Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Đề tài hôm nay sẽ là công phu căn bản hay là những bước chân đầu tiên đi về
lẽ Phải .
Ta tu theo đạo Phật có nghĩa là ta tin vào luật nhân quả
Ta tin vào sự công bằng trong cuộc sống
Người tốt thì trước sau gì cũng hạnh phúc
Người xấu thì trước sau gì cũng đau khổ
Do đó người học Phật không bao giờ mê tín hay mù quáng tin vào
những điều không công bằng trong cuộc sống
Vì gieo nhân nào thì gặp quả ấy
Muốn hạnh phúc thì phải đem hạnh phúc đến cho mọi người
Muốn giầu sang thì phải đem đến cuộc sống no đủ cho mọi người
Không thể nào có chuyện tụng một câu trú là có thể yên tâm mình
về sau sẽ được giầu có được .
Ví dụ ta vào một ngôi đền nào đó , ta cúng một nải chuối rồi ta cầu xin
ngày mai ta trúng số năm mươi triệu đồng
Điều này có thể xảy ra được không ?
Điều này có thể gọi là công bằng có thể gọi là gieo gì gặt lấy được không ?
Cho nên muốn thay đổi số phận thì không thể dựa vào bất cứ một ông trời nào
cả , mà phải do chính tay ta tạo lên
Ta muốn ăn đu đủ thì ta phải trồng đu đủ
Mà có phải hôm trước trồng hôm sau ăn được ngay không ?
Không thể nào có chuyện đó được
Hôm trước trồng , hôm sau chăm sóc
Phải vất vả mưa nắng giãi dầu sương gió thì mới đạt được kết quả
Vài tháng sau mới cho được trái đu đủ
Chúng ta muốn đạt được cái gì thì chúng ta phải bỏ công sức xứng đáng
ra thì chúng ta mới thành công
Chúng ta không thể ngồi đó an nhàn mà cầu thành Phật được .
Người nghèo thì phải cố gắng để thoát nghèo
Người thoát nghèo thì phải cố gắng để khá giả
Người khá giả rồi thì phải lo mà tu tập
Công Đức là bỏ công sức của mình , dựa trên đạo đức của ta để giúp đỡ
mọi người ,giúp đỡ cuộc đời
Không thể có chuyện bỏ công sức của mình ra giúp đỡ người khác mà
không dựa trên đạo đức ở nơi chính mình .
Nếu không có đạo đức thì tu gì thì tu , muôn kiếp cũng không bao giờ
đắc đạo được .
Nhiều khi những người học Phật chăm trú quá vào kinh sách mà bỏ quên
mất những điều đang diễn ra trong cuộc sống .
Chúng ta muốn tu tập cho tốt thì chúng ta phải sống được trước đã .
Mà phải sống thật khỏe , sống thật đẹp
Nhưng nếu muốn sống khỏe sống đẹp được thì phải bảo vệ và gìn giữ
thiên nhiên cũng như môi trường xung quanh .
Nếu môi trường xung quanh ô nhiễm quá thì làm sao chúng ta sống nổi
Nếu không sống nổi thì chết đi rồi còn tu tập được nữa hay chăng ?
Vì vậy giữ gìn và bảo vệ thiên nhiên môi trường chính là đạo .
Quay trở lại vấn đề công đức căn bản
Công đức tạo ra phước báo
Phước báo giúp cho chúng ta có thể nuôi sống bản thân và gia đình mình
Nhưng không quá vất vả và mất nhiều thời gian
Từ đó , chúng ta mới có thể yên tâm mà tu tập được .
Có nghĩa là nhờ có phước báo mà chuyện cơm áo gạo tiền không khiến
chúng ta bận tâm nhiều quá .
Nhờ đó mà thời gian tu tập tăng lên ,đạo hạnh cũng tốt dần lên .
Quý vị Phật tử muốn hoằng dương Phật Pháp ,muốn truyền đạo Phật
đến với tất cả mọi người thì khi đến một ngôi nhà nghèo , quý vị sẽ thấy gì ?
Có thể truyền đạo ngay lúc đó được không ?
Không thể được ,vì lúc đó , người ta đang đói quá , hơn nữa lại có
người nhà nằm viện rất tốn kém
Lúc đó ,tâm trí người ta đâu thể nghĩ ngợi đến chuyện học đạo được nữa
Vì vậy , điều đầu tiên một người truyền đạo cần làm khi ở trong hoàn cảnh đó là
Giúp cho người ta có cơm ăn ,có áo mặc
Có công ăn việc làm ổn định
Rồi thì từ đó mới có thể truyền bá đạo pháp được .
