Ước mơ của ba
THANH HẢI
Tất cả mọi gánh nặng dốc hết lên vai ba
Từ khi trí non nớt của tôi bắt đầu nhận biết xung quanh, chưa bao giờ tôi thấy ba có trọn một ngày vui. Từng một thời lên xe xuống ngựa, áo mũ xênh xang thuộc loại khá nhất làng vậy mà chỉ sa cơ một lần trong chuyện làm ăn của ba mà gia đình tôi không còn gì. Rồi một cuộc hành hương đi khai phá miền đất hứa được ba thực hiện. Định cư tại một ngôi làng hẻo lánh, nhà tôi nằm ẩn mình nơi góc khuất của cao nguyên Định Quán (Đồng Nai), đêm đêm nge tiếng chim kêu vượn hú của núi rừng vọng lại.
Nhà có bốn người, đứa em còn nhỏ, mẹ lại ốm yếu, thường xuyên bệnh tật. Tất cả mọi gánh nặng dốc hết lên vai ba. Ba phải gồng mình làm đủ mọi việc để có thể kiếm tiền nuôi gia đình. Vào vùng đất hoang sơ với hai bàn tay trắng và một mớ kiến thức nhạc lý không thể tạo cho ba được một việc làm an nhàn. Tôi biết rằng ba phải khó khăn lắm để quen được với hoàn cảnh sống mới mà không nghĩ ngợi gì.
Mỗi buổi sáng còn ướt đẫm sương đêm, ba đèo chúng tôi trên chiếc xe đạp thồ cà tàng (tài sản duy nhất mà gia đình tôi có được đó cũng là phương tiện kiếm sống) vượt qua hai con dốc đưa chúng tôi đến trường rồi lại đạp tiếp khoảng 10 km vào rừng chặt củi về bán (cũng may là hồi đó lệnh cấm rừng còn lỏng lẻo nên ba có công ăn việc làm). Buổi vào rừng, buổi về ba lên rẫy phát quang, hay có ai thuê đào đất đục đá gì ba đều nhận. Ba nai lưng ra làm, phơi nắng dầm mưa đến đêm về nhiều khi lại bị cơn sốt hành hạ, tuy thế ba giấu cả nhà không để ai biết nhất là chúng tôi, ba lặng lẽ tìm lá rừng về giã làm trà uống thay thuốc. Công việc việc bù đầu nhưng lúc nào ba cũng tạo ra vẻ tươi vui mỗi khi nhìn chúng tôi ngồi học. Khi chúng tôi học xong ba còn chơi thêm vài “điệu tăng-gô” chọc chúng tôi cười thoải mái trước khi được ba ru ngủ.
Những ngày khai giảng hay ngày tết ba đều có quần áo mới cho chúng tôi, mảnh vải tuy thô mà đẹp. Sách vở là thứ mà chúng tôi luôn có đầy đủ. Mặc dù trong nhà đôi khi có ngày chỉ ăn một bữa cơm, nhưng không lúc nào ba than vãn. Cuộc sống cứ thế trôi đi, mẹ bớt bệnh và làm phụ với ba nên gia đình tôi cũng dần khá lên. Dẫu thế những ngày tháng vất vả chạy miếng cơm manh áo nuôi sống gia đình đã làm thân thể ba mỗi ngày một gầy còm, mắt lõm sâu, đôi bàn tay của ba từng một thời kéo đàn violon nay đã chai sạn gồ ghề, màu muối tiêu cũng đã xuất hiện nhiều trên mái tóc. Ba không nói ra nhưng tôi biết ông đang nhớ về nguồn cội, mắt ba luôn hướng về phương Bắc xa xôi, nơi có mộ ông nội, nơi ba từng một thời sung túc với xóm giềng bè bạn. Cầm tay tôi ông nói, ba con mình sẽ về quê một chuyến con ạ, về với ông nội.
