễn giải về “lưu trình tự nhiên” thì nói rõ một cách đơn giản và thiết yếu quy luật chung của sự phát triển xã hội. Đem liên kết quy luật phát triển xã hội với những sự việc gắn bó mật thiết trong đời sống con người như bốn mùa xuân hạ thu đông, như “mặc áo” “cởi áo”, hai ví dụ so kè đầy tinh tế này, lời tuy giản dị mà nghĩa rất đầy đặn, đạo lý được hiển hiện thật sinh động.

2. “Hào Ngữ” (lời nói hào sảng, phóng khoáng-ND) phát ra tự tấm lòng, tình người tuôn chảy giữa thoáng đãng. Cái hiển hiện và đem đến cho người ta từ trạng thái đầy tự tin, là một cảm nhận tin tưởng và chia sẻ. Típ người mang nét đẹp này một khi “ngôn thuyết”, thường bày tỏ xả láng những cảm xúc tự đáy lòng, cho ta cảm nhận về một thứ ngôn ngữ trong sáng giản dị, đầy lưu loát sảng khoái.

Sau khi chuyển sang kinh doanh giữa thương trường, Trương Hiền Lượng đã gây ra nhiều lời thị phi dị nghị, cũng dẫn đến sự lo lắng của nhiều người đối với tương lai ông. Một lần, nhà báo nọ đã hỏi ông trong cuộc phỏng vấn: “Trong vòng 5 năm trở thành một trong những đại gia nổi tiếng nhất Trung Quốc, phải chẳng đó là niềm tin vững chãi ở ông?” Trương Hiền Lượng đã trả lời không chút do dự: “Theo tôi, cũng giống như anh lính nào mà không muốn trở thành vị nguyên soái sẽ không phải người lính tốt, một doanh nhân mà không mong trở thành đại gia thì cũng không phải doanh nhân tốt. Cai mà tôi đánh giá cao ở các doanh nhân phương Tây, là ở chỗ họ không lấy làm thỏa mãn vì đã có được bao nhiêu tiền tài, cái họ lấy làm hãnh diện là việc họ có thể chi phối được bao nhiêu tài sản. Dù nói cách nào, thì sau khi tôi đăng ký kinh doanh cho công ty Nghệ Hải, tôi lại cho thành lập thêm công ty Tin Học Thương Mại Ninh Hạ, công ty Điện ảnh Miền Tây Hoa Hạ và công ty hữu hạn Bảo Kiện Lục Hóa. Hiện viễn cảnh mấy công ty này đều rất tốt, các dự án tôi đầu tư đều có giá trị cao. Sau khi lao vào thương trường, tôi cảm thấy ngày nào mình cũng phải đối mặt với thách thức, nhưng tôi không sợ thách thức, trước đây tôi từng sử dụng quãng thời gian 5 năm, thông qua sự phấn đấu cá nhân để trở thành nhà văn trứ danh của Trung Quốc, liên tục trong 3 năm các tác phẩm tôi đoạt giải thưởng lớn quốc gia, đó là điều chưa từng thấy ở miền tây Trung Quốc. Tôi vững tin rằng, tôi cũng có thể sử dụng 5 năm như thế, để trở thành một đại gia danh tiếng của Trung Quốc.”

Không thấy chút gì là làm bộ và giả tạo, cũng không thấy chút gì là tự phụ ngông cuồng, cái mà ta cảm nhận được là một cảm xúc mạnh mẽ như sóng vỗ bờ, là một chí hướng ngút trời hùng tráng. Sự ứng dụng mô phỏng tuyệt diệu danh ngôn của Napoleon, đã nói lên một cách hào hùng hoài bão và quyết tâm làm nên nghiệp lớn ở thời kinh tế thị trường; Việc sử dụng hai cụm từ “có được” và “chi phối”, “thỏa mãn” với “tự hào” như một thứ giải thích, bày tỏ mục đích kinh doanh thương mại thật sự của mình là khác hẳn với thế tục tầm thường. Câu “tôi vững tin” sáng sủa mạnh mẽ càng nói lên sự đeo đuổi một mực đối với mục tiêu cuộc đời và niềm tin kiêu hãnh của ông.