Bằng lời nói này ,chúng ta có thể tạo ra rất nhiều phước báo cũng như
rất nhiều quả báo .
Ví dụ khi ta đang đi trên đường , tự nhiên có một người đi đến nói rằng
họ bị lạc và muốn nhờ ta chỉ đường giúp cho họ
Trong tình huống này ,nếu ta chỉ đúng đường thì ta đã gieo cái nhân lành
Nếu ta chỉ sai đường thì ta đã trực tiếp gieo cái nhân lầm đường lạc lối trong đời .
Nhân đã gieo thì quả chắc chắn phải trổ , có đúng không ạ ?
Điều tiếp theo là về ý nghĩa của mình
Dựa vào cái ý nghĩ của mình , ta cũng có thể tạo ra phước hay tạo ra quả báo
Ví dụ nếu ta vừa hay tin có một người vừa bị tai nạn ở bên kia đường
Trong lúc đó, nếu trong đầu ta khởi lên một cái ý niệm mong sao
người bị tai nạn sẽ tai qua nạn khỏi và không nguy hiểm đến tính mạng
Chỉ cần trong tâm ta khởi lên một ý niệm tốt như vậy thôi ,cũng có nghĩa là
ta đã gieo thêm được một nhân lành cho mai sau
Trong trường hợp ngược lại cũng như vậy , nếu ta khởi ý niệm xấu thì
có nghĩa là ta đang tạo ra một cái nhân xấu
Hoặc một hôm nào đó ta đi ngang qua một ngôi chùa ,một bức tượng Phât
Nhưng vì công việc quá bận rộn cho nên ta không thể dừng lại vào chùa được
Ta chỉ có thể dừng xe lại một chút , ngả mũ tỏ lòng thành kính hướng về
Chỉ vậy thôi cũng đã giúp ta gieo một nhân lành cho tương lai
Bây giờ chúng ta nói đến những nhân lành cao hơn một chút
Ví dụ người hàng xóm cạnh nhà ta đang xây nhà
Ta mới mua mấy viên gạch , mua mấy bao xi măng , ta cầm một chút tiền
đến cùng phụ với người hàng xóm xây nhà .
Ở đây có nghĩa là ta dùng vật chất , dùng tài vật để làm phước
Hoặc một nhà giáo luôn luôn cần mẫn giảng dạy cho biết bao
học sinh những bài học đầu đời
Thì ở đây , có nghĩa là ta dùng đạo đức để làm phước
Ta gieo vào lòng những đứa trẻ những tấm gương những bài học đạo đức quý giá
Việc làm này rất có phước ,và có phước hơn việc dùng tài vật để làm phước .
Hơn nữa không phải ai cũng làm được nghề thầy giáo
Vì muốn làm thầy giáo thì mình phải trải qua rất nhiều năm tháng khó nhọc
Nhiều khi có những việc làm rất nhỏ mà ta bỏ qua không làm
Ví dụ như việc lao động công ích
Đây là việc ai cũng có thể làm được nhưng ở đây đã mấy ai vui vẻ đi
lao động công ích ?
Quét dọn khu phố xanh sạch đẹp , nhặt rác trong công viên ..
Hoặc là con đường khu phố của ta mấy hôm nay xuất hiện mấy ổ gà
Ta mới mang công cụ ra để san lấp mấy cái ổ gà đó
Chỉ bấy nhiêu thôi mà có phước báo .
Đức Phật ngày trước cũng như vậy
Từ vô lượng kiếp trước khi chưa thành Phật
Ngài chỉ là một con người bình thường như chúng ta
Mà đã là một người bình thường thì Ngài đâu thể dời non lấp bể được
Ngài luôn luôn nhìn thấy và bắt tay vào những công việc nhỏ nhặt có ích cho đời
Rồi từ việc nhỏ đó , Ngài có thêm nhiều cơ hội để làm được các việc lớn hơn
Nhiều người học Phật bây giờ cứ mở miệng ra là nói ngay được rằng
chỉ cần giữ được giới này , làm được việc kia là sắp thành Phật hay
bằng một nửa Phật
Họ quá ngây thơ để hiểu rằng việc thành Phật vô cùng khó khăn
Vô lượng kiếp mới thành Phật là bao nhiêu ?
