@Tóc Nâu: bạn cứ đăng tự nhiên, không cần phải ảnh tự chụp đâu. Miễn là hợp chủ đề "
cây rừng làm cảnh", nghĩa là giới thiệu những loại cây còn ít được thuần dưỡng và phổ biến.
@tn nguyen: nếu bạn muốn "du lịch" trong rừng Việt Nam thì mời xem bên Ảnh tự chụp, mục "
Cây, cảnh làm rừng" thì nhiều ảnh hơn ở đây. Còn muốn nghe chuyện thì Minh Xuân xin kể vài chuyện lâm nghiệp.
Đồi thông năm mộ
Lần đó Minh Xuân đi khu bảo tồn thiên nhiên Phước Bình, leo đỉnh Bì Đúp từ phía Ninh Thuận. Bì Đúp là ngọn núi cao nhất Lâm Đồng, hiện nay đã có đường mở xuyên từ Đà Lạt sang Khánh Hòa. Nhưng những năm đó đây là khu rất hoang vu. Đoàn đi có 5 người, gồm 3 cán bộ, 2 thổ dân và 2 con chó dẫn đường. Từ chân núi leo đến đỉnh mất gần 12 tiếng mới đến nơi. Khu rừng thông nằm trên dông núi bằng phẳng, yên ắng rất đẹp. Đoàn cắm trại, mắc võng nằm.
Tối đến uống rượu, nhưng vì đựng nhầm vào can dầu nên rượu có mùi dầu. Uống xong cả đoàn say, nằm hát: “
Người Vân Kiều tấm lòng trong trắng, như cánh hoa xinh đẹp giữa rừng ...”. Chẳng là trong đoàn có anh người Quảng Bình, đã từng sống ở làng Vân Kiều.
Sáng sớm hôm sau khi đi rửa mặt ven suối thấy có bụi nấm lớn mọc trên thân cây nên hái về để xem. Không ngờ một bác dân tộc thấy nấm liền thả thử 2 cây vào nồi mỳ chung. Mọi người ăn không nghi ngờ gì vì đang rất háo rau sau một ngày leo núi. Anh người Quảng Bình còn ăn nguyên một cây nấm đã luộc trong nồi.
Ăn xong mọi người bắt đầu đi vào rừng xem cây. Trên một thân cây
Thông năm lá thấy có một loài Má đào mọc bám (xem ảnh). Vừa chụp ảnh cây Má đào này thì thấy người nôn nao. Thế rồi bắt đầu nôn, nôn hết trong bụng không còn gì cả. Đầu óc quay cuồng. Uống nước vào là nôn tiếp. Lúc đó mới biết ăn phải nấm độc. Mấy con chó đi theo ăn chỗ nôn ra của người một lúc cũng thấy nôn nốt. Bị nặng nhất là anh người Quảng Bình vì ăn cả cây nấm và anh là người nhỏ bé nhất đoàn.
Má đào ở Phước Bình - Ninh Thuận
Cả đoàn nhổ trại, lê từng bước xuống núi, khó nhọc vô cùng. Ai cũng biết nếu ở lại thì cũng chẳng thể mong có người đến cứu vì đây là đỉnh núi, cách làng cả ngày đi bộ. Dọc đường thấy có vũng nước mưa nào là vục mặt vào mà uống, dấp nước vào khăn mà lau. Cứ như vậy xuống đến lưng núi thì người toát hết mô hôi, cũng đỡ được phần nào.
Lại gặp một đoàn đi tìm trầm hương. Trầm hương thường mọc ở lưng núi. Những người tìm được cây trầm thường đào cả cây để tận thu trầm ở gốc. Mọi người xúm lại xin đoàn tìm trầm ít nước chanh và đường uống cho giã độc của nấm.
Khi tụt được xuống chân núi, về đến làng, trời đã tối. Chất độc cũng thoát hết qua mồ hôi, người khỏe lại. Thật may mắn là không ai bị sao. Chỉ thiếu chút nữa là đồi thông năm lá Bì Đúp thành Đồi thông năm mộ
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
.
Còn đây là ảnh con chó hôm đó. Gốc cây bị đào là để lấy trầm.