3. Dùng “Thú Ngôn” (lời nói hài hước lý thú –ND) để ứng đáp, giữa đàm tiếu thể hiện phong thái của bậc đại trí, những lời đàm thoại hài hước thú vị, chắc hẳn lấp lánh trí tuệ người nói, nhưng điều quan trọng hơn, nó còn phản ánh nhân sinh quan của kẻ phát ngôn. Thật khó tưởng tượng một kẻ bi quan yếm thế, tiêu cực chán đời lại có thể có được chất hài hước. Chỉ những ai lạc quan khoáng đạt, dù có kinh lịch bao nỗi phong sương đời người mà vẫn không nhụt chí tiến thủ, mới có được chất hài hước chung thân.

Lúc đoàn đại biểu hội nhà văn Trung Quốc hạ xuống sân bay Israel, giữa Trương Hiền Lượng với đại sứ Israel đã có cuộc đối thoại lý thú thế này:

Đại sứ Israel: “Ông biết tôi khổ sở thế nào không? chuyến bay chậm giờ, tôi đã phải đợi các ông ở đây đến 40 phút.”

Nhà văn Trương Hiền Lượng: “Không, đó là tại lịch sử bị chậm giờ. Chúng tôi đã đợi các ngài 40 năm trời.”

Ngài đại sứ Israel: “Nhưng chúng tôi là một trong những quốc gia đầu tiên công nhận nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa.”

Nhà văn Trương Hiền Lượng: “Trung Quốc chúng tôi có câu thành ngữ “hậu lai cư thượng” (đi sau về trước). Người đến sau có thể chiếm được vị trí tốt hơn.”

Đỡ một lời tựa như oán thán của đại sứ Israel, từ việc “chậm giờ” của máy bay, Trương Hiền Lượng đã khéo léo dẫn tới chuyện “chậm giờ” của lịch sử, vừa tránh việc phải tiếp tục cái thoại đề “máy bay chậm giờ” không vui này, vừa qua “hiện thời” và “lịch sử”, để biểu lộ một cách hàm súc uyển chuyển cái ý lấy làm tiếc về quan hệ ngoại giao đóng băng giữa hai nước trong 40 năm qua, và bày tỏ niềm vui rồi nay đã được “hạ cánh”. Vận dụng khéo léo câu thành ngữ “hậu lai cư thượng”, để rồi trong đàm tiếu đã “đổ” lỗi những lấn cấn trong quan hệ giữa hai nước sang đối phương, và còn lộ ra được một ẩn ý sâu hơn: Hãy gìn giữ cơ may lịch sử hiếm có này. Trương Hiền Lượng tuyệt nhiên không phải con người cười cợt dễ dãi, lạm dụng hài hước, nhưng ở đây, ông dùng cách cười nói khéo léo, thú vị để nói lên cái tâm thành ý thật của mình, sự hài hước ngụ ý sâu xa này không phải thứ khôi hài hời hợt có thể so bì.



(Báo Văn nghệ)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
Trương Hiền Lượng: Tôi chỉ là người đi bán hoang vắng

Trước khi được biết đến với cuốn tiểu thuyết nổi tiếng "Một nửa đàn ông là đàn bà", nhà văn Trung Quốc Trương Hiền Lượng đã phải trải qua những tháng năm khổ cực khi bị đày đi lao động khổ sai suốt 22 năm trên vùng đất xa xôi hoang vắng, chỉ vì bị nghi ngờ là phần tử phái hữu phản động.

"Ngẩng đầu lên ngó mênh mông

Chỉ nghe ngọn gió đầu đông thổi về".

