<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-30 13:27:03vithong>
MUỘN MÀNG
Bởi nhìn ai đấy có hơi…lâu (?)
Nàng dỗi hờn nên mặt úa sầu
Đẹp quá em ơi! anh ngó tí
Thôi mà, tội ấy đáng chi đâu?
Em nào có chịu bỏ qua mau (!)
Trách móc ngồi rên rỉ làu bàu:
Còn chối? Rõ ràng em thấy hết
Giận rồi chả nói lấy nửa câu…
Em mãi đợi chờ khen -bé xinh!
Sao anh chẳng nói? thật vô tình!
Cái nhà thơ ấy luôn mơ mộng
Mây gió, bướm hoa bỏ mặc mình!
Vầng trăng còn muốn níu ôm hôn!
Thử hỏi rằng ai chả dỗi hờn?
Vớ vẩn suốt đời -thơ với thẩn!
Một người riêng chịu nỗi cô đơn?
Thế rồi em lặng lẽ sang ngang
Bỗng thấy người dưng mắt ngỡ ngàng
Trang giấy lời yêu chưa kết vận
Cũng đành sưởi ấm lúc đông sang
Bây giờ có kẻ mãi lang thang
Mòn mỏi chờ câu trách -Hoang đàng!
Chợt nhớ ngày xưa từng kỷ niệm
Cố nhân ơi đã thật muộn màng!
Vi Thông
Bởi nhìn ai đấy có hơi…lâu (?)
Nàng dỗi hờn nên mặt úa sầu
Đẹp quá em ơi! anh ngó tí
Thôi mà, tội ấy đáng chi đâu?
Em nào có chịu bỏ qua mau (!)
Trách móc ngồi rên rỉ làu bàu:
Còn chối? Rõ ràng em thấy hết
Giận rồi chả nói lấy nửa câu…
Em mãi đợi chờ khen -bé xinh!
Sao anh chẳng nói? thật vô tình!
Cái nhà thơ ấy luôn mơ mộng
Mây gió, bướm hoa bỏ mặc mình!
Vầng trăng còn muốn níu ôm hôn!
Thử hỏi rằng ai chả dỗi hờn?
Vớ vẩn suốt đời -thơ với thẩn!
Một người riêng chịu nỗi cô đơn?
Thế rồi em lặng lẽ sang ngang
Bỗng thấy người dưng mắt ngỡ ngàng
Trang giấy lời yêu chưa kết vận
Cũng đành sưởi ấm lúc đông sang
Bây giờ có kẻ mãi lang thang
Mòn mỏi chờ câu trách -Hoang đàng!
Chợt nhớ ngày xưa từng kỷ niệm
Cố nhân ơi đã thật muộn màng!
Vi Thông










![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
