<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-05 12:42:39proche01>
Mùa yêu
Chiều đú đởn theo vết chân xưa cũ
Lỡ đi vào lối ngõ của du côn
Em chạm khắc những linh hồn phi lý
Vệt đắng dài, ta uốn cả tinh khôn
Thà làm kẻ vô tình hơn ân nghĩa
Bởi mùa sau có ai đợi mùa sau
Sàng nhau nhé giữa bao nhiêu vĩ đại
Lọc qua rồi chỉ còn lại cỏn con
Tình vô cùng ai dám biết gì hơn
Bao trầm thế người chờ nơi vô vọng
Khi cảm giác một mùa thương trông ngóng
Phố chiều xưa lại dịch bước về nhau
Gió chỉ đến khi tìm mùa hờn rỗi
Em chỉ đi khi hoa vô hồn thôi
Liều làm chi khi tình còn e ngại
Ép làm chi khi tất cả van nài
Ta đeo quá khứ bước vào kỉ niệm nhau
Hiện tại chỉ là sự phũ phàng không dám nói
Còn chi nữa chiều thâm sâu dáp tối
Chuyện mùa thương đói hạnh phúc chập chờn
Ta ghét nhau giận cả buổi ban mai
Sự tinh khiết người vẽ thành vẩn đục
Giấc mơ sao cứ chập chờn thổn thức
Ta vén mùa xưa vẫn cháy đôi mắt buồn
Em chần chừ trước vụng dại chia ly
Anh xâm thực những điều hoang tưởng
Dải tình yêu vào muôn vàn đại chướng
Có bao giờ anh nén được mùa thương
Em nghếch hướng chỉ về phương xa ấy
Chuyện mùa yêu anh cứ mãi dõi nhìn
Thì thầm khẽ gửi vào nơi gió rẽ
Lá vàng rơi điểm thêm nét yêu thương
Có cảm giác nào dần dà tới nhớ mong
Để anh tìm được cơn ngông dẫn dụ
Nhớ về em biết bao giờ cho đủ
Bút danh nào nổi tẩy cả hư không
Ta dìm nhau biết bao nhiêu vay trả
Nợ một đời dồn mãi lại ngàn sau
Gầm rú mãi nơi sóng tình lăn xả
Ta tìm nhau quệt bóng chiều phai nhau
Câu hỏi nào đánh đố nỗi đau tôi
Cố khép lại phố mùa yêu vụng dại
Dí dỏm nụ cười di tản những cách xa
Dị bản nào đòi dịch mã tình ta
Di tích buồn minh chứng mãi ngàn năm
Thôi huých lòng để dịch nỗi nhớ mong !
Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão
Thông tin liên hệ mua bản quyền bài thơ "Mùa yêu":
Email: [email=phan_duc_dung@yahoo.com]phan_duc_dung@yahoo.com[/email]
Tel: 0978900936
Nguồn: http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=14147
Chiều đú đởn theo vết chân xưa cũ
Lỡ đi vào lối ngõ của du côn
Em chạm khắc những linh hồn phi lý
Vệt đắng dài, ta uốn cả tinh khôn
Thà làm kẻ vô tình hơn ân nghĩa
Bởi mùa sau có ai đợi mùa sau
Sàng nhau nhé giữa bao nhiêu vĩ đại
Lọc qua rồi chỉ còn lại cỏn con
Tình vô cùng ai dám biết gì hơn
Bao trầm thế người chờ nơi vô vọng
Khi cảm giác một mùa thương trông ngóng
Phố chiều xưa lại dịch bước về nhau
Gió chỉ đến khi tìm mùa hờn rỗi
Em chỉ đi khi hoa vô hồn thôi
Liều làm chi khi tình còn e ngại
Ép làm chi khi tất cả van nài
Ta đeo quá khứ bước vào kỉ niệm nhau
Hiện tại chỉ là sự phũ phàng không dám nói
Còn chi nữa chiều thâm sâu dáp tối
Chuyện mùa thương đói hạnh phúc chập chờn
Ta ghét nhau giận cả buổi ban mai
Sự tinh khiết người vẽ thành vẩn đục
Giấc mơ sao cứ chập chờn thổn thức
Ta vén mùa xưa vẫn cháy đôi mắt buồn
Em chần chừ trước vụng dại chia ly
Anh xâm thực những điều hoang tưởng
Dải tình yêu vào muôn vàn đại chướng
Có bao giờ anh nén được mùa thương
Em nghếch hướng chỉ về phương xa ấy
Chuyện mùa yêu anh cứ mãi dõi nhìn
Thì thầm khẽ gửi vào nơi gió rẽ
Lá vàng rơi điểm thêm nét yêu thương
Có cảm giác nào dần dà tới nhớ mong
Để anh tìm được cơn ngông dẫn dụ
Nhớ về em biết bao giờ cho đủ
Bút danh nào nổi tẩy cả hư không
Ta dìm nhau biết bao nhiêu vay trả
Nợ một đời dồn mãi lại ngàn sau
Gầm rú mãi nơi sóng tình lăn xả
Ta tìm nhau quệt bóng chiều phai nhau
Câu hỏi nào đánh đố nỗi đau tôi
Cố khép lại phố mùa yêu vụng dại
Dí dỏm nụ cười di tản những cách xa
Dị bản nào đòi dịch mã tình ta
Di tích buồn minh chứng mãi ngàn năm
Thôi huých lòng để dịch nỗi nhớ mong !
Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão
Thông tin liên hệ mua bản quyền bài thơ "Mùa yêu":
Email: [email=phan_duc_dung@yahoo.com]phan_duc_dung@yahoo.com[/email]
Tel: 0978900936
Nguồn: http://diendan.thotre.com/index.php?showtopic=14147