Đúng như câu hát dân gian, nơi đày ải Trương Hiền Lượng vô cùng hoang vắng, hiu quạnh, chỉ có tiếng gió là còn sức sống. Gió như đoàn tàu tốc hành thổi ù ù suốt đêm ngày, xới tung bụi cát màu vàng - màu sắc riêng biệt của vùng đất lưu vực sông Hoàng Hà, xới tung những dằn vặt, khổ đau của Trương Hiền Lượng và những người chung số phận với ông trong thời kỳ cực kỳ buồn thảm của lịch sử Trung Quốc. Ngay trên vùng đất màu vàng, giữa tiếng gió rầm rú đêm ngày, ông đã đổ ra đến mức kiệt sức tâm huyết, mồ hôi và nước mắt của mình để viết nên Một nửa đàn ông là đàn bà và Cây Lục hóa làm chấn động văn học Trung Quốc.

Năm 1980, sau khi được phục hồi danh dự, Trương Hiền Lượng chối từ mọi cám dỗ của cuộc sống phồn hoa ở thành phố, mọi lời mời mọc đầy hứa hẹn của bầu bạn xa gần, trở lại sống lâu dài ngay trên mảnh đất mà ông đã lao động khổ sai 22 năm trước. Giữa mênh mông đất trời mịt mù cát bụi, ông tìm ra hai đoạn thành cổ, có từ triều đại Minh - Thanh, giờ đây đã đổ nát, gần như sắp mất dấu vết. Rồi một dịp tình cờ đào bới trong cát, Trương Hiền Lượng phát hiện một đôi giày rách tơi tả, lấm láp bụi trần và một lọ nhỏ có nhét bên trong mảnh giấy, nổi lên mấy dòng chữ: "Nếu bộ phim này thất bại, tôi sẽ vĩnh viễn từ bỏ con đường điện ảnh". Phía dưới dòng chữ ký tên Trương Nghệ Mưu.

Trương Hiền Lượng thích thú reo lên khi nhận ra nơi đây chính là bối cảnh để đạo diễn tài ba Trương Nghệ Mưu thực hiện Cao lương đỏ, một bộ phim tuyệt vời đoạt giải thưởng lớn, góp phần đưa điện ảnh Trung Quốc đến với thế giới. Một ý nghĩ táo bạo đến với Trương Hiền Lượng, phải biến vùng đất hoang vắng này thành một thành phố điện ảnh. Ông đã bỏ ra 780.000 nhân dân tệ, số tiền nhuận bút tích tụ bấy lâu, xin thành lập công ty, bản thân giữ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị, rồi bắt tay xây dựng phim trường, một hạng mục chính của thành phố điện ảnh tương lai. Kinh nghiệm lao động khổ sai suốt 22 năm cộng với tài trí thiên bẩm của một nhà văn lớn đã giúp Trương Hiền Lượng từng bước thực hiện mơ ước của mình. Qua nhiều năm tháng phấn đấu cực lực, vùng đất hoang vắng này đã được mang tên thành phố điện ảnh Trấn Bắc Bảo, với diện tích 900 mẫu Trung Quốc, trong đó gần 300 mẫu là thành quách, đền đài triều đại Minh - Thanh được tôn tạo và tái tạo y như thật. Để thu hút nhiều đoàn làm phim với các đề tài khác nhau, các thời kỳ lịch sử khác nhau từ cổ đại đến hiện đại, phim trường ở đây không xây cố định và kiên cố như ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Tây An, Vô Tích, Khai Phong... mà cấu trúc đơn giản, tháo lắp linh hoạt, nhờ vậy, chi phí thấp, sức thu hút rất lớn.

