<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-04-07 12:17:15Asin>
"Đến sinh nhật em năm nay, là ngày chúng mình chia tay đúng một năm rồi anh nhỉ? ".
"Ừ, mùa hè lại sắp đến, mùa hè thứ hai của chúng mình"
Một sự chia tay, một người thất vọng, một trái tim tan vỡ, một niềm tin rạn nứt...Sự thống khổ của người còn lại.
Một, vươn lên từ hai bàn tay trắng, nghị lực và can đảm quán tuyệt, ai dám nói phụ nữ thua kém đàn ông?
Một, sự nghiệp chưa thành, công danh chưa toại, làm trai há để người chê cười?
Tự ái, sự kiêu ngạo, trong tình yêu đâu có chỗ cho những giống cây này phát triển, mảnh đất nó phát triển không có tên gọi "Tình yêu".
"Nhưng dù mai này có như thế nào, anh vẫn là người bạn tốt của em, người có thể làm em cười, làm em khóc, làm em nhung nhớ..."
"Anh cảm ơn em, cảm ơn sự khoan dung và tình cảm của em, lúc này em hiểu anh thêm một chút, và anh cũng hiểu thêm nhiều điều về em đấy chứ?"
"Nếu không phải lúc đó có quá nhiều việc xảy ra, em đâu không nghĩ ra anh có nỗi khổ tâm".
"Anh cũng tự ái cá nhân mà thôi, sự việc xảy ra hoàn toàn không phải là thật lòng anh muốn thế, có thể cả anh và em lúc đó đều còn nông nổi và chưa nhận ra tình yêu đích thực quan trọng thế nào "
"Bây giờ em đã có quyết định cho mình, vậy em cũng không muốn ôm ảo mộng, lãng mạn về anh, cứ cho rằng hai ta không ai tránh khỏi có lầm lỗi nhưng cũng không phải sai lầm, cứ để những gì đã xảy ra giữa chúng ta là kỷ niệm, một kỷ niệm đẹp".
"Anh hiểu và cũng không mong muốn gì hơn, hãy để những kỷ niệm đó hiện hữu như là chứng nhân cho sự hạnh phúc của cả em và anh sau này, anh sẽ nhớ mãi những kỷ niệm đó".
"Em cũng không biết liệu em có quyết định sai lầm không? liệu em có hạnh phúc không, liệu em có thể yêu người đó được không, nhưng em sẽ cố gắng..."
"Có nhiều khi, anh sợ mình không dám sống thật với lòng mình, nhưng phải cố gắng đừng để nỗi sợ hãi làm mất đi ý chí và sự kiên nghị của em, anh tin rằng em sẽ được hạnh phúc, cứ sống đừng thẹn với lòng mình là được..."
Chúng ta, không ai không có lỗi, chẳng ai có lỗi trong truyện này, kỷ niệm đẹp vẫn hơn trái đắng tình yêu...Chúc em hạnh phúc và an lành!
"Ừ, mùa hè lại sắp đến, mùa hè thứ hai của chúng mình"
Một sự chia tay, một người thất vọng, một trái tim tan vỡ, một niềm tin rạn nứt...Sự thống khổ của người còn lại.
Một, vươn lên từ hai bàn tay trắng, nghị lực và can đảm quán tuyệt, ai dám nói phụ nữ thua kém đàn ông?
"Ví đây đổi phận làm trai được
Thì sự anh hùng há bấy nhiêu"
Thì sự anh hùng há bấy nhiêu"
Một, sự nghiệp chưa thành, công danh chưa toại, làm trai há để người chê cười?
Tự ái, sự kiêu ngạo, trong tình yêu đâu có chỗ cho những giống cây này phát triển, mảnh đất nó phát triển không có tên gọi "Tình yêu".
"Nhưng dù mai này có như thế nào, anh vẫn là người bạn tốt của em, người có thể làm em cười, làm em khóc, làm em nhung nhớ..."
"Anh cảm ơn em, cảm ơn sự khoan dung và tình cảm của em, lúc này em hiểu anh thêm một chút, và anh cũng hiểu thêm nhiều điều về em đấy chứ?"
"Nếu không phải lúc đó có quá nhiều việc xảy ra, em đâu không nghĩ ra anh có nỗi khổ tâm".
"Anh cũng tự ái cá nhân mà thôi, sự việc xảy ra hoàn toàn không phải là thật lòng anh muốn thế, có thể cả anh và em lúc đó đều còn nông nổi và chưa nhận ra tình yêu đích thực quan trọng thế nào "
"Bây giờ em đã có quyết định cho mình, vậy em cũng không muốn ôm ảo mộng, lãng mạn về anh, cứ cho rằng hai ta không ai tránh khỏi có lầm lỗi nhưng cũng không phải sai lầm, cứ để những gì đã xảy ra giữa chúng ta là kỷ niệm, một kỷ niệm đẹp".
"Anh hiểu và cũng không mong muốn gì hơn, hãy để những kỷ niệm đó hiện hữu như là chứng nhân cho sự hạnh phúc của cả em và anh sau này, anh sẽ nhớ mãi những kỷ niệm đó".
"Em cũng không biết liệu em có quyết định sai lầm không? liệu em có hạnh phúc không, liệu em có thể yêu người đó được không, nhưng em sẽ cố gắng..."
"Có nhiều khi, anh sợ mình không dám sống thật với lòng mình, nhưng phải cố gắng đừng để nỗi sợ hãi làm mất đi ý chí và sự kiên nghị của em, anh tin rằng em sẽ được hạnh phúc, cứ sống đừng thẹn với lòng mình là được..."
Chúng ta, không ai không có lỗi, chẳng ai có lỗi trong truyện này, kỷ niệm đẹp vẫn hơn trái đắng tình yêu...Chúc em hạnh phúc và an lành!