100 năm hay 1000 nghìn năm
Không , vô lượng kiếp là hàng triệu triệu năm
Đức Phật cũng đã phải mất thời gian như thế mới đạt đạo
Trong một lần nọ ,
ở một hội chúng ,
có một người đệ tử của Phật
tu trong một thời gian đã đắc đạo
Các tỳ kheo thấy vậy mới đến hỏi Phật vì duyên gì mà vị này lại
đắc đạo nhanh như vậy ?
Phật mới trả lời :
Vị này trong những kiếp xưa đã tu thiền trong 12 nghìn năm
Cho đến kiếp này , khi nhân đắc đạo đã chín muồi
Vị ấy đã thành đạo .
Không ai ngay từ khi mới sinh ra đã có thể làm những việc to lớn được
mà phải bắt đầu từ những việc nhỏ nhỏ
TRở lại vấn đề :
Hoặc là ta đi nhặt rác ở khu phố mình
Khi ta làm như thế , mặc dù ta không nói nhưng sự hiện diện của ta
sẽ là một lời nhắc nhở đối với người xung quanh
Trong chúng ta , ai cũng muốn được làm những điều vĩ đại ,những việc
có ích cho nhiều người nhưng nếu ai cũng chọn chỗ tốt , chỗ ngon thì
việc dơ ,việc nhiễm ô ta để cho ai ?
Hoặc là ta xung phong đi dọn dẹp nhà vệ sinh công cộng
Việc này quả thật rất khó nhưng rất có phước
Bởi vì rất ít người xung phong hay thích làm việc này trừ công nhân
vệ sinh môi trường
Vì nhà vệ sinh thường dơ dáy và bẩn
Vậy mà người Phật tử chúng ta dám xung phong dám nhận việc khó khăn này
thì phước của ta rất là lớn
Bao nhiêu tội lỗi , bao nhiêu sự nhiễm ô ta đã mắc phải sẽ dần dần
trôi sạch đi
Khi mà ta làm những công đức căn bản thì điều đâu tiên là
TA phải bỏ sức lực của mình ra
Nhờ đó cơ thể ta khỏe mạnh
Việc này khác hẳn việc tập thể dục
Tập thể dục thì chỉ tốt cho sức khỏe
Còn lao động công ích thì vừa có sức khỏe lại vừa có phước
Điều thứ hai từ những công đức căn bản đem lại là
Những tính xấu dần dần biến mất trong ta
Điều này rất lạ nhưng rất có kết quả
Ngay cả những người nghiện ma túy
Nếu họ chăm chỉ lao động công ích , chăm chỉ giúp đỡ mọi người thì cơn nghiện
sẽ dần dần ngưng lại
Chúng ta đọc trên các phương tiện thông tin đại chúng thì những con người
nghiện ngập mà thoát khỏi bùn đen đứng lên đều là những người rất chăm chỉ
lao động .
Không có người nào lười biếng mà thoát nghiện cả .
Có một câu chuyện cổ tích đã xảy ra ở đời thường như thế này
Có một anh bị nghiện ma túy
Đi cai nghiện một thời gian trở về nhà thì lại tái nghiện
Và còn nhiễm HIV nữa
Lúc biết mình bị nhiễm HIV thì vô cùng đau khổ vì nghĩ rằng
đã lây nhiễm cho vợ và đứa con đang mang trong bụng .
Anh bị nhiễm từ lâu rồi và sau khi chung sống một thời gian mới phát hiện ra .
Từ khi anh bị nhiễm bệnh , hàng xóm láng giềng xung quanh mỗi lúc một
ghẻ lạnh và xa lánh anh nhiều hơn
Tuy vậy ,nhờ sự động viên tinh thần của người vợ , anh mới dùng sức lực
yếu ớt của mình để cải tạo lại con đường cạnh bờ sông của làng mình
Vì mỗi mùa mưa về , làng lại bị ngập
Thời gian cứ thế trôi đi , ngày ngày anh vẫn cần mẫn chăm chỉ việc làm
có ý nghĩa đó
Về sau anh có tâm sự rằng
Chính những lúc lao động như vậy , anh cảm thấy trong người lại khỏe ra nhiều
và cơn nghiện không còn dữ dội như trước nữa
Một lần đó , vô tình đưa hai vợ con đi xét nghiệm một lần nữa , tuy rằng
trong tâm vẫn đinh ninh rằng thể nào hai vợ con cũng bị nhiễm bệnh
Ấy vậy mà phép mầu đã xảy ra , hai mẹ con hoàn toàn khỏe mạnh
Điều này các bác sĩ không thể giải thích được
Khoa học không thể giải thích được .