Thành phố điện ảnh Trấn Bắc Bảo do Trương Hiền Lượng sáng lập và điều hành, từ số vốn ban đầu là 780.000 nhân dân tệ, nay đã lên đến hàng trăm triệu tài sản hữu hình và ở con số hàng tỉ đồng tài sản vô hình. Đã có hàng trăm bộ phim được quay ở đây, được chiếu rộng rãi ở mọi nơi, có tiếng vang lớn ở Trung Quốc và ở nước ngoài. Ngoài phim trường, Trấn Bắc Bảo còn là một điểm hấp dẫn khách du lịch đến đây thưởng ngoạn thành phố điện ảnh, và lúc về bao giờ cũng mang theo những kỷ vật vô giá. Một trong những kỷ vật đó là nước sông Hoàng Hà, một biểu trưng của sức sống Trung Quốc và điềm lành cho loài người.

Dư luận Trung Quốc xôn xao về việc làm "kinh thiên động địa" của Trương Hiền Lượng. Trả lời phỏng vấn, ông nói: "Tôi là người đàn ông đi bán hoang vắng, đang biến hoang vắng thành hàng hóa lưu thông trên thị trường. Nhưng nên nhớ rằng: Đây không phải là hoang vắng nguyên bản, mà là hoang vắng đã được chỉnh trang và tôn tạo bằng sức sống văn hóa đích thực". Có người nghĩ rằng, khi nhà văn đi làm kinh doanh, phải gác bút lại, nhưng với Trương Hiền Lượng thì trái lại. Quá trình xây dựng thành phố điện ảnh Trấn Bắc Bảo đồng thời cũng là quá trình thâm canh tác phẩm văn học của ông sau này. Chưa kể đến những tác phẩm nổi tiếng trước đó được dịch ra gần 30 thứ tiếng khác nhau, mấy năm nay Trương Hiền Lượng liên tục cho ra mắt nhiều bộ tiểu thuyết lớn như Cây Bồ đề, Thời thanh xuân, Phiền muộn, Đó là trí tuệ...

Trương Hiền Lượng được xếp là một trong 100 nhà văn có ảnh hưởng lớn trong thế kỷ 20. Tiểu thuyết Một nửa đàn ông là đàn bà của ông cũng được xếp là một trong 100 tác phẩm có ảnh hưởng lớn. Vinh dự này rất lớn, nhưng Trương Hiền Lượng vẫn có cách nghĩ và cách đánh giá riêng của mình. Ông bộc bạch: "Người ta xếp Một nửa đàn ông là đàn bà là tác phẩm tiêu biểu của tôi, nhưng thực ra, cái mà tôi ưng ý nhất lại là tác phẩm Làm quen với cái chết, vì nó có tính đột phá. Nói vậy thôi, chớ tôi không quan tâm lắm đến việc có hay không có tác phẩm tiêu biểu, vì viết hoặc không viết nữa, không bao giờ gây áp lực lớn đối với tôi. Viết, tôi là Trương Hiền Lượng, không viết, tôi vẫn là Trương Hiền Lượng".

Nhiều người thắc mắc, ông đang ở đỉnh cao của sự nghiệp văn chương sao bỗng dưng bỏ đi "buôn". Trương chỉ cười: "Mọi sự đều có nguyên do. Một điều khẳng định là tôi bước vào thương trường không phải vì tiền. Hơn nữa văn đàn Trung Quốc gần đây thật nhộn nhịp, một loạt các nhà văn trẻ nổi lên. Lớp nhà văn như tôi, Tòng Duy Hy hay Vương Mông chìm xuống là điều dễ hiểu. Nhưng sáng tác văn học vẫn là niềm đam mê lớn nhất của tôi. Hãy chờ đợi, Trương Hiền Lượng vẫn còn sách hay". ở tuổi 67, Trương Hiền Lượng vẫn tự lái xe ô tô rong ruổi trên đường trường. Trước mắt ông, con đường lao động sáng tạo đem lại vẻ đẹp cho mặt đất và bầu trời luôn mênh mông, vô tận.