Tốt nghiệp loại giỏi của trường Huyện tôi được cấp học bổng tiếp tục đi học đại học. Trước khi đi ba nhét vào tay tôi mấy tờ bạc, giọng run run: “Ba luôn tự hào về con, vậy là cuộc đời ba đã thanh thản rồi." Mắt cay xè, tôi nức lên tiếng khóc ngẹn ngào vì thương ba. Ba ôm tôi vào lòng an ủi, cố lên con trai.
Những ngày ở ký túc xá, tôi luôn nhận được thư an ủi động viên của ba và lúc nào ông cũng dặn siêng về thăm mẹ khỏi mẹ buồn. Năm thứ ba đại học tôi ít về nhà hơn vì rất bận, ba viết thư bảo, ba mong đợi ngày ba được dự lễ tốt nghiệp của con trai và sau đó hai ba con sẽ về quê nội nơi mà chính tay ba chôn chiếc rốn của tôi.
Nhưng ước mơ ấy mãi là ước mơ vì ba đã ra đi sau khi hứng chịu một cơn gió độc, sức lực của ba đã không còn đủ mạnh để lướt qua. Một đời vất vả vì gia đình, để cuối đời ba lại nằm xuống trên mảnh đất xứ người tha phương cầu thực. Biết bao dự định của ba chưa kịp thực hiện nay cũng theo ba về với đất. Giờ đây trên bước đường đời tôi không còn ba, nhưng hình ảnh ba luôn là ánh sáng nghị lực để tôi vượt qua mọi khó khăn.
Chiều nay, về thăm mẹ. Đứng trên mảnh đất thấm bao giọt mồ hôi của ba xưa, trăng lưỡi liềm treo lơ lững cùng muôn ngàn ánh sao chi chít trên bầu trời. Cơn gió phảng phất vị mặn mòi của đất mang theo hơi lạnh của núi rừng vọng lại, làm tôi nhớ đến mùi mồ hôi của ba khi xe đạp cọc cạch lên dốc chở tôi đến trường những ngày xưa xa lắc. Ba ơi! Con luôn tự hào về ba. Ba cứ yên tâm thanh thản, con sẽ đưa ba về với quê cha đất tổ, với ngôi nhà xưa, xóm giềng thân quen của ba, về với ông nội...
THANH HẢI
Tất cả mọi gánh nặng dốc hết lên vai ba
Từ khi trí non nớt của tôi bắt đầu nhận biết xung quanh, chưa bao giờ tôi thấy ba có trọn một ngày vui. Từng một thời lên xe xuống ngựa, áo mũ xênh xang thuộc loại khá nhất làng vậy mà chỉ sa cơ một lần trong chuyện làm ăn của ba mà gia đình tôi không còn gì. Rồi một cuộc hành hương đi khai phá miền đất hứa được ba thực hiện. Định cư tại một ngôi làng hẻo lánh, nhà tôi nằm ẩn mình nơi góc khuất của cao nguyên Định Quán (Đồng Nai), đêm đêm nge tiếng chim kêu vượn hú của núi rừng vọng lại.
Nhà có bốn người, đứa em còn nhỏ, mẹ lại ốm yếu, thường xuyên bệnh tật. Tất cả mọi gánh nặng dốc hết lên vai ba. Ba phải gồng mình làm đủ mọi việc để có thể kiếm tiền nuôi gia đình. Vào vùng đất hoang sơ với hai bàn tay trắng và một mớ kiến thức nhạc lý không thể tạo cho ba được một việc làm an nhàn. Tôi biết rằng ba phải khó khăn lắm để quen được với hoàn cảnh sống mới mà không nghĩ ngợi gì.
Mỗi buổi sáng còn ướt đẫm sương đêm, ba đèo chúng tôi trên chiếc xe đạp thồ cà tàng (tài sản duy nhất mà gia đình tôi có được đó cũng là phương tiện kiếm sống) vượt qua hai con dốc đưa chúng tôi đến trường rồi lại đạp tiếp khoảng 10 km vào rừng chặt củi về bán (cũng may là hồi đó lệnh cấm rừng còn lỏng lẻo nên ba có công ăn việc làm). Buổi vào rừng, buổi về ba lên rẫy phát quang, hay có ai thuê đào đất đục đá gì ba đều nhận. Ba nai lưng ra làm, phơi nắng dầm mưa đến đêm về nhiều khi lại bị cơn sốt hành hạ, tuy thế ba giấu cả nhà không để ai biết nhất là chúng tôi, ba lặng lẽ tìm lá rừng về giã làm trà uống thay thuốc. Công việc việc bù đầu nhưng lúc nào ba cũng tạo ra vẻ tươi vui mỗi khi nhìn chúng tôi ngồi học. Khi chúng tôi học xong ba còn chơi thêm vài “điệu tăng-gô” chọc chúng tôi cười thoải mái trước khi được ba ru ngủ.