Nhưng qua luật nhân quả nghiệp báo ,chúng ta đã biết được phần nào nguyên do .
Người học Phật chúng ta không bao giờ được quên làm những việc công đức
nền như vậy
Một người vĩ đại là một người luôn hăng say lao động
VÀ đặc biệt là lao động trong những việc tầm thường nhất , âm thầm nhất
trong xã hội .
Những việc thấp chừng nào , thì giá trị và đức độ của ta lại tăng lên từng ấy
Đức Phật có nói một câu thế này :
giầu sang mãi là một điều vô ích .
Đây là một điều rất đặc biệt mà Phật muốn nhắn nhủ tới chúng sinh
Ở trong một môi trường hoàn hảo quá ,sung sướng quá , ta sẽ không thể
biết được gì nhiều ,ta sẽ không học được gì nhiều trong cuộc sống
Khi giầu có thì ít khi nào ta làm những việc nhỏ nhặt
Khi giầu có rồi ,ít khi nào ta trồng một bông hoa trong vườn ,
cầm cuốc đi xới lại đất .
Người nghèo mất nhiều nhưng cũng đạt được nhiều
Ta phải đứng ở dưới thấp nhất để có thể cảm nhận được nỗi đau
của những người hèn kém nhất .
Ta phải làm những việc thấp hèn nhất để thấu hiểu sự khổ cực của
người nghèo
Ấy vậy mà hiểu Phật
Ấy vậy mà thành Phật
Phật Pháp đâu ở mây xanh , đâu ở những nơi cao chót vót
Đâu phải cứ mở miệng ra là đòi giải thoát ,đòi xuất thế gian , đòi Niết Bàn .
Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng
Gian khổ biết giành phần ai
Ai cũng một thời trẻ trai
..
“Không có con đường dẫn đến hạnh phúc, hạnh phúc chính là con đường”.
Đề tài hôm nay sẽ là công phu căn bản hay là những bước chân đầu tiên đi về
lẽ Phải .
Ta tu theo đạo Phật có nghĩa là ta tin vào luật nhân quả
Ta tin vào sự công bằng trong cuộc sống
Người tốt thì trước sau gì cũng hạnh phúc
Người xấu thì trước sau gì cũng đau khổ
Do đó người học Phật không bao giờ mê tín hay mù quáng tin vào
những điều không công bằng trong cuộc sống
Vì gieo nhân nào thì gặp quả ấy
Muốn hạnh phúc thì phải đem hạnh phúc đến cho mọi người
Muốn giầu sang thì phải đem đến cuộc sống no đủ cho mọi người
Không thể nào có chuyện tụng một câu trú là có thể yên tâm mình
về sau sẽ được giầu có được .
Ví dụ ta vào một ngôi đền nào đó , ta cúng một nải chuối rồi ta cầu xin
ngày mai ta trúng số năm mươi triệu đồng
Điều này có thể xảy ra được không ?
Điều này có thể gọi là công bằng có thể gọi là gieo gì gặt lấy được không ?
Cho nên muốn thay đổi số phận thì không thể dựa vào bất cứ một ông trời nào
cả , mà phải do chính tay ta tạo lên
Ta muốn ăn đu đủ thì ta phải trồng đu đủ
Mà có phải hôm trước trồng hôm sau ăn được ngay không ?
Không thể nào có chuyện đó được
Hôm trước trồng , hôm sau chăm sóc
Phải vất vả mưa nắng giãi dầu sương gió thì mới đạt được kết quả
Vài tháng sau mới cho được trái đu đủ
Chúng ta muốn đạt được cái gì thì chúng ta phải bỏ công sức xứng đáng
ra thì chúng ta mới thành công
Chúng ta không thể ngồi đó an nhàn mà cầu thành Phật được .
Người nghèo thì phải cố gắng để thoát nghèo
Người thoát nghèo thì phải cố gắng để khá giả
Người khá giả rồi thì phải lo mà tu tập
Công Đức là bỏ công sức của mình , dựa trên đạo đức của ta để giúp đỡ
mọi người ,giúp đỡ cuộc đời
Không thể có chuyện bỏ công sức của mình ra giúp đỡ người khác mà
không dựa trên đạo đức ở nơi chính mình .