(Báo Văn nghệ Trẻ)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
Trương Hiền Lượng: Trung Quốc đã bước vào giai đoạn tự do sáng tác

Là một nhà văn nổi tiếng với những tác phẩm để đời như Linh hồn và thể xác, Một nửa đàn ông là đàn bà, giờ đây Trương Hiền Lượng lại được mọi người biết đến như một thương nhân giàu có. Cuộc phỏng vấn mới nhất với ông - một trong 10 người Trung Quốc nhận được danh hiệu "nhân vật văn hoá kiệt xuất" năm 2004

PV:Ông từ bỏ nghiệp văn, bước vào thương trường vì lý do gì?

- Có gì bí ẩn đâu. Một điều khẳng định là tôi bước vào thương trường không phải vì tiền. Năm 1993, tôi đã là nhà văn giàu có nhất Trung Quốc rồi. Còn kinh doanh trường quay ban đầu là của Hội liên hiệp văn hóa khu tự trị Ninh Hạ. Khi Trung ương yêu cầu đơn vị sự nghiệp tách khỏi kinh doanh thì cái gọi là "doanh nghiệp của hiệp hội" mình tôi gánh hết những khoản nợ kếch xù. Cuối cùng nó trở thành trường quay của Trương Hiền Lượng.

* Báo chí gọi trường quay miền tây Hoa Hạ là Hollywood của Trung Quốc, điều gì đã biến những thành trì hoang tàn đổ nát ấy thay đổi kỳ diệu như vậy?

- Tất cả chỉ bắt nguồn từ một sáng kiến: bán cái hoang tàn đổ nát để kiếm tiền. Hai khu thành trì cổ, đổ nát nhưng hùng vĩ và mang đầy dấu ấn của lịch sử. Đó chính là giá trị văn hóa vô giá. Vấn đề là làm thế nào để khai thác được giá trị ấy.

Năm 1981, khi tiểu thuyết Linh hồn và thể xác của tôi được chuyển thể thành phim Người chăn ngựa, tôi đã dẫn đạo diễn Tạ Tấn đến đúng nơi hoang tàn đổ nát ấy để lấy cảnh quay. Người chăn ngựa nổi tiếng, miền Tây Nam Hạ cũng nổi danh. 10 năm nay, lần lượt đã có hơn 10 phim đến đây quay, trong đó có cả Cao lương đỏ từng giúp Trương Nghệ Mưu, Củng Lợi và Khương Văn nổi tiếng.

Nhưng dù sao ông vẫn là một nhà văn nổi tiếng, ông định để "mảnh vườn sáng tác" của mình hoang phế sao?

- Văn đàn Trung Quốc gần đây thật nhộn nhịp, một loạt các nhà văn trẻ nổi lên. Lớp nhà văn như tôi, Tòng Duy Hy hay Vương Mông chìm xuống là điều dễ hiểu. Nhưng sáng tác văn học vẫn là niềm đam mê lớn nhất của tôi. Hãy chờ đợi, Trương Hiền Lượng vẫn còn sách hay.

Ông nhìn nhận thế nào về sáng tác văn học của Trung Quốc hiện nay?

- Nữ nhi viết cũng tốt, nam nhi viết cũng hay. Tôi cho rằng hiện nay đã bước vào giai đoạn tự do sáng tác, đây là biểu hiện cụ thể của của sự chuyển đổi quỹ đạo văn hóa Trung Quốc.

Rốt cuộc, ông nghĩ mình là nhà văn hay một thương nhân?

- Tôi cho rằng hai "nhân vật" này trong tôi là ngang nhau. Một nửa đàn ông là đàn bà của tôi được đánh giá là một trong 100 cuốn tiểu thuyết có ảnh hưởng nhất trong 100 năm qua. Còn kinh doanh, tôi biến một vùng đất hoang vu thành vùng phong cảnh cấp quốc gia, được cấp bằng chứng nhận quốc tế.

Ông có dự định gì cho tương lai?