Những ngày khai giảng hay ngày tết ba đều có quần áo mới cho chúng tôi, mảnh vải tuy thô mà đẹp. Sách vở là thứ mà chúng tôi luôn có đầy đủ. Mặc dù trong nhà đôi khi có ngày chỉ ăn một bữa cơm, nhưng không lúc nào ba than vãn. Cuộc sống cứ thế trôi đi, mẹ bớt bệnh và làm phụ với ba nên gia đình tôi cũng dần khá lên. Dẫu thế những ngày tháng vất vả chạy miếng cơm manh áo nuôi sống gia đình đã làm thân thể ba mỗi ngày một gầy còm, mắt lõm sâu, đôi bàn tay của ba từng một thời kéo đàn violon nay đã chai sạn gồ ghề, màu muối tiêu cũng đã xuất hiện nhiều trên mái tóc. Ba không nói ra nhưng tôi biết ông đang nhớ về nguồn cội, mắt ba luôn hướng về phương Bắc xa xôi, nơi có mộ ông nội, nơi ba từng một thời sung túc với xóm giềng bè bạn. Cầm tay tôi ông nói, ba con mình sẽ về quê một chuyến con ạ, về với ông nội.
Tốt nghiệp loại giỏi của trường Huyện tôi được cấp học bổng tiếp tục đi học đại học. Trước khi đi ba nhét vào tay tôi mấy tờ bạc, giọng run run: “Ba luôn tự hào về con, vậy là cuộc đời ba đã thanh thản rồi." Mắt cay xè, tôi nức lên tiếng khóc ngẹn ngào vì thương ba. Ba ôm tôi vào lòng an ủi, cố lên con trai.
Những ngày ở ký túc xá, tôi luôn nhận được thư an ủi động viên của ba và lúc nào ông cũng dặn siêng về thăm mẹ khỏi mẹ buồn. Năm thứ ba đại học tôi ít về nhà hơn vì rất bận, ba viết thư bảo, ba mong đợi ngày ba được dự lễ tốt nghiệp của con trai và sau đó hai ba con sẽ về quê nội nơi mà chính tay ba chôn chiếc rốn của tôi.
Nhưng ước mơ ấy mãi là ước mơ vì ba đã ra đi sau khi hứng chịu một cơn gió độc, sức lực của ba đã không còn đủ mạnh để lướt qua. Một đời vất vả vì gia đình, để cuối đời ba lại nằm xuống trên mảnh đất xứ người tha phương cầu thực. Biết bao dự định của ba chưa kịp thực hiện nay cũng theo ba về với đất. Giờ đây trên bước đường đời tôi không còn ba, nhưng hình ảnh ba luôn là ánh sáng nghị lực để tôi vượt qua mọi khó khăn.
Chiều nay, về thăm mẹ. Đứng trên mảnh đất thấm bao giọt mồ hôi của ba xưa, trăng lưỡi liềm treo lơ lững cùng muôn ngàn ánh sao chi chít trên bầu trời. Cơn gió phảng phất vị mặn mòi của đất mang theo hơi lạnh của núi rừng vọng lại, làm tôi nhớ đến mùi mồ hôi của ba khi xe đạp cọc cạch lên dốc chở tôi đến trường những ngày xưa xa lắc. Ba ơi! Con luôn tự hào về ba. Ba cứ yên tâm thanh thản, con sẽ đưa ba về với quê cha đất tổ, với ngôi nhà xưa, xóm giềng thân quen của ba, về với ông nội...