Nếu không có đạo đức thì tu gì thì tu , muôn kiếp cũng không bao giờ
đắc đạo được .
Nhiều khi những người học Phật chăm trú quá vào kinh sách mà bỏ quên
mất những điều đang diễn ra trong cuộc sống .
Chúng ta muốn tu tập cho tốt thì chúng ta phải sống được trước đã .
Mà phải sống thật khỏe , sống thật đẹp
Nhưng nếu muốn sống khỏe sống đẹp được thì phải bảo vệ và gìn giữ
thiên nhiên cũng như môi trường xung quanh .
Nếu môi trường xung quanh ô nhiễm quá thì làm sao chúng ta sống nổi
Nếu không sống nổi thì chết đi rồi còn tu tập được nữa hay chăng ?
Vì vậy giữ gìn và bảo vệ thiên nhiên môi trường chính là đạo .
Quay trở lại vấn đề công đức căn bản
Công đức tạo ra phước báo
Phước báo giúp cho chúng ta có thể nuôi sống bản thân và gia đình mình
Nhưng không quá vất vả và mất nhiều thời gian
Từ đó , chúng ta mới có thể yên tâm mà tu tập được .
Có nghĩa là nhờ có phước báo mà chuyện cơm áo gạo tiền không khiến
chúng ta bận tâm nhiều quá .
Nhờ đó mà thời gian tu tập tăng lên ,đạo hạnh cũng tốt dần lên .
Quý vị Phật tử muốn hoằng dương Phật Pháp ,muốn truyền đạo Phật
đến với tất cả mọi người thì khi đến một ngôi nhà nghèo , quý vị sẽ thấy gì ?
Có thể truyền đạo ngay lúc đó được không ?
Không thể được ,vì lúc đó , người ta đang đói quá , hơn nữa lại có
người nhà nằm viện rất tốn kém
Lúc đó ,tâm trí người ta đâu thể nghĩ ngợi đến chuyện học đạo được nữa
Vì vậy , điều đầu tiên một người truyền đạo cần làm khi ở trong hoàn cảnh đó là
Giúp cho người ta có cơm ăn ,có áo mặc
Có công ăn việc làm ổn định
Rồi thì từ đó mới có thể truyền bá đạo pháp được .
Bằng lời nói này ,chúng ta có thể tạo ra rất nhiều phước báo cũng như
rất nhiều quả báo .
Ví dụ khi ta đang đi trên đường , tự nhiên có một người đi đến nói rằng
họ bị lạc và muốn nhờ ta chỉ đường giúp cho họ
Trong tình huống này ,nếu ta chỉ đúng đường thì ta đã gieo cái nhân lành
Nếu ta chỉ sai đường thì ta đã trực tiếp gieo cái nhân lầm đường lạc lối trong đời .
Nhân đã gieo thì quả chắc chắn phải trổ , có đúng không ạ ?
Điều tiếp theo là về ý nghĩa của mình
Dựa vào cái ý nghĩ của mình , ta cũng có thể tạo ra phước hay tạo ra quả báo
Ví dụ nếu ta vừa hay tin có một người vừa bị tai nạn ở bên kia đường
Trong lúc đó, nếu trong đầu ta khởi lên một cái ý niệm mong sao
người bị tai nạn sẽ tai qua nạn khỏi và không nguy hiểm đến tính mạng
Chỉ cần trong tâm ta khởi lên một ý niệm tốt như vậy thôi ,cũng có nghĩa là
ta đã gieo thêm được một nhân lành cho mai sau
Trong trường hợp ngược lại cũng như vậy , nếu ta khởi ý niệm xấu thì
có nghĩa là ta đang tạo ra một cái nhân xấu
Hoặc một hôm nào đó ta đi ngang qua một ngôi chùa ,một bức tượng Phât
Nhưng vì công việc quá bận rộn cho nên ta không thể dừng lại vào chùa được
Ta chỉ có thể dừng xe lại một chút , ngả mũ tỏ lòng thành kính hướng về
Chỉ vậy thôi cũng đã giúp ta gieo một nhân lành cho tương lai
Bây giờ chúng ta nói đến những nhân lành cao hơn một chút
Ví dụ người hàng xóm cạnh nhà ta đang xây nhà
Ta mới mua mấy viên gạch , mua mấy bao xi măng , ta cầm một chút tiền
đến cùng phụ với người hàng xóm xây nhà .