- Tôi đang nung nấu ý định xây dựng tại miền Tây một Bảo tàng văn hóa - tập quán dân tộc Trung Hoa

(Theo Thể Thao & Văn Hóa)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
Trương Hiền Lượng làm chuyện động trời

Năm 1957, do cho ra đời bài thơ Khúc hát Đại Phong, ông bị liệt vào danh sách phần tử phái hữu phản động, bị đày đi lao động khổ sai suốt 22 năm trên một vùng đất xa xôi, hoang vắng. Đó là Trấn Bắc Bảo thuộc địa phận tỉnh Ninh Hạ, nằm ở hướng Tây Bắc Trung Quốc.

“Ngẩng đầu lên ngó mênh mông

Chỉ nghe ngọn gió đầu đông thổi về!”

Đúng như câu hát dân gian, ở đây hoang vắng, hiu quạnh, chỉ có tiếng gió là còn sức sống. Gió như đoàn tàu tốc hành thổi ù ù suốt đêm ngày, xới tung bụi cát màu vàng vốn là màu sắc riêng biệt của vùng đất lưu vực sông Hoàng Hà, xới tung những dằn vặt, khổ đau của Trương Hiền Lượng và những người chung số phận với ông trong một thời kỳ cực kỳ buồn thảm của lịch sử Trung Quốc. Ông đã đổ ra đến mức kiệt sức tâm huyết, mồ hôi và nước mắt của mình để viết Một nửa đàn ông là đàn bà và Cây Lục hoá ngay trên vùng đất màu vàng này và giữa tiếng gió gầm rú đêm ngày.

Năm 1980, sau khi được phục hồi danh dự, không rõ sức mạnh nào thôi thúc, Trương Hiền Lượng đã chối từ mọi cám dỗ của cuộc sống phồn hoa ở thành phố, mọi lời mời mọc đầy hứa hẹn của bầu bạn xa gần, ông quyết định trở lại sống lâu dài và có thể là vĩnh viễn ngay trên mảnh đất mà ông đã lao động khổ sai 22 năm trước.

Giữa mênh mông đất trời và mịt mù cát bụi, ông tìm ra hai đoạn thành cổ, có từ triều đại Minh - Thanh, giờ đây đã đổ nát, gần như sắp mất dấu vết. Rồi, một dịp tình cờ đào bới trong cát, Trương Hiền Lượng phát hiện một đôi giày rách tơi tả, lấm láp bụi trần và một lọ nhỏ có nhét bên trong mảnh giấy, nổi lên mấy dòng chữ: “Nếu bộ phim này thất bại, tôi sẽ vĩnh viễn từ bỏ con đường điện ảnh! - Ký tên: Trương Nghệ Mưu”. Trương Hiền Lượng thích thú reo lên khi nhận ra rằng: nơi đây chính là bối cảnh để đạo diễn tài ba Trương Nghệ Mưu làm ra phim Cao lương đỏ, một bộ phim tuyệt vời, được giải thưởng lớn, đưa điện ảnh Trung Quốc đi sâu vào thế giới.

Một ý nghĩ táo bạo đến với Trương Hiền Lượng: Phải biến vùng đất hoang vắng này thành một thành phố điện ảnh. Ông đã bỏ ra 780.000 Nhân dân tệ vốn là tiền nhuận bút tích tụ bấy lâu nay của mình, xin lập công ty, bản thân giữ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị, rồi bắt tay xây dựng phim trường, một hạng mục chính của thành phố điện ảnh tương lai. Kinh nghiệm lao động khổ sai suốt 22 năm cộng với tài trí thiên bẩm của một nhà văn lớn đã giúp Trương Hiền Lượng từng bước thực hiện ước mơ của mình.

