Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ chết

3 trả lời, 1.299 lượt xem — Trang 1 / 1
Ai bóp cổ chết tươi, thơ chết?
Máu trào phun loang đỏ khoé miệng rồi
Ôi! biết tìm đâu nơi mai táng xa xôi
Để vùi lấp, trốn người đời khai quật.
Thơ đột tử, àh quên, ta sơ xuất
Chưa vùi theo nắm tiền lẻ qua đò ......
Thơ chết rồi... ta vẫn âu lo
Không biết có được về nơi an nghỉ?
Hay là mới xuống thôi, quân sĩ
Sẽ mang thơ ném xuống vạc dầu?
Ta tìm thơ. Em giờ ở nơi đâu
Ta lo sợ Em ở 9 tầng địa ngục...
Kìa em ơi! Trống âm binh đang thúc
Chạy nhanh lên kiếm một suất LUÂN HỒI.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-10 19:09:51Mỹ Trinh>
Ở đâu đây có mùi chết chóc
Mùi tanh tanh xương máu thịt vụn rời
Bịt mũi bịt khăn ơn ớn mùi hôi
Người qua lại vẫn tự nhiên chen lấn
Đời sống chết có hề chi lận đận
Người cũng chết sao lo gì thơ chết
Có lo chăng chết rồi sẽ mất tên
Lời người xưa ông cha căn dặn
Hổ tử lưu bì người chết lưu danh
Cái hôi thúi xin đừng cắn đắn
Lẻ thường thôi ta chết cũng đành !

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-10 20:14:51Han Bang>


HẸN KIẾP LAI SINH

Thơ chết dìm luôn cả mảnh trăng lành
Xuống biển mặn hồn thơ đành chết lặn
Hỡi vầng mây hãy cho hồn thơ nhắn
Kiếp lai sinh nhặt nhạnh ánh trăng tan
Thơ ghép vào đầy đặn bóng trăng vàng
Khi thu đến trăng mơ màng đưa lối
Thơ nhìn trăng cả lòng mình bối rối
Lá thu rơi phủ lối đường trăng sang
Nghiêng bút thơ người vẽ ánh trăng vàng
Tròn vành vạnh mơ màng ôi tuyệt quá !

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn biết rằng sinh tử luật Trời
Nhưng sao  thấy bồi hồi thuơng nhớ
Thơ ơi! Em hãy đi vào giấc ngủ
Ngủ ngon lành mơ giấc mộng phiêu du...
 
Em đã về với chốn Ngàn thu
Hãy yên nghỉ đừng bao giờ luyến tiếc
Dù bên em có lời ru Biển biếc
Hay gió thổi phi lao , sóng vỗ dạt dào
 
Anh về đây, muốn khóc, nghẹn ngào
Mà ko thoát được một lời than viếng
Lời nói chưa qua, vẫn còn trong miệng
Thì biết lấy gì thuơng nhớ em đây...?
 
Đăng nhập để trả lời
0