Ở đây có nghĩa là ta dùng vật chất , dùng tài vật để làm phước
Hoặc một nhà giáo luôn luôn cần mẫn giảng dạy cho biết bao
học sinh những bài học đầu đời
Thì ở đây , có nghĩa là ta dùng đạo đức để làm phước
Ta gieo vào lòng những đứa trẻ những tấm gương những bài học đạo đức quý giá
Việc làm này rất có phước ,và có phước hơn việc dùng tài vật để làm phước .
Hơn nữa không phải ai cũng làm được nghề thầy giáo
Vì muốn làm thầy giáo thì mình phải trải qua rất nhiều năm tháng khó nhọc
Nhiều khi có những việc làm rất nhỏ mà ta bỏ qua không làm
Ví dụ như việc lao động công ích
Đây là việc ai cũng có thể làm được nhưng ở đây đã mấy ai vui vẻ đi
lao động công ích ?
Quét dọn khu phố xanh sạch đẹp , nhặt rác trong công viên ..
Hoặc là con đường khu phố của ta mấy hôm nay xuất hiện mấy ổ gà
Ta mới mang công cụ ra để san lấp mấy cái ổ gà đó
Chỉ bấy nhiêu thôi mà có phước báo .
Đức Phật ngày trước cũng như vậy
Từ vô lượng kiếp trước khi chưa thành Phật
Ngài chỉ là một con người bình thường như chúng ta
Mà đã là một người bình thường thì Ngài đâu thể dời non lấp bể được
Ngài luôn luôn nhìn thấy và bắt tay vào những công việc nhỏ nhặt có ích cho đời
Rồi từ việc nhỏ đó , Ngài có thêm nhiều cơ hội để làm được các việc lớn hơn
Nhiều người học Phật bây giờ cứ mở miệng ra là nói ngay được rằng
chỉ cần giữ được giới này , làm được việc kia là sắp thành Phật hay
bằng một nửa Phật
Họ quá ngây thơ để hiểu rằng việc thành Phật vô cùng khó khăn
Vô lượng kiếp mới thành Phật là bao nhiêu ?
100 năm hay 1000 nghìn năm
Không , vô lượng kiếp là hàng triệu triệu năm
Đức Phật cũng đã phải mất thời gian như thế mới đạt đạo
Trong một lần nọ ,
ở một hội chúng ,
có một người đệ tử của Phật
tu trong một thời gian đã đắc đạo
Các tỳ kheo thấy vậy mới đến hỏi Phật vì duyên gì mà vị này lại
đắc đạo nhanh như vậy ?
Phật mới trả lời :
Vị này trong những kiếp xưa đã tu thiền trong 12 nghìn năm
Cho đến kiếp này , khi nhân đắc đạo đã chín muồi
Vị ấy đã thành đạo .
Không ai ngay từ khi mới sinh ra đã có thể làm những việc to lớn được
mà phải bắt đầu từ những việc nhỏ nhỏ
TRở lại vấn đề :
Hoặc là ta đi nhặt rác ở khu phố mình
Khi ta làm như thế , mặc dù ta không nói nhưng sự hiện diện của ta
sẽ là một lời nhắc nhở đối với người xung quanh
Trong chúng ta , ai cũng muốn được làm những điều vĩ đại ,những việc
có ích cho nhiều người nhưng nếu ai cũng chọn chỗ tốt , chỗ ngon thì
việc dơ ,việc nhiễm ô ta để cho ai ?
Hoặc là ta xung phong đi dọn dẹp nhà vệ sinh công cộng
Việc này quả thật rất khó nhưng rất có phước
Bởi vì rất ít người xung phong hay thích làm việc này trừ công nhân
vệ sinh môi trường
Vì nhà vệ sinh thường dơ dáy và bẩn
Vậy mà người Phật tử chúng ta dám xung phong dám nhận việc khó khăn này
thì phước của ta rất là lớn
Bao nhiêu tội lỗi , bao nhiêu sự nhiễm ô ta đã mắc phải sẽ dần dần
trôi sạch đi
Khi mà ta làm những công đức căn bản thì điều đâu tiên là
TA phải bỏ sức lực của mình ra
Nhờ đó cơ thể ta khỏe mạnh
Việc này khác hẳn việc tập thể dục
Tập thể dục thì chỉ tốt cho sức khỏe
Còn lao động công ích thì vừa có sức khỏe lại vừa có phước
Điều thứ hai từ những công đức căn bản đem lại là
Những tính xấu dần dần biến mất trong ta
Điều này rất lạ nhưng rất có kết quả
Ngay cả những người nghiện ma túy
Nếu họ chăm chỉ lao động công ích , chăm chỉ giúp đỡ mọi người thì cơn nghiện
sẽ dần dần ngưng lại
Chúng ta đọc trên các phương tiện thông tin đại chúng thì những con người
nghiện ngập mà thoát khỏi bùn đen đứng lên đều là những người rất chăm chỉ
lao động .