Qua nhiều năm tháng phấn đấu cực lực, hiện nay vùng đất hoang vắng này đã được mang tên thành phố điện ảnh Trấn Bắc Bảo, với diện tích 900 mẫu Trung Quốc, trong đó gần 300 mẫu là thành quách, đền đài triều đại Minh - Thanh được tôn tạo và tái tạo y như thật. Để thu hút nhiều đoàn làm phim với các đề tài khác nhau, các thời kỳ lịch sử khác nhau từ cổ đại đến hiện đại, phim trường ở đây không xây cố định và kiên cố như ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Tây An, Vô Tích, Khai Phong… mà cấu trúc đơn giản, tháo lắp linh hoạt, nhờ vậy, chi phí thấp, sức thu hút rất lớn. Hiện nay, Trung Quốc có trên 2500 công trình văn hoá bao gồm các thành phố điện ảnh, thì 70% bị thua lỗ, 20% giữ mức vừa phải và 10% có lãi. Thành phố điện ảnh Trấn Bắc Bảo do Trương Hiền Lượng sáng lập và điều hành, từ số vốn ban đầu là 780.000 Nhân dân tệ, nay đã lên đến hàng trăm triệu đồng tài sản hữu hình và ở con số hàng tỉ đồng tài sản vô hình. Đã có 70 bộ phim được quay ở đây, được chiếu rộng rãi ở mọi nơi, có tiếng vang lớn ở Trung Quốc và ở nước ngoài. Ngoài phim trường, Trấn Bắc Bảo còn là một điểm du lịch hấp dẫn, bình quân hằng năm có trên 300.000 khách du lịch đến đây thưởng ngoạn thành phố điện ảnh, và lúc về bao giờ cũng mang theo những kỷ vật vô giá. Một trong những kỷ vật đó là nước sông Hoàng Hà, một biểu trưng của sức sống Trung Quốc và điềm lành!

Hiện nay, dư luận cả nước đang xôn xao về việc làm kinh thiên động địa này của Trương Hiền Lượng. Trả lời chất vấn của các nhà báo, ông nói: “Tôi là người đàn ông đi bán hoang vắng, đang biến hoang vắng thành hàng hoá lưu thông trên thị trường. Nhưng nên nhớ rằng: Đây không phải là hoang vắng nguyên bản, mà là hoang vắng đã được chỉnh trang và tôn tạo bằng sức sống văn hoá đích thực!”.

Có người nghĩ rằng: Một khi nhà văn đi làm kinh doanh, phải gác bút lại, nhưng với Trương Hiền Lượng thì trái lại. Quá trình xây dựng thành phố điện ảnh Trấn Bắc Bảo đồng thời cũng là quá trình thâm canh tác phẩm văn học của ông sau này. Chưa kể nhiều tác phẩm nổi tiếng, đã dịch ra gần 30 thứ tiếng khác nhau trước đây, mấy năm nay Trương Hiền Lượng liên tục cho ra mắt nhiều bộ tiểu thuyết lớn như: Cây Bồ đề; Thời thanh xuân; Phiền muộn, đó là trí tuệ…

Trương Hiền Lượng được xếp là một trong 100 nhà văn có ảnh hưởng lớn nhất trong thế kỷ XX. Tiểu thuyết Một nửa đàn ông là đàn bà của ông cũng được xếp là một trong 100 tác phẩm có ảnh hưởng lớn nhất. Vinh dự này rất lớn, nhưng Trương Hiền Lượng vẫn có cách nghĩ và cách đánh giá riêng của mình. Ông bộc bạch: “Người ta xếp Một nửa đàn ông là đàn bà là tác phẩm tiêu biểu của tôi, nhưng thực ra, cái mà tôi ưng ý nhất lại là tác phẩm Làm quen với cái chết, vì nó có tính đột phá. Nói vậy thôi, chớ tôi không quan tâm lắm đến việc có hay không có tác phẩm tiêu biểu, vì viết hoặc không viết nữa, không bao giờ gây áp lực lớn đối với tôi. Viết, tôi là Trương Hiền Lượng, không viết, tôi vẫn là Trương Hiền Lượng!”.

Năm nay, ở tuổi 67, Trương Hiền Lượng vẫn tự lái xe ô-tô rong ruổi trên đường trường. Trước mắt ông, con đường lao động sáng tạo đem lại vẻ đẹp cho mặt đất và bầu trời luôn mênh mông, vô tận!

(Báo Văn nghệ)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0