Không có người nào lười biếng mà thoát nghiện cả .
Có một câu chuyện cổ tích đã xảy ra ở đời thường như thế này
Có một anh bị nghiện ma túy
Đi cai nghiện một thời gian trở về nhà thì lại tái nghiện
Và còn nhiễm HIV nữa
Lúc biết mình bị nhiễm HIV thì vô cùng đau khổ vì nghĩ rằng
đã lây nhiễm cho vợ và đứa con đang mang trong bụng .
Anh bị nhiễm từ lâu rồi và sau khi chung sống một thời gian mới phát hiện ra .
Từ khi anh bị nhiễm bệnh , hàng xóm láng giềng xung quanh mỗi lúc một
ghẻ lạnh và xa lánh anh nhiều hơn
Tuy vậy ,nhờ sự động viên tinh thần của người vợ , anh mới dùng sức lực
yếu ớt của mình để cải tạo lại con đường cạnh bờ sông của làng mình
Vì mỗi mùa mưa về , làng lại bị ngập
Thời gian cứ thế trôi đi , ngày ngày anh vẫn cần mẫn chăm chỉ việc làm
có ý nghĩa đó
Về sau anh có tâm sự rằng
Chính những lúc lao động như vậy , anh cảm thấy trong người lại khỏe ra nhiều
và cơn nghiện không còn dữ dội như trước nữa
Một lần đó , vô tình đưa hai vợ con đi xét nghiệm một lần nữa , tuy rằng
trong tâm vẫn đinh ninh rằng thể nào hai vợ con cũng bị nhiễm bệnh
Ấy vậy mà phép mầu đã xảy ra , hai mẹ con hoàn toàn khỏe mạnh
Điều này các bác sĩ không thể giải thích được
Khoa học không thể giải thích được .
Nhưng qua luật nhân quả nghiệp báo ,chúng ta đã biết được phần nào nguyên do .
Người học Phật chúng ta không bao giờ được quên làm những việc công đức
nền như vậy
Một người vĩ đại là một người luôn hăng say lao động
VÀ đặc biệt là lao động trong những việc tầm thường nhất , âm thầm nhất
trong xã hội .
Những việc thấp chừng nào , thì giá trị và đức độ của ta lại tăng lên từng ấy
Đức Phật có nói một câu thế này :
giầu sang mãi là một điều vô ích .
Đây là một điều rất đặc biệt mà Phật muốn nhắn nhủ tới chúng sinh
Ở trong một môi trường hoàn hảo quá ,sung sướng quá , ta sẽ không thể
biết được gì nhiều ,ta sẽ không học được gì nhiều trong cuộc sống
Khi giầu có thì ít khi nào ta làm những việc nhỏ nhặt
Khi giầu có rồi ,ít khi nào ta trồng một bông hoa trong vườn ,
cầm cuốc đi xới lại đất .
Người nghèo mất nhiều nhưng cũng đạt được nhiều
Ta phải đứng ở dưới thấp nhất để có thể cảm nhận được nỗi đau
của những người hèn kém nhất .
Ta phải làm những việc thấp hèn nhất để thấu hiểu sự khổ cực của
người nghèo
Ấy vậy mà hiểu Phật
Ấy vậy mà thành Phật
Phật Pháp đâu ở mây xanh , đâu ở những nơi cao chót vót
Đâu phải cứ mở miệng ra là đòi giải thoát ,đòi xuất thế gian , đòi Niết Bàn .
Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng
Gian khổ biết giành phần ai
Ai cũng một thời trẻ trai
..
“Không có con đường dẫn đến hạnh phúc, hạnh phúc chính là con đường”.







